CÙNG LÃO ĐÀN ÔNG NHÀ GIÀU KẾT HÔN TRƯỚC YÊU SAU

Chương 18: Tiểu Ngu Ngốc

Sau khi nháo một trận như vậy, bây giờ cũng đã gần 11 giờ khuya, Lộ Chỉ bây giờ mà về nhà là chắc chắn bị bố đánh cho gãy chân.

Nơi ở của Tần Tư Hoán là chung cư, lần trước dẫn Lộ Chỉ đến, bất quá lần đó hai người tan rã không vui.

Lộ Chỉ lần này không nháo nữa, mà lẳng lặng đi theo Tần Tư Hoán vào nhà, nhìn hắn mở mật mã, tay để chỗ khóa vân tay trong chóc lát, Tần Tư Hoán quay đầu lại, ôn nhu nhìn Lộ Chỉ: “Lại đây.”

Lộ Chỉ đi lên vài bước, đến bren người hắn dừng lại, giống như một thiếu nữ thẹn thùng, xấu hổ không nhìn mặt hắn.

Tần Tư Hoán cầm tay, đem ngón trỏ tay phải ấn ở trên màn hình, ghi nhớ vân tai cậu vào khóa cửa, nghiêng đầu cười với Lộ Chỉ: “Về sau cháu có thể đến chỗ của chú.”

Bàn tay hắn rất nóng, Lộ Chỉ hơi co tay lại, mạnh dạng trả lời: “Ồ.”

Tần Tư Hoán buông tay cậu, đi vào chung cư, mở đèn, ở trước cửa đổi giày, lúc sao khom lưng lấy đôi dép lê cho Lộ Chỉ: “Thay đi.”

“Ân.”

Lộ Chỉ hiếm khi thẹn thùng cuối đầu, nửa ngồi xổm xuống, cởi bỏ dây giày, thay dép lê.

Dép vừa chân, lại mềm mại, mang vào rất thoải mái.

Cậu cuộn tròn ngón chân, duy trì động tác nửa ngồi xổm, ngẩng đầu nhìn về phía Tần Tư Hoán.

Hắn đứng ở trước tủ lạnh, tay kéo ra cửa, một cái tay khác cởi ra nút áo sơ mi, tùy ý nhìn vào tủ lạnh, “Có đói bụng không? Chú nấu cơm cho cháu ăn?”

Trong phòng khách mở đèn thủy tinh màu trắng, gặch men sứ trên đất không có một hạt buội, trên sôfa màu xám cũng không có một nếp nhăn.

“Tôi buổi tối cũng chưa ăn, mấy đứa toàn kêu rượu, một chút đồ ăn cũng chưa kêu.” Lộ Chỉ đứng lên, đứng ở hành lang, tay sờ sờ túi quần, không thấy điện thoại đâu, cuối đầu lục trong bị cũng không thấy.

Cậu ngẩn đầu, mắt có chút mờ mịt nhìn về phía Tần Tư Hoán: “Chú, điện thoại cháu bị mất rồi.”

Tần Tư Hoán đang laay cà chua từ trong tủ lạnh, nghe vậy hơi dừng tay, quay đầu, trên dưới nhìn cậu: “Cháu ngày thường hay để điện thoại chổ nào?”

Lộ Chỉ lười, nước toàn đến chỗ thi mới nhận, cặp cũng lười mang, trên người cậu thật sự không có chỗ nào để điện thoại.

Tần Tư Hoán lúc trước gọi cho cậu cũng không được, cũng tưởng là cậu không có mang điện thoại.

Lộ Chỉ gãi gãi lông mày, đi vào phòng khách vài bước, không biết nghĩ đến cái gì, đánh lên đầu mình một cái: “Ôi, cháu quên.”

“Quên cái gì?” Tần Tư Hoán buồn cười, cầm hai cái trứng cùng hai quả cà chua đến bên người cậu, rũ xuống mắt.

“Cháu đem điện thoại cho Tống Du, nhờ nó giữ giùm.”

“Tiểu ngu ngốc, cái này cũbg quên?”

Tần Tư Hoán cười một tiếng, đi đến tủ chén, lấy ra hai cái, đem trứng gà để một bên, bắt đầu cắt cà chua, đầu cũng không quay hỏi Lộ Chỉ: “Muốn ăn trứng chín hay còn sống?”

Lộ Chỉ liếm môi dưới, chạy đến cửa phòng bếp, “Chú, chú làm món gì?”

Cánh tay màu tiểu mạch vững vàng cầm dao, đem cà chua cắt hạt lựu, khóe môi cong lên, hỏi: “Cháu muốn ăn món gì?”

“Cháu muốn ăn lẩu.” Lộ Chỉ điếm ngón tay: “Muốn thêm thịt bò, thịt viên nhỏ, gà phi lê, bò viên, xúc xích giăm bông, mì gói……”

Nói một tràng, toàn là đồ ăn vặt không tốt cho sức khỏe.

