Cực Phẩm Thần Y

Chương 49

Chương 49

 

Hà Trung Sơn trợn tròn mắt, trong lòng khiếp sợ không thôi.

 

Chẳng lẽ ngay cả nhà họ Tạ, Trần Gia Bảo cũng không cho mặt mũi?

 

Lâm Thanh Hà cảm thấy Trần Gia Bảo tràn đầy khí chất đàn ông, trong mắt nhu tình như nước, về phần hai người Tần Thanh Nhã và Chu Linh Hoa, trong lòng càng cảm thấy hối hận.

 

Tưởng Đức Lâm phách lối sao? Tuyệt đối phách lối.

 

Tưởng Đức Lâm ngang ngược sao? Khẳng định ngang ngược.

 

Nhưng Tưởng Đức Lâm vẫn luôn luôn ngang ngược phách lối lại bị Trần Gia Bảo bắt quỳ xuống, ngay cả muốn phản kháng cũng không làm được, quỳ xuống trên mặt đất ngay trước mặt mọi người, mồ hôi lạnh trên đầu không ngừng chảy ra bên ngoài.

 

Nếu có người thấy cảnh này khẳng định sẽ cho rằng thế giới này điên rồi.

 

Giờ phút này tâm trạng của Hà Trung Sơn chính là như vậy.

 

Vẻ mặt Trần Gia Bảo bễ nghễ, từ trên cao nhìn xuống thản nhiên nói: “Xin lỗi.”

 

Nội tâm Tưởng Đức Lâm vô cùng xoắn xuýt.

 

“Xin lỗi, tôi không muốn lặp lại lần thứ ba!” Trần Gia Bảo lãnh đạm nói, đồng thời tay trái có chút dùng sức, đao ngắn đã cắm trên mặt đất ở trước người Tưởng Đức Lâm, chỉ còn chuôi đao đang rung rung run rẩy.

 

Sắc mặt Tưởng Đức Lâm thay đổi, ánh mắt tràn đầy khuất nhục, cúi đầu nói ra:  “Đúng… Thật xin lỗi. ”

 

Hà Trung Sơn sợ ngây người, ngay cả bố của bọn họ nhìn thấy Tưởng Đức Lâm cũng phải khách khí, sợ đắc tội đối phương, mà chẳng những Trần Gia Bảo bắt Tưởng Đức Lâm quỳ xuống mà hơn nữa còn bắt ông ta xin lỗi trước mặt mọi người.

 

Trần Gia Bảo khủng bố như thế, lúc trước mình vẫn chế giễu anh ta, nhỡ anh ta muốn trả thù thì làm sao bây giờ?

 

Nghĩ tới đây mồ hôi lạnh của Hà Trung Sơn lại chảy ra một lần nữa.

 

Trần Gia Bảo vuốt vuốt một thanh đao ngắn khác, thản nhiên nói: “Tôi hỏi ông có biết sai ở đâu không?”

 

Trong mắt Tưởng Đức Lâm hiện lên vẻ khuất nhục càng sâu, mặc dù co được dãn được, nhưng dù sao trên trời dưới đất này ông ta cũng là anh cả của một phương trong Thành Phố Hòa Bình này, tại sao lại bị dạng người này làm nhục?

 

“Mặc dù mày là cao thủ Thông U trung kỳ, nhưng cũng không phải là vô địch ở Thành Phố Hòa Bình này, mày thật sự không muốn chết còn không mau dừng tay?” Tưởng Đức Lâm tức giận nói.

 

“Không chết thì không dừng?” Trần Gia Bảo cười điều đó rồi nói: “Ông cũng có thể thử nhưng xem ông có bản lĩnh đó không đã.”

 

Lãnh Minh Phong đang bị trọng thương, sau đó trải qua thời gian ngắn trị thương thì đột nhiên đứng lên nhảy lên khỏi mặt đất, lấy tốc độ nhanh hơn bổ nhào về phía Trần Gia Bảo.

 

“Cẩn thận…”

 

Ba cô gái Lâm Thanh Hà, Tần Thanh Nhã và Chu Linh Hoa cùng hô lên.

 

“Chó cùng rứt giậu, chỉ như thế này vẫn như cũ không chịu được một đòn.”

 

Trần Gia Bảo khinh miệt nói, tay phải khẽ nhúc nhích, trong nháy mắt một thanh đao ngắn khác bắn ra, vạch một ánh sáng chói lóađâm vào trên vai Lãnh Minh Phong, mà đao vẫn chưa dừng, thậm chí ngay cả người cũng theo đao bay về phía sau, cuối cùng mạnh mẽ dính ở trên vách tường, phát ra tiếng động run rẩy.

 

Lá gan Lâm Thanh Hà nhỏ nhất, bị dọa đến nỗi cả người run rẩy.

 

Trần Gia Bảo chắp hai tay sau lưng, ngạo nghễ nói: “Như thế nào, còn có chiêu thức gì, cùng nhau lấy ra, tôi đều tiếp.”