Cưng Vợ Đến Tận Cùng

Chương 100: Anh và cô ấy có một đứa con

Tống Tâm Vân cảm nhận được sự sắc sảo của Bạch Nguyệt mà hơi sững sờ.

Ban đầu bà ta cảm thấy Bạch Nguyệt chắc hẳn là cô gái dịu dàng, không ngờ tính tình cứng cỏi như vậy, khác xa trong tưởng tượng của bà ta.

“Có một chuyện, chắc chắn Lăng Kiệt chưa nói với cháu nhỉ?” Tống Tâm Vân cụp mắt, nhấp khẽ một ngụm trà.

“Chuyện gì ạ?” Bạch Nguyệt có một dự cảm không lành.

“Lăng Kiệt rất thích cháu, sự yêu thích của nó có lẽ còn nhiều hơn ta tưởng tượng. Nó dùng hết sức lực để bảo vệ cháu khỏi giông tố, cho cháu một vùng an toàn ấm áp. Nhưng, cháu ở chỗ này an toàn, không tranh giành với thời cuộc, cách xa hiểm ác, là nó dùng cơ thể bằng xương bằng thịt để giữ lấy, chuyện này, cô Bạch có biết không?” Tống Tâm Vân mỉm cười, đáy mắt tràn ngập đau lòng thoáng ẩn trong sương.

“Cháu không hiểu, bác nói rõ hơn một chút được không?” Bạch Nguyệt nhíu mày.

“Tô Chung, cháu từng gặp rồi đấy, ba của Tô Tiểu Linh, bây giờ là người đứng đầu của ủy ban kiểm tra trung ương, ông ấy nắm một số nhược điểm của ba Lăng Kiệt. Ta và ông nhà đã hứa với Lăng Kiệt, chỉ cần nó tìm được hung thủ giết chết thống đốc Trình sẽ đồng ý cho nó kết hôn với cháu, nhưng nếu như nó không tìm được, bắt buộc phải kết hôn với Tô Tiểu Linh. Khi chúng ta hứa với nó, chúng ta mong nó không thể tìm ra được, nên đã cố ý tiết lộ tin tức của nó ra ngoài.”

Bạch Nguyệt đứng bật dậy một cách mất bình tĩnh: “Bởi vì các người cố ý tung tin dẫn đến cái chết của Đường Tiến Công.”

Tống Tâm Vân không dám nhìn thẳng vào mắt Bạch Nguyệt: “Chúng ta cảm thấy, chắc có người không mong Lăng Kiệt tìm được Đường Tiến Công, sẽ ngăn cản, chúng ta không ngờ đến chuyện giết người.”

“Bà Cố thông minh thế, chắc không có chuyện không nghĩ tới đâu nhỉ?” Bạch Nguyệt nói chuyện cũng sắc bén hơn.

Cô không ngờ rằng, có kẻ làm cha làm mẹ mà đi hại con mình như vậy.

“Bác thừa nhận hai bác ích kỷ, nhưng chuyện này cũng vì Lăng Kiệt. Tuy rằng chứng minh hung thủ giết thống đốc Trình không phải Thanh Hùng cũng không phải Lăng Kiệt, nhưng giữa Thanh Hùng và thống đốc Trình có một số giao dịch. Chuyện này có qua được hay không cần một câu nói của Tô Chung. Có chuyện này có lẽ cháu không biết, có nhớ ngày mà cháu bị chồng cháu – Tô Khánh Nam đưa đi không?” Tống Tâm Vân nhắc nhở cô.

Bạch Nguyệt mím môi không nói gì.

“Vì cứu cháu, Lăng Kiệt trực tiếp tìm người bắt giữ Tô Khánh Nam, cháu còn không hiểu thân phận của Tô Khánh Nam sao, mẹ nó – Hùng Đại Ninh là người của nội các, cũng là người phụ nữ của tổng thống mà vợ chính của ông ta đã thừa nhận, đây là bí mật công khai trong giới này rồi. Thực ra Tô Khánh Nam là người của tổng thống. Trước đó Lăng Kiệt kéo Tô Khánh Nam xuống nước, sau đó bắt bớ Tô Khánh Nam, những hành vi này đã thực sự đắc tội với tổng thống. Bên ngoài đã sớm có lời đồn đại rằng Lăng Kiệt tương lai sẽ làm tổng thống. Cháu phải biết rằng, con trai Thẩm Diên Dũng của tổng thống bây giờ cũng hai mươi tư rồi, tổng thống vẫn muốn con trai ông ấy thừa kế chứ. Vốn dĩ mâu thuẫn này được trói buộc bởi quyền lợi, cho nên mới có được thế cân bằng. Vấn đề là, một khi Tô Chung không tha cho Thanh Hùng, có nghĩa sẽ phá vỡ thế cân bằng, tổng thống chắc chắn không tha cho Thanh Hùng, Thanh Hùng và ta một trăm phần trăm sẽ rớt đài. Ta với Thanh Hùng rớt đài thì Lăng Kiệt sẽ không xa. Cho nên, thực ra Lăng Kiệt bắt buộc phải lấy Tiểu Linh. Nếu như cháu yêu nó, hãy cứu nó đi, hai mươi lăm tỷ đồng của bác không phải mua đứt tình yêu của cháu, mà là bù đắp cho sự hi sinh của cháu thôi.” Tống Tâm Vân nói những lời cảm động.

Bạch Nguyệt nhìn Tống Tâm Vân chằm chằm.

Tống Tâm Vân không hổ là một người phụ nữ mạnh mẽ.

