Cực Hạn Triền Miên

Chương 10

Mạnh Nhược Dư thỏa mãn rời khỏi phòng bao, ba người Thẩm Trường Kim đồng thời nhìn súng trong tay Thẩm Định Trạch, vừa rồi Thẩm Định Trạch ép Mạnh Nhược Dư đoán, Mạnh Nhược Dư đoán là phát súng tiếp theo có đạn, Thẩm Định Trạch trầm mặc một hồi, thu súng, hành động này như chứng minh Mạnh Nhược Dư đoán đúng, nhưng điều khiến ba người thật sự kinh ngạc đó là, súng của Thẩm Định Trạch sẽ có một phát không có đạn.

Thẩm Định Trạch thờ ơ nhìn họ, anh xoay súng trong tay như một món đồ chơi, đột nhiên anh cầm súng, từ từ giơ lên, nhắm vào Thẩm Trường Mộc, “Cậu cũng muốn đoán một chút xem bên trong có đạn hay không có đạn?”

Thẩm Trường Mộc lập tức giơ tay làm tư thế đầu hàng, “Không muốn, một chút cũng không.”

Thẩm Định Trạch cười nhạo một tiếng, thu súng, đặt nó ở nơi cần để.

Thẩm Trường Mộc vừa nghe giọng Thẩm Định Trạch lập tức biết giờ phút này tâm tình anh không tệ, bèn tiến lên hai bước, “Anh tin chân tướng Mạnh Nhược Dư nói?”

Người phụ nữ kia tương đối thông minh, hoặc là cô biết nếu tiếp cận sẽ không giấu được bọn họ, vô cùng dứt khoát nói chuyện người của Chu gia bắt cô tiếp cận Thẩm Định Trạch, hơn nữa còn ám chỉ bản thân là sự tồn tại có giá trị, cô có thể ngoài mặt là người của Vĩnh Hằng Đường, sau lưng lại làm việc cho bọn họ, dẫu sao, nếu ở bên người Thẩm Định Trạch, có thể truyền tin tức cho họ, còn về tin tức là thật hay giả thì hoàn toàn nằm trong sự khống chế của cô.

Thẩm Định Trạch không trả lời vấn đề này, hỏi ngược lại, “Cậu cảm thấy loại phụ nữ như cô ta sẽ thật sự cam tâm tình nguyện làm việc cho người khác?”

Thẩm Trường Mộc lập tức lắc đầu, loại phụ nữ như Mạnh Nhược Dư này, ai có thể cho cô sống tốt, cô sẽ đi cùng người đó, cô vĩnh viễn biết rõ mình cần phải lựa chọn dạng đường đi thế nào, loại phụ nữ lý trí đến đáng sợ. Giống như khi cô từ chối trở thành tình nhân của người khác, đó là vì hết thảy vẫn còn nằm trong phạm vi khống chế, một khi cô không còn lựa chọn nào khác, cô sẽ chấp nhận, hơn nữa còn có thể thành thạo ở bên những tên đàn ông này.

Thẩm Định Trạch cất bước, “Đi thôi.”

Đám người Thẩm Trường Kim lập tức trầm mặc đi theo, không thể không nói, chuyện đã xảy ra hôm nay, làm cho những thứ mơ hồ không xác định trong lòng ba người hoàn toàn chân thật, coi như Mạnh Nhược Dư giống Mạnh Tiêu Tiêu, cũng chẳng có chút ảnh hưởng nào tới Thẩm Định Trạch. Thậm chí Thẩm Trường Mộc còn ác tâm cảm thấy năm đó Mạnh Tiêu Tiêu cứ thế chết đi cũng tốt, không chỉ giúp Thẩm Định Trạch mạnh mẽ hơn, không gì cản nổi, mà còn giúp Thẩm Định Trạch không còn xương sườn mềm nữa, thật sự trở thành người quả quyết.

