Đấng Du Ký Cửu Giai Giới

Chương 17: 17 Bậc Thầy Luyện Dục

Hồ Mẫn vội vàng chạy tới khu luyện dục, nóng lòng muốn biết hai mẹ con họ muốn làm gì.

Ả vừa tới tầng hai thì thấy Ma Kim và Tử Nguyệt đang chuẩn bị quay về.

Ả vội vàng chặn đường rồi xét hỏi:

-Tiểu ma vương đến đây sao không nói trước với ta một tiếng?

-Biết gọi ta là tiểu ma vương, còn cần ta phải báo trước à?

-Đệ hiểu lầm ý ta rồi, tỉ tỉ đây chỉ muốn có thời gian nghênh đón đệ thôi, à, còn cả Ly tiểu thư nữa.

Hai người đến đây có chuyện gì không?

-Việc ta làm đã xong rồi, xin cáo từ!

Ả khó chịu trong người, chẳng hề có tí liêm sỉ nào, thẳng thừng chạy đến ôm ấp Ma Kim và hôn hít hắn.

Ly Ly vội can ngăn:

-Hồ tỉ, Ma Kim còn nhỏ, xin tỉ bỏ qua cho!

Hồ Mẫn quay sang Ly Ly, phủi tay một cái đã khiến tấm màn Âm Ẩn ngăn tầm nhìn và âm thanh của Ly Ly tan biến, nàng giờ có thể thấy được khung cảnh nhục dục xung quanh.

Hồ Mẫn nghĩ thầm: "Nếu được thì lần này ta sẽ hiếp cả hai ngươi luôn.

Ma Kim lúc này cười bảo:

-Con nói rồi, mấy cảnh này cũng đâu có gì ghê lắm đâu mà mẹ cứ che che thôi, làn mị khí và dâm khí cũng chẳng đủ mạnh để tác động lên mẹ.

Hồ Mẫn bất ngờ:

-Sao có thể? Ngươi đã làm cách nào.

Khựng lại vài giây, ả quyết định dùng mị lực tấn công Ly Ly, Hồ Mẫn tỏa ra luồn dâm khí nồng nặc hướng đến nàng, bất ngờ là đám khí đó chẳng khiến nàng phản ứng gì mạnh mẽ, chỉ đơn thuần thở gấp và bồn chồn "Có tác dụng rồi!"

Hồ Mẫn quyết định mạnh tay hơn, đôi mắt tỏa sáng phát ra mị lực cuốn hút.

Đột nhiên, ả nhớ lại chuyện lần trước, lập tức thu lại và cười nói:

-May mà lần trước tiểu đệ dạy cho ta một bài học, giờ thì ta sẽ dạy lại, đệ đây là hòa.

Ma Kim nghĩ trong đầu:

-Thôi xong, đánh chay làm sao lại ả, tầm này ta bị hiếp mất.

+Cố vùng vẫy đi chủ nhân, biết đâu lại thoát, không thì hô lớn lên cầu cứu.

-Ta xác định rồi, níu kéo cũng vô vọng.

+Chủ nhânnnnn, Ngài rõ ràng là cố tình để lộ sơ hở!!!

Hồ Mẫn thế là bắt cả hai mẹ con dẫn vào phòng riêng ở tầng ba.

Ả ta xé đồ của Ma Kim ra, rồi quay sang Ly Ly.

Ma Kim hốt hoảng ngăn lại:

-Này, đừng đụng vào mẹ ta, nếu không ta không chỉ phương pháp đỉnh cấp cho người đâu.

Hồ Mẫn cười nói:

-Không sao, dùng vũ lực tác động lên mẹ đệ thế này, đệ mới chịu nói thật được, cách này tỉ đây đã áp dụng mấy trăm năm hành tẩu.

Ả túm lấy áo của Ly Ly, đang định xe rách thì bị Vô Diện chặn lại.

Y đẩy ả ta ra.

Hồ Mẫn tức giận:

-Ngươi dám làm lỡ chuyện tốt của ta?

Vô Diện đứng trước che cho Ly Ly, tay ve vẩy cây quạt.

Hắn nói:

-Địa ngục vương đã ra lệnh cho toàn bộ thuộc hạ chịu dưới quyền tiểu ma vương.

Tuy nhiên, nếu ngươi chỉ đụng tới tiểu ma vương thì ta sẽ không làm phiền.

