Con Gái Địa Chủ

Chương 10

Vân lái chiếc BMW rời đi chỉ khác ở chỗ là đường về nhà của cô là ở hướng ngược lại. Vân đậu xe bên kia đường, cô đứng dựa vào xe nhìn chằm chằm chân cầu thang chung cư của Hân.

Ở dưới ánh đèn huỳnh quang lạnh lẽo liên tục chớp nháy, một bóng dàng phụ nữ lưng gù đang đứng bên dưới ánh đèn. Mặt bà ta đầy nếp nhăn, đôi mắt hõm sâu chỉ có màu đen thăm thẳm, quần áo rách rưới bẩn thỉu và làn da đen tím nhìn không khác gì người chết.

Ánh đèn huỳnh quang yếu ớt tắt phụt, một lúc sau lại bật lên. Nhưng lúc này, bên cạnh bà ta có thêm 2 bóng dáng trẻ con khác, cả hai đều là bé gái, mái tóc ngắn đến quai hàm, làn da đen tím y như bà lão, đôi mắt của hai đứa trẻ đều mở to, chiếm gần nửa gương mặt nhỏ nhắn.

Hai đứa trẻ nhìn Vân rồi cười nhe răng, khóe miệng kéo cao đến tận mang tai, lộ ra hàm răng vừa nhỏ vừa sắc bén như nanh mèo, hai con mắt híp lại thành trăng lưỡi liềm. Ánh đèn huỳnh quang lần nữa tắt phụt, rồi lại sáng, hai đứa trẻ kia đã biến mất, còn bà lão thì đứng trên thềm cầu thang, quay đầu nhìn Vân như đang chờ đợi cô.

Vân thở dài, cô quay người cầm lấy tay nắm cửa chuẩn bị lái xe bỏ chạy, nhưng hôm nay Vân lại không may mắn như mọi hôm.

"Không được!".

Vân đau điếng bịt tai lại, cô nhìn ngó xung quanh tìm ra tên đầu xỏ nhưng mà tên này chốn kĩ quá.

"Hân đang gặp nguy hiểm. Cô đi rồi thì Hân phải làm sao!". Lần này Vân nghe rõ là giọng nói của một thiếu nữ nhưng nghe quen quen.

Vân lắc đầu, vẫn cố tình mở cửa xe ngồi vào bên trong.

"Đã bảo là...KHÔNG ĐƯỢC ĐI!". Giọng cố tình nâng cao lên để tra tấn lỗ tai của Vân nhưng mà như vậy Vân càng không nhường bộ.

"CỨ ĐI ĐẤY! Thì làm sao?". Vân khó chịu bật chìa khóa xe nhưng lúc xoay chìa, thì nó lại không nhúc nhích được.

Rồi cả người cô cứng đơ, đôi tay như bị điều khiển, Vân mở cửa xe ra rồi bị một cái gì đó kéo lê lết về phía chung cư, Vân giật mình, cô vội vàng thỏa hiệp.

"Biết rồi, biết rồi. Từ từ đã". Cơ thể cô ngừng di chuyển, quyền chủ động về tay Vân.

"Giờ phải về lấy ít đồ, gọi thêm người trợ giúp nữa chứ mình tôi sao solo lại được nó". Vân nhìn như đang nói một mình, nhưng cô là đang giao tiếp với kẻ đang la hét ầm ĩ trong đầu cô.

"Không được, Hân đang gặp nguy hiểm. Không đi đâu hết! Giúp Hân! Giúp em ấy đi!". Giọng nói dồn dập thể hiện sự lo lắng nhưng không có ý nhờ vả, nghe như đang ra lệnh cho cô vậy.