Thẩm Trường Kim và Thẩm Định Trạch cùng xe, Thẩm Trường Mộc và Thẩm Trường Thủy lên một xe khác, Thẩm Trường Mộc lái xe, ngón tay gõ bất quy tắc lên tay lái, “Thế nào, có kết luận gì không?”

“Cái gì?” Thẩm Trường Thủy vốn trầm mặc ngước mắt lên nhìn người ngồi ở ghế lái.

Thẩm Trường Mộc cười, “Đừng nói hôm nay cậu chủ động theo tới đây không có tâm tư khác, Mạnh Nhược Dư có phải Mạnh Tiêu Tiêu không?”

Ánh mắt Thẩm Trường Thủy trầm xuống, “Rất giống, thậm chí có thể nói là giống nhau như đúc, nhưng không phải một người.”

Thẩm Trường Mộc: “Cậu chắc chắn?”

Thẩm Trường Thủy gật đầu, “Lần đầu tiên nhìn thấy Mạnh Nhược Dư tôi cũng cảm giác họ hoàn toàn là hai người, dáng dấp bọn họ rất giống nhau, nhưng cảm giác hai người họ hoàn toàn khác nhau. Trên người Mạnh Nhược Dư toát ra sự trải đời vô cùng, đó là do hoàn cảnh sinh sống ảnh hưởng, điều đó khiến cô ấy toát lên vẻ trưởng thành hơn rất nhiều so với độ tuổi hiện có. Cô ấy phát huy khí chất này rất mạnh mẽ, không khiến người khác chán ghét mình, thay vào đó khiến người xung quanh phải ngạc nhiên vì sự hiểu chuyện, khiến người khác càng có cảm tình với cô ấy, từ phương diện này mà nói, cô ấy đầy đủ mùi vị hơn Mạnh Tiêu Tiêu nhiều, mùi vị này có chất xúc tác là thời gian, cứ như một loại rượu đã ủ từ lâu. Mạnh Tiêu Tiêu không phải dạng người như vậy, cô là người vừa liếc mắt là có thể nhìn thấy cô đang vui vẻ hay đang tức giận, khi nhìn cô mọi người sẽ cảm thấy vui sướng, lúc cô cười mọi người sẽ cảm thấy cả thế giới vô cùng tươi sáng, sau khi cơn mưa rơi vào từng ngóc ngách, cô trong sáng, trong sáng đến ngẩn ngơ.”

Thẩm Trường Mộc cau mày, anh nghe được Thẩm Trường Thủy rất có thiện cảm đối với Mạnh Tiêu Tiêu, nếu người kia đã ra đi nhiều năm, anh cũng không muốn có thêm bất kỳ lời nhận xét nào. Bây giờ bọn họ nghe những chuyện mà Mạnh Tiêu Tiêu làm còn cảm thấy chấn động. Nhưng vẫn muốn biết cái cảm giác Thẩm Trường Thủy đã khiếp sợ ra sao khi bị bao vây trong hoàn cảnh kia, có thiện cảm đối với Mạnh Tiêu Tiêu thì cũng chẳng có gì lạ.

Thẩm Trường Mộc gật đầu, sau đó chuyển đề tài rất nhanh, “Hôm nay phản ứng của anh Trạch khiến tôi bất ngờ thật đấy.”

“Tôi cũng không ngờ.” Giọng nói trầm thấp của Thẩm Trường Thủy vừa dứt đã lấy ra một điếu thuốc để châm, cũng không biết anh ấy đang khó chịu hay ra sao, nhưng thấy gương mặt đó chính là biểu cảm không chịu được sự chấn động rồi, nhưng Thẩm Định Trạch lại xem như một người qua đường không quen biết, cảm giác này tựa như không thể nói nên lời, nhưng chỉ có một sự không cam lòng dành cho cô gái hay cười đó.

Thẩm Trường Mộc cười, “Bây giờ tôi cảm thấy thái độ của cậu đối với Mạnh Nhược Dư trước kia rõ ràng là cố ý, làm như vậy sao có thể khiến Chu gia cảm thấy cô ta có ích được chứ?”

