Cô Là Dân Chơi Hả?

Chương 3

_mời vào.

_cháu chào hiệu trưởng!!!_trước mắt nó là 1 cụ già khoảng 40 tuổi _ơ, tiểu thư, sao tôi lại dám để tiểu thư xưng với tôi như thế ạ!_ông kính cẩn, cúi đầu xuống nói với nó.

_ơ, xin ông đừng làm vậy ạ, dù sao ông cũng là người đáng tuổi ba cháu mà.

_không đâu thưa tiểu thư, nhờ ông chủ đã cưu mang gia đình tôi và giúp tôi được cái thân phận như ngày hôm nay, tôi thật lòng rất rất biết ơn ông ấy._ông hiệu trưởng kể rõ đầu đuôi với đôi mắt biểu hiện sự thán phục pa nó.

_tôi biết rồi, nhưng tôi mong khi tôi còn ở trong cái trường này thì mong ông có thể đừng gọi tôi= tiểu thư này, tiểu thư nọ có được không, ông cứ gọi tôi = tên như các hs khác là được rồi._nó hơi gắt giọng khi nói với ông ấy.

_thưa vâng._ông hiệu trưởng có vẻ sợ sệt khi nghe nó nói.

_tốt, thế bây giờ ông có thể cho tôi biết lớp học của tôi đc hok._nó vẫn cau có nhìn ông hiệu trưởng.

_cô học ở lớp 11b2 thưa tiểu thư._ông vẫn kính cẩn nói với nó.

_tôi đi đây và ông phải giữ bí mật về thân phận của tôi nếu không thì...

_tôi biết rồi ạ!!!

Rầm....cánh cửa được đóng sầm lại với cách đóng không mấy là lịch sự.

_ông chủ thật tốt bụng và hiền lành, còn cô chủ thì...._ông hiệu trưởng ngồi đó mà lắt đầu ngán ngẫm. 1 tầng...

2 tầng...

3 tầng...

Thế là đến lớp, nó vẫn thanh thản bước vào và nó thấy 1 cái trò rất rất trẻ con mà nó thường chơi ở nhà, đó là trên cánh cửa bị đóng có 1 cái bọc màu nâu mà không biết rõ đó là cái gì, lỡ ai bước vào và kéo cánh cửa kia thì và nó chợt bất ngờ khi nghe có tiếng gọi từ phía sau:

_em là học sinh mới chuyển tới phải hok?_một cô giáo mặt áo màu xanh nhìn nó cười 1 cách tự nhiên.

_vâng ạ!!!_nó nhìn người trước mặt và cười 1 cách rất ngây thơ,

_nó chưa kịp nói gì cô đã băng băng vô lớp thế là cánh cửa được mở ra....ụych...bịch....bây giờ không gian trở nên im bật và hách xì....hách xì

_nó không ngờ cái bịch nâu nâu hồi nãy không gì khác đó là hạt tiêu và còn dưới đất nữa đó là vài cái vỏ chuối xanh mướt vừa bị bà cô dẵm lên_bây giờ nó mới rùng mình khi nghĩ mình là người phải chịu những cái trò quỷ quái đó thì tiêu lun, không ngờ bọn chúng đón mừng bạn mới = cách đó._thật tội nghiệp cho pà kô khi phải thay nó lãnh nạn

_thế là chiến tranh thế giới thứ 3 được nổ ra:

_đứa nào trong số tui bây làm ra mấy cái trò đáng ghét này thế hả?????_bây giờ không ai nhận ra 1 bà cô xinh đẹp nết na hồi nãy, mà bây giờ đã xuất hiện 1 con quỷ mắt đỏ hồng học nhìn cả lớp.

_là tôi đó._1 giọng nói khá lạnh lùng cất lên, nó cũng thấy tò mò...thế là nó đưa mắt vào lớp nhìn và rồi,....là tên khốn đó. Cô giáo nghe tiếng nói cũng cố gắng mở to mắt ra xem...ai dè...lại là tên nhox con Gia Minh đó, ta sẽ cho mi biết tay.

_nó thì vẫn nghĩ hôm nay là ngày chết của tên đáng ghét đó vì bây giờ đầu bà cô đang bốc khói nghi ngút.....hehe...mi chết chắc rồi.

