Tiểu Bảo Bảo Là Của Tôi, Em Cũng Là Của Tôi!

Chương 14: Ân Tổng Bất Lực

Diệp Tần Phong không thể tin vào mắt mình. Đây là cái gì?

"Tần Phong!", Ân Thiên Vũ tiếp tục nắm tay cậu.

Diệp Tần Phong nhìn ảnh, rồi nhìn hắn, lại quay qua nhìn ảnh, xong lại nhìn hắn.

"anh gạt tôi đúng không?"

"anh gạt em làm gì?", Ân Thiên Vũ lắc đầu, dùng sự chân thành đối mặt với cậu "anh chưa từng làm điều em không muốn!"

Đúng vậy! Ân Thiên Vũ chưa từng làm bất kì điều gì mà Diệp Tần Phong không muốn.

Diệp Tần Phong không thích ăn cà rốt, Ân Thiên Vũ sẽ không cho vào bữa ăn mặc dù hắn rất thích.

Diệp Tần Phong không muốn bị xen vào chuyện cá nhân, Ân Thiên Vũ sẽ chỉ lẳng lặng quan tâm, không hề hành động. Ngọai trừ lần này là bất đắc dĩ phải cứu người.

Diệp Tần Phong không muốn nhắc đến quan hệ của hai người, Ân Thiên Vũ cũng tự giác kiềm chế bản thân, không làm những thứ quá đáng khiến cậu không vui.

Những thứ Ân Thiên Vũ làm đương nhiên Diệp Tần Phong nhìn thấy, hơn nữa còn thấy rất rõ. Nhưng không phải cứ muốn là được.

Hiện tại xảy ra chuyện này, một đại nam nhân như Diệp Tần Phong phải làm sao chấp nhận?

Ân Thiên Vũ nhìn sắc mặt của cậu từ xanh chuyển sang trắng, sau đó lại đen dần, đành rút lại tấm ảnh kia, hạ giọng "được rồi, nếu em không chấp nhận được...thì để sau hẳn nói! Hiện tại nghỉ ngơi thêm một chút, anh nấu chút canh cho em!"

Diệp Tần Phong không nói gì, yên lặng nhìn Ân Thiên Vũ ra khỏi cửa.

Sau khi cánh cửa khép lại, Diệp Tần Phong vô thức đưa tay lên bụng, tập trung cảm nhận một lần nữa.

Vẫn không cảm giác được gì!

Nhưng vừa rồi Ân Thiên Vũ không có vẻ gì là nói dối cả. Hắn cũng chẳng có lý do gì để nói dối. Nếu hắn vì muốn mình chấp nhận mà bịa nên lí do này...thì cũng quá ngu xuẩn đi!

Vả lại hắn từ đầu đến cuối đều tôn trọng cậu, chắc sẽ không lừa gạt đâu!

Nhưng mà Diệp Tần Phong vẫn không thể tiếp thu được loại tin tức chấn động này! Ở trong này... có một sinh mệnh sao? Nghe chẳng khả thi chút nào!

Bỗng nhiên cơn buồn ngủ ập đến. Diệp Tần Phong cũng không muốn suy nghĩ nữa, liền chợp mắt.

Biết đâu đây chỉ là giấc mơ, tỉnh dậy sẽ không phải sự thật! Thế thì tốt quá!

Bất quá kết quả lại không như mong muốn.

Ân Thiên Vũ mang bát canh vừa được thổi nguội để lên bàn, khẽ gọi cậu dậy.

"Tần Phong! Uống chút canh đi!"

Diệp Tần Phong tỉnh dậy hình như đã quên đi chuyện quan trọng, ngoan ngoãn cầm lấy bát canh mà uống.

Ba giây sau liền trả lại bát canh cho Ân Thiên Vũ, tay che miệng lại.

"toilet ở đâu?"

"bên kia!"

Diệp Tần Phong mặc kệ người còn đau hay không, chân không nhảy xuống giường chạy thẳng vào toilet, ôm bồn cầu "ọe..."

"Tần Phong!! Sao vậy??", Ân Thiên Vũ hoảng hốt chạy theo, một tay đỡ người cậu, một tay vuốt lưng.

Diệp Tần Phong chỉ là nôn khan, vì cả ngày nay có ăn gì đâu! Nhưng trong bụng cực kì khó chịu, rạo rực không yên. Đã nôn đến mặt mũi tái mét, vẫn còn cảm giác muốn nôn.

Sau gần nửa tiếng vật vã, rốt cuộc cũng đã ổn hơn, Diệp Tần Phong không còn sức, mệt mỏi ngã vào lòng Ân Thiên Vũ mặc cho hắn làm gì thì làm.

Ân Thiên Vũ đương nhiên gấp rút mang cậu trở lại giường, rót chút nước ấm đưa đến "uống chút nước đi!"

Cái này thì miễn cưỡng uống được.

"Ân Thiên Cát!", hắn hướng ra cửa gọi.

"chuyện gì?", Ân Thiên Cát lập tức thò đầu vào.

"lại đây, sao cậu ấy nôn nhiều như vậy, đã ăn gì đâu!", Ân Thiên Vũ mạnh bạo lôi em mình lại.

"chuyện bình thường kia mà!", Ân Thiên Cát mặt tỉnh như ruồi nhìn hắn.

"...."

Rốt cuộc cũng hiểu, cũng đã hai tháng, này chính là bị nghén rồi!!

Biết tính tình Diệp Tần Phong hay không được tự nhiên, Ân Thiên Vũ không nói thêm nữa, nhanh chóng tống cổ Ân Thiên Cát ra ngoài.

Ân Thiên Cát bất mãn vô cùng, không phải người ta hay nói em út sẽ được cưng chiều sao? Sao mình không cảm thấy như vậy?

