Dám Chạy Xem!

Chương 40

Tác giả: Sơ Dữ

Editor: VịtK

Kỷ Niệm Sơ suy nghĩ  hồi, quyết định mở bình luận ra xem  chút.

[ tiểu tiên nữ: Cút. *mỉm cười*]37.2 nghìn likes

[Hôm nay Kỷ Niệm Sơ  cút ra khỏi giới giải trí rồi sao: Người này luôn kích thích như vậy.] 24.6 nghìn likes

[Sâm Sâm Nhiên Nhiên: Hello?  phải người này mới làm cái gì mà ‘Sơ Kiều vợ chồng’ gì đó sao?] 21.1 nghìn likes

[canh cánh trong lòng: Này…… Sườn mặt người đàn ông này còn rất đẹp trai] 19.3 nghìn likes

[Tiểu tiên nữ của Kiều Lang V: Ghê tởm. *nôn mửa*] 18.5 nghìn likes

[Em  Kiều của Kiều Lang V: Đừng làm ảnh hưởng tới Kiều ảnh đế, ảnh   chấp nhận điều gì ép buộc  ấy đâu, hy vọng chú ý vào bộ phim hơn #phim điện ảnh sắp ra mắt #} 17.9 nghìn likes

- -------------------------

[nhóm fans mối tình đầu hâm mộ  lâu V: Chị tôi cũng  hơn hai mươi tuổi  chuyện  đương  có làm sao? Có cần chó hùa như vậy  hả?] 1.3 nghìn likes

Tính tình của Kỷ Niệm Sơ  tốt  từ từ  xuống, Bùi Lương Thành rửa mặt xong từ trong phòng tắm  ra, ngồi ở bên cạnh , “Làm sao vậy?”

còn chưa kịp trả lời, đầu bên kia điện thoại đột nhiên truyền tới  trận tiếng thét chói tai, “A a a a a ——”

“…”

Giữa chân mày Kỷ Niệm Sơ nhảy nhảy, mẹ nó, sao  còn chưa cúp điện thoại nữa?

“Mẹ kiếp đây là tên man rợ nào đây? Là luật sư Bùi? Sao có thể, hai người ở chung? Tối hôm qua lại ở bên nhau?” Giọng  của Vu Nhiễm ở đầu bên kia  ngừng hỏi.

Kỷ Niệm Sơ liếc mắt nhìn người bên cạnh, hồi lâu, rốt cuộc cũng  ra mấy từ, “Chờ cậu trở lại tớ   cho cậu nghe.”

“Vậy được, bên này cũng gọi tớ rồi, tớ  đây trang điểm trước đây.” Đầu bên kia điện thoại rất ồn ào, hình như có rất nhiều người, Vu Nhiễm  xong liền cúp máy.

quay đầu nhìn , “Hôm qua tụi mình bị người khác theo dõi.”

Bùi Lương Thành gật đầu, ánh mắt bình tĩnh, “ biết.”

mở Weibo, refresh lại nhiều lần, bây giờ tin về   tuột xuống hạng 23 rồi, Kỷ Niệm Sơ có chút giật mình, hotsearch tuột nhanh như vậy?  ràng người likes vượt qua cả trăm vạn, bình luận cũng sương sương mấy chục vạn.

Tốc độ của quan hệ xã giao của Quý Chân và Hoàn Vũ lần này nhanh như vậy ư?

đúng,  đột nhiên nhớ, ở trong điện thoại Quý Chân  người đại diện Kiều Lang tìm , tìm  làm gì?

lục lục lại cuộc trò chuyện, quả nhiên chính xác lúc 11 giờ, có  cuộc gọi bị từ chối, mười  giờ mười phút, cuộc gọi  được nhận, thời gian của cuộc trò chuyện là 26 giây.

Hai cuộc gọi đều là cùng  dãy số.

Chính là vào hai lần đó  đều  ngủ,  ngẩng đầu nhìn Bùi Lương Thành có chút nghi hoặc, còn chưa hỏi ra miệng.

mở miệng trước, “Là  cúp máy, tối hôm qua em quá mệt mỏi, ngủ sớm,  nghĩ là cúp xong  ấy còn gọi lại,  liền bắt máy thay em.”

