Đào Một Hoàng Đế Làm Vợ

Chương 130

Chuyển ngữ: Andrew Pastel

Túc Cảnh Mặc nghe thấy tiếng Đàm Trình đang gọi tên mình, y chậm rãi mở hai mắt. Nhưng sau khi mở mắt, Túc Cảnh Mặc lại không nhìn thấy chủ nhân giọng nói ấy, chung quanh chỉ là một không gian đen nhánh tối tăm không có điểm dừng.

Trong không gian tối mịt không có bất kỳ thứ gì khác, hồn phách vốn không có cảm giác, không nhận ra trên dưới trái phải, giờ phút này Túc Cảnh Mặc thậm chí không thể xác định mình đang nằm hay đứng.

Túc Cảnh Mặc nhíu chặt mày, đây là đâu? Y nhớ rõ hôm đó, sau khi dung hợp hồn phách cho Khương Bình xong, y tan biến mất, vốn phải hồn phi phách tán mới đúng.

Nhưng tại sao bây giờ y vẫn còn có ý thức?

Chẳng lẽ là hồn phi phách tán là đến nơi này?

Nhưng Túc Cảnh Mặc còn chưa kịp suy nghĩ gì thêm, từ phía sau vang lên một giọng nói:

“Ngài đã tỉnh rồi sao?”

Quay đầu lại về hướng âm thanh, Túc Cảnh Mặc thấy một người trẻ tuổi diện mạo quái dị, mặc một chiếc áo choàng màu đen rất lớn, đầu đội lễ quan, thấy y quay đầu lại thì cung kính cúi người làm lễ:

“Tôi chờ ngài ở chỗ này đã lâu.”

Túc Cảnh Mặc không nói gì, y thản nhiên nhìn xung quanh một lúc rồi liếc mắt đến người thanh niên nịnh nọt kia. Túc Cảnh Mặc có thể cảm giác được, y đang là quỷ hồn, mà người trước mặt cũng không phải người sống.

“À, tôi quên tự giới thiệu.” Thanh niên cúi người kính cẩn nói: “Tôi là đặc sứ của âm phủ, giống như Hắc Bạch Vô Thường dân gian hay gọi, chỉ là Hắc Bạch Vô Thường phụ trách dẫn đường cho thường dân, còn tôi phụ trách dẫn hồn cho các Hoàng đế và Tướng quân.”

“Âm phủ?” Túc Cảnh Mặc hơi nhướng mày, “Trẫm nghĩ trẫm phải hồn phi phách tán mới đúng.”

“Hồn phi phách tán?” Đặc sứ trẻ ngẩn người, nghi hoặc nói: “Không thể như vậy được, nếu hồn phi phách tán, làm sao bây giờ ngài lại đứng đây?”

Túc Cảnh Mặc nghe vậy, nheo nheo mắt. Lẽ ra y phải hồn phi phách tán mới đúng, nhưng bây giờ y có thể cảm nhận rất rõ ràng hồn phách mình còn hoàn hảo……

Chuyện gì đã xảy ra? Hư Vân đã từng nói, nếu hồn phách y ra khỏi Đại Mộ sẽ tan biến, không thể luân hồi chuyển thế,

Chẳng lẽ là năm đó thi pháp của Hư Vân xảy ra ngã rẽ gì, mới để y còn có thể……

Nghĩ đến đây, mi mắt Túc Cảnh Mặc khẽ run, vui mừng dâng lên trong lòng làm y không thể kiềm chế, cong khóe môi, cười khẽ ra tiếng.

Đúng rồi, bây giờ tự hỏi những chuyện này làm gì, dù nguyên nhân gì dẫn đến kết quả như vậy, thì kết quả này với y mà nói nó không thể tốt hơn.