Ta sẽ đưa Ly tiểu thư về.

Ba người còn lại cảm thấy khó hiểu, hình như có gì đó không đúng.

Ma Kim lên tiếng:

-Này tiền bối, tiền bối làm vậy có thấy cắn rứt lương tâm không? Ai đời lại giương mắt nhìn một bà già mấy trăm tuổi cưỡng hiếp trẻ em ba tuổi.

Ly Ly cũng cầu xin:

-Xin vị công tử đây cứu cả Ma nhi.

Hồ Mẫn cũng nêu ra ý kiến:

-Ta muốn làm gì ngươi chưa đủ tư cách can thiệp.

Thế là ả lao vào đánh với Vô Diện một trận.

Tu vi mặc dù đã bị trận pháp dưới Địa Ngục áp chế.

Nhưng sức mạnh của lục giai hậu kỳ quả không bình thường, bộ pháp di chuyển của ả vô cùng khó lường, hai bàn tay có năm móng vuốt liên tục cào xé, đánh cho thân xác Vô Diện máu văng tung tóe.

Ả ta thấy Vô Diện sức lực cạn kiệt đang khụy gối hộc máu, liền dừng tay và nói:

-Không biết tự lượng sức, trước giờ cứ tỏ ra thần thần bí bí trông phát ghét.

Vô Diện bỗng dưng biến mất, hai giây sau lại đứng thẳng phe phẩy cái quạt như chưa có gì xảy ra.

Thế là Hồ Mẫn tiếp tục lao vào chiến đấu.

Chiến tận hai mươi hiệp, kết quả cũng như ban đầu, có lần còn chém bay đầu hay thậm chí nửa người của Vô Diện nhưng không hề hấn gì cả.

Ả ta bất lực:

-Người, rốt cuộc ngươi là cái thứ gì?

Vô Diện thong thả đáp:

-Chuyện này tiếc là tại hạ không thể tiết lộ.

Ma Kim vô tư nói:

-Thuật thế thân phải không?

Vô Diện quay sang nghiêng đầu nhìn Ma Kim, sau đó liền ôm Ly Ly dịch chuyển đi nơi khác.

Chỉ còn lại Ma Kim và Hồ Mẫn trong căn phòng.

Ma Kim khích tướng ả:

-Đuổi theo đánh với hắn đi, ta chỉ cho mẹo đánh bại hắn.

Ả ta làm ra bộ mặt bất cần, từ từ bước tới Ma Kim, hai tay cào vào không khí:

-Ta đây hết hứng thú với hắn rồi.

Giờ đã có chàng ở đây, ăn liền kẻo nguội.

Thế là hai người làm tình cả đêm.

Ả nhùn nhảy trên người Ma Kim và rên rỉ:

-Thấy sao, người có kinh nghiệm như ta nó khác chứ hả?

-À, cũng tạm.

-Cái gì??? Tên nhóc không biết điều này, ỷ có dương vật to rồi thích nói gì thì nói à?

Ma Kim liền tung ra toàn bộ kĩ năng bá đạo "Âm dịch của ả cũng không đến nỗi nào, ít nhất là đỡ tởm hơn cái lọ đầu tiên ta thử.

Xem ra ả đã nhịn khá lâu rồi."

Ma Kim vừa chỉ dạy thực hành, vừa giảng lý thuyết, dù gì mấy cái này hắn đã học được nhờ thiên phú, nhất là sau cái lần ân ái với Ly Ly.

Mọi thứ đại loại như hạn chế sự dụng bạo lực lại, thay vì biến nơi đây thành địa ngục trần gian thì hãy khiến nơi đây trở thành thiên đường của kẻ tà dâm, thả một vài phụ nữ ra để dụ dỗ những tên háo sắc xuống Địa Ngục thay vì cưỡng ép.

Vừa nói, hắn vừa mân mê cơ thể ả ta, còn khai phá cho ả ta một con đường mới lạ.

Trong căn phòng đó vọng ra ngoài những tiếng la thất thanh của Hồ Mẫn.

Ma Kim thầm nghĩ "Cũng may ả đã tiến đến lục giai hậu kỳ viên mãn, chứ không thiên phú của ta bị bại lộ mất."

.

Sáng mai, Ma Kim mặc tạm bộ đồ tên cai ngục Hậu Tâm đưa, phờ phạc đi về phòng.

