Đã Mang Thai Con Của Tôi Mà Vẫn Muốn Bỏ Đi À?

Chương 35-36

Chương 35: Rời đi không màng tôn nghiêm (1)

“Lục soát kiểu này không đúng chút nào.” Tiểu Niệm cuống lên:

“Nếu không các ngươi lục soát lại một lần nữa đi.”

“Được rồi. Không cần nói nữa”

Đôi mắt đen lấy, âm trầm của Cung Âu quét về phía Thời Tiểu Niệm, ngữ khí giận dỗi nói “Mới sáng sớm còn muốn tôi nghe cô phí lời bao lâu nữa thì mới chịu đi làm bữa sáng hả.”

“Nhưng…”

“Không có nhưng nhị gì hết.” Cung Âu từ trên ghế sa lông đứng lên, nắm lấy cánh tay nhỏ bé của cô, cô kéo đến trước mặt mình, gương mặt tuấn tú ép thẳng xuống trước mắt cô, môi mỏng gần như dán lên môi cô, “Thời Tiểu Niệm cô nghe kĩ cho tôi, nếu không có căn cứ chính xác thì đừng phí lời với tôi.”

“”

“Cô rãnh rỗi như vậy thì chúng ta tiếp tục làm vài lần đi” lời nói đầy ám muội của Cung Âu vừa xong, hắn liền há miệng cắn vào môi cô.

Chó điên.

Thời Tiểu Niệm đau đến cau mày, nhìn thấy ánh mặt âm u của hắn, không dám nói cái gì nữa, nói, “Được, tôi đi làm bữa sáng.”

Ở trước mặt cung Âu, cô không dám làm gì cả.

“Lúc này mới chịu làm sao.”

Cung Âu cong nhẹ khóe miệng, vừa đi vừa dặn dò, “Phong Đức, thông báo xuống dưới, sau hai giờ Tổng Công Ty mở cuộc họp, lên kế hoạch thu mua công ty Long thái, nói bọn họ đưa cho tôi một phương án tốt nhất, bằng không nghỉ hết đi.”

“Dạ, thiếu gia.”

Phong Đức cúi đầu, quay đầu nhìn về phía Thời Tiểu Niệm, có chút đồng tình.

Thiếu gia tuy rằng rất nóng tính, nhưng trước đây cũng không đối xử với ai mà hở ra một chút là cắn…

Thời Tiểu Niệm nhìn bóng người Cung Âu đã đi xa , đưa tay sờ đôi môi của mình, không cam lòng, cô nhất định sẽ tìm được chứng cứ.

Cô cũng nhất định sẽ thoát khỏi hắn.

Bữa sáng xong, Cung Âu rời đi, để lại Thời Tiểu Niệm một mình rửa chén trong nhà, vừa làm vừa nghĩ đến sự kiện chuyến tàu Bahar ba năm trước .

Chỉ cần tìm được bạn học thời đại học Đường Nghệ lúc đó làm thêm cùng cô, coi như tìm được một nhân chứng, có thể chứng minh sự trong sạch của cô.

Nhưng là, cô lúc trước cơ hồ là ảo não không học đại học nữa nên không có giữ liên lạc với một bạn học nào cả.

Cứ như vầy làm sao mà tìm được chứng cứ bây giờ

Dựa quyền thế của Cung Âu, không biết hắn còn ăn nàng bao nhiêu lần nữa đây.

Nên làm gì, làm cách nào để đi tìm bạn học Đường Nghệ thời đại học đây.

Thời Tiểu Niệm buồn phiền đến não nề, không khỏi thở dài, điện thoại di động bỗng nhiên reo lên, cô cầm điện thoại di động lên, là tin nhắn của một số lạ.

Hóa ra là Phong Đức.

Việc mua chén dĩa đối với Cung Âu cũng là một việc khó khăn, với chén ăn của nhà cô mang tới hắn cũng ghét bỏ nó.

Phiền chết được.

Lúc Tiểu Niệm thay xong quần áo, cái áo màu trắng giản dị thoải mái, quần dài phối hợp giày thể thao, mái tóc dài buộc thành đuôi ngựa, sau đó ra ngoài.

Cô đi thang máy thẳng tới 1 lầu, cửa thang máy ở trước mắt chậm rãi mở ra.