Túc Cảnh Mặc nhắm mắt, hồn phách còn hoàn hảo, vậy là y còn chưa biến mất trên thế gian, y còn có thể gặp lại tên ngốc đó……

Nhưng mà……

Nhìn ‘đặc sứ’ trước mặt, Túc Cảnh Mặc cong cong đôi mắt, chắp một tay ra phía sau, “Ngươi nói, ngươi ở chỗ này chờ trẫm rất lâu à?”

“Đúng vậy, tôi phụng mệnh Diêm Vương đại nhân, đến nơi tăm tối này đón ngoài, nhưng đến nơi lại thấy ngài đang ngủ say.”

Túc Cảnh Mặc gật gật đầu, “Ngươi đợi bao lâu?”

“Khoảng hơn nửa năm trên trần thế.”

Túc Cảnh Mặc hơi nhíu mày, y quên mất một chuyện, sau khi y biến mất, y mấy ý thức cho đến giờ, không biết đã qua bao lâu rồi…… Có khi nào ngủ một giấc dậy nhân thế lại qua một ngàn năm không……

“Trên nhân thế đang năm nào tháng nào rồi?”

“Năm Kỷ vị, tháng giáp thân, tính theo cách tính của nhân gian đương thời thì là cuối tháng 8 năm 2015.”

“Cuối tháng 8 năm 2015…..” Căn cứ vào lời Đàm Trình trước đó tính ra, thì y ngủ say khoảng chín tháng. Chín tháng….. Cũng còn tốt, so với ngàn năm trăm năm, thời gian này thật sự rất ngắn.

Túc Cảnh Mặc nghĩ ngợi đến thừ người, đặc sứ quỷ sai không nhịn được phải đưa mắt sang nhìn nhìn vị đế vương này mấy lần. Thú thật, 300 năm hắn làm việc cho địa phủ, dẫn tướng quân và hoàng đế về rất nhiều, nhưng chẳng có ai có vẻ ngoài quá xuất chúng như vị này cả……

Hơn nữa….. Đặc sứ lặng lẽ đến đánh giá Túc Cảnh Mặc, cảm thấy hơi khó hiểu…… Y phục vị Hoàng đế này mặc không giống như trên nhân gian đương thời……

Túc Cảnh Mặc dĩ nhiên nhận ra quỷ sai đang nhìn chòng chọc mình, y cười như không cười liếc quỷ sai một cái, thấy thế quỷ sai vội vàng cúi đầu, Túc Cảnh Mặc nói tiếp: “Nơi u minh này là địa phủ theo lời nhân gian sao?”

Đặc sứ quỷ sai vội vàng lắc đầu, “Không phải, nơi u mình này là kẽ hở của tam giới: thiên – nhân – địa, không phải thuộc về địa phủ.”

“Không phải địa phủ? Vậy tại sao trẫm lại xuất hiện ở nơi này?”

“Tôi cũng không biết.” Quỷ sai gãi đầu, “Nửa năm trước, Diêm Vương lệnh cho tôi tới đây tiếp một người, nói là đế vương, nhưng cũng không nói với tôi là đế vương nào, tôi tới đây, thấy ngài ngủ say, nên ngồi đây đợi nửa năm.”

Quỷ sai rất cẩn thận nhìn Túc Cảnh Mặc, thấy vị đế vương gật đầu ý bảo mình nói tiếp, quỷ sai mới tiếp tục nói: “Tôi định chờ thêm mấy ngày, nếu ngài không tỉnh lại, tôi sẽ quay về địa phủ hỏi xem Diêm Vương định như thế nào.”

“Diêm Vương Địa phủ phái ngươi tới?”

Quỷ sai gật gật đầu, “Đúng vậy.”

“Sao hắn biết ta ở chỗ này?”

“Diêm Vương quản sự chết đi của nhân thế, dĩ nhiên sẽ biết quỷ hồn ở đâu.”

Túc Cảnh Mặc khinh thường cười cười, “Hắn biết trẫm là vị đế vương nào sao?”

