Dấm Nghiện

Chương 6: Không giống Tiểu Hoa

Tuy nói là trở về ăn, nhưng xác thực ăn không còn cảm giác ngon, hai người vội vàng ăn xong, Liễu Khinh Ca liền tính toán chở Hoa Ngữ An trở về ký túc xá của công ty.

"Chuyện này, bạn trai ngươi biết không?"

Liễu Khinh Ca suy nghĩ thật lâu mới hỏi ra, thoạt nhìn Hoa Ngữ An còn chưa hoàn toàn thoát khỏi bóng ma của sự kiện kia.

"Ân... Biết."

Hoa Ngữ An nhẹ nhàng đáp lại, Liễu Khinh Ca nhíu chặt mày, lại nói tiếp: "Hắn không có bồi ngươi?"

Liễu Khinh Ca ngữ khí có chút lãnh, Hoa Ngữ An tựa hồ cảm giác được Liễu Khinh Ca sinh khí, chính là... Nàng vì cái gì muốn sinh khí?

"Có... Chỉ là công việc của hắn rất bận rộn, ta một người có thể, không cần hắn lãng phí thời gian lại đây."

Khi đó Hoa Ngữ An cũng vì suy nghĩ cho Thành Ý Văn, nàng cần một đoạn thời gian để khôi phục, nhưng Thành Ý Văn không thể luôn ở bên người mình mãi, cho nên liền làm bộ chính mình đã tốt rất nhiều, để Thành Ý Văn trở về chỗ ở của hắn.

Liễu Khinh Ca ngón tay có tiết tấu mà gõ tay lái, Hoa Ngữ An không biết nàng đang tính toán cái gì.

"Yên tâm đi, ngươi sẽ không gặp lại hắn."

Khóe miệng Liễu Khinh Ca gợi lên một mạt cười lạnh, Hoa Ngữ An thần kinh căng thẳng, trong đầu thoáng nghĩ tới giết người diệt khẩu, vứt xác biển rộng gì đó, đột nhiên khẩn trương lên.

"Cái kia... Liễu tổng, ngươi định làm gì hắn?"

Hoa Ngữ An khẩn trương hề hề hỏi, Liễu Khinh Ca quay đầu nhìn nhìn Hoa Ngữ An, cười khẽ thở dài, nói: "Ngươi cảm thấy ta có thể làm cái gì, giết hắn?"

Liễu Khinh Ca tuyệt đối là cố ý, lúc này tâm của Hoa Ngữ An đều nhảy tới cổ họng, nàng lấy tay phủ lên mu bàn tay của Liễu Khinh Ca, không biết nên nói cái gì.

"Yên tâm đi, ta sẽ không làm chuyện phạm pháp, nhưng bản lĩnh muốn một người từ đây không bao giờ bước vào X thị được nữa thì có."

Liễu Khinh Ca cười nói, người nọ lạnh lẽo rời đi mu bàn tay của mình, thật không biết đứa nhỏ này suốt ngày suy nghĩ cái gì.

"Liễu tổng... Ta muốn gặp mặt hắn một lần cuối."

Hoa Ngữ An có chút lo sợ bất an, nhưng nàng biết nếu không đối mặt, nàng vĩnh viễn đều không thể thoát khỏi cái bóng ma này.

"Hảo, ta có thể giúp ngươi an bài."

Liễu Khinh Ca không biết Hoa Ngữ An định làm cái gì, nhưng chỉ cần nàng ở dưới mí mắt của mình, nam nhân kia căn bản không có khả năng tổn thương được Hoa Ngữ An.

Động tác của Liễu Khinh Ca thực mau, ngày hôm sau nàng liền đem nam nhân kia đưa tới tầng hai mươi của tập đoàn Thiên Dực, nam nhân kia đứng trước hai nam nhân mặc tây trang đen, cúi đầu, căn bản không dám nhìn Hoa Ngữ An, càng không dám nhìn Liễu Khinh Ca.

"Liễu tổng, tiểu nhân biết sai rồi, ngày đó uống rượu say, mới có thể đối với Hoa tiểu thư thất lễ, hy vọng chuyện này sẽ không ảnh hưởng đến quan hệ hợp tác giữa Thiên Dực và Kỳ Ngự."

