Cô Là Dân Chơi Hả?

Chương 18

1 tiếng sau….

_Woaaa…., thiệt là khỏe quá đi, cuối cùng cũng chọn xong cả đóng sách_nó đang vươn vai ra than vãn, khi nhìn thấy 1 xe đẩy kem ngang qua_nè, nè, tụi mình qua bên đó mua kem đi nha!_nó nắm tay T.Băng chạy ngay đến xe đẩy.

_Hân, chị hai, chờ em với, em đang xách nhiều vầy, làm sao chạy nhanh được chờ em với coi!_T.Anh năn nỉ gọi theo.

_Công nhận kem này ngon thiệt ha! Đang trời nắng chan chan thế này, ăn 1 ly kem vô thiệt là tuyệt cú mèo._nó nhanh nhảu nói.

_“ Bây giờ mình đã hiểu tại sao Minh thích Hân rồi, cậu ấy có nét hồn nhiên, dễ thương, dễ mến mà khó ai có được, mình sẽ không bao giờ được như cậu ấy”_T.Băng nghĩ thầm mà cười chua xót.

Chợt phía sau nghe nghe tiếng chân dậm bình bịch, nó rất nhạy cảm nên biết ngay, nó vừa xoay người lại đã thấy 1 đám gần 20 đứa ở đâu tiến lại gần, nó nhăn mặt biết là có chuyện không hay sắp xảy ra.

_Này 2 cô em đi đâu mà vào con đường vắng hoe thế này vậy, rất là nguy hiểm đó, hay tụi em đến nhà anh đi, nhà anh gần đây lắm, đến đó rồi tụi mình bắt đầu tâm sự ha!_1 thằng đàn em nói.

_Các người muốn gì đây? Tụi tôi, không có tiền nhiều đâu, các người đi cướp chỗ khác đi._T.Băng lên tiếng trước.

_ấy ấy, cô em nói gì vậy, bọn anh có cướp giựt ai hồi nào đâu nè, nói thế thì oan cho bọn anh lắm, tụi anh chỉ muốn mời hai em xinh đẹp đây đến nhà bọn anh chơi thôi mà, có làm gì đâu mà em phải sợ đến thế, há há há_thằng khác tiếng đến mặt T.Băng nói, làm cô phải thụt lùi mấy bước.

_Các người đừng có dòng vo nữa, các người muốn tiền chứ gì, nhưng khổ nổi là chúng tôi không có, còn các người muốn nói chuyện hả, xin lỗi, chúng tôi không muốn nói chuyện với “hạn người” như các người_nó từ tốn nói.

_Con ranh này, rượu mời không uống muốn uống rượu phạt hả! Hôm nay tao sẽ cho mày 1 bày học coi còn dám lên giọng với đại ca này nữa không?_Thằng đại ca đó nói rồi xông lên, chưa đầy 3 phút đã bị nó đá văng sang bên.

_Hahahaa, đại ca ơi, sao mà đại ca lại yếu thế hả đại ca, haha_nó cười chế nhạo.

_Tụi bây xông lên coi còn đứng đó làm gì?_thằng đó quát mấy tên kia rồi nhìn thấy tình hình nó đang đánh nhau dữ dội với bọn đàn em, hắn nhanh tay tóm lấy T.Băng giở giọng đe dọa.

_Hừm, hừm, tất cả dừng lại ngay_thằng đó ra lệnh rồi xoay sang nhìn nó_con nhỏ kia, mày có giỏi thì quýnh tụi đan fem tao 1 cái nữa đi, thì trên mặt con bạn của mày sẽ in 1 vết sẹo dài đấy, để coi nào, ở đây hay ở đây nhỉ_vừa nói vừa để con dao lên trán rồi lại xuống má của T.Băng làm cô run sợ, khóc lóc.

_Hân ơi, cứu mình với, mình sợ lắm, huhuhu…

Ở đám cây gần đó….

_Ê này, kế hoạch của ông có hiệu quả không đó, ông kiếm đâu ra cái bọn đầu heo đuôi vịt này vậy hả, nhìn là muốn đấm thôi._Như thủ thỉ nói.