“Chuyện này….” Quỷ sai nhíu mi, Diêm Vương đúng là không nói cho hắn biết hắn đi tiếp vị hoàng đế nào…… Lúc ấy hắn cũng hỏi nhưng Diêm Vương chỉ lắc đầu, ý bảo hắn đừng hỏi nữa……

Cười cười nhìn quỷ sai ấp úng, Túc Cảnh Mặc phỏng chừng tiểu quỷ này làm việc cũng không quá lâu. Không làm hắn khó xử nữa, y cười nói: “Bây giờ ngươi dẫn trẫm về âm phủ sao?”

“Vâng, đi luân hồi chuyển thế theo lẽ thường tình.”

“Nếu như trẫm không muốn thì sao? Ngươi có thể làm gì trẫm?”

Quỷ sai cũng không phải kẻ ngốc, hắn cũng nhận ra được quỷ khí trên người vị đế vương này lớn đến mức nào, có thể ngủ sau tại nơi âm u này mà yêu quái ở đây không dám béng mảng đến, dĩ nhiên không thể nào tầm thường.

“Đúng thật là tôi không thể động được đến ngài, chỉ là, ngài cũng biết đấy, quỷ khí trên người ngài rất nặng, nếu không về địa ngục lúc này thì cả tam giới cũng không chỗ nào có thể chứa chấp ngài. Nếu như cứ khăng khăng đến nhân gian, sẽ xảy ra đại loạn, thần tiên trên Thiên Đình sẽ tức giận, lúc ấy ngài sẽ bị hồn phi phách tán.”

Nghe tiểu quỷ sai nhắc tới thần tiên, Túc Cảnh Mặc phải hừ cười một tiếng khinh thường, “Đúng là thần tiên cũng chỉ sẽ tức giận với những người chúng không thể khống chế được.”

Quỷ sai không hiểu ý trong câu nói của Túc Cảnh Mặc, nên chỉ nhíu mày, tiếp tục nói: “Huống chi, Thiên Đạo luân hồi, cho dù là quỷ hồn mạnh đến mức nào, cũng không thể xuất hiện dưới ánh mặt trời của nhân gian.”

Túc Cảnh Mặc gật gật đầu, cũng không phải y một mực muốn lên nhân gian cho bằng được. Đàm Trình đã quên đi y, kiếp này vẫn là âm dương cách trở….. Y biết, Đàm Trình còn một con đường dài để đi, cả đời Đàm Trình đã được định sẽ vinh hoa phú quý, lưu danh sử sách, y chỉ là một người đã chết, cố gắng níu kéo để làm gì?

Giờ biết được y còn có thể có kiếp sau, Túc Cảnh Mặc nghĩ, như vậy là đã đủ rồi.

“Vậy đi thôi, dẫn ta đến địa phủ.”

“Vâng.”

Tuy nói nơi u minh này chỉ là kẽ hở của tam giới, nhưng chỗ này thật sự rất lớn. Quỷ sai có lệnh bài thông hành và biết sử dụng quỷ ngự sử thuật, nên triệu hồi minh hạc chở hai người nhanh chóng bay ra khỏi nơi hỗn độn này.

Đến khi tĩnh mịch xung quanh dần phai nhạt, một cảm giác âm trầm ập vào mặt, không cần quỷ sai giới thiệu, Túc Cảnh Mặc cũng biết đã đến âm phủ rồi.

“Trẫm hơi tò mò một chút, quỷ sai các ngươi sẽ cứ tiếp tục làm việc như thế à, không luân hồi chuyển thế sao?”

“Cũng không hẳn. Làm quỷ sai rất cực khổ, trong địa phủ có rất nhiều, nhưng có thể lên chức thì cứ thong thả lên chức không muốn luân hồi chuyển thế nữa. Còn nếu không lên chức thì thôi thà đầu thai thành người. Ví dụ như vài chục năm nay dân số tăng lên chóng mặt, người chết đi cũng rất nhiều, địa phủ phải tăng thêm nhân lực, những quỷ sai đều là được chọn ra từ những quỷ hồn này.”