Phía trước hành lang, một đôi nam anh tuấn, nữ xinh đẹp đi chung với nhau, mười ngón đan xen, bốn mắt nhìn nhau, trong mắt chỉ có đối phương.

Là Thời Địch và Mộ Nghìn Sơ.

Thời Tiểu Niệm ngây người, phản ứng đầu tiên chính là dựa sát vào cửa thang máy, nép người mình đi, cuối cùng nàng cũng ko biết sao mà mình lại muốn lẩn trốn như vậy

Đại khái, trong thâm tâm, cô cảm giác mình ở tại trước mặt bọn họ chính là một người xấu.

Một người đã rời khỏi thế giới của bọn họ.

“Nghìn Sơ, anh bận rộn hoài như vậy, có tin em cũng nên xem xét lại em có nên nhận một vai nào đó, để cả hai cùng bận không có cơ hội gặp nhau cho rồi.”

Giọng nói Thời Địch của truyền đến, như em bé giả vờ giận dỗi nhưng không có một chút uy hiếp gì cả.

“Như vậy sao được, chúng ta kết hôn ngay đi.” Mộ Nghìn Sơ cưng chiều nói, “Chỉ cần em ở nhà, mỗi ngày nhất định sẽ về nhà.”

“Thật?”

“Anh sao lại cam lòng lừa em.”

Hai người vừa nói những lời nói ngọt ngào rồi cùng nhau rời đi, không có ai đi vào thang máy, âm thanh càng ngày càng xa.

Thời Tiểu Niệm vẫn cứ đứng trong thang máy, dựa vào cửa thang máy lạnh lẽo.

Không biết có phải vì cô gần đây bị cung Âu làm phiền đến sứt đầu mẻ trán hay không, mà khi nghe lời ngon tiếng ngọt như vậy, tự nhiên cô không còn thấy đau lòng, mà có chăng chỉ còn cảm thấy tê dại cả tâm can.

Mộ Nghìn Sơ vừa nhắc đến nhà.

Bọn họ sao lại ở nơi này, tối hôm qua cô không nhìn lầm, đúng là Mộ Nghìn Sơ.

Cũng đúng, hắn là người thừa kế của một tập đoàn mỹ phẩm nên rất chú trọng sự riêng tư, mà Thời Địch là người ngôi sao màn bạc, hai người là trai tài gái sắc không thể thích hợp hơn.

Tuy nhiên quá máu chó, cô lại ở cùng một tiểu khu với bọn họ, còn đều là ở tòa lầu A, thành hàng xóm không gần không xa .

Nếu như bị bọn họ biết cô ở đây, lại cho rằng cô tới dây dưa nữa.

“”

Tiểu Niệm cắn miệng đến trắng bệch, lúc lâu sau, cô đút hai tay vào trong túi áo, đi ra ngoài.

Bên ngoài ánh mặt trời chiếu khắp nơi, một luồng ánh sáng rơi vào tiểu khu bên trong đài phun nước, những giọt nước bắn tung toét như đang nhảy múa, nhìn rất là đẹp.

Thời Tiểu Niệm một mình tìm đến cửa hàng, trên đường, cô gặp những nhân vật quan trọng trong xã hội, tài phiệt hai đời, cơ hồ tựa như đều tụ tập ở đây.

Cô đi rất nhanh tìm đến cửa hàng.

Cửa hàng được trang trí rất đẹp, vừa vào là có cảm giác bước vào một không gian nghệ thuật, bên trong trên giá gỗ bày trí từng cái từng cái đồ sứ, như triển lãm tác phẩm nghệ thuật, mỗi một món đều có đủ giới thiệu bằng tiếng Trung và tiếng Anh.

Cung Âu muốn cô tới nơi này mua bát

Dùng để ăn cơm .

Nơi này rõ ràng là các tác phẩm nghệ thuật mà.

“Tiểu thư, cần tôi vì là ngài giới thiệu vài món chứ” nhân viên phục vụ mặc áo sơ mi trắng và quần bí sát đi tới, mỉm cười hỏi.

“Tôi xem một chút.”

Thời Tiểu Niệm có chút không tưởng tượng được, cô cũng không thể nói là đến mua bát để dùng trong nhà bếp.