Bao nhiêu năm “lội bùn” trong hai giới chính trị và kinh doanh, sừng sững không đổ, EQ và IQ của bà ta cao ở mức người thường với không tới được.

Bà ta thuyết phục được cô rồi.

“Yên tâm đi, bất kể anh ấy trong lòng tôi không đáng một xu hay là báu vật vô giá, kết quả mà bà muốn đều như nhau thôi.” Bạch Nguyệt lạnh nhạt nói.

Tống Tâm Vân cảm động đứng dậy: “Ngay tại đây, ta thay mặt Lăng Kiệt, thay mặt nhà họ Cố, thay mặt chính bản thân ta cảm ơn sự vô tư của cháu, ta vẫn còn một yêu cầu quá đáng nữa.”

“Nói đi.” Hai chân Bạch Nguyệt mềm nhũn, cô ngồi xuống sô pha.

“Thực ra Lăng Kiệt từng có một người bạn gái, nó quen khi làm lính đặc chủng, là một cô gái vô cùng xuất sắc, tự tin và xinh đẹp. Sau cùng cô gái ấy hi sinh mình để bảo vệ cho Lăng Kiệt, từ tỉnh dậy ở bệnh viện, Lăng Kiệt nhận hết nhiệm vụ này đến nhiệm vụ khác, nhiệm vụ nào cũng thập tử nhất sinh, chúng ta có khuyên thế nào cũng không nghe. Chúng ta biết, trong lòng nó đã đi theo cô gái kia rồi, hai năm ròng rã mới điều chỉnh lại được. Đối với nó, những ngày tháng ấy đen tối lắm, không có màu sắc, đối với chúng ta cũng đen đúa như thế. Nếu lần này nó biết cô hi sinh vì nó, chắc chắn sẽ không đồng ý, nó thà hủy hoại bản thân chứ không muốn người khác hi sinh vì mình. Chúng ta làm cha mẹ cũng đau lòng lắm chứ, cô Bạch, tình yêu ngắn ngủi, sinh mệnh mới vĩnh hằng, Lăng Kiệt không thuộc về bản thân nó mà thuộc về quốc gia. Nó là người sẽ làm chuyện lớn, cô có thể giúp chúng tôi không?” Tống Tâm Vân cúi đầu khẩn cầu.

Nước mắt trào ra khỏi mắt Bạch Nguyệt, chảy ngang qua khóe môi, mặn chát.

Cô có thể nói không ư?

Không, không thể.

Cô rất ngưỡng mộ Cố Lăng Kiệt có thể có một người mẹ như thế này, vì con trai của mình, một người cao cao tại thượng như thế có thể cúi đầu quỳ gối nhỏ nhẹ với một người chẳng là gì như cô.

Cô cũng có một người mẹ, từng quỳ trên nền tuyết giữa ngày đông để cô được đi học.

Cô cũng có một đứa con, sau khi đứa trẻ bị cướp đi, cô gần như điên cuồng, thậm chí từng tiêm insuline quá liều cho mình.

Cô nghĩ, nếu như đứa trẻ chết rồi, ít nhất cô đi cùng nó, sẽ không quá cô đơn.

truyện được mua bản quyền up trên

Nhưng lại nghĩ, nếu như đứa trẻ chưa chết, không phải sẽ không còn mẹ sao?

Trẻ con không còn mẹ sẽ rất đáng thương, cô lại phải gọi cấp cứu cho mình.

Tô Khánh Nam tìm cho cô một bác sĩ tâm lý, không ngừng nhồi nhét suy nghĩ này vào đầu cô: Một đứa trẻ vì cưỡng dâm mà có vốn dĩ không nên tồn tại trên thế giới này...

“Cô Bạch, có được không?” Tống Tâm Vân nhìn ra trạng thái của Bạch Nguyệt không ổn.

Bạch Nguyệt bình tĩnh lại, nước mắt đã rơi đầy mặt.

Những kí ức liên quan đến đứa trẻ đó quá bi thảm, cô vẫn luôn niêm phong trong kí ức, không muốn chạm vào.

“Bà Cố yên tâm đi, tôi biết mình nên làm gì.” Đôi môi Bạch Nguyệt run rẩy, cô cúi đầu, siết chặt nắm đấm, gân xanh trên cổ gồ lên, cố gắng đè nén cảm xúc sắp sụp đổ của mình.

Nước mắt nhỏ xuống từng giọt, giống như sợi dây chuyền ngọc trai bị đứt đoạn, rơi xuống mặt đất.

Ánh mắt Tống Tâm Vân dịu dàng hẳn, cảm thấy áy náy trong lòng.

Trước khi đến, với thân phận vợ cũ Tô Khánh Nam của Bạch Nguyệt, bà ta rất ghét cô.

Một người phụ nữ có thể đụng tới Tô Khánh Nam mà vẫn làm con trai bà mê mẩn đến mất trí, đây là người phụ nữ thế nào, có IQ và EQ bao nhiêu.

Bà ta đã chuẩn bị sẵn sàng rồi mới tới.

Nếu như Bạch Nguyệt là người tâm tư khó lường, xảo trá, bợ đỡ, với thủ đoạn mà bà ta có, đủ khiến Bạch Nguyệt biết khó mà lui, cho cô biết ai nên chọc vào ai không nên chọc vào.

Nhưng bà ta không ngờ rằng, Bạch Nguyệt vô cùng thanh cao, đứng đắn, đúng mực, đến cả nịnh nọt hay ra vẻ cũng không có, biết nhìn đại cục, bình tĩnh và vững vàng.

�������������