Dã Miêu Tuần Dưỡng Pháp

Chương 17

“Nấu cơm cho ta.” Phỉ Ngâm Mặc nằm ở giường ra lệnh, trên người hắn chỉ khoác hờ một chiếc chăn đơn mỏng, quấn quanh thân hình thon dài hoàn mỹ. Trước mặt là một màn hình tinh thể lỏng lúc này nhìn vào liền thấy đúng lúc Cách Lạp Tư mang An Ấp đi.

“Kháo, mỗi ngày đều đem lão tử sử dụng như nô lệ!” Quý Lạc trong bếp gạt đi mồ hôi như mưa, bất mãn chửi bới.

“Phát tiết nhiều, đối với thân thể ngươi sẽ tốt a!” Phỉ Ngâm Mặc cười nhạt, “Ngươi không phải đã tích tụ nhiều ngày sao.”

“Phỉ Ngâm Mặc, một ngày nào đó lão tử muốn chơi chết ngươi!” Tiểu mèo hoang nghiến răng, hung hăng chém một đao xuống mặt thớt.

“Hiện tại muốn bị thao chết chính là ngươi kia.” Đợi lát nữa sẽ bắt hắn đi mua thêm quýt đem về.

“Mặc, người nọ là ai?” Bên kia màn hình Internet An Ấp hiếu kỳ hỏi.

“Tiểu mèo hoang ta nhặt được.” Phỉ Ngâm Mặc khẽ cười, hay phải nói là cậu nhặt được mình mới đúng.

Người kia quả nhiên là An Ấp, đang bị một cái dây xích bằng bạch kim trói trên giường. Một mặt bị trói vào cột giường, cổ có dây xích quấn quanh rất giống cẩu. Trên mặt còn vẽ một khúc xương theo kiểu bảng hiệu, dùng tiếng Anh viết chữ lên.

Phỉ Ngâm Mặc khỏi nói cũng biết mấy vật này nhất định liên quan đến Cách Lạp Tư.

“Ngươi thoạt nhìn . . . . . không qua tệ?” Phỉ Ngâm Mặc cười khẽ một tiếng.

An Ấp khuôn mặt tức thì đen lại, hắn ngồi xổm trên giường, tóc tai tán loạn như tổ chim.

“Đều là ngươi, đều là ngươi đem ta hại thành như vậy!” An Ấp hai tay nắm thành quyền, chăn nệm mềm mại bị hắn ghì ấn khẽ nhấp nhô phập phồng.

“Ngươi xem cái này đi!” An Ấp vò kéo cái tai cẩu trên đầu, nhãn thần phẫn nộ, “Cách Lạp Tư còn nói, ta mang nó rất khả ái.”

Phỉ Ngâm Mặc yên lặng nhìn qua chỗ khác, trong mắt tựa hồ toát ra loại cảm giác gọi là ‘đồng tình’.

“A, ngươi nhìn cái này nữa!” An Ấp nghĩ Phỉ Ngâm Mặc đang an ủi mình, xoay người qua, lắc lắc thân thể, “Thấy không, thấy không!” Một cái đuôi cẩu tinh nghịch theo luật động của An Ấp mà lay lắc lung tung, trông cũng thật sự đáng yêu, làm người khác sinh ra ham muốn chà đạp.

“. . . . . là đuôi, đuôi cẩu a!” Ngươi biết thứ này nhét vào đâu không?” An Ấp khuôn mặt vặn vẹo có điểm đỏ lên, chun mũi, đến cuối cùng cắn răng nhịn xuống, “Quên đi, không cần đề cập tới!”

Tiếp theo, An Ấp móc từ dưới chiếc gối trắng tinh ra bốn cái bao găng chân thú, lông xù, lòng bàn tay còn có đệm thịt màu hồng nhạt.

“Sáng nay, hắn còn muốn ta mang cái này! Khiến ta tùy thời tùy chỗ đều đeo, nhất là lúc ăn cơm!” An Ấp phẫn nộ, hai tay nắm chặt, quát: “Hừ, ngươi nói hắn sao không trực tiếp nuôi chó đi! trực tiếp cùng chúng chơi trò nhân thú! Không, hắn quả thực là cầm thú, ba cấp hỗn đản cầm thú!”

“Ha ha ha!” Ở bên kia Phỉ Ngâm Mặc ôm bụng nở nụ cười hiền lành.

Tiếng cười trầm thấp đầy từ tính làm cho Quý Lạc vội vã chạy vào phòng ngủ, vẻ mặt kinh ngạc nhìn Phỉ Ngâm Mặc, như là phát hiện thấy kỳ quan thế giớ thứ tám: “A, ngươi cư nhiên đang cười! Ngươi . . . . .biết cười sao! Mẹ nó, cười thật câu nhân!” Có kẻ kinh ngạc nói lắp.

Sau đấy mới phát hiện có gì đó không thích hợp, Quý Lạc nhìn màn hình một chút, kế tiếp liền giơ chân.

“Ngươi con mẹ nó nói chuyện với ai! . . . . . Thao, còn mặc cả đồ của sủng vật!” Quý Lạc nghiến răng, nhãn thần giống như loài lang sói, hung ác độc địa chồm qua định tắt màn hình đi, “Ngươi dám câu dẫn tình nhân của lão tử! Ngươi câu dẫn hắn. . . . .”

Phỉ Ngâm Mặc nhanh tay lẹ mắt đem laptop giơ lên, đến chỗ Quý Lạc không với được.

Quý Lạc như ‘hồ ly trích bồ đào’ , nhào tới vài lần, nhưng đều không chạm đến được, cuối cùng chỉ có thể căm tức mà buông tha.

“Lão tử vì ngươi tân tân khổ khổ ở dưới bế làm cơm, thế nhưng ngươi sau lưng lão tử còn online ôm tiểu mỹ nam! Lão tử mặc kệ! Mặc kệ! Lão tử phải ra ngoài tìm nam nhân trút giận!” Quý Lạc ủy khuất, bực tức ném tạp dề xuống đất, dậm dậm chân liền chạy ra ngoài nhà trọ.

“Ha ha, tiểu mèo hoang bị ngươi làm cho phát cáu rồi!” An Ấp nghiêng đầu nhìn có chút hả hê.

“Hừm, cái đuôi cẩu kia cắm ở bên trong hậu huyệt đi! Bị cắm vào cảm giác làm sao?” Phỉ Ngâm Mặc cười lạnh một tiếng, hướng tử huyệt đối phương công kích, nhất châm kiến huyết .

———————

An Ấp tiểu thụ tiếp tục bị lôi ra bồi khách a~~~~~ tiểu mèo hoang đầy tớ phát điên rồi, phát điên rồi !!!