_Thì tìm ở mấy cái ổ chuột chứ đâu, bọn nó được mệnh danh là phá làng phá xóm nổi tiếng đó nha, tìm mệt lắm chứ chẳng chơi._Hoàng vênh mặt nói.

_Này, các cậu làm gì ở đây vậy!_Bảo ở đâu khều vai Hoàng làm cậu la chói lói.

_Nhỏ nhỏ cái miệng thôi, bị phát hiện bây giờ._Như bịch miệng Hoàng nhăn mặt nói.

_Ai biểu cái ông Bảo này ở đâu ra hù sao lưng người ta làm tưởng ma sợ đứng tim luôn nè._Hoàng gãi đầu nói.

_Không ngờ ông mà cũng sợ ma sao._Bảo trêu.

_Hứ, trên đời này, tui, trời không sợ đất không sợ_Hoàng nói.

_Mà chỉ sợ ma thôi!!!!_Như và Bảo cùng lên tiếng làm cậu bé tức anh ách.

_Thôi, trở lại với kế hoạch đi._Hòang nhắc.

_Kế hoạch? Hai người bày trò gì vậy._Bảo tò mò hỏi.

_Chắc mấy bữa nay cậu nghỉ nên không biết, Minh và Hân đang giận nhau, chúng tui muốn 2 người đó làm lành lại nên mới bày kế này nè!_Như giải thích.

_Ờ, vậy tôi có thể giúp gì không?_Bảo suy nghĩ gì đó rồi cũng nói.

_Được thôi, bây giờ tôi chính thức thu nhận cậu vào “kế hoạch vượt qua sóng gió siêu tốc” do tôi đề ra_Hoàng vỗ vai Bảo nói.

_Cái tên gì mà đọc muốn lẹo lưỡi luôn hà!_Bảo trề môi nói, nhưng khi bắt gặp ánh mắt đỏ hoe của Hoàng thì cậu giả vờ cười lơ đi và nói_vậy chúng ta phải làm gì bây giờ.

_Tôi đã bày ra xong rồi, bây giờ chỉ còn mỗi việc gọi điện cho Minh thôi!_Như nói rồi 2 người nhìn chăm chú Bảo.

Biết đến phiên mình, cậu thở dài và lấy cái iphone ra… “01227691761”

_Alo! Minh nghe_đầu dây bên kia lên tiếng.

_Alo! Minh, mày mau đến khu nhà hát bỏ hoang đi nhe, gần nhà sách Tây đô đó! Hân đang bị một nhóm côn đồ vây đánh kìa, tình thế nguy cấp lắm mày mau đến đây đi nha!

_Con nhỏ đó bị đánh thì có liên quan đến tao à, sao tao phải đến cứu con nhỏ đó chứ!_bên kia giọng lạnh lùng nói.

_Tùy mày thôi, bọn kiếm chuyện có đến 30 mấy đứa lận, tụi nó uy hiếp bắt T.Băng ra, nên tình hình không ổn lắm, mày mau đến giúp đi.

_Sao mày không giúp, để được công anh hùng cứu mĩ nhân, hừ, mà gọi đến tao làm gì!_Minh khinh thường nói.

_Mày… mày muốn nghĩ sao cũng được, tao đang có việc bận nên không giúp Hân được, mày muốn đến giúp hay không là tuy mày thôi, tao không ép đâu!_Bảo nói xong và tắt máy ngay, không để Minh nói câu nào nữa.

_Sao rồi, sao rồi, có đến không?_Như nói.

_Nói nhanh đi, rốt cuộc cậu ta nói gì._Hoàng hối thúc.

_Cậu ta cứ lảng tránh, hình như là không muốn đến!_Bảo mặt buồn nói, nhưng trong tim thì đang vui sướng đến nhường nào.

_Cái tên chết tiệt này, hắn ta không đến thì tui sẽ thịt hắn ngay khi gặp mặt đấy._Hoàng nghiến răng nói.

