Đảo Thanh Mai

Chương 3: Cố gắng thật nhiều

Edit: Nguyệt Mẫn

Beta: MissTony

"A Sơn à, để cậu cất công sang đây như vầy thật là làm cậu phiền quá." Ông kêu Nhạn Vãn Thu lấy điện thoại chiếu lên tường, còn ông thì đan hai tay lại với nhau giơ lên giữa ánh đèn và bức tường, chơi một trò đơn giản: "Haha, con xem đây là cái gì?"

Nhạn Vãn Thu nghiêm túc quan sát chiếc bóng của con vật một lúc rồi ướm hỏi: "Con thỏ phải không ạ? Vì tai nó dài lắm."

Tai ông nghễnh ngãng nên nghe không rõ, ông lớn giọng hỏi: "Cái gì?"

Cô bé cũng không mất kiên nhẫn chút nào, ốp hai tay lên miệng nhích lại gần tai ông tôi và lặp lại: "Con ------- thỏ ------"

"Lệch rồi."

Tôi giật mình vội vàng thu tầm mắt, phát hiện mình chiếu đèn bị lệch khỏi hộp phân phối. Nhạn Không Sơn không thể không ngừng tay, quay lại nhắc nhở tôi.

"Xin lỗi!" Tôi lập tức chỉnh góc độ, lại rọi qua lần nữa.

Vẻ mặt Nhạn Không Sơn vẫn bình thường, quay người tiếp tục công việc.

Hộp phân phối nằm trong ngăn tủ cách mặt đất hai mét đủ để tôi phải nhón chân lên, mà mấy năm gần đây ông nội lại thấp dần xuống, phải giẫm lên một cái ghế nhỏ mới kiểm tra tình trạng trong hộp được. Nhưng người đàn ông đứng trước mặt tôi này, dáng người cao to giúp anh ta chả cần phải giẫm lên ghế hay kiễng chân mà chỉ cần ngửa đầu lên một chút đã mở đụng được vào các công tắc.

Cao thích thật ấy, tôi cũng muốn cao như vậy, bắt đầu từ ngày mai tôi sẽ chạy bộ mỗi buổi sáng, để ông nội đỡ phải càm ràm tôi suốt ngày vì tật ngủ nướng.

Đổi đoạn cầu chì bị cháy, Nhạn Không Sơn xoay chiếc tua vít, vặn chặt các con ốc vít trên cầu dao, sau đó kéo công tắc điện xuống...

"Vụt!"

Thượng Đế nói phải có ánh sáng, thế là trên đời này lập tức có ánh sáng*.

* Trích từ Thánh kinh chương thứ 1.

Điện trở lại bình thường, đèn trong nhà bật sáng trở lại.

"Ô la la sửa xong rồi, cuối cùng cũng có thể xem "Tình trong cách mạng" rồi. Thu Thu con có muốn xem không? Phim truyền hình này hay lắm!" Ông tôi chạy ra mở tivi lên đầu tiên.

"Không đâu ạ, lần trước ông bảo con là xem ti vi nhiều không tốt mà." Cô bé đứng dậy phủi chiếc váy rồi tự giác đi đến chỗ Nhạn Không Sơn: "A Sơn, về chưa ạ?"

"Ừm, con cứ chờ một chút." Nhạn Không Sơn đóng hộp phân phối lại, trả cái vít cho tôi rồi căn dặn: "Mạch điện cũ quá rồi, không tải được thiết bị công suất lớn đã đành còn rất nguy hiểm, rảnh thì nói phụ huynh nhà em tìm thợ sửa điện đến kiểm tra đi, đổi được thì cứ đổi."

Nhìn anh cũng đâu lớn hơn tôi là bao, thế mà cứ luôn miệng nói "phụ huynh nhà em".

"Em mười tám... hai tháng sau là mười chín rồi." Không hiểu sao tôi rất không muốn anh coi tôi là một đứa trẻ: "Không phải con nít"

Anh tỏ ra ngạc nhiên: "Tôi tưởng em chỉ mới mười sáu..."

Chắc là thấy vẻ mặt tôi hơi khó coi nên anh tự biết mình lỡ miệng, kịp thời không nói nữa.