Nhân viên phục vụ vẫn là rất nhiệt tình giới thiệu với cô, còn nhìn trang phục của cô nói rằng, “Tiểu thư ngài vừa nhìn chính là người khá là khiêm tốn, không bằng cô thử xem bộ Điệp Hoa Luyến này “

 

Chương 36: Rời đi không màng tôn nghiêm (2)

Cô đây không phải không biết điều, chẳng qua cô là chỉ mặc quần áo giá rẻ mà thôi.

Thời Tiểu Niệm đang muốn tìm cớ rời đi, liền nghe đến một âm thanh khinh bỉ trào phúng truyền đến, “Tôi vừa không nhìn lầm, đúng là cô. Thời Tiểu Niệm, tôi thực sự là đánh giá thấp năng lực dây dưa của cô rồi .”

Cô ngước mắt, chỉ thấy mộ Nghìn Sơ đứng bên cạnh giá gỗ màu đen , khuôn mặt âm nhu giờ khắc này không hề cảm xúc, một đôi mắt hẹp dài lạnh lùng nhìn về phía mình.

Thì ra, lúc ở thang máy, hắn thấy cô.

“”

Thời Tiểu Niệm nhìn hắn, sắc mặt tái nhợt nói.

“Mộ tiên sinh.”

Nhân viên phục vụ nhận ra mộ Nghìn Sơ, thấy hai người khí tràng không đúng vội hỏi, “Chúng ta bên này có khu nghỉ ngơi, không bằng hai vị ngồi một hồi, ta bưng cho các vị một ly cà phê.”

“Tốt.”

Mộ Nghìn Sơ lạnh lùng nói.

Thời Tiểu Niệm rất muốn cứ như vậy quay đầu rời đi, nhưng t đôi chân cứ như bị đóng ở trên mặt đất làm sao đều rút không đứng lên được.

Sau một loạt giá gỗ nơi sâu xa là khu nghỉ ngơi, hai người ở cạnh cửa sổ sát đất màu đen trên bàn gỗ ngồi xuống.

Vừa ngồi xuống, mộ nghìn sơ liền lạnh lùng mở miệng, “Cô làm sao có thể ở chổ này, lấy thu nhập của cô, mua không nổi nhà nơi này . Cô hình như cũng không có bằng hữu có thể ở tại nơi này.”

Hắn nói với nàng lạnh lựng đến mức dường như Hàn Băng, cùng đối với Thời địch ngữ khí sủng nịch hoàn toàn khác nhau.

“Anh yên tâm, tôi không phải theo các người tiến vào, tôi cũng sẽ không quấy rối các người.” Thời Tiểu Niệm lạnh nhạt nói, trên mặt cũng không có vẻ mặt gì.

Ánh mặt trời xuyên thấu qua cửa sổ sát đất chiếu vào, có chút chói mắt.

Nhân viên phục vụ bưng lên hai chén cà phê, một chén trà, một chén Moka, phục vụ đem một chén Moka đem qua trước mặt Thời Tiểu Niệm.

Mộ nghìn sơ sợ nhất là tà.

Trà quá đắng.

Thời Tiểu Niệm đem Moka đẩy đến trước mặt mộ nghìn sơ, chủ động đem trà bưng đến trước mặt mình, động tác hoàn toàn không chút nghĩ ngợi .

Qua hai giây, nàng mới ý thức tới chính hắn một động tác cũng không tốt.

Nàng ngẩng mặt lên, quả nhiên, mộ nghìn sơ đang cười lạnh nhìn nàng, một đôi mắt rõ ràng đang nói: Thời Tiểu Niệm, đây chính là cô nói không quấy rầy tôi.

Trước, nàng ngay ở trước mặt hắn đề cập tới vô số lần hắn thích gì, không thích cái gì, làm cho toàn bộ thế giới biết nàng hiểu rõ hắn như vậy.

“Phản xạ có điều kiện.” Thời Tiểu Niệm mặt tái nhợt giải thích.

“A.”

Mộ nghìn sơ cười gằn, ánh mắt trào phúng cực kỳ.

Thời Tiểu Niệm cắn cắn môi, đưa tay đem hai chén cà phê lại đổi lại đây, sau đó uống chén Moka, như chứng minh gì đó, một hơi uống cạn.