_Chờ 1 lúc thử xem, nếu Minh không tới thì mình sẽ ra giúp vậy_Bảo nói, 2 người kia cũng đồng ý theo. __Ở chỗ khác_____

_Anh Minh à, ai gọi anh vậy? anh phải đi rồi hả?_cô gái thân hình chuẩn không cần chỉnh đang ngồi sát vào lòng Minh, nũng nịu nói.

-Không có gì, chỉ là chuyện bao đồng ấy mà, anh không quan tâm._Minh nói, nhưng miệng thì không cười được, ôm cô gái mà hun hít.

_Tụi bây mau thả T.Băng ra, rồi tao sẽ đưa tiền cho bọn bây là được chứ gì!_Nó vẫn cứng giọng nói khi mấy thằng khác đang vây quanh nó.

_ Lúc đầu có người nhờ tao đùa giỡn với mày 1 tí nhưng mày giám đụng chạm đến tụi tao thì bây giờ không phải là giỡn nữa, hôm nay 1 trong 2 đứa bây phải ở lại “chơi” với tụi tao, hahahaha_thằng cầm đầu nói xong cười nham nhở, kêu đàn em mình giữ 2 cánh tay nó lại.

_Đâu có dễ ăn như thế!_nó nói rồi rút con dao ở đâu ra,gạch 1 đường trên tay 2 thằng kia làm máu chảy ra ròng ròng, ai ai ai cũng giật mình.

_Mày…mày mau bỏ con dao đó xuống, không tao cắt cổ con bạn mày liền bây giờ, mau lên!!!_thằng cầm đầu cố chấn tỉnh mình lại, lấy dao rạch 1 đường trên cổ T.Băng làm cô ứ lên 1 tiếng rên nhẹ.

_“Sao bây giờ, 1 mình mình thì bọn này tan tành nãy giờ rồi, nhưng bọn chúng đan giữ T.Băng, thôi thì tạm thời nghe theo vậy, chắc bây giờ T.Băng sợ lắm, chặc chặc, sao hôm nay sui vậy nè!”_nó thầm nghĩ rồi cũng bỏ con dao trên tay xuống lên tiếng_mày hãy bỏ con dao xuống trước đi, mày làm bạn tao sợ đó.

_Được thôi, phải thương hoa tiếc ngọc 1 chút để 1 lát còn sức mà đùa giỡn nữa chứ._thằng đàn em ở phía sau, khuôn mặt cực kì dâm dê lên tiếng.

Nó nghe mấy tên kịch cợm cười nói mà thấy ứa gan, thiệt không biết trên đời này có thằng nào đê tiện, ******** như mấy cái thằng này không nữa, đúng là cái bọn dâm dê vô giáo dục mà, nếu ông bà già tụi nó còn sống chắc cũng bị cái bọn này hành đến chết lên chết xuống ấy chứ, sống thật là chật đất quá đi.

_Tụi bây cứ tính sổ với tao đừng có mà đụng tới T.Băng_nó tuy thấy thằng cầm đầu nới lỏng dao ra khỏi cổ T.Băng nhưng tay vẫn lăm lăm kè kè cái cổ, thấy bạn mình bắt đầu nước mắt rơi như mưa, nó cũng hơi hoảng, vì nó biết T.Băng chỉ là 1 cô gái ngoan hiền, không biết 1 tí gì về chuyện đấm đá, nên thấy hơi tội.

_Cô em can đảm quá nhỉ, thôi được rồi, anh xử cô em trước rồi làm thịt cô bé này sao_thằng đó xoa cằm T.Băng làm cô bé khó chịu, tránh né, thằng đó càng phái.

_Anh hai cho mần con nhỏ này luôn đi nha, nhìn con mồi dâng lên trước mặt mà không đụng tới em thấy khó chịu quá hà_thằng đàn em đứng sao lưng đang nhỏ *** nhìn T.Băng co rúm trong gốc tường.

