Cô Vợ Dễ Thương

Chương 23: Người không biết xấu hổ, vô địch thiên hạ

“Dạ Thiển thì sao? Theo như tôi biết, cô ta vừa lợi dụng mối quan hệ của ba cô ta để điều cả anh đến bệnh viện số một, xong việc anh liền đá cô ta đi. Chung Tấn Duy, anh đúng là không hể thay đổi gì so với trước đây.” Trong lòng Tô Dương Dương càng lúc càng thấy chán ghét, cô không muốn nói với người đàn ông này dù chỉ là nửa câu nữa.

Nghĩ như vậy, Tô Dương Dương liền đẩy Chung Tấn Duy ra, kéo cửa xe rồi nhanh chóng lái xe ra khỏi bãi đỗ, không hề muốn nhìn thấy khuôn mặt Chung Tấn Duy.

Như vậy sẽ chỉ khiến cô cảm thấy ghê tởm, khiến cô muốn trở về quá khứ đánh cho mình mấy cái.

Khi đó, mắt cô mù đến mức nào mới vì Chung Tấn Duy mà làm ra chuyện như vậy chứ?

Những gì cô bỏ ra và hy sinh cho tình yêu, sự thật chứng minh cô đã gặp một tên chả ra gì, lại còn vì anh ta mà làm lỡ dở tiền đồ.

Chung Tấn Duy đứng ở bãi đỗ xe, nhìn xe Tô Dương Dương biến mất trong tầm mắt, đáy mắt hiện lên một tia lo lắng.

Anh ta cho rằng Tô Dương Dương sẽ mềm lòng, nghe anh ta nói hết.

Không ngờ rằng sau khi Tô Dương Dương bám được vào Hàn Khải Uy lại lạnh nhạt với anh ta như thế.

Mấy ngày nay, trong bệnh viện có rất nhiều người lan truyền chuyện trước đây của anh ta, lãnh đạo và đồng nghiệp đều không còn tin tưởng khiến công việc anh ta không phát triển được, Dạ Thiển cũng vì thế mà thường xuyên phải xem sắc mặt anh ta.

Anh ta nghĩ rất lâu mới nhớ đến lời Hàn Khải Uy nói khi ở hội trường.

Hàn Khải Uy muốn đối phó với anh ta!

Nếu như Tô Dương Dương không lộ diện nói đỡ cho anh ta vài câu thì anh ta sẽ rất khó có chỗ đứng trong bệnh viện.

Nghĩ đến đây, con ngươi Chung Tấn Duy trầm xuống.

**

Tô Dương Dương đang tức giận bất bình lái xe, điện thoại vứt bên ghế phụ vang lên.

Tô Dương Dương quét mắt qua màn hình điện thoại, đỗ xe bên đường rồi nghe máy: “Alo.”

“Ai chọc giận em rồi? Giọng nói lười biếng của Hàn Khải Uy từ đầu bên kia vọng lại.

“Bạn trai cũ!” Tô Dương Dương nghĩ cũng không muốn nghĩ trả lời.

“Anh ta vẫn còn mặt mũi xuất hiện trước mặt em sao?”

“Tổng Giám đốc Hàn, nghe ý tứ trong câu nói của anh nghĩa là anh đã nhúng tay vào việc này rồi?”

“Chuyện gì có thể khiến vợ anh hả giận thì anh sẽ làm hết mức có thể.”

Tô Dương Dương không biết vì sao, cảm giác đè nén trong lòng đã vơi đi không ít: “Anh đã làm gì rồi?”

“Không nói cho em.”

Tô Dương Dương: “...”

Hàn Khải Uy từ sau bàn làm việc đứng lên, đi tới trước cửa sổ sát đất, nói: “Đối phó với người mình không muốn tiếp, cách ít phiền phức nhất chính là lấy đi thứ mà anh ta để tâm nhất. Nói như vậy đã hiểu ra chưa?”

“Vậy hôm nay anh ta tới tìm tôi không những không được như suy nghĩ ban đầu của mình mà ngược lại còn chọc giận tôi. Chung Tấn Duy có lẽ không ngốc như vậy chứ?”

“Anh ta đã làm mất em, còn không tính là ngốc sao? Có điều chuyện anh ta làm tốt nhất đời này cũng chính là đã từ bỏ em. Nếu không sao anh có cơ hội nhặt được bảo bối đây.”

“Tổng Giám đốc Hàn, anh khen tôi xinh đẹp là được rồi, những thứ khác không cần phải khen. Tôi biết tôi người gặp người thích, hoa gặp hoa nở rồi.” Tô Dương Dương không nhịn được cười.

Hàn Khải Uy nghe thấy cô cười, khóe miệng cũng hơi cong lên: “Đợi đi thử váy cưới nhé.”

“Đã chuẩn bị xong rồi sao?”

“Ừm.”

Tô Dương Dương nghiêng đầu suy nghĩ rồi nói: “Vậy tôi mời anh ăn cơm.”

“Được.”

**

Tô Dương Dương chọn một nhà hàng ăn chay cao cấp sau đó gửi địa chỉ cho Hàn Khải Uy.

Trong lúc chờ đợi Hàn Khải Uy, Tô Dương Dương vừa thưởng thức phong cảnh đường phố xung quanh vừa nghĩ chuyện công việc.

Những đạo lý hôm nay chủ niệm nói với cô lúc ở phòng phẫu thuật, cô đều hiểu.