Chu gia vốn xem Mạnh Nhược Dư là quân cờ trong tay, làm sao họ có thể không cảm thấy cô ta có ích được?

Thẩm Trường Thủy nghe xong không nói gì, trầm mặc hút thuốc.

***

Đây là lần thứ hai Mạnh Nhược Dư và Mạnh Tuệ Nhiên bị người khác đuổi đi, người của Trịnh Thế Tài lại tiếp tục đến làm loạn lần hai, lần này lời nói của những người đứng xung quanh họ không còn lấy nửa phần kiềm chế, dùng đủ thứ từ thóa mạ để chửi hai người bọn cô, chỉ muốn hai người mau mau cút đi. Hai người không phản bác lấy nửa câu, lặng lẽ cầm lấy hành lý rời đi, tìm được một phòng trọ đang giảm giá rồi vào ở.

Buổi tối lúc đang ngủ, Mạnh Nhược Dư ôm chặt Mạnh Tuệ Nhiên trong lòng, bởi vì cô cảm thấy cơ thể bà đang run rẩy, có lẽ bị bầu không khí lạnh lẽo xung quanh bao vây nên cơ thể không thể kiềm chế được mà run cầm cập, “Mẹ, đừng sợ, mọi chuyện đã qua rồi, tất cả đã kết thúc rồi.”

Mạnh Tuệ Nhiên nghe vậy liền bật khóc, tiếng khóc càng lúc càng lớn càng lúc càng thê lương.

Ánh mắt của Mạnh Nhược Dư trong bóng đêm vô cùng rực cháy, trong lòng cô biết rõ rằng người của Vĩnh Hằng Đường đang ép cô hành động, khiến cô phải đến bên cạnh Thẩm Định Trạch. Nếu Vĩnh Hằng Đường là cửa rồng thì Trường Sinh Đường chính là hang cọp, cô chỉ là kẻ đi săn từ con mồi này sang con mồi khác, đối với cô mà nói thì chẳng có gì khác biệt.

Ngày thứ hai, Thẩm Định Trạch tham gia một bữa tiệc, những người được mời đều hội tụ những người nổi tiếng trong thành phố, bây giờ Thẩm Định Trạch đi ra ngoài không còn khoa trương như trước, nhưng vẫn phải chăm chút như cũ. Bởi vì những người đến đây không phú thì cũng quý, cửa ra vào được canh giữ rất nghiêm ngặt, nhưng dưới tình huống như vậy thì người của Thẩm Định Trạch vẫn trực tiếp đi thẳng vào mà không một ai dám cản họ lại, hơn nữa là ngày hôm nay người được bảo vệ đầu tiên chính là bọn họ.

Thẩm Trường Kim, Thẩm Trường Mộc và Diệp Thanh tiến vào cùng Thẩm Định Trạch, Thẩm Trường Thủy và Thẩm Trường Hỏa ở lại Trường Sinh Đường để xử lý công việc. Khi Thẩm Định Trạch đến thì ngay lập tức khiến chủ nhân tổ chức bữa tiệc ngày hôm nay phải bỏ công chuyện đang dang dở để nghênh đón.

Mọi người đã sớm biết Thẩm Định Trạch rất thờ ơ và xa lánh đối với người khác, dù vậy họ vẫn cố gắng kiếm chuyện để nói. Dạo này ở thành phố Thịnh Châu có một câu nói nổi tiếng, ‘Cậu có thể đắc tội với Ngọc Hoàng Đại Đế nhưng nhất định không thể đắc tội với Thẩm Định Trạch’. Thứ nhất là vì uy danh của Trường Sinh Đường, thứ hai là vì tính cách lạnh lùng và tàn nhẫn của Thẩm Định Trạch.