_nhưng câu nói của cô đã làm cho nó xém té ngửa.

_không sao, chắc tại em ham vui thôi chứ không cố ý, nên cô tha cho em lần này._cô nói mà kèm theo 1 nụ cười gượng trên mặt._" hên cho mi là con của ông chủ nếu không thì.......và die từ lâu rồi._cô nghĩ thầm mà mặt không khỏi vẻ gian tà.

_nhưng trái lại với nó, cái tên đáng ghét đó không biết sorry hoặc ra vẻ nào là hối hận cả, cái mặt cứ trơ trơ ra và nói 1 câu phán quyết rồi ngồi xuống_" thế thì tốt".

_"ôi trời, đây là cái lớp học đó hả, dù lúc trước mình học ở trường Neutral có quậy phá thế nào đi nữa nhưng vẫn giữ được câu "tôn sư trọng đạo" thế mà._nó lắc đầu ngoe nguẫy bước vào lớp.

_chợt lớp im phăng phắt khi nhìn nó bước vào và bây giờ cô mới nhớ lại nhiệm vụ của mình.

_uhm...uhm..đây là bạn học mới của các em mong các em cho 1 tràn pháo tay để chào mừng bạn ấy vào lớp của chúng ta nào.

_chẳng nghe được gì nhưng vài giây sau thì nghe được 1 tiếng vỗ tay nhỏ từ phía gốc lớp, nó chuyển mắt tới đó và thấy người quen nên cười nhẹ 1 cái_" dù sao cũng có người ủng hộ mình vào cái lớp này, thế cũng còn mai"._nó lầm bầm trong đầu và bị cắt ngang những suy nghĩ đó bằng vài tiếng sì sầm phía dưới lớp:

_trời ơi!!! con nhỏ đó xấu xí thế mà cũng được vào cái lớp chúng ta à.

_thiệt hết chịu nổi, lớp mình toàn gia đình quyền quý, tướng mạo song toàn, thế mà bây giờ lại đem đâu ra cái vịt xấu xí thế không biết vào lớp.

_con đó vào được chắc nhờ tiền cha mẹ thui.

_nhìn quê mùa quá đi mất....v...v...

_bà cô thấy tình hình không ổn, nhưng bà ấy vẫn muốn tìm hiểu xem gia cảnh nó như thế nào mà có thể vào được cái lớp Vip này, thế là..._em có thể giới thiệu về bản thân và gia đình cho các pạn biết được không?

_nó nhếch mép cười 1 cách lạnh tanh và khuôn mặt nó bây giờ cũng thế, nó không thèm nhìn mặt pà cô mà quay thẳng xuống lớp và buôn 1 câu ngắn ngủn: " tôi tên Hạ Gia Hân, mong chiếu cố"._xong phần giới thiệu cụt lút của mình, nó quay sang pà cô nói với giọng khá ấm lên 1 chút.: "em ngồi bàn nào dạ cô?"

_có vẻ pà cô cũng thấy vẻ tức giận của nó nên không giám nói nhiều và chỉ vào cái bàn trên của Gia Minh và nói: "em vào chỗ đó ngồi nhé!"_có vẻ cô hơi sợ nó nên nói chuyện cũng hơi rụt rè.

_nó gật đầu chào cô 1 cái và đi thẳng tới cái chỗ ngồi lí tưởng của mình và gụt đầu xuống, vài tiếng bàn tán xung quanh nó càng nhiều hơn như:

_con nhỏ đó xứng nhở! được ngồi trước anh Minh và ngồi ngang anh Bảo nữa chứ, chắc nó phải tu 8 kiếp mới đc.

_con nhỏ đó láo quá, mới vào lớp là đã chơi nổi rồi.

_nhìn quê mùa thế chắc không biết chúng ta là đây mà, phải cho nó bài học để khỏi láo toét trước mặt chúng ta.

_uk, được đó.

_ở bên bàn nó, nó vẫn gụt mặt xuống nhưng tay nó đã nghe hết mọi chuyện mà chỉ cười nhẹ vì tội cho mấy cái tên không biết lượng sức mình. Renggg...Rengggg.