Vân chả thèm quan tâm, cô lập tức lái xe rời đi, trên đường về rất khó khăn, cứ cách vài phút thì cánh tay cô lại bị kiểm soát, người bên ngoài nhìn vào còn tưởng Vân đang đánh võng, may là không gặp đồng chí cảnh sát giao thông chứ không có mà toi. Vân cứ đi được nửa đường là lại bị kéo trở về, dáng đi xiêu xiêu vẹo vẹo, mãi mới vào nhà được.

Vân tìm trong tủ đồ có mấy thứ hữu dụng mà người kia đưa cô, 5 lá bùa vàng, 3 lá bùa đỏ, một cặp bùa màu đen và trắng, Vân cầm theo cả con dao được tạo nên bởi đá tinh khiết. Chuôi dao được chạm khắc cầu kỳ, ở giữa gắn ngọc tỳ hưu quý hiếm, lưỡi dao làm bằng đá được mài mòn nhưng rất sắc bén đối với một số thứ khác, lúc đi ngang qua tủ đầu giường, cô nhìn thấy sợi dây chuyền có màu đen tuyền được chạm khắc mấy dòng chữ ngoằn nghèo, đắn đo hồi lâu, Vân chọn đeo vào.

"Nhanh lên!". Giọng nói thiếu nữ vẫn cứ vang trong đầu, thúc giục Vân phải nhanh lên.

Vân lái xe đến dưới khu nhà của Hân, cô lấy điện thoại ra, tìm danh bạ của người kia rồi gọi, cô ấy đã nhận máy và hỏi.

"Alo, gọi có gì hơm?".

"Có mồi. Đi không?". Ngắn ngủi bốn chữ, người bên kia nghe là hiểu.

"Oke, đợi chuẩn bị đã, xin cái địa chỉ". Vân tắt máy, gửi vị trí cho người kia, rồi mới bước theo bóng người đàn bà.

Dưới màu trắng nhợt nhạt của đèn huỳnh quang, khung cảnh xung quanh càng thêm lạnh lẽo, tiếng bước chân vang vọng trong hành lang vắng, khi màn đêm buông xuống mới khiến nơi đây trở nên u ám, trống trải đến lạ. Vân khoanh tay đứng nhìn căn nhà 64 mà suy nghĩ. Cánh cửa như được bao trùm trong bóng tối, vách tường ẩm ướt với mùi thối rữa của xác chết hòa vào bầu không khí làm Vân buồn nôn, gió lạnh từ khe cửa phả vào mặt Vân. Cô bật cười ra tiếng rồi xoay người về phía cầu thang.

"Thôi, thôi, ghê bỏ xừ ra". Có một lực kéo mạnh lôi eo Vân quay lại, cô bấu tay vào thành tường, gân xanh trên bàn tay đua nhau nổi lên, Vân tức giận quát lớn.

"Mày đừng để bà bắt được mày!".

Vân nhìn nhìn vào căn nhà nằm đối diện số 64, đây có lẽ là nhà của Hân, Vân rũ mắt xuống, hình ảnh Hân mặt mũi tiều tụy, yếu ớt lướt qua đầu, Vân thở dài, dần buông lỏng tay ra mà lực kéo cũng vì thế mà biến mất, Vân bước đến trước cửa nhà 64.

Đầu tiên là dán một lá bùa màu đen lên cửa, tiếp theo đó là phá cửa đi vào. Vân giơ cao chân muốn một đạp tan cửa nhưng chưa kịp làm gì, cánh cửa đã mở ra một cách chậm rãi, suýt chút nữa là Vân đã đạp hụt vào không khí. Bên trong căn nhà tối đen không một tia sáng, có tiếng hét thảm thiết xuất hiện, Vân do dự lùi một bước.

Cô xoay đầu nhìn sang bên tay phải, ở phía cuối hành lang đã xuất hiện bóng người phụ nữ nhăn nheo, bà ta mặc trên người quần áo rách rưới, vẻ mặt hung tợn như muốn xông lên lột sạch da cô, bà ta đưa tay chỉ vào Vân quát lớn, một giọng nói không phải nam cũng chả phải nữ.

