Công Chúa Băng Và Hoàng Thái Tử

Chương 10: Chương 10

Chap : 10

Buổi chiều trên khung cảnh đầy lãng mạng của London, một thành phố ,một đất nước sầm uất với những trung tâm công nghiệp lớn mộc khắp nơi . Bầu trời lúc chiều là một màu máu . Nắng nhạt chiều rọi qua khung cửa sổ trên tầng thựơng của ngôi biệt thự nằm phía Tây ngoại ô .Nơi có nằng công chúa đang say giấc nồng ,một giấc ngủ dài hiếm hoi mà cô có được .Khẽ nhíu mài tránh ánh nắng gay gắt không muốn tắt của buổi chiều .Nó thức dậy đảo mắt quanh phòng là phòng của anh hai vậy anh đag ở đâu .Ngồi trên giường ,gương mặt vẫn còn say ngủ lúc này càng làm cho nó đáng yêu hơn .Với tay lấy điện thoại nhìn lên màn hình .Đồng hồ đã điểm 5 giờ chiều ,đứng dậy đi bước vào nhà tắm vệ sinh cá nhân .Tất cả trong căn phòng chẳng có gì thay đổi cả ,mọi ngóc ngách vẩn thế chỉ có con người ta là thay đổi ,thay đổi một cách chóng mặt .Từ ngoài có tiếng mở cửa nhẹ nhàng như sợ làm ai đó thức giấc .Anh đi vào trên tay là khay thức ăn cho nó .Miệng hỏi bâng quơ như sợ làm nó khó chịu vậy

- em thức rồi à ,ăn đi từ sáng đến giờ có ăn gì đâu ? - anh nói tay cầm cái remod bật đại kênh gì đó trong lúc chờ đợi

- Anh không gọi em dậy. - từ trong nó bước ra ,gương mặt còn dính lấy vài giọt nước ,nó nhẹ nhàng ngồi xuống trước mặt anh nới đặt khay thức ăn ,thẳng tay lấy một mẩu bánh trên dĩa cho vào miệng rồi lại nhăn mặt lên tiếng - không ngon .

- thay đổi rồi - anh trả lời nó rồi nhấn nút gọi cho người hầu đem loại bánh khác cho nó

- thay đổi gì ? không hiểu - nó buôn một câu làm anh bật cười thành tiếng với nó

- Anh nói ....

Chưa để anh nói thì ngoài đã có tiếng gõ cửa

"cốc

"

"cốc

"

- vào đi .- Âm vọng lạnh lùng của anh vang lên khiến cho cô hầu gái không khỏi run cầm cặp vì sợ

- Thưa đây là bánh thiếu gia dặn ạ ! - cô hầu gái nói rồi lập tức xin lui xuống dưới nhà ,cô sợ nếu đứng đây một giây nữa thôi chắc cô ta sẽ đông cứng thành nước đá mất .

- anh định nói gì à ?- nó nói rồi đặt chiếc bánh đang ăn dở lên bàn ,tay cầm ly sữa tu một hơi hết sạch ,tiện thể lấy luôn chiếc áo khoác mặt vào . Tuy trời về chiều nhưng thời tiết ở đây rất thất thường lúc nóng lúc lạnh khi thì mưa ầm ầm khi thì nắng ấm nên đâu ai biết được cũng như tính cách tâm trạng con người vậy ai biết được nó thay đổi lúc nào .

- em không ăn nữa mà em định đâu vậy ?- anh cũng đứng dậy đi theo nó ra khỏi phòng

- ra biển .

Nó cùng anh đi bộ ra bờ biển gần đó ,nơi mà mỗi lần về đây nó đều dành thời gian để ngắm biển , ngắm những con sóng đang tung tăng trên mặt nước kia,nó không biết mặt nước kia có gì đẹp mà lại cuốn hút nó đến vậy .Chỉ biết rằng khi đứng trước biển nó như thành một con người khác ,ở biển cho nó dự bình yên hay khi ở bên anh hai ,ở biển cho nó tiếng cười ,giọt nuớc mắt cũng như biển luôn thấu hiểu tất cả những gì nó làm những thứ nó phải trải qua .Biển luôn yên lặng chỉ riêng những con sóng vẫn vỗ vào bờ . Bàn chân trần của nó đi trên làn cát ướt ,mặc cho sống vẩn vỗ vào bờ ,vỗ vào đôi bàn chân trắng ,nước bắt tung lên dáng người mảnh khảnh ấy .Anh đi từ sau nó,anh muốn ngắm nhìn đứa em gái này ,đứa em gái mà anh yêu thương .Đột nhiên nó quay lại nhìn anh

- Em sắp về rồi ,anh có về cùng em không ? - câu nói của nó nhẹ nhàng vang lên trong làn gió

- khi nào em đi .