Liễu Khinh Ca nghe xong, tay ôm ngực, khóe miệng gợi lên một mạt cười lạnh: "Ân hừ..."

Không có đáp lại, đây là hừ lạnh cả đời, làm nam nhân kia mồ hôi lạnh đều chảy đầm đìa.

"Hoàng tổng."

Hoa Ngữ An kêu một tiếng, đi đến trước mặt nam nhân kia, nam nhân kia nhìn vào mắt Hoa Ngữ An, Hoa Ngữ An lại bắt đầu run rẩy, thời điểm Liễu Khinh Ca đang muốn tiến lên đem Hoa Ngữ An giữ chặt, thì Hoa Ngữ An hít sâu một hơi, giơ tay lên, bang —— một thanh âm thanh thúy cơ hồ vang vọng khắc tầng hai mươi.

Hai nam nhân mặc tây trang đen hiển nhiên cũng hoảng sợ, không nghĩ tới nử nhân thoạt nhìn yếu ớt mảnh mai cự nhiên sẽ đánh người.

Không đợi mọi người kinh ngạc xong, Hoa Ngữ An lại giơ tay lên cho Hoàng tổng một cái tát khác.

Liễu Khinh Ca đứng tại chỗ trợn mắt há hốc mồm, tên Hoàng tổng kia cũng không phục hồi lại được tinh thần, mặt hắn đỏ bừng nhìn Hoa Ngữ An, nhưng mà Liễu Khinh Ca còn ở đây, hắn không dám phát tác, mặt hắn nóng như thiêu, lỗ tai vang lên ầm ầm.

"Ngươi là đồ rác rưởi, cầm thú, lăn!"

Đánh xong mắng xong, trong lòng thoải mái, hai nam nhân mặc tây trang đen lập tức mang người đem đi.

Hoa Ngữ An thầm nhả một hơi, quay đầu nhìn về phía Liễu Khinh Ca còn đang kinh ngạc kia, lộ ra một cái tươi cười, nói: "Ta hiện tại khá hơn nhiều."

"Ngạch... Không thể tưởng tượng được a..."

Liễu Khinh Ca nhẹ nhàng cười, khôi phục lại thần sắc bình tĩnh của ngày thường.

"Cái kia... Ta có phải đã làm quá mức hay không?"

Hoa Ngữ An hiện tại mới cảm giác được lòng bàn tay của mình từng đợt đau đến tê dại, vừa rồi thật sự là dùng hết toàn bộ sức lực để thực hiện cái tát.

"Sẽ không, ngươi là nhân viên của ta, hết thảy đều có ta ở đây."

Liễu Khinh Ca nói xong, liền trở về văn phòng tổng tài, Hoa Ngữ An nhìn bóng dáng của Liễu Khinh Ca, bỗng nhiên cảm thấy thập phần an tâm.

Đến thời gian cơm trưa, Hoa Ngữ An dựa theo ước định ở cửa lớn của công ty chờ Lạc Phỉ, lúc này Lạc Phỉ lái chiếc Ferrari màu đỏ của nàng đi vào trước cửa lớn của công ty.

"Tiểu muội muội, lên xe."

Hoa Ngữ An có chút xấu hổ, xe cùng chủ nhân quả nhiên là giống nhau, tao khí.

Hai người đi ăn đồ ăn Thái Lan, dọc theo đường đi Lạc Phỉ vẫn luôn nói không ngừng, Hoa Ngữ An cũng chỉ tùy ý ứng hai câu.

"Ngươi thật đúng là cái hũ nút, giống với Khinh Ca cùng một dạng."

Lạc Phỉ nói câu này, Hoa Ngữ An có chút xấu hổ mà cười cười, đúng vậy, nàng cùng Liễu Khinh Ca đi ra ngoài, hai người thật sự không có lời gì để nói.

"Lạc tổng cùng Liễu tổng rất quen thuộc?"

Hoa Ngữ An có chút tò mò quan hệ của hai người, Lạc Phỉ cười khanh khách, nói: "Hai ta từ nhỏ liền bắt đầu chơi cùng nhau, mãi cho đến hiện tại, xem như bạn bè tốt đi!"

Hoa Ngữ An ẩn ẩn có chút đoán được, chỉ là không nghĩ tới cảm tình của Lạc Phỉ cùng Liễu Khinh Ca cự nhiên từ nhỏ liền bắt đầu.