Hắn bước vào chẳng thấy ai, liền quay người trở lại chính điện, định ghé phòng Tử Nguyệt hỏi thăm nàng, nếu không có tin tức thì đành kiếm cái tên Vô Diện kia.

Tính ra từ trước đến nay, hắn chưa từng tới phòng riêng của Tử Nguyệt lần nào dù nhiều lần nàng ấy đã gợi ý.

Gõ cửa, hắn thấy Ly Ly ra mở, liền lao vào ôm nàng.

Mẫu thân dìu hắn vào phòng tắm, Tử Nguyệt thì đi pha nước.

Ngâm mình trong bồn, đầu hắn còn nhớ lại buổi thác loạn đêm qua.

Hắn nói thầm:

-Nè, nô lệ, em giận anh sao?

Không có tiếng vọng lại, hắn nhắm mắt, thả lỏng người:

-Em đang ở đâu vậy, đừng im lặng như thế chứ! Mai mốt anh sẽ tránh xa mấy ả đó ra, đừng giận nữa mà.

Hắn bắt đầu lo sợ, cảm giác như thiếu mất thứ gì đó quý giá, à không, là cảm giác người thân đang gặp nguy hiểm, hắn không kiềm chế thét lên thành tiếng:

-Nghe anh nói không, trả lời anh đi! Làm ơn đi mà! Anh sẽ lập tức đi kiếm chỗ đồ đó cho em.

Trả lời anh đi! Anh sẽ không làm trái ý em nữa đâu mà...

Hắn bắt đầu rơi nước mắt lúc nào không hay.

Ly Ly và Tử Nguyệt nghe thấy thế, trong lòng bồn chồn lắm "Không biết đã xảy ra chuyện gì khiến đầu óc của Ma Kim tự dưng điên khùng từ nói chuyện một mình, chẳng nhẽ dư âm của mị lực sao?"

Tầm nửa tiếng sau, hắn ra khỏi phòng tắm, bước tới chỗ Tử Nguyệt lúc này đang ngồi trên giường, ôm lấy hút máu, sờ soàng cả cơ thể nàng.

Tử Nguyệt nghĩ hắn vẫn đang bị tà pháp của Hồ Mẫn ảnh hưởng, nên cắn răng nằm im hưởng thụ, à không, chịu đựng.

"Nàng quả thật rời bỏ ta rồi sao? Chẳng phải nàng muốn ta ân ái với Nguyệt tỉ lắm mà, nói gì đi chứ!" Ma Kim nghĩ trong đầu nhưng chẳng nghe lại được giọng nói quen thuộc trong đầu, hắn cũng dừng cái trò dê sòm đó lại, quay người nằm ngửa trên giường, nhắm mắt, thở dài một tiếng và nói:

-Xin lỗi Nguyệt tỉ, đệ có lí do khó nói.

Nghe thấy câu này, Tử Nguyệt không kiềm nén được nỗi bức xúc bấy lâu:

-Ta, điểm nào lại thua hai người họ chứ? Chẳng nhẽ gu của người không thích cơ thể như ta sao?

-Tỉ nói gì vậy chứ.

Ta không có ý đó.

-Còn ý gì chứ, ngươi năm lần bảy lượt chơi đùa với cảm xúc của ta, có bao giờ nghĩ cho ta không?

Mắt nàng bắt đầu rưng rưng sắp khóc.

Nghĩ kĩ lại, đúng là từ trước đến nay hành động có quá đáng thật, Ma Kim tự trách mình, hắn cố tìm cách cho Tử Nguyệt tha thứ, trong đầu hắn chớt có suy nghĩ "Thôi thì dù sao nô lệ cũng chả bao giờ cấm ta tiết lộ, nếu đó là điều cấm thì hãy nói cho ta ngay lúc này.

Không thì ta đành phải làm thế thôi."

Ma Kim khựng lại một chút, Tử Nguyệt lúc này đã ấm ức, bỏ chạy ra tới cửa, hắn vội vàng hét lên:

-Đứng lại, ít ra cũng nghe ta giải thích một lần chứ! Chỉ lần này thôi.

Tử Nguyệt liền đứng lại, nói với hắn:

-Lúc nào cũng là giải thích giải thích, ta chán ngấy lắm rồi.

Ta không muốn nghe thêm một lời nào từ ngươi nữa.

Ma Kim chẳng thèm suy nghĩ nữa mà miệng hắn tự thốt ra:

-Đệ thích tỉ!