2 Tiết học trôi qua 1 cách nhanh chóng, vì chủ yếu là nói về các buổi chơi hè thôi chứ có học hành cái gì đâu.

_chợt có 1 cô bé chạy tới gần nó, khều khều nó hỏi:" Hân ơi, pà hok sao chứ sao tui thấy pà nằm nãy giờ zậy.

_uhm, mình hok sao còn bạn, bạn tên gì thế?_nó vẫn mắt nhắm mắt mở hỏi.

_ mình tên Băng, Trần Thiên Băng._cô nói và kèm cho nó 1 nụ cười như thiên thần.

_nó nghe xong thì hơi bất ngờ vì nó cũng tên Băng mà, nhìn kĩ Băng từ trên xuống dưới và nói lớn: "bạn đẹp thật đấy,...nhưng tại sao bạn lại chơi với mình thế?" _khi hỏi đến đó mắt nó bùn bùn hẳn.

_sao bạn lại nói bản thân mình như thế, ai mà không đẹp chứ, tai người đó hok biết chăm sóc mình thôi, và tại sao mình lại mún chơi với cậu là vì mình thấy cậu rất thú vị.

_cám ơn Băng đã chơi với mình nha!!!_nó cũng cười tươi vì có thêm 1 người bạn mới.

_khách sao quá à, cứ xưng hô là pà với nhau j nghe vui tai hơn,....với lại hồi nãy tui không có ý không vỗ tay mừng pà đâu mà tại vì...tui sợ..tụi con Ngân thui.

_vậy sao pà còn đòi làm bạn với tui chi, pà hok sợ sao!!_nó cũng khó hiểu nên quay sang hỏi.

_uhm, bây giờ thì hết sợ òi, dù sao có thêm 1 người bạn cũng tốt mà có bị đánh 1 vài lần cũng hem sao._cô nói mà vẫn tươi cười.

_ cậu yên tâm đã là bạn của mình thì sẽ hok có ai giám động tới sợi lông chân của cậu đâu_nó nghênh cái mặt lên làm cho Băng phải phì cười.

_thui đi cô nương,tui biết cô giỏi lắm rùi, thui 2 đứa mình cùng ra canteen mua đồ ăn nha, đói meo ruột lun ùi nè._Băng giả vờ mít ướt làm nũng với nó.

_thui thui pé ngoan, để chị dẫn đi ra canteen rồi chị mua kẹo cho ăn nha, cưng cưng ghê..._nó nói mà mặt cứ nhéo qua nhéo lại má của Băng làm mặt cô giờ đỏ chót. Cô biết mình sẽ bị rượt đuổi nên trước khi buôn tay ra cô đã bắt chớn và phóng vèo ra cửa để cho Băng đứng đó la lối ơi ới, rượt theo mình.

Ở trên 1 cái cây gần lớp học, có 1 người nãy giờ nghe hết đầu đuôi câu chuyện và cười thầm trong bụng mà không biết trái tim anh đã lợn nhịp vì ai đó.

Băng và nó vẫn tung tăng cùng nhau đi trên cầu thang quen thuộc, bất chợt nó hỏi:

_Băng này, sao mình thấy cái ông Gia..Gia..Minh gì gì ấy, hình như hok sợ thầy cô giáo thì phải, mà như hồi nãy á, cô cũng hok giám động đến hắn ta nữa là sao dạ? _uhm, thì tại cái trường này là do nhà hắn ta xây nên, nên mấy thầy cô có thấy hắn ta làm gì thì cũng phải im lặng nếu không mất việc như chơi.

_ồ thế à, thì chỉ là 1 tên công tử bột thôi chứ có gì đâu mà sợ chứ.

_không chỉ có nhiêu đó thôi đâu, pà có thấy khi cậu ta đi đến đâu, hoặc làm cái gì thì hok ai giám hó hé bén mãng đến hok._Băng nói mà chỉ tay về phia G. Minh.

_uhm, có, lạ thiệt hé, dù có giàu đi chăng nữa nhưng mình thấy khi đi hắn cũng có vài người đi theo hết á mà lại kính cẩn nữa chứ, hok lẽ là vệ sĩ._nó tò mò vương mắt lên nhìn.