Tần Tư Hoán nhăn mi, đem cà chua cắt xong để một bên, lấy ra một đôi đũa, đem trứng đánh bể vào mép chén, để chung vào nhau, dùng đũa khuấy, phát ra âm thanh leng keng.

Hắn một tay bưng chén quay đầu lại, mặt không biểu tình: “Lộ Chỉ, trong nhà chỉ có mì sợi.”

“Hả?” Đứng cửa phòng bếp, vốn cặp mắt đang phát sáng, nghe thế lập tức mờ mịt, môi bĩu ra: “Chú, cháu không muốn ăn mì sợi.”

“Hửm?”

“Con muốn ăn lẩu.” Lộ Chỉ kéo kéo mép cửa, chớp đôi mắt: “Chú ——”

Tần Tư Hoán đánh trứng xong, để chén lên bàn, đứng trước người Lộ Chỉ, nhìn cậu giống như một con chó nhỏ, khóe môi không tiếng động cong lên.

Hắn giơ tay, nhéo nhéo má Lộ Chỉ, hơi cúi người, nhìn thẳng cậu, giọng ôn nhu: “Bảo bối, chú nấu mì sợi thật sự rất ngon. Không muốn ăn?”

Lộ Chỉ mím chặt môi.

Tần Tư Hoán rất có kiên nhẫn nói: “Ăn chút đi, là chú tự làm.”

Lộ Chỉ ngước mắt nhìn hắn trong chốc lát, gương mặt nam nhân ôn nhu, cậu bỗng nhiên không đầu không đuôi hỏi một câu: “Chú, cái kia…… Chú có bạn trai sao?”

“Bạn trai?”

Tần Tư Hoán cong môi cười cười, bình tĩnh nhướng mày: “Làm sao vậy?”

Lộ Chỉ có mấy lời muốn nói đều nuốt xuống.

Cậu vốn dĩ ở trước mặt Tần Tư Hoán khẩn trương muốn chết, cố lắm mới có dũng khí, hiện tại mất hết.

Lộ Chỉ ngồi ở bên bàn ăn, nhìn Tần Tư Hoán ở trong phòng bếp bận rộn nấu mì.

Máy hút khói mở ra, ánh đèn màu cam, Tần Tư Hoán bên hông buộc tạp dề, lọi ra vòng eo hẹp.

Lộ Chỉ ánh mắt đi xuống.

Tần Tư Hoán mông rất cong, chân rất dài, Lộ Chỉ lại nghĩ đến lần trước, cái thứ đó của hắn.

Thật sự con mẹ nó lớn.

Loại cảm giác này rất kỳ quái, không biết bắt đầu từ lúc nào, không còn phản cảm Tần Tư Hoán động tay động chân, thậm chí còn mơ tưởng đến thân thể Tần Tư Hoán bên dưới quần áo.

Cậu giống như……

Thật sự thích hắn.

Tần Tư Hoán bưng hai chén để lên bàn, sợi mì màu trắng cộng thêm chút màu đỏ của cà chua, một cái trứng gà nổi trên mặt nước, còn có thêm một nhúm hành.

Lộ Chỉ cầm đũa, ở trên mặt bàn gõ gõ.

Mặt bàn đá cẩm thạch, đèm chùm treo đèn, mở lên rất có không khí lãng mạn.

Tần Tư Hoán ngồi đối diện, đôi đũa di chuyển trước mặt, làn khói trắng từ chén mì bóc lên làm mặt hắn nhu hòa hơn không ít.

Lộ Chỉ cổ họng có chút khô, cầm chén đi đến bên người Tần Tư Hoán ngồi xuống: “Chú.”

“Làm sao vậy?” Tần Tư Hoán ăn mì trên đũa, ngồi thẳng người, hỏi: “Ăn không ngon?”

“Cháu có chuyện muốn nói cùng chú.” Lộ Chỉ lắc lắc đầu, trong lòng khẩn trương giống như bị mèo cào, vô thức xoay đũa.

Tần Tư Hoán cười cười, ôn nhu hỏi: “Nói cái gì vậy. Ấp a ấp úng.”

Lộ Chỉ siếc chặt nắm đấm, ngẩng đầu, đối diện với đôi mắt đen của Tần Tư Hoán. Ngực căng thẳng, xoay người một góc, nói: “Tôi…… Tôi…… Anh có thể theo đuổi em không?”

Tần Tư Hoán hơi kinh ngạc nhướng mày, đặt đũa trong tay lên bàn, tay chóng cằm, ánh mắt lẳng lặng nhìn cậu.

“Theo đuổi em?” Giọng hắn hơi ngớ ra, mang theo nét đặc trưng của đàn ông.

Lộ Chỉ nhắm mắt, ở trong lòng nguyền rủa hắn, khi mở mắt ra, căng da đầu gật đầu.

“Ân.” Cậu biểu tình nghiêm túc, trong lòng lại xao động không thôi, nói lại: “Có thể theo đuổi em không?”