Một bác sĩ khi còn trẻ đặt quá nhiều tâm tư tình cảm lên bệnh nhân, điều này hàm ý rằng con đường cô đi sẽ không dài, trong nghề này cô cũng không thể lên được vị trí quá cao.

Bản thân muốn đi được càng xa càng tốt trong nghề bác sĩ này, cô phải học được cách quản lý tốt cảm xúc của mình.

Điều này trước đây cô đã xử lý rất tốt.

Ngược lại sau khi gặp được tiểu Bảo lại có chút mất khống chế.

Sau này tiểu Bảo sẽ là người nhà của cô.

Cô không ngờ rằng còn có duyên phận như vậy.

Năm đó cô làm một chuyện nhỏ nhưng lại có được cả hôn nhân của cô.

“Đang nghĩ gì vậy?” Giọng nói dịu dàng của Hàn Khải Uy từ trên đỉnh đầu truyền tới.

Tô Dương Dương hồi thần, cười nói: “Đang nghĩ bao giờ tiểu Bảo mới đến gặp tôi.”

“Thằng bé đang ở biệt thự.”

“Thằng bé không còn trốn tránh anh nữa rồi à?”

“Nếu như thằng bé có thể tự lo liệu cuộc sống của mình có lẽ sẽ còn tiếp tục trốn nhưng nó không tự lo được, lại không thể tiếp nhận sự động chạm của người khác nên chỉ còn cách ảo não chạy về.”

“Hai người sống chung thật kỳ lạ.”

“Ừm.” Hàn Khải Uy ngồi xuống vị trí đối diện cô: “Đã gọi đồ chưa?”

“Gọi rồi, thực đơn bên tay trái anh, anh xem xem có hợp khẩu vị không? Nếu không hợp có thể gọi thêm món khác.”

“Anh không kén ăn.”

Hai người nói đến đây không biết thế nào lại kỳ lạ không tiếp tục được nữa.

Tô Dương Dương nghĩ ngợi rồi nói: “Hôm nay tôi gặp một học sinh uống axit sunfuric tự sát, thằng bé lại còn uống loại axit sunfuric đặc nữa. Khoang miệng và cổ họng đều bị ăn mòn khá nghiêm trọng, sau này ăn cơm, nói chuyện là cả một vấn đề.”

Tay đang lật thực đơn của Hàn Khải Uy dừng lại một chút, ánh mắt sáng như đá vỏ chai nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của Tô Dương Dương, đưa tay nắm lấy bàn tay nhỏ bé đang đặt trên bàn của cô, hỏi: “Em có thích công việc của mình không?”

“Thích.”

“Vậy thì tốt.” Hàn Khải Uy cười: “Nghề nghiệp của em phải đối diện trực tiếp với sinh lão bệnh tử, áp lực tinh thần và áp lực công việc phải gánh vác vốn cũng nhiều hơn những ngành nghề khác nên em thích là điều quan trọng hơn hết. Nhưng những chuyện này về sau không cần để trong lòng, em là một bác sĩ, cống hiến kỹ thuật và thời gian cho họ là đủ rồi, tình cảm và cảm xúc giữ lại cho người thân của em sẽ tốt hơn.”

“Chủ nhiệm cũng nói với tôi những lời như vậy.”

“Vậy ông ấy là thật lòng yêu thương và bảo vệ em.” Hàn Khải Uy vuốt ve bàn tay mềm mại không xương của cô: “Ai cũng có chuyện cũ, tốt xấu đều có, những điều đó là do mỗi người tự lựa chọn, em nhìn thấy chỉ là một trong số đó thôi. Những trường hợp khác đều là do não em tự bổ sung vào, không có bất kỳ ý nghĩa nào. Thay vì lãng phí thời gian vào việc này chi bằng hãy để thời gian cho kỹ thuật chuyên môn của em hoặc là để lên người anh.”

Tô Dương Dương không ngờ đến cô chỉ thuận miệng nhắc tới công việc thôi mà Hàn Khải Uy lại nghiêm túc trả lời cô như vậy: “Tổng Giám đốc Hàn, da mặt anh dày quá mức rồi đó.”

“Ở trước mặt vợ thể hiện cảm giác tồn tại nhiều một chút là sai sao?” Hàn Khải Uy hừ một tiếng.

Tô Dương Dương nhìn khuôn mặt cao quý thanh nhã mà hoàn mỹ của Hàn Khải Uy.

Cô gái nào cũng mong chờ một tình yêu đẹp, cô cũng không ngoại lệ.

Người như Hàn Khải Uy là bạn trai lý tưởng trong lòng rất nhiều cô gái.

Cho dù người ngoài giới đều cho rằng anh dẫn theo một đứa con nhưng cũng không ảnh hưởng đến hình tượng của anh trong lòng các cô gái.

Mà cô biết anh chưa hề kết hôn, anh đồng ý vì tiểu Bảo mà để những người ngoài giới hiểu lầm mình.

Mấy cô gái tiểu Yên không chỉ một lần suy đoán mẹ ruột tiểu Bảo là ai, nhưng không ai đoán được tiểu Bảo lại không phải con anh.

Hàn Khải Uy thấy Tô Dương Dương ngây ngốc, huơ tay trước mặt cô: “Yêu anh rồi à?”

“Anh nói xem?”

“Vậy tức là yêu anh rồi.”

Tô Dương Dương: “...”

Sau khi hai người đơn giản ăn xong bữa tối, Hàn Khải Uy bảo tài xế lái xe của anh đến cửa hàng thử váy cưới.

Còn anh tự mình lái xe của Tô Dương Dương đến đó.