Thẩm Định Trạch đang định xoay người thì chủ nhân tiệc mừng lập tức quay lại chào hỏi Chu Thành Nghị, dạo này Chu Thành Nghị đang phụ trách vô số chuyện lớn nhỏ ở Vĩnh Hằng Đường. Người ngoài đã sớm coi hắn chính là chủ nhân của Vĩnh Hằng Đường, dù sao thì tuổi tác Chu Tiến Ân cũng đã lớn rồi, sớm muộn gì Chu Thành Nghị cũng sẽ nắm quyền Vĩnh Hằng Đường trong tay mà thôi.

Một người đàn ông mặc một bộ trang phục đắt tiền tiến lên chặn đường Thẩm Định Trạch, “Không biết tôi có vinh hạnh uống với Thẩm thiếu gia đây hai ly không?”

Thẩm Định Trạch không đoái hoài nhìn qua, người đàn ông kia đang cố cười một cách bình thường nhất có thể, cơ thể anh ta vô cùng cứng ngắc, nụ cười cũng dần trở nên miễn cưỡng giống như đang lấy hết dũng khí để tiến lên vậy. Thẩm Định Trạch nhàn nhã đưa mắt nhìn đối phương, không nói không rằng khiến đối phương tái xanh mặt mày.

Lúc này, một cô gái chợt bước đến, đứng bên cạnh người đàn ông kia, “Thẩm thiếu gia vẫn chưa từ chối, có nghĩa là một người đại diện như anh rất lấy làm vinh hạnh rồi đấy, mau đi lấy rượu đi!”

Ánh mắt Thẩm Định Trạch rơi vào khuôn mặt Mạnh Nhược Dư, “Sao tôi lại không biết tôi có ý định này?”

Biểu cảm của Mạnh Nhược Dư khựng lại, Thẩm Định Trạch định dẫn người chuẩn bị rời đi, cô hoảng hốt khoảng một giây rồi lập tức đuổi theo đoàn người phía trước. Diệp Thanh âm thầm dùng áo để che giấu khẩu súng trên người, sắc mặt lạnh như băng nói, “Mạnh tiểu thư, đừng trách tại sao súng đạn không có mắt.”

Mạnh Nhược Dư không hề lùi bước, cô chỉ nhìn Diệp Thanh rồi cười nói, “Vậy à, súng không có mắt. Hôm nay có rất đông người đến đây, đa số đều là bạn của mấy người, nếu như tôi có xảy ra chuyện gì chắc bọn họ cũng sẽ không khoanh tay đứng nhìn đâu nhỉ?” 

Ánh mắt Diệp Thanh ngày càng lạnh hơn hẳn, cô đang uy hiếp bọn họ rằng nếu lát nữa cô có xảy ra chuyện gì thì chắc chắn sẽ có người lợi dụng cơ hội đó mà ra tay. Hôm nay những người vừa đến đây vừa mang vũ khí không nhiều, vừa hay những người này lại hận không thể nào khiến Thẩm Định Trạch có thể biến mất ngay và luôn. Nếu như lát nữa cô bị thiệt hại thì người khác có thể nhân cơ hội đó ra tay ‘giúp đỡ’, súng đạn không có mắt nên làm tổn thương ai cũng được.

Thẩm Trường Kim và Thẩm Trường Mộc cũng đưa mắt nhìn về phía Mạnh Nhược Dư, lá gan của người phụ này không hề tầm thường đâu.

Cuối cùng Thẩm Định Trạch cũng chịu lên tiếng, khóe miệng anh nhẹ nhàng nhếch lên, “Mạnh tiểu thư, chúng tôi đang muốn đi vệ sinh, lẽ nào cô cũng có hứng thú đi cùng sao?”

Mạnh Nhược Dư nhìn anh mỉm cười, “Nhà vệ sinh nam và nữ đều cùng 1 hướng, Thẩm thiếu gia chắc sẽ không bá đạo đến nỗi cấm người khác đi vệ sinh đâu nhỉ?”

Ánh mắt Thẩm Định Trạch lạnh dần, “Cứ tự nhiên.”