“Niệm Sơ,  thấy em ngủ, nếu em  thích, về sau  …” Bùi Lương Thành thấp giọng giải thích, giọng điệu  cẩn thận, giống như là  đứa con nít làm sai sợ bị phu huynh phạt vậy.

còn chưa  xong,  bị Kỷ Niệm Sơ đánh gãy.

“Bùi Lương Thành,  là bạn trai em,  phải người khác,  cần như vậy.”  nghiêm túc nhìn .

Bùi Lương Thành nhìn  chằm chằm  hồi lâu, đồng dạng nghiêm túc gật đầu, “Ừ, còn có tin nhắn nữa.”

“Người đại diện  gì?” Tuy Kỷ Niệm Sơ cũng  đoán ra được Trương Hà   gì, nhưng vẫn là  bên lướt xem tin nhắn  bên hỏi .

“ ta  để em và Kiều Lang cùng nhau phối hợp với tổ tiết mục.”  tới đây, giọng  của  hình như còn có chút rầu rĩ, nghe sao cũng  vui vẻ nổi. (Ai vui cho được)

Rất nhanh Kỷ Niệm Sơ  đọc xong tin nhắn, nội dung tin nhắn cũng  ngoài ý muốn,  xem xong ngẩng đầu nhìn , đáy mắt nhiễm ý cười, “Vậy Thành Thành,   ghen sao?”

đối với xưng hô ‘Thành Thành’ này vẫn có chút kinh ngạc, nhưng lần này rất nhanh  lấy lại được tinh thần, thấp giọng , “.”

“Nhưng em là của ,  ai được cướp .”   xong lại ôm   chặt, giọng điệu khẳng định.

“Cũng  biết rốt cuộc bị ai theo dõi,  chút em cũng  cảm nhận được, có thể là đối phương mời thám tử tư xịn .”  dựa vào trong lòng ngực , giọng điệu có chút phiền muộn.

Bùi Lương Thành chậm rãi buông  ra, đứng lên  tới bên tủ lạnh lấy ly nước trái cây đưa cho , “ biết là ai.”

“Ai?” Kỷ Niệm Sơ nhướng mày, có chút ngoài ý muốn.

“Lương Trừ.”

“Sao  biết được?”

“ hack máy tính với điện thoại của  ấy.” (Đỉnh)

“…”

Có phải  nên  hay , sếp lớn vẫn chọc  được?

Lương Trừ,  lâu  còn chưa thấy được  ấy,  vốn dĩ cũng  định làm gì  ấy đâu, nếu  hai phải làm ra chuyện như vậy, vậy trách  được  rồi?

Nhớ tới lời Lục Lê lời , Lương Trừ chắc cũng  biết mình biết chuyện  ấy cắm sừng Cảnh Phí rồi, nhưng mình vẫn  đưa ra ánh sáng, trong lòng thấp thỏm, cho nên chủ động công kích? Đánh đòn phủ đầu?

ta   sợ mình đem chuyện của cổ và Lục Lê  cho sếp lớn biết, Cảnh Phí  biết trực tiếp đá  ấy ra khỏi Hoàn Vũ à?

Hay là  tôi  tìm được chỗ dựa siêu xịn rồi ư, cho nên  sợ?

Bùi Lương Thành  vào bếp nấu cơm, Kỷ Niệm Sơ lén vào sau nhìn , thuận tiện mở tủ lạnh ra nhìn nhìn,  nhìn   biết, vừa thấy liền doạ nhảy dựng.

nhìn tủ lạnh trống trơn của mình,  biết từ khi nào  được nhét đầy thứ, có trái cây, đồ uống, còn có nước khoáng.

Bên kia nhét đầy đủ các loại nguyên liệu nấu ăn, thậm chí còn có bia và rượu vang đỏ mà  thích uống, cái gì cần có đều có,  có đồ nào làm từ sữa mà  ghét.

Cái này…… Đúng thiệt là tủ lạnh nhà  sao? Hay là bị đánh tráo vậy?