"AI CHO MÀY VÀO NHÀ TAO!". Tiếng quát lớn làm toàn bộ đèn huỳnh quang tắt phụt, mọi thứ dần chìm trong bóng tối khiến thị lực Vân giảm mạnh.

Ánh đèn huỳnh quang chớp nháy liên tục, mấy cánh cửa đập ra đập vào như bị điều khiển, mặt đất tựa như rung chấn, Vân nghiến răng, biết thế không tự hành động một mình. Người ở cuối hành lang kia vẫn còn la hét.

"RA NGAY! ĐI NHANH!" Rồi bất chợt bà ta biến mất, mọi thứ lại trở về như ban đầu, Vân vội chạy về phía cầu thang, nhưng khi bước xuống được thềm đầu tiên, cả người cô bị kéo lại.

"Mày điên rồi, không thấy bà ta đáng sợ như nào ư!". Vân tưởng người kia ngăn mình lại liền tức tối mắng mỏ.

Nhưng khi quay đầu nhìn mới phát hiện có hai bé con, hai đứa trẻ có đôi mắt to chiếm gần hết gương mặt đang nắm chặt chân Vân, cả hai cùng cười lộ ra hàm răng sắc bén dị hợm, làn da tím đen, bên dưới còn nổi lên mạch máu xanh tím, mặc dù là trẻ con nhưng sức lực đang nắm lấy chân cô không phải dạng vừa, Vân hít thở khó khăn, nó đau đến như muốn nát cả xương.

"Cùng chơi vứi iem đi". Hai đứa trẻ nói bập bẹ không rõ chữ nghĩa, Vân rút trong người con dao kia rồi chém một đường ngang mặt hai đứa trẻ.

Hai đứa bé đau đớn kêu khóc, tay nắm lấy chân cô cũng thả ra, nhân lúc đó Vân chạy vọt xuống cầu thang, nhưng chưa đi được bao xa, Vân đã bị nhấc bổng lên rồi bị ném trở lại tầng 3, Vân bị quăng mạnh vào thành tường, lực ném không hề nhẹ, cô cảm giác lục phủ ngũ tạng trong người như muốn rơi ra.

Hai đứa trẻ nhìn cô rồi cười hi hi ha ha, mỗi đứa một chân lôi Vân vào căn nhà 64. Vân bị kéo lê lết trên nền đất vô cùng vật vã, mắt cá chân đau nhói, ngón tay cố bám vào mặt sàn nhưng vô dụng, quần áo ma sát với da kéo ra mấy đường lằn đỏ au, trên bụng có cảm giác râm ran, Vân bất lực kêu cứu nhưng không một ai nghe thấy, Vân vươn đôi tay về phía trước như muốn nắm lấy thứ gì đó.

"Buông ra!". Vân ra sức dãy giụa khỏi bàn tay nhỏ bé của hai đứa trẻ.

Bỗng một đôi tay vươn ra, nắm chặt lấy từng khớp ngón tay của Vân, người kia nhìn cô hét lớn.

"Nắm chặt vào!". Hân cắn răng bắt lấy tay Vân.

_________

50p trước, sau khi Vân rời đi, Hân chỉ biết ngồi thẫn thờ ở KTV, khung cảnh náo nhiệt vẫn còn đó, tiếng la hét om sòm cùng với tiếng cười đùa nói chuyện rôm rả, mặc dù rất sôi động nhưng Hân không vui nổi, cô gật gà gật gù như sắp chìm vào giấc ngủ. Mấy ngày nay toàn bị phá rối suốt, cô không ngủ được mấy đêm rồi, Hân lấy tay che miệng ngáp.

Bỗng Đức từ xa đi đến anh ấy vỗ vai Hân rồi mỉm cười.

"Làm gì mà ngáp ngắn ngáp dài thế, chán quá à?". Hân lắc đầu đáp.