Nói đến sở trường của mình, quỷ sai như một cái máy hát liến thoắng không ngừng, đắc ý nói tiếp: “Chắc ngài cũng không biết, mấy năm nay địa ngục bận đến thế nào đâu, người chờ đầu thai chuyển thế đã xếp hàng sát đến cả biên giới âm phủ……”

Quỷ sai nói đoạn, hắn vung tay lên, một mảng sương mù nhanh chóng tản ra. Chỉ chỉ phía dưới, quỷ sai nói: “Đó. Ngài nhìn xuống xem.”

Túc Cảnh Mặc cúi đầu, trong không gian vô biên phía dưới, chen chúc đầy quỷ hồn, nhìn không thấy nơi kết thúc…..

Túc Cảnh Mặc cảm thấy mới lạ, kinh ngạc hỏi: “Sao lại nhiều người như thế, vậy mất bao lâu tất cả mới có thể luân hồi chuyển thế hết?”

“Hàng xếp bên phía đó, là chờ một trăm năm.”

“Trăm năm?” Túc Cảnh Mặc khựng lại một chút, “Trẫm cũng phải chờ lâu như vậy sao?”

“À không, ngài thì khác. Ngài là đế vương, kiếp trước phải tu đại công đức mới có thể trở thành đế vương, sau khi chết có thể đi thẳng cửa sau đầu thai chuyển thế.”

“Hóa ra dưới địa phủ cũng có ‘cơ chế’ này.” Túc Cảnh Mặc cười cười. 

(đi đường quyền =]] vé ưu tiên COCC =]])

“Đúng vậy, nếu bắt người có công đứng cũng phải chờ một trăm năm thì không công bằng. Nhưng mà, trăm năm trông vậy cũng ngắn. Còn hàng bên này thì phải chờ 300 năm, có hồn phách kiếp sau chỉ có thể làm động vật.”

“Ồ?”

Thấy Túc Cảnh Mặc cảm thấy hứng thú, quỷ sai càng hăng hái hơn, “Ngài biết vì sao nhân gian càng ngày càng nhiều người không? Ngàn năm nay chưa từng có nhiều hồn phách như vậy. nhưng sao trên thế gian lại có rất nhiều người?”

Túc Cảnh Mặc nhướng mày, cười nói: “Chẳng lẽ là do động vật đầu thai làm người?”

Quỷ sai gật gật đầu.

Nhớ lại Đàm Trình từng nói với y, tội phạm trên đời quá nhiều, Túc Cảnh Mặc cười: “Không sợ thế gian này sẽ loạn lên sao? Súc sinh đi làm người.”

“Ngài quan niệm như vậy là sai rồi.” Quỷ sai lắc lắc đầu, “Thật ra những tội phạm trên nhân gian kiếp trước vẫn là con người. Những người kiếp trước là động vật tâm địa rất thiện lương. Đời trước là người, tâm tư sẽ tệ hơn. Cái câu mắng chửi ‘quân cầm thú’ trên nhân gian hay nói thật ra lại là sỉ nhục thú vật.”

Túc Cảnh Mặc đồng ý với ý kiến này.

“Không ngờ một tiểu quỷ sai như ngươi cũng biết rất nhiều.”

“Tôi ở địa phủ đã 300 năm rồi.”

“300 năm?” Nghĩ ở địa phủ có thể lên chức, Túc Cảnh Mặc hỏi: “ Diêm Vương của các ngươi tự cổ chí kim đều chỉ là một người?”

“Không. Sẽ đổi, theo cách nói của nhân gian là về hưu.” Thấy đã đến địa phủ, quỷ sai chỉ huy minh hạc bay thấp xuống, “ Diêm Vương hiện tại của chúng tôi cũng là người xuống, lúc trên nhân gian ngài tên là Bao Chửng, Thanh thiên đại lão gia triều Bắc Tống!”