Mộ nghìn sơ nhìn động tác của nàng, con ngươi đen có một giây kinh ngạc.

Nàng tựa hồ thật sự không giống với lúc trước, trước đây, nàng vừa thấy hắn liền muốn lải nhải nói không để yên, không ngừng mà nói quá khứ bọn họ tốt bao nhiêu.

“Là kế của cô à, lạt mềm buộc chặt sao” mộ nghìn sơ lạnh lùng thốt lên’’

Hắn chỉ có thể định nghĩa hành vi của nàng như thế.

Thời Tiểu Niệm tay nắm chặt cốc cà phê có chút cứng ngắc, hồi lâu, nàng ngước lên nhìn mộ nghìn sơ, lần thứ nhất từ trên mặt hắn không hề nỗ lực nhìn sang bóng dáng.

Bốn mắt nhìn nhau.

Mộ nghìn sơ mơ hồ có một ảo giác là chính mình thất bại.

Thời Tiểu Niệm từ trước bàn đứng lên, “Tôi nói từ bỏ anh chính là buông tha cho, chuyện của anh là của anh không liên quan đến tôi nữa.”

“Được, vậy cô nói cho ta biết, tại sao cô lại xuất hiện ở đây” mộ nghìn sơ lạnh lùng nói, “Cô tốt nhất có thể nói cho ta biết một đáp án cùng ta hoàn toàn không liên quan .”

Nghe vậy, Thời Tiểu Niệm ngây người.

Vì sao nàng lại xuất hiện ở đây bởi vì cung Âu đem nàng thành Kim Ốc Tàng Kiều, nàng trở thành hắn bạn tình bên trong hàng vạn người của hắn, sau đó được một căn phòng.

Đáp án rất đơn giản, Thời Tiểu Niệm lại không mở miệng được, ở trước mặt mộ nghìn sơ, nàng ít nhất còn có lòng tự ái.

“Tất nhiên không có quan hệ gì với anh.” Thời Tiểu Niệm chỉ có thể đáp như vậy, “Tôi đi trước.”

“Được, ta tạm thời tin lời cô.”

Mộ nghìn sơ cũng đi theo chặn trước mặt nàng, vóc dáng một mét tám lăm ngăn trở tất cả ánh mặt trời, hắn lạnh lùng nhìn về phía nàng, “Thời địch mang thai, ta tuyệt đối không cho phép nàng chịu bất cứ thương tổn gì.”

Hai người kia, ở trước mặt nàng thay phiên công bố việc mang thai sao

Thời Tiểu Niệm tâm đau tới tê dại, khẽ nói, “Tôi sẽ không quấy rầy các ngươi nữa, cũng hi vọng từ nay về sau, các ngươi nhìn thấy tôi cũng như chưa thấy, ai đi đường nấy.”

“”

Câu nói như thế này luôn luôn là hắn nói, bây giờ lại nói bị ngược lại như vậy.

Mộ nghìn sơ âm nhu mặt ngược lại ánh mặt trời, tâm tình khó phân biệt.

“Gặp lại.”

Thời Tiểu Niệm mở miệng nói, lướt qua hắn rời đi, đi qua một loạt hàng giá gỗ đứng.

Từ khi mộ nghìn sơ mất trí nhớ tới nay, nàng rất ít có tôn nghiêm như thế khi bên cạnh hắn rời đi.

Nhưng hiển nhiên, ông trời cũng không đồng ý cho nàng có cái kết cục tốt gì.

“Ầm bàng”

Một loạt giá gỗ bỗng nhiên ở bên cạnh nàng ngã xuống.

Trên giá gỗ bày ra đủ các lại sứ trong nháy mắt toàn bộ tan rã sụp đổ, vỡ vụn một chỗ.

Như hình ảnh chậm lại , Thời Tiểu Niệm liền trơ mắt mà nhìn những sản phẩm sứ hoàn hảo kia trong nháy mắt nát tan, nát ra đầy đất có giá trị không nhỏ, mảnh vỡ bạch đến chói mắt.

Là một tay nàng mang tới .

Giá gỗ yếu đuối đến không đỡ nổi một đòn.