"Nàng rất ít cùng nhân viên đi ra ngoài ăn cơm, ngươi là người đầu tiên, nàng đối với ngươi xem ra rất đặc biệt a!"

Lạc Phỉ cười nói, mà Hoa Ngữ An nhất thời nghẹn lời... Đúng nha, ở ngoài trừ bỏ nàng, Liễu Khinh Ca giống như cũng không có cùng nhân viên khác đi ra ngoài ăn cơm.

"Nàng là một người làm đại sự, về sau ngươi phải hảo hảo trợ giúp nàng nha!"

Lạc Phỉ một bên nói, Hoa Ngữ An một bên nghe, chỉ cần nói đến Liễu Khinh Ca, Hoa Ngữ An liền càng thêm tập trung tinh thần, mà lúc này cơm trưa đối với Lạc Phỉ mà nói cũng coi như là phi thường vui sướng.

"Tiểu muội muội, lần sau lại hẹn ngươi, moah moah!"

Lạc Phỉ cho Hoa Ngữ An một cái hôn gió, Hoa Ngữ An không khỏi rùng mình một cái, nàng thật sự chịu không nổi người khác nhiệt tình như vậy đối với nàng.

Sau chuyện Hoàng tổng kia, nghe nói Kỳ Ngự đuổi việc Hoàng tổng, sau đó Hoàng tổng cũng không còn xuất hiện ở X thị nữa, mà Kỳ Ngự hợp tác cùng Thiên Dực vẫn đúng hạn tiến hành, thoạt nhìn bọn họ hợp tác trong đó có một điều kiện, cũng trở nên rõ ràng.

Kỳ Ngự cùng Thiên Dực hợp tác rất thuận lợi, hai công ty tính toán hợp lực chế tạo một cái thương trường, mà Liễu Khinh Ca bởi vì cái đại hạng mục này, lại bắt đầu vội vàng, hôm nay Hoa Ngữ An lại đến nhà Liễu Khinh Ca tăng ca.

Liễu Khinh Ca tập trung tinh thần nhìn nội dung tư liệu, Hoa Ngữ An bỗng nhiên nhớ tới một việc, chỉ cần Liễu Khinh Ca vội công tác, thời gian ăn cơm của nàng sẽ rối loạn, có đôi khi ngay cả cơm cũng không ăn.

"Liễu tổng, ngài ăn cơm chiều chưa?"

Liễu Khinh Ca nghe được thanh âm của Hoa Ngữ An, nâng đầu lên, cho một ánh mắt nghi hoặc hiển nhiên không nghe rõ vừa rồi Hoa Ngữ An nói cái gì.

"Ân?"

"Ngài ăn cơm chiều chưa?"

Hoa Ngữ An hỏi lại một lần, Liễu Khinh Ca ánh mắt chợt lóe, cúi đầu nhìn về phía tư liệu trên tay, nói: "Ta đã quên."

Hoa Ngữ An nhíu mày, đi đến phòng bếp mở tủ lạnh của Liễu Khinh Ca ra, phát hiện bên trong trừ bỏ trái cây cùng đồ uống, ngoài ra không còn cái gì khác.

"Liễu tổng... Ngài ở nhà không có nấu cơm sao?"

Liễu Khinh Ca nhìn Hoa Ngữ An, xấu hổ mà cười cười, nói: "Không có."

Hoa Ngữ An thở dài, nói: "Ta đây xuống lầu mua chút đồ ăn cho ngươi."

Liễu Khinh Ca lập tức đứng lên, nói: "Không cần, ta không đói bụng."

"Muốn đau da dày sao?"

Đây là lần đầu tiên Hoa Ngữ An dùng ngữ khí bất thiện nói chuyện cùng Liễu Khinh Ca, Liễu Khinh Ca nhất thời nghẹn lời, lại không có cách nào phản bác, nàng xác có bệnh bao tử, chính là vội lên, thực sự không rảnh lo ăn.

Hoa Ngữ An cầm tiền cùng di động xuống lầu, Liễu Khinh Ca nhìn phòng khách an tĩnh, lại tràn ngập mùi hương độc đáo của Hoa Ngữ An, bỗng nhiên cảm thấy trong lòng ấm áp, không tự giác mà lộ ra một mạt ý cười ôn nhu.

