Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em

Chương 47

CHƯƠNG 47

“Mẹ, ăn một chút đi.”

Anh gắp một miếng bánh ngọt, đưa tới trước mặt Thẩm Thanh Chiêu .

“Đừng tức giận nữa.”

Thẩm Thanh Chiêu nhìn sang, hài lòng nói: “Được rồi, mọi người cứ tự nhiên.”

Lúc này mấy người họ mới sôi nổi động đũa.

”Cái tên Khúc Chấn Sơ này, dù sao cũng không phải lần đầu tiên, chúng tôi đã sớm quen cảnh này rồi.

“Đúng vậy, ai bảo bây giờ người ta lợi hại?” “Đúng là mẹ là cái dạng gì thì sinh ra con trai cũng cái dạng ấy, học bao nhiêu năm rồi, cũng chẳng học được chút gì, không giống Diên Nghị chút nào.” Khúc Diên Nghị cúi đầu xuống, uống một ngụm Hồng Trà, không nói gì cả.

Bên ngoài nhà họ Khúc .

Khúc Chấn Sơ kéo An Diệc Diệp say đến mức mơ mơ màng màng lên xe.

An Diệc Diệp vừa lên xe, vẫn còn chưa ngồi vững.

Khúc Chấn Sơ lật đống hợp đồng tài liệu lúc nào cũng mang theo trên xe, liếc nhìn Ôn Điềm.

”Cởi giày ra.” An Diệc Diệp không phản ứng.

Khúc Chấn Sơ nhíu mày, có chút không kiên nhẫn quay đầu lại, lập tức trông thấy đôi mắt ngập nước như mắt nai con.

Chiếc xe con màu đen chạy từ từ trên đường, không vang lên tiếng động nào.

Cô gái trước mắt vẫn đang ngơ ngác nhìn anh, không hề đề phòng.

“Tiêu Nhĩ Giai , cô…”

Không đợi anh nói xong, cả người An Diệc Diệp đã nghiêng sang bên cạnh, ngã bịch một cái, vừa vặn gối lên đùi Khúc Chấn Sơ .

Khúc Chấn Sơ dơ hai tay lên, kinh ngạc nhìn cô.

An Diệc Diệp nghiêng người tựa lên đùi anh, ngủ rất say, còn cọ đi cọ lại tìm chỗ vừa ý.

Coi chân anh… là cái gối đầu?

Khúc Chấn Sơ ngạc nhiên đến mức hai mắt đều mở to, còn có người dám coi chân của anh là gối đầu?

Trong xe vô cùng yên tĩnh, không có tiếng động nào.

Không đúng, còn có tiếng gáy khò khò.

Tuy rằng rất nhỏ, nhưng vẫn có thể nghe thấy.

Khúc Chấn Sơ khó tin mà cúi đầu xuống, nhìn về phía phát ra tiếng động.

Vẫn… vẫn còn ngáy khò khò?

An Diệc Diệp thoải mái mà gối đầu lên chân của Khúc Chấn Sơ , chân thì đạp một nhát đã đạp rơi giày cao gót và gác trên ghế.

Thậm chí còn lật người chép miệng một cái.

Vẻ mặt nghiêm túc của Khúc Chấn Sơ thoáng cái đã bị vỡ, anh nhăn mày.

Vươn tay thử đẩy cô.

“Này?”

An Diệc Diệp không chút phản ứng nào, còn vùi cả khuôn mặt vào người Khúc Chấn Sơ .

“Tiêu Nhĩ Giai ?” Lại gọi một tiếng.

Cô vẫn không phản ứng lại. Ánh mắt Khúc Chấn Sơ tối sầm lại, nhìn chằm chằm cô một lúc mới chuyển sự chú ý sang tài liệu lần nữa.

Nhưng nhìn nửa ngày mà một chữ cũng không vào đầu.