Cưng Chiều Vợ Nhỏ Trời Ban

Chương 116

Chương 116: Tỉnh Lại Thím Lâm tỉnh lại rồi!

Hạ Tịch Quán vội vàng tới bệnh

viện, thím Lâm nằm trên giường

bệnh, tuy sức khỏe còn rất yếu,

nhưng đã mở mắt ra.

“Thím Lâm, cuối cùng thím cũng tỉnh

rồi, thím hôn mê lâu lắm rồi.” Hạ

Tịch Quán kích động nắm tay thím

Lâm.

Thím Lâm nhìn dung nhan trưởng

thành xinh đẹp tuyệt mỹ của Hạ Tịch

Quán, vẻ mặt vui mừng: “Tiểu thư

nhỏ, cuối cùng cô đã trưởng thành

rồi, nếu tiểu thư nhìn thấy dáng vẻ

lúc trưởng thành của cô, nhất định

sẽ vô cùng vui vẻ.”

“Thím Lâm, rốt cuộc năm đó mẹ

cháu chết thế nào, có phải có người

hại mẹ không?”

Hạ Tịch Quán gấp không thể chờ nỗi

nữa, muốn biết sự thật năm đó, tuy

là từ khi cô từ nông thôn về, mọi

chuyện đều rất thuận lợi, nhưng mọi

manh mối về chuyện năm đó đều đã

bị chặt đứt, những người năm đó

không chết thì hôn mê, mà khi đó, cô

mới chín tuổi không nhớ được

nhiều.

Đồng tử thím Lâm đột nhiên phóng

đại, lộ vẻ hoảng sợ: “Người đó…

đến! Người đó đến! Người đó tìm

thấy… tiêu thư, tiểu thư phải chết!”

“Thím Lâm, thím nói gì, người đó là

ai?”

Lần đầu tiên, Hạ Tịch Quán nhìn

thấy vẻ mặt khủng hoảng của thím

Lâm, bà giống như nhìn thấy một ác

ma tới từ địa ngục.

Người đó là ai2

Hạ Chấn Quốc?

Lý Ngọc Lan?

Hạ Nghiên Nghiên?

Hay là người nào đó mà cô không

biết?

Thím Lâm quơ tay loạn xạ, mãi một

lúc lâu mới buông xuống, vì vậy, sắc

mặt thím Lâm càng thêm mệt mỏi

yếu ớt, bà nhìn Hạ Tịch Quán: “Tiểu

thư nhỏ, cháu biết viện nghiên cứu

Xu Mật không?”

Đương nhiên là Hạ Tịch Quán biết,

viện nghiên cứu Xu Mật là viện

nghiên cứu lớn nhất Hải Thành.

Thật ra, nhắc tới Đông y thì nơi thịnh

vượng nhất là Đề Đô, các nhà Đông

y lớn ở Đế Đô mọc như nắm, mà

viện Xu Mật mới thành lập không

lâu, chỉ có lịch sử 14 năm, nhưng

trong 14 năm này, viện Xu Mật tiến

bộ vượt bậc bằng tốc độ ma quỷ

cũng thể ngăn cản, cuối cùng đàn áp

cả các gia tộc ở Đế Đô, trở thành

viện nghiên cứu Đông y lớn nhất nỗi

bật nhất.

“Thím Lâm, thím nói tới viện Xu Mật

đàn áp được cả các gia tộc Đông y

ở Đề Đô sao?” Hạ Tịch Quán không

dám khẳng định, bởi lẽ chắc hẳn

thím Lâm không có quan hệ gì với

viện Xu Mật cả.

Thím Lâm ừ một tiếng, hai mắt mỏi

mệt phát ra ánh sáng kì lạ: “Mấy lão

già ở Đề Đô cũng đáng nhắc tới à?”

Hạ Tịch Quán: “… Thím Lâm, thím

nói gì vậy?”

“Tiểu thư nhỏ, tiểu thư để lại cho

cháu một cái rương, cháu phải đi lấy

Àm

ve.

Thật sao, mẹ để lại cho cô một cái

rương sao?

“Thím Lâm, rương ở đâu, giờ cháu

đi lấy ngay.”

“Ở viện nghiên cứu Xu Mật.”

;oaO0 7ˆ

Thím Lâm cầm tay Hạ Tịch Quán:

“Tiểu thư nhỏ, viện nghiên cứu Xu

Mật là do mẹ cháu thành lập, năm

đấy, tiểu thư tới thành phố này, vì

quá buồn chán nên thành lập viện

nghiên cứu Xu Mật này.”

Trong đầu Hạ Tịch Quán nổ “bùm”

một tiếng, người sáng lập là viện

nghiên cứu Xu Mật là… là mẹ?

Mẹ lập viện nghiên cứu Xu Mật vì…

quá buồn chán?

“Tiểu thư nhỏ, muốn lấy cái rương

tiểu thư để lại thì nhất định phải vào

viện Xu Mật, những cái đó là mẹ

cháu để lại, cũng là của cháu.”

Hạ Tịch Quán ngây ngần, nhất thời

chưa thể tiêu hóa tin tức này: “Thím

Lâm, vậy… chuyện của ông nội thì

sao?”

“Hạ Bang?”

Hạ Bang là tên Hạ lão gia.

Hạ Tịch Quán không ngờ thím Lâm

lại gọi thẳng tên ông nội, lúc này lại

nghe thím Lâm nói tiếp: “Hạ Bang là

quản gia của tiểu thư.”