Nhắc đến Diêm Vương, quỷ sai rất tự hào nói: “Do đến địa ngục phải bỏ tên trên nhân gian, nhưng từ nhân gian đến địa ngục, thậm chí Thiên cung ai chẳng biết uy danh lúc sinh thời của Diêm Vương? Ông ấy làm Diêm Vương gần một ngàn năm rồi, là người có kinh nghiệm nhất trong địa phủ.”

Cười nhìn tiểu quỷ sai, Túc Cảnh Mặc nói: “Vậy ngươi có biết ta làm quỷ hồn bao nhiêu năm rồi không?”

Quỷ sai lắc lắc đầu.

“E là Diêm Vương của các ngươi cũng phải gọi là tổ tông.” Có lẽ, hắn cũng không biết ta là ai.

“Sao cơ?!”

Minh hạc đáp xuống đất, Túc Cảnh Mặc nhanh chóng nhảy xuống. Nhìn ba chữ ‘Diêm La Điện’ to tướng treo trên không, Túc Cảnh Mặc bước tới, nhưng đi một lúc lại phát hiện quỷ sai phía sau không đi theo, y quay đầu lại nói: “Sao thế? Không phải ở đây sao?”

“Phải….phải, đúng là chỗ này.” Quỷ sai rảo bước nhanh chóng đuổi kịp, bước vào Diêm La Điện, “Ngài đi theo ta qua bên này trước.”

Túc Cảnh Mặc gật đầu, đi theo quỷ sai đến mộ cái hành lang gấp khúc rất sâu. Vừa bước vào, hành lang gấp khúc bốn phía bỗng dưng sáng lên, một vài hình ảnh kỳ lạ thoáng qua trước mắt. Túc Cảnh Mặc phải khựng lại.

Quỷ sai phía sau cũng bước lên giải thích: “Lúc trước thì Diêm Vương sẽ đọc lại tổng kết cả đời của quỷ hồn, nếu như có giấu giếm hay phạm vào trọng tội thì sẽ xử xem phải bị đày đến tầng địa ngục nào. Nhưng giờ quỷ hồn nhiều quá, không quản lý nổi, mà mấy năm nay, địa phủ cũng có thêm vài nhân tài ‘công nghệ cao’, làm ra một cái gọi là ‘máy chiếu tự động’, chiếu lên tổng kết cả đời của hồn phách, ngài chỉ cần vừa xem vừa ấn dấu tay là được.”

Túc Cảnh Mặc gật gật đầu, Đàm Trình đã từng cho y xem cái gọi là ‘phim truyền hình’, giờ trông thấy những thứ này y cũng không quá ngạc nhiên.

(trời má ông nào chờ 100 năm đầu thai rảnh quá nên làm cả TV màn hình phẳng 24 inch với nhận diện vân tay dưới âm phủ luôn hả =]]])

Bốn vách tường trên hành lang gấp khúc đúng là đang chiếu lên những cảnh lúc sinh thời của y. Đã qua rất lâu, Túc Cảnh Mặc gần như đã quên đi, giờ xem lại, tuy có xúc động, nhưng cũng chỉ là một chút mà thôi. Dù gì cũng đã chết đi ngàn năm, có vài thứ y cũng đã buông tay từ lâu.

Túc Cảnh Mặc chậm rãi đi tới, nhìn một lúc thì cũng không hứng thú nữa, hai mươi mấy năm cuộc đời toàn là tính kế chiến tranh, lúc trước y cũng từng có một chút chán ghét cuộc sống đó, giờ nhìn lại cũng cảm thấy không có gì hay.

Thất thần mân mê chiếc nhẫn trên tay, Túc Cảnh Mặc nhớ đến cây trâm ngọc bích đen Đàm Trình đã tặng, đáng tiếc y để nó trong Đại Mộ, giờ núi non đã sụp, có lẽ phần tâm ý của Đàm Trình kia đã bị đập nát vụn.