"Không, buồn ngủ thôi". Nói xong lại ngáp thêm cái nữa.

Bùi Minh Đức vỗ vai cô, rồi anh cúi người hỏi Hân.

"Hân này, mày với Vân quan hệ tốt lắm sao, thấy em ấy toàn gắp thức ăn cho mày".

Hân liếc nhìn anh, cũng hơi nghiêm túc suy nghĩ về vấn đề này.

"Cũng được. Hỏi làm gì?". Đức gãi đầu ngượng ngùng nói.

"Ừ thì, tao muốn xin số làm quen, nhưng người đi nhanh quá, không kịp xin". Hân nhăn mày nhìn anh, cô cũng ngờ ngợ đoán ra hắn muốn làm gì rồi.

"Thì?". Đức lấy ra điện thoại mắt anh sáng lên nhìn Hân.

"Mày có số Vân đúng không, cho tao với". Hân tái mặt, hất cằm quay đi chỗ khác lạnh lùng từ chối.

"Không". Đức cười hề hề nịnh nọt nhìn Hân.

"Năn nỉ mày đấy, nếu sau này tao tán đổ em Vân thì tao đãi mày một bữa no nê nha!".

Hân khựng người lại, khinh bỉ cái giọng điệu đó của anh.

"Thèm vào bữa ăn nhà mày, tóm lại là không". Không hiểu sao, tự nhiên cô thấy khó chịu khi nghĩ hai người hẹn hò với nhau.

Đức có vẻ chưa từ bỏ, anh muốn giữ Hân lại nhưng cô đã hất tay ra khỏi tay anh, Hân xoay người bỏ đi cô nhắn tin tạm biệt với Ngọc.

"Tao về ngủ trước đây, tối nay tao không ở lại nhà mày đâu".

Rất nhanh đã có hồi đáp, Ngọc bên kia khó hiểu hỏi lại.

"Ơ, sao thế?".

"Tự nhiên mất hứng rồi. Về đây".

Nhắn xong, Hân tự bắt xe đi về nhà. Trả tiền xe cho tài xế xong, cô nhìn thấy chiếc xe quen thuộc đang đậu bên kia đường. Cô hơi nghi ngờ nhìn chiếc BMW màu đen, Hân đến gần, cô nhìn vào bên trong qua cửa kính. Bên trong không có ai, Hân lại vòng lên đằng trước, 2 số cuối của biển số xe là 73, đúng là xe của Vân nhưng em đâu rồi?

Hân mang theo nghi vấn mà lên tầng, khi gần đến nhà mình, một tiếng "buông ra" vang lên, nhưng giọng nói này không thể nào quen thuộc hơn, là Vân.

"Buông ra!". Hân chạy vọt lên, từ ba bước thành một bước trong vài giây đã đến nơi, Hân nhìn Vân đang bị lôi vào trong căn nhà 64 kia, cô một tay túm chặt ngón tay Vân, tay còn lại bám chặt vào thành tường.

"Nắm chặt vào!".

Vân ban đầu nhìn thấy chị là sửng sốt, cô không ngờ chị sẽ về sớm đến vậy, Vân cắn môi, đôi tay đang được Hân nắm lấy chợt thả lỏng. Không được! Hân không được vào!

Hân thấy Vân không nắm lấy tay mình, cô tức giận quát tháo.

"Làm gì vậy! Nắm chặt vào!".

Vân mấp máy muốn nói gì đó, bỗng sau lưng Hân xuất hiện một người phụ nữ nhăn nheo, cô hét toáng lên.

"Sau lưng!". Hân chưa kịp phản ứng lại liền cảm nhận sau lưng có người đẩy mình, tay đang bám vào thành tường còn bị đập một cái làm cô rụt tay lại, Hân bị Vân kéo vào căn nhà 64. Cánh cửa đóng sầm trước mặt cô.