Trong phòng, Ân Thiên Vũ cẩn thận chăm sóc Diệp Tần Phong.

"em muốn ăn gì không?"

Diệp Tần Phong lắc đầu. Thật sự không muốn ăn gì cả. Nghĩ đến ăn lại thấy buồn nôn.

"vậy uống thêm chút nước!", Ân Thiên Vũ lại đưa thêm một cốc nước ấm.

Diệp Tần Phong nhìn một chút, cầm lấy uống hết.

"hiện tại có cảm giác nó tồn tại không?", Ân Thiên Vũ vừa lau mồ hôi vừa hỏi.

Cậu không trả lời. Nhưng quả thật không thể phủ nhận rằng đứa bé đang ở trong bụng mình. Cảm giác rất sống động.

"Tần Phong!"

Không biết hôm nay hắn đã gọi tên cậu bao nhiêu lần rồi.

Cậu đang suy nghĩ, nghe hắn gọi liền ngẩn đầu lên.

"có muốn...giữ đứa bé này không?", Ân Thiên Vũ ngập ngừng.

Hắn biết hỏi câu hỏi này rất tàn nhẫn. Nếu nhỡ Diệp Tần Phong trả lời KHÔNG, chẳng phải sẽ giống như mang một mũi dao sắc đâm vào lồng ngực hắn sao? Nhưng hắn không nỡ nhìn cậu khốn khổ như vậy. Nếu thực sự cậu không muốn, hắn cũng sẽ theo ý cậu.

"tôi...", Diệp Tần Phong dường như cũng đang suy nghĩ vấn đề này.

Sau này bụng to lên, không phải sẽ giống như dị nhân sao? Suốt ngày ưỡn cái bụng to đùng ra ngoài... Diệp Tần Phong nghĩ cũng không dám nghĩ.

Cậu cũng chỉ là một nam nhân bình thường, làm sao có thể thoải mái tiếp nhận sự việc lần này được chứ?

Mặt khác lại nghĩ đến, đứa bé này đâu có tội tình gì, mình sao có thể cướp đi quyền được sống của nó chứ? Như thế cũng không công bằng.

Thấy Diệp Tần Phong rối rắm suy nghĩ, Ân Thiên Vũ không hỏi nữa, chỉ nhẹ nhàng ngồi bên cạnh, ôm cậu vào lòng.

Hai người cũng không ở lại đó quá lâu, sau khi Ân Thiên Vũ nói chuyện với em mình xong cũng mang Diệp Tần Phong về.

Còn chuyện có giữ đứa bé hay không, cũng cần cân nhắc một chút.

Trên đường về, bụng Diệp Tần Phong kêu réo không ngừng.

"đói sao? Muốn ăn gì?", Ân Thiên Vũ ân cần quan tâm.

Diệp Tần Phong suy nghĩ một chút, lại không nghĩ ra được muốn ăn gì, bụng thì đói, nhưng miệng lại không muốn ăn.

Ân Thiên Vũ nhớ đến những lời căn dặn của Ân Thiên Cát, hiện tại cậu ấy không thể ăn những thứ dầu mỡ, mùi tanh của thịt cá cũng có thể làm cậu ta nôn nghiêm trọng.

Hết cách rồi, hay là hỏi mẹ.

Nhưng lỡ như bà hỏi đến, không lẽ trả lời rằng "Tần Phong mang thai!". Chắc chắn Diệp Tần Phong cũng không đồng ý tiết lộ chuyện này.

"hay em vào phòng ngủ một chút, anh xuống bếp xem có thể nấu gì!", Ân Thiên Vũ đưa cho Diệp Tần Phong một bình nước giữ ấm.

"ừ...", Diệp Tần Phong cầm lấy, mệt mỏi lê bước về phòng.

Tự nhiên xuất hiện tên gia hỏa này vậy?

Ân Thiên Vũ chống nhạnh nhìn tủ lạnh. Trong đầu tập trung cao độ, suy nghĩ xem phải nấu gì.

Hai tiếng sau....

Diệp Tần Phong tỉnh giấc, định xuống bếp xem hắn nấu xong chưa, nào ngờ nhìn thấy hắn đầu bù tóc rối, bực dọc đem thức ăn vừa nấu xong vứt vào thùng rác.

"....", Diệp Tần Phong cảm thấy áy náy vô cùng.

Ân Thiên Vũ đúng lúc quay lại, vẻ mặt đen thui bặm trợn lúc nãy biến mất.

"đói rồi sao?"

"thật ra anh cũng không cần phải như vậy, không ăn được thì uống chút sữa thôi!", Diệp Tần Phong định đi vào.

"đừng vào đây!", Ân Thiên Vũ ngăn cản "sẽ làm em nôn nữa đó!"

Diệp Tần Phong nghe thế liền rụt chân về. Thật sự rất sợ.

"anh pha sữa cho em lót dạ trước!"

Thế nên Diệp Tần Phong đành ra sofa ngồi chờ.

Lát sau Ân Thiên Vũ mang sữa ra, sau đó lại chạy vào bếp nghiên cứu.

Hai tiếng nữa lại trôi qua, trên dưới mười lần đổ sạch mọi thứ, rốt cuộc Ân Thiên Vũ mang ra một đĩa nấm xào, nhìn vô cùng hấp dẫn.

"thử xem!", hắn đưa đũa cho Diệp Tần Phong.

Diệp Tần Phong nhìn một chút, cảm giác bụng lại có chút bất thường, do dự nhìn hắn.

Ân Thiên Vũ hiếm khi cảm thấy bất lực, thu đũa về.

Bỗng nhiên Diệp Tần Phong giật lại đũa, gắp một ít rau thử trước.

Ân Thiên Vũ căng thẳng nhìn cậu.

...