"Vậy anh về trước đây, có gì cứ gọi." Nhạn Không Sơn dắt con gái ra ngoài, lúc đi ngang qua ông nội thì chỉ tay về phía cửa, ý nói là mình về.

Ông nội biết anh muốn đi nên vỗ bôm bốp vào vai anh, khen ngợi tính cách thích giúp đỡ người khác của anh rồi lại đưa hai cha con ra cửa.

Nghe thấy tiếng Nhạn Vãn Thu tạm biệt ông nội, tôi mới lấy lại tinh thần, và giật mình nhận ra rằng tôi lại quên nói lời cảm ơn với người ta.

Trời nóng thế này, anh ấy chỉ cần đưa cầu chì cho tôi là xong, nhưng Nhạn Không Sơn lại đích thân sang kiểm tra.

Ông nội là ông nội, tôi là tôi, ông nội nói không có nghĩa là tôi không cần nói, dù sao tôi cũng muốn bày tỏ lòng biết ơn của mình với anh.

Không kịp nghĩ nhiều, tôi vớ hai quả táo vàng trong giỏ hoa quả đuổi theo.

"Ôi? Miên Miên..." tôi chạy vèo qua mặt ông, và những lời còn lại của ông tản mát trong không khí phía sau lưng tôi.

Nhạn Không Sơn cao to chân dài, đi mấy bước đã đến trước cửa sân nhà mình.

"Chờ em với!" Tôi vừa gọi anh vừa co giò chạy, lúc dừng lại tôi thở không ra hơi.

Một tay Nhạn Không Sơn đã đặt lên cửa, nghe thấy tiếng của tôi thì không bước tiếp.

"Cảm, cảm ơn anh..." Tôi đưa trái táo về phía anh ấy.

Anh rủ mắt nhìn xuống tỏ vẻ không hiểu.

Tôi giải thích: "Đây là quà cảm ơn."

Dư Miên, mày đang làm cái gì vậy?

Thời này rồi mà còn đuổi theo người ta đưa hai quả táo? Gần đây táo trên đảo thừa thãi đến mức cha của Tôn Nhụy còn đem ra nuôi heo kia kìa, ấy vậy mà tôi lại lấy cái của giời ơi này để tặng cho người ta? Có phải tôi vừa bị ma nhập không nhỉ?

Anh có nghĩ rằng tôi quá trẻ con không nhỉ...

Tôi cứng đầu đứng đấy, ngoài mặt không chút thay đổi nhưng trong lòng đã quắn quéo hết cả lên.

May là chỉ số trên đầu anh vẫn rất ổn định, không vui hơn mà cũng không khó chịu đi.

"Sao mà khách sáo thế." Nhạn Không Sơn nhận lấy hai trái táo trong tay tôi, gật đầu rồi dùng khuỷu tay đẩy cửa sân, dắt Nhạn Vãn Thu đi vào.

"A Sơn, con ăn táo được không?"

"Ăn xong nhớ đánh răng kỹ."

"Tuyệt cú mèo."

Tiếng hai cha con xa dần rồi không có nghe thấy gì nữa, tiếng chuông gió vang lên trong trẻo, tiếng mở cửa rồi đóng cửa.

Tôi ngồi xổm dưới hàng rào tường hoa nhà anh, ảo não đập đầu vào cột điện

Tại sao tôi lại muốn đưa táo! Tại sao chứ?!

Tôi nên đưa cocacola mới phải! Trời nóng như thế, chưa chắc ảnh đã thích táo, nhưng chắc chắn sẽ không từ chối lon cocacola lạnh! Ai mà chả thích uống nước ngọt cơ chứ?

Hoặc là tôi có thể chờ lần sau đến gõ cửa nhà anh nói cảm ơn, chứ không phải hấp tấp đuổi theo như hồi nãy.

"...Dư Miên?"

Đột nhiên cách đó không xa truyền đến giọng nói quen tai, tôi chợt dừng lại, vào thời khắc ấy đại não tức tốc vận chuyển, suy nghĩ mình phải giải thích thế nào với hành vi không bình thường này.