Chuyện này xảy ra khi nào? Quả thực  muốn nhận  ra luôn đó.

hướng về phía bếp la to, “Thành Thành,  đem tủ lạnh nhà  tới hả?”

“ có.”

Bùi Lương Thành rất nhanh  nấu cơm xong, Kỷ Niệm Sơ liền tiến vào phòng bếp cười tủm tỉm đem đồ ăn ra, ngửi được mùi hương kia, cầm lòng  đậu tán thưởng, “Thơm quá.”

“Về sau  đều làm cho em ăn.”  nhìn  thỏa mãn, đáy mắt cũng tràn ngập ý cười.

cũng  làm bộ với  nữa,  khách khí mà ăn  chút khách khí.

-

Bùi Lương Thành  tới công ty luật,  ở nhà ngủ  ngày, tới buổi tối Vu Nhiễm đột nhiên gọi điện thoại cho .

“Tiểu  tinh, có nhớ tớ ?” Vu Nhiễm ở đầu bên kia cười hì hì hỏi .

Kỷ Niệm Sơ từ  giường ngồi dậy, xoa đôi mắt, lười nhác , “Có rắm mau thả.”

Vu Nhiễm ở kia đầu ‘chậc’  tiếng, “Ai nha, ta mới từ Giang Thành trở về, xuống máy bay cũng chưa bao lâu, cậu mau tới Ngàn Ngâm, quán bar lần trước chúng ta  đó, tớ ở đây chờ cậu.”

Kỷ Niệm Sơ giật giật khóe miệng, “Cậu còn dám  chỗ đó?”

“Có cái gì mà  dám chứ, sếp lớn cũng ở đây, cậu mau tới , tụi tớ ở bên đây đợi cậu.” Vu Nhiễm  xong, cơ hồ  cho thời gian  phản ứng lại, rất nhanh liền cúp điện thoại.

Kỷ Niệm Sơ  nghĩ   ra ngoài, bây giờ   rất nổi bật,   chừng còn bị theo dõi, nhưng mà nghĩ lại sếp lớn cũng ở đó.

Vậy vừa lúc, thuận tiện  về chuyện ‘bạn ’ của .

Kỷ Niệm Sơ rời giường thay quần áo, trang điểm tinh tế xong xuôi rồi ra cửa, che kín mít, lười lái xe,  tới cửa tiểu khu dùng app để gọi xe.

Gọi xe xong, liền nhắn tin cho Bùi Lương Thành.

[ngủ ngon: Nhiễm Nhiễm và sếp lớn tìm em có chút việc, em ở Ngàn Ngâm,  về có chút trễ.]

Xe tới rất nhanh, ngồi xe người khác,  đều có thói quen ngồi ở đằng sau. (only at Cung Quảng Hằng, access to this link https://cungquanghang.com/threads/dám-chạy-xem-sơ-dữ-chương-39-78.34525/)

Mới vừa ngồi ổn định thắt đai ai toàn, tài xế ở phía trước liền quay đầu nhìn , vẻ mặt xin lỗi, “Ngại quá, con  tôi mới vừa học xong tiết tự học buổi tối, tôi thuận tiện đón con tôi, cũng ở  xe,   ngại chứ?”

Lúc này  mới phát  ở  ghế phụ cư nhiên còn có   ,    đeo cặp sách, đại khái cỡ 16 17 tuổi, cúi đầu chơi điện thoại.

Mang tai nghe Bluetooth, trong miệng hát gì  biết tên, thường xuyên phát ra tiếng cười thanh thuý.

Kỷ Niệm Sơ lắc đầu, “ có việc gì.”

Tài xế thở dài  nhõm  hơi, cười gật đầu, “Ai vậy tốt rồi, cảm ơn   thông cảm.”

cúi đầu nhìn điện thoại,  8 giờ, Bùi Lương Thành còn chưa trả lời tin nhắn , có lẽ là  bận?

thấp giọng cười, cũng  biết chính mình bị gì, mới có  chút  nhận được tin nhắn của  liền bắt đầu sốt ruột.

“A a a a —— Kỷ Niệm Sơ, cái đồ siêu cấp ngu ngốc này!”