- tối nay ,anh có đi không ?

- Không ,anh cần phải ở lại .

- Nhưng ...

Nó định nói gì đó rồi lại thôi ,không gian chìm vào khoảng lặng trước mặt ,chỉ nghe thấy tiếng sóng ,tiếng của gió cùng biển hòa thành một bản nhạc ,bản nhạc buồn nhưng lại làm cho tâm trạng nó vui hơn .

Nhanh chống lấy lại tâm trạng ,nó lên tiếng phá tan bầu không khí trước mặt

- về thôi

Anh không nói gì chỉ gật đầu nhẹ rồi đi cùng nó.Hai người đi thật chậm về nhà.một mang đôi dép lê ,một chân trần nhìn chẳng giống ai ,bình thường nhìn họ sang trọng bao nhiêu xinh đẹp bao nhiêu ,lạnh lùng bao nhiêu thì giờ đây họ lại giản dị bấy nhiêu ,ấm áp bấy nhiêu .Họ giống như những thiên sứ mang đôi cánh trắng của tạo hóa đặc biệt là nó .Một thiên thần với đôi cánh trắng muốt trong sáng và tinh khôi .

------

Một ngày mới lại bắt đầu ,máy bay của nó vừa đáp xuống cách đây hai mươi phút ,trên tay cầm chiếc điện thoại ,một vài hộp quà nhỏ mà nó nhờ bà quả gia mua giúp lúc ở Anh ,phía sau là một thanh niên cao ráo cầm túi xách cho cô cùng tập hồ sơ .Tay phải thì cầm chìa khóa xe .Tra chìa khóa vào ổ ,anh lên tiếng hỏi nó

- Thưa công chúa chúng ta về nhà chứ ạ .

-Không ! đến trường đi . - đưa ánh mắt nhìn ra ngoài đường ,gương mặt lộ rõ vẻ mệt mõi của nó sau một chuyến bay dài .

Trước cổng trường bây giờ đã thưa bớt học sinh ,chiếc xe của nó chạy vào trong trường ,bước xuống xe nó đi lên lớp ra hiệu cho tên lúc nãy để xe lại ,nó không biết vì sao nhưng hình như linh cảm không lành .Bước chân nhanh trên nền gạch dẩn lồi vào lớp học ,hiện giờ vẫn chưa vào tiết nên nó tự do đi vào . Ngồi xuống chỗ của mình nhanh chống chộp mắt một tí nhưng tiếng ồn ào lại vang lên ,đám học sinh kéo nhau vào lớp ,hắn cũng vừa bước vào theo sau là một cô gái gương mặt baby không kém gì nó đang tiến về chổ hắn .Nó vẫn ngồi đó gương mặt mệt mỏi nhìn người con gái đó.Trong phút chốc nó thoàng giật mình rồi quay ra nhìn MIu .Đưa cho nhỏcmột hộp quà nhỏ bên trên là một cái nơ màu cam màu nhỏ thích

- Tặng cậu .

Nó đưa hộp quà cho miu rồi lại nhìn cô gái trước mặt cô ta đứng đó ánh mắt nhìn nó như muốn nói chỗ của tôi ai cho cô ngồi .Nó chẳng thèm để ý lại úpcmặt xuống bàn ngủ bù cho một đêm không được ngủ .Đúng lúc cô giáo bước vào .Cô như tìm thấy vị cứu tinh của mình đưa ánh mắt cầu cứu nhìn bà cô .Bà bước xuống nhìn nó lên tiếng

- em kia ai cho ngủ trong giờ tôi -giọng bà ta không thể nhỏ hơn được nữa khiến nó vừa đi vào giấc ngủ thì phải thức giấc .Đối với nó giấc ngủ ngon rất hiếm hoi vì nó không bao giờ dám ngủ sâu .Nó sợ ngũ sâu lại phải mơ thấy giấc mơ mà mỗi đêm phải mơ thấy vậy mà ta chỉ vì một con nhỏ học trò đó mà phá giấc ngủ của nó .Hắn vẫn ngồi chăm chú nhìn từng cữ chỉ của nó .

- Tôi Không điếc . - lời nói nhỏ nhẹ vang lên nhưng lại sắc lạnh vô cùng như khiến cho người nghe phải lạnh cã sống lưng

- em nói chuyện với giáo viên vậy hả? ra ngoài đứng cho tôi

- không cần đuổi .- một lần nữa tiếng nói nhẹ nhàng vang lên nhưng đủ để làm cho người nghe chết sững vì độ sắc nhọn của nó.

Nó vừa đi có một người cười chiến thắng ,một người thì tiếc nuối ,một người thì buồn .