Hân có thể cảm nhận gáy của mình bị đập mạnh, làm cô ngất đi lúc nào chả hay, nhưng đôi tay vẫn không buông Vân ra.

Vân nhìn chị bị mình kéo theo, cô đưa dao lên miệng rồi ngậm vào, rút trong người một lá bùa màu đỏ sau đó ném về phía hai đứa trẻ. Là bùa bắt được âm khí liến bốc cháy, hai đứa trẻ bị bao chùm bởi lửa liền thả chân Vân ra. Như thể bị chọc tức, hai đứa trẻ dùng cặp mắt đen láy nhìn chằm chằm Vân.

Cả hai ngoác cái miệng rộng như muốn nuốt chửng cả cô với Hân, phía đối diện có tiếng hét thất thanh truyền đến, hai đứa trẻ nhìn về phía có tiếng hét, liền chạy theo hướng đó. Đi được nửa bước, đầu của hai đứa trẻ xoay 360 độ ra đằng sau nhìn Vân một cái, rồi mới biến mất.

Vân thở phào, cô cúi đầu nhìn Hân đang nằm bất động, nhưng tay vẫn luôn nắm chặt lấy tay mình, Vân lấy ngón tay xoa xoa bàn tay của chị, cảm động nhìn Hân. Cô tháo từng khớp ngón tay Trần Khả Hân ra rồi nâng đầu chị lên. Sau gáy không chảy máu, thế là may rồi. Hân chỉ là tạm thời ngất đi, Vân thở dài, cô kê đầu của chị lên đùi mình rồi bắt đầu thẫn thờ.

Rõ ràng sợ gần chết mà còn làm bộ làm tịch muốn cứu cô, Vân bật cười, đôi tay bắt đầu sờ linh tinh trên mặt chị. Vân nhìn cặp má trắng nõn hồng hào và mềm mềm kia liền ngẩn người, Vân len lén véo một cái, không kìm được lại véo thêm cái nữa, cứ nặn qua nặn lại làm người đang hôn mê là Hân cũng phải tỉnh lại.

Vân rụt tay về giả vờ như không có gì, Vân nhìn trước nhìn sau, biểu cảm bối rối vô cùng. Khi Hân mở mắt ra nhìn, Vân ho mấy cái đối với chị mỉm cười.

"Chị tỉnh rồi à".

Hân nhìn em, căn phòng mặc dù tối đen nhưng ánh trăng ban ngoài vẫn rất sáng, men theo khe cửa, ánh sáng chiếu đến nửa khuôn mặt của Vân.

Gương mặt có đường nét tinh xảo, ánh trăng chiếu vào làm nổi bật lên sống mũi cao thẳng, làn da trắng nhợt nhạt như muốn hòa vào làm một với ánh trăng, môi đỏ cong lên, làn mi cong dài được nhiễm thêm một tầng ánh sáng, đôi mắt long lanh lóng lánh, gọng kính vàng già dặn quen thuộc, em cúi đầu nhìn Hân.

"À...ừ, đây...đây là đâu". Hân nhìn khung cảnh xa lạ trước mặt, rồi đột nhiên nhớ đến hình ảnh ban nãy, cô lo sợ hỏi Vân.

"Đây không phải dương gian cũng không phải âm giới. Chị em mình bị kẹt ở giữa".

Hân giật mình, lời Vân nói không đủ thuyết phục cô, nhưng cá tháng tư trôi qua lâu rồi, Hân hiển nhiên là không tin còn cười cười hỏi lại.

"Vân cứ đùa, cái gì dương gian, cái gì âm cơ?".

Vân thở dài, cô cúi đầu xuống, ánh mắt đối diện trực tiếp với đôi mắt Hân, bàn tay thay chị trải chuốt lại đầu tóc.

"Chị có biết cái gọi là âm phủ với trần gian không? Ừ, chúng mình đều không ở hai nơi đấy mà bị kẹt ở một không gian khác, người ta gọi là cái gì ấy nhở...à! Là quỷ dẫn đường mà đưa lối!".