Túc Cảnh Mặc lại nhớ tới cách Đàm Trình nhìn y, nhớ tới cách cậu đối xử với y, Túc Cảnh Mặc cảm thấy lồng ngực hơi đau đớn.

Rõ ràng đã quyết buông tay, nhưng vì sao y không thể dứt bỏ được..

Hạ Đồng kia……

Túc Cảnh Mặc nhíu mày, một lúc lâu sau mới thở dài một hơi, ngẩng đầu lơ đãng nhìn mấy ‘bức tranh’ cử động trên tường, nhưng một khắc, y đột nhiên cứng người, chiếc nhẫn trên tay rơi xuống đất.

Những tấm vải lụa đỏ tươi, khoảng sân dưới mái hiên quen thuộc, đó là ngày y kết hôn cách đây hơn một ngàn năm …..

Nhưng, y vừa thấy được trong ‘bức tranh’…..

Đàm….. Trình?

Chỉ giật mình một lúc, hình ảnh đã nhảy vọt qua, Túc Cảnh Mặc căng thẳng, duỗi tay túm lấy cổ áo quỷ sai.

“Có thể hiện lại cái ‘bức tranh’ khi nãy không! Lúc Đại hôn, lúc đại hôn của trẫm!”

Oán khí quanh người Túc Cảnh Mặc đột nhiên bùng lên, ngay cả quỷ sai cũng phải sợ, run rẩy hồn thể. Cũng không dám suy nghĩ xem vị hoàng đế này đột nhiên bị làm sao, hắn chỉ biết gật đầu như giã tỏi: “Có thể, có thể, có thể, ngài muốn xem lại đoạn nào cũng được, muốn xem bao lâu cũng được luôn, ngài thu lại quỷ khí đi, tiểu quỷ như tôi chịu không nổi đâu!”

Cơ thể Túc Cảnh Mặc khẽ run lên, từ từ thu lại quỷ khí không thể kiểm soát được xung quanh y, gật đầu: “Nhanh lên, hiện lại đoạn đó cho trẫm xem!”

“Vâng…vâng.”

Tiểu quỷ run lẩy bẩy, cuống quýt làm phép, hình ảnh nhảy đến lúc Đại hôn như Túc Cảnh Mặc yêu cầu.

Cong người nhìn vị đế vương, quỷ sai cẩn thận nói: “Có….có vấn đề gì sao?”

Nhưng vị đế vương không nghe hắn nói, mọi sự chú ý đều đổ dồn vào màn hình. Quỷ sai khó hiểu nhìn thử, cũng không biết có cái gì lạ làm vị hoàng đế này đột nhiên mất khống chế oán khí, mấy chuyện này không phải đã trải qua lúc sinh thời rồi sao?

Túc Cảnh Mặc ngơ ngác nhìn hình ảnh trước mặt, đây là ngày y cưới Lâm Thanh. Nhưng..vì sao Đàm Trình lại xuất hiện trong Thái Tử phủ của y?

Ngón tay run rẩy chạm vào màn hình lạnh lẽo, mái tóc ngắn, chiếc khung kỳ lạ trên sống mũi, cách ăn mặc kỳ quái, đây… đúng là Đàm Trình……

Túc Cảnh Mặc thấy Đàm Trình ngây ngốc đứng trước cửa tẩm điện treo những dải lụa đỏ, y nhìn thấy chính mình mặc hôn phục cầu kỳ, tràn đầy sinh lực đẩy cửa đi ra.

Y nhìn thấy Đàm Trình bối rối chậm rãi đến gần y……

Y cũng nghe thấy Đàm Trình chua xót cười nói: “Cảnh Mặc, anh đẹp quá……”

Những ngón tay chạm vào màn hình chậm rãi siết thành quyền, Vết thương trên mu bàn tay Đàm Trình là do mưa tên gây ra ngày y biến mất.

Đàm Trình…… Vẫn không quên y.