Đột nhiên  thể hiểu được tại sao mình bị gọi tên, Kỷ Niệm Sơ phục hồi lại tinh thần lại, nhìn   phát ra  thanh kia, vừa cúi đầu nhìn điện thoại, vừa vỗ đùi, giọng điệu vừa phẫn nộ vừa tức giận.

“…”

“Làm sao vậy con ?” Tài xế vừa lái xe vừa hỏi .

tức giận tháo tai nghe xuống, quăng điện thoại  đùi, “Cái đồ ngu ngốc này, mới hôm kia còn cùng  của tụi con xào cái gì mà Kiều vợ chồng, kết quả hôm nay liền bị chụp cảnh cùng người đàn ông khác hôn môi! Tức chết con mất, chuyện này  phải  ràng muốn dựa vào  con để ép ảnh lăng xê cho sao?!”

“Giết chết con !”

“Cả ngày nghe con lải nhải cái gì mà thần thần rồi   gì đó, học tập cho tốt, ít theo đuổi mấy tên minh tinh đó có hiểu ?” Tài xế nghe vậy rất bất đắc dĩ, lải nhải thuyết giáo con .

“Aizz, biết rồi biết rồi.”    cho là đúng,  lần nữa cầm lấy điện thoại,  bên mở ra  bên mắng, “Hừ, lả lơi ong bướm.”

Kỷ Niệm Sơ nhìn thấy vậy  biết nên  gì mới tốt, gọi xe cũng có thể gặp được fans của Kiều Lang, bây giờ nếu  tháo nón cởi khẩu trang ra chắc có thể hù chết   đó ?

Tới Ngàn Ngân, Kỷ NIệm Sơ xuống xe, rất xa liền thấy Cảnh Phí  đứng ở cửa,  cúi đầu gọi điện thoại.

qua, vòng đến phía sau  vỗ vai của , “Sếp lớn!”

Cảnh Phí bị hoảng sợ, điện thoại trong tay thiếu chút nữa bay , quay đầu tới tức giận , “ muốn hù chết tôi phải ?”

Kỷ Niệm Sơ vô tội chớp mắt, “Nào có, tôi vừa xuống xe liền thấy ,  phải lại đây chào hỏi với  sao, tôi đây là tôn trọng  đó.”

“Phải ?” Cảnh Phí rầu rĩ trả lời, bộ dáng  ràng là  thể tin, lại hướng về phía trong điện thoại , “Bên này tôi có việc rồi,   chuyện với  nữa.”

Cúp điện thoại xong, nhìn mắt Kỷ Niệm Sơ, giữ chặt ống tay áo của , thấp giọng , “,  vào trước.”

Kỷ Niệm Sơ  vào phòng cho thuê, lần này là phòng có cái bàn tròn lớn, sô pha cũng là  nửa hình tròn, so với cái phòng lần trước  hơn nhiều, bên trong cũng  bật đèn, nhưng có thể nhìn thấy  trang trí rất tinh xảo và xa hoa.

Cách đó  xa ở  đài cao đặt  bó hoa mới, trong phòng đều ngập tràn mùi hoa, mùi đàn hương nhàn nhạt hỗn loạn, ngửi thấy  ra ngoài ý muốn rất dễ ngửi.

nhìn lướt qua phòng, rất xa liền thấy Vu Nhiễm ngồi ở trong góc cúi đầu nhìn điện thoại.

Hướng về phía  phất tay,  muốn  chuyện, thẳng đến khi Vu Nhiễm ngẩng đầu mở cái đèn bên cạnh lên, Kỷ Niệm Sơ mới nhìn thấy bọ dáng của , sửng sốt  chút, biểu tình trở nên phức tạp,  hồi lâu, mới chậm rãi mở miệng.

“Cậu… Vì sao đột nhiện lại muốn…”

“Uốn tóc?”

“Phụt” Cảnh Phí ở  bên  nhịn được cười ra tiếng, đặt mông ngồi kế bên Vu Nhiễm, duỗi tay sờ cái đầu uốn xoăn của Vu Nhiễm, nhướng mày hỏi: “Thế nào, kiểu tóc Ba Tô Bà* nhìn cũng  tệ lắm đúng ?”