Vân nói rất chậm rãi, còn có tâm trạng mà nói đùa với Hân nhưng trò đùa này cô không thấy buồn cười.

"Ban nãy chị cũng thấy em bị lôi vào trong căn nhà 64 đúng không? Chị không nhìn thấy, chứ thực ra là có hai vong hồn trẻ con lôi em vào. Còn Hân cũng bị bà ta đẩy vào trong. Bà ta là cái người hay quấy phá chị mỗi đêm, là... Hân bị bà ta ám". Vân do dự nói ra sự thật cho Hân nghe.

Hân thấy đầu mình ong ong, cái gì bị ám, vong hồn trẻ con!!

"Có ma!!". Tự nhiên Hân hét toáng lên dọa Vân đứng tim.

Vân lấy tay che miệng Hân lại, đưa ngón trỏ lên môi làm khẩu hình "suỵt" một cái, nhìn bản mặt ngơ ngác của chị làm cô phì cười, Hân lần đầu gặp chuyện ma quỷ này, không sợ mới lạ.

"Cũng không hẳn là bị kẹt mãi ở đây, chỉ là hơi phiền phức thôi. Lát nữa có người đến giúp chúng ta, chỉ cần chờ người đó đến thì chúng ta sẽ thoát được. Còn nhưng việc khác cứ để người đó lo".

Vân mỉm cười với Hân, tay xoa đầu cô như muốn nói lời động viên, không hiểu sao, Hân lại thấy nhẹ nhõm hơn, tâm trạng căng thẳng cũng biến mất.

"Vậy....Vân là thầy đồng ư?". Hân tự hỏi sao Vân lại biết nhiều như thế, Vân lắc đầu, em nói.

"Em không phải thầy đồng, nhưng cũng có liên quan ít nhiều đến nó". Một câu trả lời mập mờ, Hân càng nghe càng hoang mang.

Hân lúc này mới nhận ra là mình đang gối lên đùi em, tỉnh rồi còn mặt dày không dậy, cô giật mình, ngồi thẳng người lên. Vân thấy vậy cũng không nói gì, chỉ mỉm cười với chị

"Em biết lúc này chị đang có rất nhiều câu hỏi, nhưng hãy để đến lúc chúng ta rời khỏi đây mới hỏi được không? Em sẽ trả lời hết".

Đúng là Hân có rất nhiều câu hỏi, nhưng cô vẫn lựa chọn nghe theo lời Vân, dù gì ở đây chỉ có mỗi cô là có kinh nghiệm.

Vân nhìn xung quanh căn phòng một lát, cô thấy một thanh gỗ dài ở trong góc, cầm lấy thanh gỗ rồi bẻ làm đôi, Hân bị hành động của em làm giật mình. Vân lấy trong người một chiếc bùa đỏ rồi quấn quanh, em lấy ngón tay ấn mạnh lên tường rồi kéo xuống, ngón tay bị trầy xước đến rỉ máu vẽ thành một đường thẳng trên thân gỗ, lúc sau đưa cho Hân.

"Này! Em làm gì đấy!! Không đau hả!" Bất ngờ trước hành động của Vân, chị lo lắng chạy đến ngó xem tay cô.

"Không sao! Không đau! Vũ khí phòng thân, nếu có gặp mấy con ma thì đập te tua nó".

Hân lèm bèm trách móc Vân tự làm đau chính mình vẫn đưa tay nhận lấy thanh gỗ, cả người run lẩy bẩy, Hân toát mồ hôi lạnh, Vân dùng đôi tay lành lặn nắm chặt lấy tay chị, kiên định nói.

"Em sẽ đưa chị ra khỏi đây. Nên chị đừng sợ nhé". Vân dùng thêm sức nắm lấy tay Hân. Trong lòng thầm bổ sung.

"Em sẽ bảo vệ chị mà"