Tần Tư Hoán khẽ cười một tiếng, giơ tay vén tay áo sơ mi lên, lộ ra cánh tay đầy đường cong cơ bắp, tháo đồng hồ ra khỏi cổ tay, để trên bàn, rồi sau đó tựa lưng vào ghế ngồi, gương mặt như cười như không, mím môi nói: “Bảo bối, muốn anh theo đuổi?”

Lộ Chỉ muốn tìm một cái lỗ để chui vào

Cậu cơ bản muốn nói là “em thích anh”.

Nhưng quá khẩn trương, lưỡi vừa mới cong lên liền nói thành theo đuổi.

Theo đuổi cái gì.

Theo đuổi cái rắm.

Tần Tư Hoán khốn nạn, chưa làm gì mà cậu đã thích hắn rồi.

Lộ Chỉ cắn đầu lưỡi, tiếp tục gật đầu, “…… Ân.”

“Theo đuổi như thế nào? Tôi ngẫm lại.” Tần Tư Hoán đến gần cậu, khóe môi không áp xuống được, đôi mắt cũng chứa vài phần ý cười, hai người cách rất gần có thể cảm nhận được hơi thở của nhau, hắn nói: “Bảo bối, buổi tối hôm nay muốn anh hiến thân trước sau?”

Lộ Chỉ chớp chớp mắt, người cứng đờ.

…… Cậu không phải ý tứ này a!

“Tiểu bảo bối, như thế nào dễ thương như vậy.” Tần Tư Hoán vén lên tóc mái của cậu, hôn hôn lên khóe mắt hơi hồng của cậu, lhi nói chuyện còn mang theo hương vị cà chua, giọng điệu sủng nịch, chứa ý cười: “Ý của cháu là muốn chú cùng cháu chính thức thành một đôi sau?”

Lộ Chỉ:……

Cậu cũng không có ý này a……

Nhưng là Tần Tư Hoán nói như vậy, cũng có vài phần giống với suy nghĩ của Lộ Chỉ.

Hắn lại hỏi: “Trước quen biết, lại ở chung, xem phim, nắm tay, lên giường, kết hôn sinh con?”

Lộ Chỉ bị hai chữ sinh con làm đứng hình tại chỗ.

Cậu líu lưỡi, giật mình hỏi: “Chú sẽ còn có con?”

Tần Tư Hoán lười biếng cười một cái, ngồi ở trên ghế, nhẹ nhàng lắc đầu: “Sẽ không a.”

Nói xong, hắn ngồi dậy, lấy đôi đũa, đem trứng cùng cà chua bỏ vào trong chén cậu: “Ăn nhiều một chút, gầy như vậy còn kén ăn.”

Lộ Chỉ thè lưỡi, cảm thấy thoải mái, gật gật đầu rồi lại lắc đầu, giải thích: “Cháu còn xem như tốt, em gái còn kén ăn hơn cháu.”

“Em gái cháu thì kệ em gái cháu, chú không quản được.” Tần Tư Hoán liếc cậu: “Cháu đừng có học theo em gái.”

“Vậy cháu, chú cũng quản không được.” Lộ Chỉ phồng má, nói: “Chú hiện tại vẫn là đang theo đuổi cháu.”

Tần Tư Hoán xoa xoa đầu cậu, giọng mờ mịt nhưng chứa ý cười: “Được rồi, là chú theo đuổi.”

Buổi tối tắm rửa xong, bước ra từ phòng tắm.

Lộ Chỉ được Tần Tư Hoán đưa cho một bộ áo tắm dài, bên hông buộc lỏng lẻo, lộ ra phần lớn xương quai xanh, xương quai xanh hãm sâu, còn đọng lại vài giọt nước.

Cậu đi đến sôfa mà Tần Tư Hoán ngồi, ngồi bên cạnh hắn, sôfa lập tức chìm xuống nói: “Chú, cháu ngủ ở đâu?”

Tần Tư Hoán trong tay cầm máy tính, hắn chưa tắm, trên áo sơ mi có dính vài vệt dầu, nghe vậy nhìn về phía cậu.

Bắp chân dưới áo choàng tắm của cậu trắng bóng, không có lông chân giống như những nan sinh khác, ngón chân cũng tròn tròn đáng yêu.

Hắn không dám nhìn tiếp, đè nén dục vọng trong lòng xuống: “Ngủ phòng cho khách đi.”

Lộ Chỉ dựa vào trên sô pha, thoải mái lăn một cái, sau một lúc lâu lại không chịu ngồi yên đầu gối lên đùi Tần Tư Hoán, đuôi tóc còn ước nên làm ước ống quần của hắn.

Tần Tư Hoán thắt chặt bụng.

Lộ Chỉ ngưỡng mặt, nhìn chằm chằm cằm Tần Tư Hoán, tò mò: “A, chú, chú có cằm đôi?”

Cậu hít mũi, vừa quay đầu, trên tráng liền đụng phải một thứ.

“…… Thao.”

Lộ Chỉ đỏ mặt nhìn phía dưới quần tây phồng lên một khối.

Tác giả có lời muốn nói: Chương này thật sự rất quan trọng, chú Tần đối với nai con có điểm thay đổi nha…

—————–*——————