_Nè, nói phải giữ lời chứ, nam tử hán đại trượng phu, đừng có nói 2 lời nha._nó bực bội nói, nhìn thằng kia mà thấy tởm.

_Ok người đẹp, anh sẽ đảm bảo an toàn cho con bạn em khi em phục vụ anh thật chu đáo._thằng cầm đầu đi đến gần nó từ từ nói.

_hừ_nó nghe mà đã nổi da gà hết rồi.

_Đừng mà Hân, cậu đừng vì mình mà..hức..hức..._T.Băng đang rất cảm động vì việc làm anh hùng của nó, nhưng cô không vì mình mà liên lụy người khác.

_Đừng lo nha, mình là ai mà không giải quyết được mấy chuyện cỏn con này chớ._nó cố cười nói, để cô bạn mít ướt của mình ngưng ngay đoạn phim bi thương này. Nó nhìn thằng nham nhở trước mặt, chặc lưỡi 1 cái khi nhìn từ đầu xuống chân thằng đó, chắc thằng này ở dơ lắm đây, hình như bộ đồ thằng đó đang bốc mùi hả gì á, nhìn thấy ớn quá hà. _Hình như mày muốn gặp ông bà “cốc” mày sớm hả?_nó khoanh tay nhìn thằng đó bình thản nói.

_Hả???_nhìn cái mặt cha nội này là biết *** hiểu rồi.

_Ý tao nói là mày muốn chết sớm phải không?_thôi thì nói vạch toẹt ra luôn cho rồi.

_Sao lại hỏi vậy!_thằng đó đơ mặt hỏi nó.

_Trời, ngu thiệt hay ngu giả vậy trời_nó nói lầm bầm, rồi nhìn thằng kia nhăn mặt, thở dài rồi nói tiếp_mày biết nhóm Hải âu chứ.

_Ờ, ờ tao biết_tuy thấy có cái gì đó hơi sợ sợ, nhưng 1 con bé nhỏ con như nó thì làm được cái giống gì.

_Thế mày biết Funny chứ, người đó là bạn tao, khôn hồn thì mau thả tụi tao ra, nếu không thì đừng mong sống yên thân ở cái xứ này._mặt nó chuyển sang đỏ bừng, bay bóp thành đấm, hung hăn nhìn vào mắt thằng kia.

_Thôi nào cô em, nói dối phải nhìn mặt người mà nói chớ, em có biết anh đây đã là người của nhóm Hải âu không, còn ở đó mà khè anh hả!_thằng đó nhe răng đen thùi ra cười nói với nó.

_Mày không có đủ tiêu chuẩn để vào nhóm đâu, cái thứ cặn bả như mày mà đòi làm sang hử!_nó phóng vào mặt thằng đó 1 tấm giấy nhưng trên mặt thằng đó thì chảy ra 1 thứ gì đo đỏ.

_Con quỷ cái này_thằng đàn em lượm lên khi thấy mặt đàn anh chảy máu và chữi rủa_cái gì vầy nè, đại ca ơi_thằng đó chìa tờ giấy ra cho đại ca coi.

_Hửm!_là hình chim hải âu và đính kèm chiếc lông vũ_”đây là thẻ của nhưng người trong nhóm Hải âu mới có mà, người ngoài đâu dễ gì có được, chẳng lẽ con nhỏ này là người của nhóm Hải âu thật_cô em, đừng hù anh như thế chứ, cho dù em có là người của nhóm Hải âu thì anh cũng phải giải quyết em thôi, vì đây là lệnh của đại ca trong nhóm Hải âu, anh không thể không làm theo được, thôi thì cho anh xin lỗi em vậy._hắn ta nói mà tay bắt đầu sờ mó, tay và mặt nó.

Nó gạt nhanh bàn tay dơ bẩn đó ra khỏi người, suy nghĩ tại sao có người định thanh toán mình, còn là xưng là đại ca của nhóm Hải âu nữa chứ, đáng chết thật, nó chợt nghe tiếng la hét, chợt nhìn sang cô bạn thì thấy tụi đàn em thằng kia đang đụng chạm lung tung làm cô bé sợ run người, nép mình vào góc tường, nước mắt tuôn như tắm.