_hok phải đâu, đó là đàn em của cậu ta đó.

_hả? bộ cậu ta cũng có đàn em trong trường nữa à._nó ngạc nhiên hỏi.

_uhm, hok chỉ trong trường thôi đâu mà còn ở ngoài trường nữa,...à mà pà có nghe về nhóm "Hắc ban hội" hok?_Băng quay sang nhìn nó.

_à, thì ra là nhóm đó, sao tớ hok biết được chứ_nó cười mỉm trả lời.

_ủa? bộ pà cũng biết về nhóm đó nữa hả? nghe nói nhóm đó mạnh lắm, cho nên không ai giám đụng vào cậu ta hết._Băng nói mà khuôn mặt cũng có đôi phần lo sợ.

_uhm,... thôi ta không nói tới mấy chuyện đó nữa tới canteen rồi._nó nói còn tay thì nắm lấy Băng chạy thẳng tới quầy.

Hai đứa ríu rít gọi món, nhún nhảy mà quên có người đằng sau thế là:...

_xoảng......

_con nào đấy hả???_một giọng nói đanh đá của 1 đứa con gái hét lên.

_tôi..tôi..tôi xin...xin lỗi bạn, mình hok cố ý đâu._giờ đây Băng đã đóng " băng" thiệt lun òi, ấp úng trả lời.

_nó thấy thế nên chạy lại gỡ vây cho bạn:

_ơ, bạn ơi, tụi mình xin lỗi, vì lỡ tay làm rơi đồ ăn trên tay bạn, bạn có thể vào lấy khây đồ ăn khác được hok mình sẽ trả tiền, thấy con kia hok nói gì mà trừng mắt ra nên nó cũng đưa khây đồ ăn của nó lên nói _hay pạn lấy khây đồ ăn của mình đi, mình mới mua xong đó.

_con nhỏ kia không thèm để tâm đến câu nói của nó mà huơ tay đánh đổ hết khây đồ ăn rơi xuống đất và nói_ai cần cái thứ rẻ tiền này, bàn tay dơ bẩn của mày đụng vào thì làm sao mà ăn được_nói xong còn tặng cho nó 1 nụ cười điểu. Bây giờ bọn học sinh đang bu quanh tụi nó

_ nó không bất ngờ gì lắm vì nó lun nghĩ con nhà giàu ai cũng thế nên nó vẫn bình tĩnh trả lời:" thế thì huề nhé!!!"_nói dứt lời nó đã nắm lấy bàn tay Băng đi tút.

_con nhỏ kia cũng không vừa, vỗ tay 3 cái thì 1 bon con gái chạy tới bao quanh tụi nó, con nhỏ kia cười_mày định đi ra khỏi đây dễ dàng zậy sao, nếu như thế thì tao hok fải là Ngân.

_"thì ra tên Ngân à! thú vị đây"_nó nghĩ và nói_thế cậu muốn gì đây.

_hahaha, hỏi tao mún gì hả, tao mún đánh mày, mày nghe rõ chưa, đồ ngu._cái Ngân vẫn vênh váo xỉ nhục nó, câu nói của cô ta làm canteen trở nên nghẹt thở.

_ok, được thôi_"lần này cô chết chắc"_nó cười cười nhìn trông rất điểu.

_ồ ồ ồ_ai cũng lắc đầu nhìn nó thương hại, lẫn cảm thông.

_thế đánh khi nào._nó quay sang Ngân hỏi.

_ khá lắm, nếu mún thì đây chìu, đánh ngay bây giờ ok._Cái Ngân lắc đầu vì có đứa

_ok,....xin mọi người tránh ra._nó nói với mọi người gần đó làm ai cũng không khỏi ngạc nhiên và Minh, Bảo cũng không ngoại trừ.

Thế là đã xong phần trang bị cho trận đấu, nó cũng quay sang Băng bảo:

_cậu đi ra góc kia xem mình xử bọn chúng nhá._nó vẫn tươi cười với Băng.

_không được đâu bọn chúng đông lắm với lại chuyện này do mình gây ra cho nên mình sẽ gánh chịu.