Dịu Dàng Trong Tim Đều Trao Em

Chương 8: 8 Đừng Lấy Cô Ấy Ra Đùa Giỡn

“Wow wow...!cái gì đây, thư tình à?” Băng Tân Đồ thấy có kịch hay để xem, vẻ mặt nghiền ngẫm đi tới.

“Thư tình?!” Liễu Thanh Giang nghe vậy đẩy Băng Tân Đồ ra, nhìn hai người họ“Thế này là không được a...”

Cảnh Nhược Đông mặt vẫn hờ hững đẩy Liễu Thanh Giang sang một bên, “Tránh ra”

Liễu Thanh Giang mặc kệ anh, vẫn không buông tha “Đưa thư tình, nhóc con em được đấy, nhưng không ổn không ổn, cậu đang gây hại cho học sinh tiểu học a ”

Ninh Giai Kỳ mím môi, nghiêm túc mà nhìn về phía Liễu Thanh Giang “Là học sinh trung học, không phải, học sinh tiểu học.”

Cảnh Nhược Đông“......”

Liễu Thanh Giang bị bộ dạng nghiêm túc của Ninh Giai Kỳ chọc cười “phụt, ha ha ha ha ha, rồi rồi, là học sinh trung học

Cảnh Nhược Đông khẽ giọng, lựa lời nói “Ninh Giai Kỳ, em còn nhỏ, có nhiều chuyện em chưa hiểu được đầu, vậy nên lấy cái này về đi.”

Không biết có phải hay không Cảnh Nhược Đông có ảo giác, anh cảm thấy thời điểm anh nói xong cấu đó ánh mắt Ninh Giai Kỳ sáng lên, tựa hồ còn có chút vui vẻ.

Ninh Giai Kỳ đúng thật là có chút vui vẻ, cô vui đến nỗi quên sạch mọi chán nản vì lời nói của Cảnh Minh Nguyên ban nãy “anh không cần ạ?”.

Cảnh Nhược Đông có chút khó xử nhưng vẫn kiên trì “Không cần”.

Trong lòng Ninh Giai Kỳ rất vui vẻ, vội vàng lấy từ trong túi ra một đống thư tình xếp thành nhiều kiểu khác nhau, hình trái tim, hình vuông, thậm chí còn có hạc giấy.

“Vậy những cái này, anh có cần không ạ? Cảnh Nhược Đông“???”.

Ninh Giai Kỳ chăm chú mà nhìn anh “Hay là?”

Cảnh Nhược Đông sửng sốt, anh không kịp phản ứng lại “Sao lại nhiều như vậy?”

Ninh Giai Kỳ nháy hai hàng mi “Bạn học lớp em, còn, còn có lớp bên cạnh, các.......chị lớp trên, cũng có.”

"Ha ha ha ha ha ha!" Ở bên cạnh Liễu Thanh Giang và Băng Tân Đồ

+ IT

đều ôm bụng cười to.

Cảnh Nhược Đông sau khi tự vả mặt “cho là mình đúng vẫn giữ im lặng, cuối cùng anh lạnh lùng nói “vứt hết đi”

Ninh Giai Kỳ “Toàn bộ sao?”

“Toàn bộ.”.

Sau khi Ninh Giai Kỳ ôm một đống thư chạy đi, Liễu Thanh Giang nhìn bóng dáng cô dần đi xa, nhàn nhạt nói “Tôi nói này, cô gái này đang nghĩ cái gì vậy”.

Cảnh Nhược Đông uống một ngụm nước, im lặng.

“Còn giúp tình địch đưa thư tình cho vị hôn phu của mình, buồn cười quá, ha ha ha ” mồm vẫn cười liên tục, anh bị Cảnh Nhược Đông liếc mắt một cái liền đem tiếng cười nuốt trở về.

Băng Tân Đồ vẫn bám Cảnh Nhược Đông mà hỏi “Nhược Đông, cảm giác của cậu thế nào, có phải bị bắt đội nón xanh cho vợ mình?”

Liễu Thanh Giang “Cậu, con mẹ nó so sánh cái kiểu gì vậy, nhưng mà tôi thích!”

Cảnh Nhược Đông không thể hiểu nổi suy nghĩ của hai người họ, liếc mắt một cái “Các cậu là biến thái à? Đừng lấy cô ấy ra đùa giỡn.”

“Chậc, cậu đừng nghĩ năm nhất sơ trung vẫn còn ngây thơ, Tân Đồ hồi năm nhất sở trung đã quen tận năm cô bạn gái rồi đấy”

Cảnh Nhược Đông “em ấy sao có thể so sánh với cậu ta.”

Băng Tân Đồ trợn tròn mắt “Này này hai cậu, đừng có nói sang tôi”.

Liễu Thanh Giang mỉm cười “chỉ là cô gái này có phải đã dần thay đổi rồi không, như thế nào mà tôi lại thấy cô bé xinh hơn trước nhỉ?”

Cảnh Nhược Đông không trả lời, cầm chai nước đi về.

Xinh hơn sao? Hình như đúng là có trắng hơn một chút.

Gần giữa học kỳ Ninh Giai Kỳ mới chuyển vào, So với trường học trước kia, trường học này có quá nhiều học sinh ưu tú, vì vậy đề kiểm tra cũng khó hơn nhiều.

Hôm nay, là ngày trả bài kiểm tra tháng, Ninh Giai Kỳ nhìn bài thi toán của mình, con số 58 điểm trên bài thi làm cô chấn kinh, buồn bã không nói nên lời.

“Đừng có siết nữa, cậu có siết thêm bài thi cũng không có nở hoa cho cậu đâu” Bên cạnh đột nhiên truyền tới một giọng nói, cô đem bài thi của mình giấu đi.

1

HE

“Tớ thấy rồi, 58 điểm, cậu còn che làm gì?