_Chị hai!!!_T.Anh bây giờ mới đến, nãy giờ anh vẫn lăng tăng đi từ từ phía sau, thấy hơi lâu mà chị và nó chưa quay lại cũng hơi lo lo nên mới gắp gáp đi tìm, không ngờ có chuyện thật.

Thằng nh0x chạy lại, đẩy mấy thằng kịch cợm ra, tiếng nhanh lại gần chị mình, nhưng đã bị mấy tên kia nắm lại, đấm vào bụng 1 cái, thằng nh0x ngã lăn ra đất, nó thấy liền đá vào chổ hiểm của thằng cầm đầu rồi bước nhanh lại chỗ cậu nh0x đang ôm bụng, rên rỉ, tán cho thằng quýnh T.Anh 1 bạt tay chưa thấy đủ nó liền đạp ngay vào bụng tên đó làm thằng đó lộn liên tiếp mấy vòng, không thấy trời chăng gì luôn.

Hự….khúc gỗ ở đâu rơi xuống đất. Nó cũng ngạc nhiên không kém khi thấy vị anh hùng vừa ra tay đá bay khúc gỗ khi nó sắp sửa chạm vào đầu nó.

_Minh!_nó nói tên trong vô thức và trái tim nó đập thổn thức khi thấy gương mặt này.

Minh đá đấm, đập cho bọn xấu số này 1 trận tơi bời, đến lết không nổi, rồi mới nhìn sang tụi nó.

_Để tôi gọi taxi đưa T.Băng với T.Anh vào bệnh viện, sẵn tiện cậu kiểm tra xem mình có sao không luôn đi, nếu không họ sẽ lo cho cậu lắm đó._Minh nói rồi xoay người bước đi, không thèm nhìn nó 1 cái.

_Cậu đến đây là vì tôi phải không?_tuy không biết như thế nào, nhưng nó mong chính miệng Minh nói ra là phải, nhưng nó hụt hẫn ngay khi nghe cậu ta nói.

_Chắc Hân nhầm rồi, mình tới vì đi ngang thấy bạn mình bị vây đánh nên đến giúp thôi, không có ý gì khác đâu._Minh nói mà không xoay đầu lại, để che đi khuôn mặt buồn bã của mình, cậu bước nhanh đi.

Nó phía sau, nước mắt lặng lẽ rơi, gió lạnh ùa về làm nó thấy mình kém cõi, yếu đuối và cô đơn hơn, sau mà nó nhớ cái ôm ấm áp của ai đó và nụ hôn ngọt, mãnh liệt lúc kia quá, nó cảm thấy tim đang đau nhói khi nhìn bóng Minh khuất xa dần, Minh giận nó thật rồi, không còn quan tâm, lo lắng tới nó nữa, Minh và nó hết thật rồi ư, có phải không khi bây giờ nó mới nhận ra, trái tim nó Minh là người hết sức quan trọng, là người duy nhất làm nó được hạnh phúc, nó thật sự đã thích Minh mất rồi!

Khi từ bệnh viện về luôn thắt mắc về câu thằng câm đầu nói: “ vì đây là lệnh của đại ca trong nhóm Hải âu” làm nó thấy hơi lạ, nên nó gọi ngay cho Hoàng và Như, nhưng nó chỉ nhận được câu “ số điện thoại quý khách vừa gọi hiện ngoài vùng phủ song trong vùng phủ mền mong quý khách vui lòng gọi lại sao”, nó bực bội vứt chiêc điện thoại vào tường, rồi lim diêm ngủ, không hiểu tại sao khi bấm đến số điện thoại của Minh thì nó lại khóc, khóc vì anh đã trách lầm nó, khóc vì anh không quan tâm đến nó, khóc vì những chuyện không thể nói thành lời…. Sáng nay cũng như mọi ngày, nó đã bắt đầu về lại với chính mình, nhưng không còn hoạt bát vui nhộn như trước nữa, cứ lầm lầm lì lì mà đi vào trường, mặc kệ những bọn kia đang sầm sì to nhỏ về nó, nó không màn tới, vẫn vững bước đi.