Nàng khựng lại, lấp bấp:

-Ngươi...

Tử Nguyệt tim đập mạnh, chậm chầm quay đầu lại:

-Ngươi nói lại lần nữa xem nào.

Ma Kim lúc này đã đi tới cạnh nàng.

Hắn sờ lên gương mặt thẹn thùng ửng đỏ của nàng và nhẹ nhàng nói:

-Đệ đã thích tỉ ngay từ lần đầu tiên gặp mặt rồi! Đệ luôn muốn làm tỉ thật hạnh phúc, muốn được gần tỉ.

Đệ chỉ sợ nếu mình làm điều vượt quá giới hạn, tỉ sẽ ghét bỏ đệ, cho nên...ngoại trừ lần lúc nãy là do đệ nghĩ quẩn.

-Ta...ta không nghe nhầm chứ.

-Đệ thực sự nghiêm túc, không nửa lời dối trá.

Lúc nãy thật sự là có nguyên do.

Nghe thế, Tử Nguyệt bật cười thẹn thùng:

-Đúng là đệ đệ ngốc.

Thật sự rất ngốc!

Tử Nguyệt bất ngờ kéo tay Ma Kim lại, ôm lấy hắn, thì thầm lời ngọt ngào rót vào tai hắn:

-Ngày đầu gặp đệ, ta đã quyết sẽ gả cho đệ rồi...

"Có xạo quá không đây, rõ là chỉ muốn ta dạy cho luyện huyết..." Ma Kim nghĩ thầm trong đầu.

Hai người cứ thế lặng im ôm nhau tầm một phút, Ly Ly nhìn họ liền thấy vui vẻ trong tâm hồn.

Tử Nguyệt chủ động buông hắn ra, đặt tay lên vai hắn:

-Rồi, tỉ hết giận đệ rồi.

Nhưng với điều kiện đệ phải giải thích cặn kẽ cho ta hiểu đấy.

Thế là hai người trở lại ghế ngồi.

Ma Kim lại chứng nào tật nấy, cứ thích trêu chọc phụ nữ, hắn nhìn Ly Ly và nói:

-Mẹ không ghen chứ.

Ly Ly và Tử Nguyệt mắt liếc hướng khác không đáp lại, hắn cũng ngượng mồm, giả vờ ho vài tiếng rồi ôn tồn giải thích:

-Thật ra năng lực học hỏi trong giấc mơ đấy sau khi huyết tẩy đã biến mất.

Trong đầu con lúc ấy có một giọng nói dễ thương phát ra.

Nàng tự xưng là nô lệ, gọi con là chủ nhân, nàng nói mục đích là hỗ trợ con trải nghiệm thế giới, con đã đồng hành với nàng kể từ đó, mọi việc con làm hầu như đều dựa trên lời khuyên của nàng ấy, chẳng hạn như chọn lựa vũ khí hay giải mã Long Hồn Trận

Ly Ly thắc mắc:

-Thế hành động lúc nãy thì sao? Đệ chỉ là thực hiện theo lời cô ấy à?

Ma Kim nhẹ nhàng trả lời:

-Từ từ nào, để đệ nói hết.

Nàng ấy gợi ý và chỉ điểm cho con gần như mọi thứ, nàng ấy con hay khích lệ con hành động thân mật với tỉ và mẹ.

Nàng ấy bảo tỉ và mẹ cái gì mà xử nữ đồng trinh, bao gồm cả linh hồn bạch xà hôm trước.

Nhưng cũng chính vì lẽ đó, nàng ấy ngăn cấm con tiếp xúc với Hồ Mẫn.

Nhưng hôm qua con bị ả ta cưỡng hiếp, à thật ra trong đầu con có chút tự nguyện, thế là sáng nay nàng ấy mất tích, nên con thử giở trò biến thái với Nguyệt tỉ để dụ nàng ấy ra, nhưng rốt cuộc vẫn không có động tỉnh gì.

Tử Nguyệt vẫn cố hỏi cho chắc:

-Vậy đệ yêu ta là thật phải không?

Ma Kim lườm mắt nhìn nàng, hai tay làm động tác bóp bóp, giở giọng nham nhở nói:

-Tỉ muốn lắm rồi phải không?

Nàng ấy mắc cỡ, tiện tay với viên huyết tinh ném vào đầu hắn:

-Ngưng cái trò biến thái đó điiii!