Hoa Ngữ An mua cháo trở về, cũng trễ rồi, không nên ăn đồ ăn khẩu vị quá nặng.

"Cháo thịt cá, ăn đi."

Hoa Ngữ An đem cháo để trước mặt Liễu Khinh Ca, Liễu Khinh Ca nhìn nhìn phần cháo nóng hầm hập kia, nói: "Cảm ơn, bao nhiêu tiền, ta..."

Liễu Khinh Ca còn chưa nói xong, Hoa Ngữ An bỗng nhiên lộ ra một cái mỉm cười ngọt ngào, nói: "Ta mời ngươi ăn, ăn đi!"

Liễu Khinh Ca cũng không là người làm ra vẻ, gật gật đầu, không nói gì nữa.

Liễu Khinh Ca một bên ăn, một bên nhìn văn kiện, một chén cháo ăn tròn một giờ mới ăn xong.

"Hôm nay không sai biệt lắm, trước tiên ngủ đi!"

Liễu Khinh Ca vừa dứt lời, di động của nàng liền vang lên là một đoạn dương cầm tấu khúc, thực mềm nhẹ dễ nghe, nàng nhìn nhìn hiển thị cuộc gọi, nhíu mày, tiếp điện thoại.

"Uy..."

Hoa Ngữ An không dám nhìn nhiều, chỉ lo hỗ trợ thu thập văn kiện trên bàn.

"Có khách nhân ở nhà."

Thanh âm của Liễu Khinh Ca nhàn nhạt truyền tới, Hoa Ngữ An vẫn là không nhịn được mà nghe.

"Trợ lý của ta."

Hoa Ngữ An nghĩ nghĩ, có thể là có người nào đó nghĩ đến tìm Liễu Khinh Ca, nàng ngẩng đầu nhìn trước nhìn sau, mới 11 giờ, vẫn có thể bắt xe về nhà, nàng cũng không muốn quấy rầy sinh hoạt của Liễu Khinh Ca.

"Minh Dật Nhiên, ta nói nhà có khách, ngươi nghe không hiểu sao?"

Thanh âm của Liễu Khinh Ca lạnh đi vài phần, ngữ khí cũng thập phần cường ngạnh, Hoa Ngữ An tâm cả kinh, lập tức nhỏ giọng nói: "Liễu tổng, không có quan hệ, ta có thể đi về trước."

Liễu Khinh Ca vừa nghe, nhíu mày, Hoa Ngữ An biết nàng lại sinh khí.

"Trước như vậy, có việc gì ngày mai lại nói."

Liễu Khinh Ca vội vàng treo điện thoại, sau đó lạnh lùng nhìn Hoa Ngữ An, Hoa Ngữ An lúng túng, nàng rất sợ hãi thời điểm chính mình một người quay về ký túc xá, nhưng mà... Nàng thật sự ngượng ngùng khi quấy rầy sinh hoạt của Liễu Khinh Ca a!

"Ngữ An..."

Lại tới nữa lại tới nữa, Hoa Ngữ An đối với thanh âm mà Liễu Khinh Ca gọi tên mình tên hoàn toàn không có sức chống cự.

"Ngươi cảm thấy ta là người ở thời điểm này sẽ đem ngươi đá ra khỏi cửa?"

Liễu Khinh Ca thân mình khuynh về phía sau, đôi tay ôm ngực, cái tư thái này, Hoa Ngữ An biết Liễu Khinh Ca có chút sinh khí, hơn nữa còn thực nghiêm túc mà chờ mình hồi đáp.

"Không phải..."

Hoa Ngữ An đành phải theo ý tứ của Liễu Khinh Ca, mạng chó quan trọng a.

"Đi ngủ đi."

Liễu Khinh Ca thở dài, thời điểm đi đến cửa phòng của mình, nàng vẫn là sâu kín mà nói một câu.

"Ngủ ngon."

Tâm Hoa Ngữ An bỗng nhiên trật nửa nhịp, lộ ra một cái mỉm cười nói: "Ngủ ngon."

Vì cái gì a? Tổng cảm thấy Liễu Khinh Ca là người thực lãnh... Nhưng mà Hoa Ngữ An có thể cảm nhận được ấm áp ở trên người nàng.