Đi tới hành lang lớp thì nó lại bị Như kéo đi, mặc cho la ý ới, dò hỏi.

_Funny à, cậu đưa mình đi đâu vậy?_Nó nhăn mặt khi bị Như kéo đi mạnh như vầy.

_À, có chuyện cần nhờ cậu giúp, mau đi nhanh lên_ Như cũng thấy nó hơi đau, nên nới lỏng tay ra, nhưng ý chí thì vẫn chạy tiếp xuống dưới.

_Mà việc gì mới được chớ!_nó vẫn miệng nói chân đi.

_Ai da, xuống tới đó, rồi cậu sẽ biết_Như đang chạy đã mệt rồi, còn gặp con nhỏ miệng nói luyên thuyên như vầy nữa, chắc chết quá.

Cuối cũng chạy tới sân sau trường, Hoàng và Bảo đã đứng chờ sẵn ở đó, thấy Như đã dẫn nó đến, Bảo gọi cho ai đó rồi nháy mắt với bọn họ (Hoàng, Như) thể hiện việc đã làm xong. Nó nhìn bọn họ như vật từ trên trời rơi xuống, không biết mình ra đây để làm gì nó hỏi:

_Các cậu kêu mình xuống đây để làm gì dạ?_nó hỏi.

_Thực hiện kế hoạch vượt qua sóng gió siêu tốc!_Hoàng dơ ngón tay trỏ lên trời nói to, làm Như và Bảo chỉ biết đứng đó nhìn rồi lắc đầu ngán ngẩm.

_Vượt qua sóng gió siêu tốc?_nó lập lại như cái máy, thì thấy mình bị Như nhấn xuống, ngồi trên 1 cái ghế êm êm, rồi tay lại bị Bảo cột lại.

_Các cậu định giỡn với mình á hả? Giỡn gì mà cột hết tay rồi lại tới chân, ưm ưm…_nó đã Hoàng lấy khăn quấn ngang miệng, nói không ra lời.

“1 2 3 4, A LÔ, A LÔ, TOÀN BỘ HỌC SINH TRONG TRƯỜNG NGHE ĐÂY, EM NÀO VỪA LẤY GHẾ TRÊN PHÒNG GIÁO VIÊN THÌ MAU MAU TRẢ LẠI, TÔI SẼ GIẢM HÌNH PHẠT, NẾU KHÔNG, TÔI MÀ BẮT ĐƯỢC AI THÌ, GRƯM, GRƯM….RỐT RỐT (bóp bàn tay đây mà)”

Khi nghe tiếng ông thầy hiệu trưởng ca 1 bản, thì 3 đứa (Nó, Hoàng, Bảo) đồng loạt nhìn sang Như, ám chỉ muốn cô giải thích.

_Hề hề, tại Băng là bạn thân của mình cho nên phải đối xử với cậu ấy tốt hơn người khác chứ_Như toe toét miệng cười.

_ối ử ốt ơn ao, ột ười a ư ầy à ói ốt ả _nó gầm gừ nói.

_Thôi mà cậu đừng giận nữa, những việc bọn tớ làm cũng vì cậu thôi mà, gán chịu đựng chút đi nha!_Như cố gắng dỗ dành nó, nhưng nó chỉ tặng lại cô bằng con mắt phóng ra lửa.

_Bảo, những việc giao cho cậu có được không đó, sao giờ này chưa thấy ai tới hết vậy?_Hoàng lo lắng hỏi Bảo.

_Mình cũng không biết nữa_nhưng thấy lạnh sống lưng quá vì bị cái nhìn chết người của Như và Hoàng nên anh hơi lúng túng_ơ, ơ, chắc chắn được mà, mình đã ra tay thì tất nhiên phải thành công rồi, hà hà_lại thấy ánh nhìn đó, cậu đành im bật, không giám hó hé tiếng nào nữa.