Sau khi Thẩm Định Trạch bước vào nhà vệ sinh nam thì Mạnh Nhược Dư cũng không do dự mà sải bước theo anh. Động tác của Diệp Thanh nhanh hơn cô một bước, anh vẫn luôn phòng bị đối với Mạnh Nhược Dư, nhưng anh không nghĩ rằng cô lại dùng giày cao gót hung hăng đạp vào chân anh, hành động này của cô khiến máu gà của Diệp Thanh sôi sục.

Thẩm Định Trạch cười cười, “Đi ra ngoài.”

Giọng nói kia vô cùng bình thường nhưng lại khiến Diệp Thanh buông tay, bỏ ra ngoài cùng Thẩm Trường Kim và Thẩm Trường Mộc. Một người đứng canh ở bồn rửa tay, hai người còn lại đứng ở trước cửa nhà vệ sinh canh, không cho bất kỳ kẻ nào có cơ hội đến gần.

Thẩm Định Trạch khoanh tay trước ngực, nghiêng vào bồn rửa tay bên cạnh, đôi mắt anh híp lại, “Trí nhớ của Mạnh tiểu thư không tồi.”

Mạnh Nhược Dư bước một bước đến gần anh, “Anh lại muốn tôi đoán tiếp trong súng của anh có đạn hay không ư?”

Thẩm Định Trạch nhoẻn miệng, “Không ai tắm hai lần trên một dòng sông cả.”

Mạnh Nhược Dư nhẹ nhàng thở một hơi, “Vậy tôi có tư cách tham gia trò chơi của anh sao? Anh thử nói ra một lần xem, không chừng tôi lại khiến anh ngạc nhiên đấy.”

Trong lòng cô hiểu rõ, anh không hề phái người đi tìm mình, cũng như không hề có hứng thú đối với lời đề nghị lần trước của cô. Như thể cô đang đem giá trị của bản thân phơi bày chẳng khác nào một món hàng cho anh xem, nhưng anh lại thờ ơ, điều này khiến cô cảm thấy rất bất ngờ.

Thái độ của Thẩm Định Trạch vẫn hờ hững như cũ, “Tôi không phải Chu Tiến Ân cảm thấy một người phụ nữ có thể tạo ra bao nhiêu sóng gió, cô tính sai rồi.”

“Vậy hửm?” Cô tiến gần về phía anh, cười híp mắt như một con hồ ly tinh ranh, “Vậy tại sao anh không đào những giá trị khác về con người tôi?”

Ngón tay thon dài xinh đẹp của cô chậm rãi tiến gần đến gương mặt anh, nhưng giữa đường lại bị anh nắm lại không cho cô tiếp tục động tác tiếp theo, điều này khiến cô cười to hơn trước đó, “Mềm không? So với bàn tay người phụ nữ của anh thì thế nào?”

Thẩm Định Trạch thả tay cô ra, sắc mặt anh dần lạnh xuống.

Có vẻ cô không cảm nhận được bầu không khí không nên đến gần đang phát ra từ người của anh, thế nên cô càng tiến gần hơn. Cả người gần như dán vào người anh, thái độ vừa ám muội vừa mê hoặc, “Nghe nói bên cạnh anh chỉ có một người phụ nữ, điều này quá không phù hợp với thân phận của một người như anh, hơn nữa vẫn chỉ dùng duy nhất một người phụ nữ, không cảm thấy rất có ý vị gì sao? Phụ nữ thì phải so đo thì mới biết được tốt xấu.”

Ngón tay của cô mơ hồ di chuyển xung quanh ngực anh, càng lúc càng không theo quy tắc, mở cúc áo đầu tiên của anh, sau đó mở tiếp cúc áo thứ hai, cô luồn tay vào cổ anh rồi trượt lên làn da của anh.

Thẩm Định Trạch cúi đầu nhìn cô, liên tục nhìn vào mắt cô, như thể anh đã nhìn ra có thứ gì đó ở bên trong vậy.