Đừng hốt hoảng, diễn đi nào.

Tôi đứng lên, hét lớn một tiếng rồi vung hai tay đấm vào cây cột điện cứng như đá, sau đó lại quay đầu sửng sốt như phát hiện có người tới.

"Ơ bà ạ, trùng hợp thế nhỉ, bà đang dắt chó đi dạo đêm đấy ạ? Nóng quá nên con không ngủ được, phải ra đây để tập thể dục."

Người vừa tới mặc dù đã lớn tuổi nhưng khí chất lại cực kỳ xuất chúng. Mái tóc bạc được ghim gọn gàng ra sau bằng một cây trâm, chiếc xường xám tơ tằm trắng thêu hoa, trên cổ tay đeo chiếc vòng Phỉ thúy Đế vương màu xanh, dáng người thon thả, làn da trắng mịn, nhìn không khác gì một phu nhân thời dân quốc.

Bà là chị họ của ông nội, năm hai mươi tuổi đã tự vấn tóc thề không lấy chồng, chuyển vào "nhà của dì"* ở trên đảo, trở thành một trong những "Vấn nữ"*. Bây giờ bà đã hơn bảy mươi tuổi, cũng chỉ còn một mình bà, ngày ngày làm bạn với một con mèo và một con chó.

* Trong thời đại nhà Minh và nhà Thanh, ở Thuận Đức thuộc tỉnh Quảng Đông thịnh hành phong trào không lấy chồng, cả đời làm trinh nữ của các cô gái nuôi tằm. Khi có tuổi, họ được gọi là các "Bà cô già", nghi thức kết nghĩa của họ được gọi là "Vấn tóc", họ chung sống với nhau trong một nơi được gọi là "Nhà của dì". Sở dĩ có việc này là vì nơi nuôi tằm được coi là một nơi linh thiêng, đàn ông không được bén mảng tới, vậy nên "Nhà của dì" cũng không cho phép đàn ông bước vào. Trong nghi lễ kết nghĩa, các cô gái sẽ cắt máu ăn thề không bao giờ lấy chồng. Họ coi nhau như chị em, thân thiết như vợ chồng, họa phúc cùng hưởng, trọn đời không đổi. Nguồn:Baike.

Thỉnh thoảng ông nội sẽ đến thăm, mang đồ ăn và khuyên bà sớm vào viện dưỡng lão. Nhưng bà vẫn không yên tâm với con chó con mèo già nua trong nhà bà, thế nên khuyên mấy bà cũng không chịu chuyển đi.

"An An lớn tuổi rồi nên bàng quang không tốt lắm, nó không nhịn tiểu được nên bà phải dắt nó đi thế này trước khi ngủ."" Bà lắc lắc cái dây trong tay, con chó Maltese nhỏ nhắn thắt bím tóc nhấc chân để lại mùi của nó trên chiếc cột điện ngay cạnh tôi.

Tiểu xong nó thả chân xuống, vung vẩy bím tóc chạy đến trước mặt bà, móng vuốt chộp lên chân bà, miệng ư ử rên.

Bà cô quen tay ôm nó vào lòng, cười nói: "Trễ rồi đấy, con tập thể dục cho sớm đi còn về nhà, đừng để cho ông nội con lo lắng."

Tôi đồng ý trả lời: "Con sẽ về liền ạ."

Bà nhìn tôi, ngập ngừng rồi nói: "Ngủ không được thì uống chút sữa bò đi. Bà nghe ông nội con nói sau này con sẽ ở đây, như vậy cũng tốt, ông nội con cũng có thêm người bầu bạn. Ông nội luôn luôn chào đón con, con đừng có lo lắng gì nhé."

Tôi mỉm cười ngượng ngùng rồi gật đầu: "Dạ, con hiểu rồi."

Tháng trước mẹ tôi tái hôn, với nhà trai thì đó là cuộc hôn nhân đầu tiên, họ đối xử với bà rất tốt. Mặc dù căn nhà mới có phòng của tôi, nhưng tôi không muốn làm bóng đèn nên đã đề nghị với bà về đảo Thanh Mai sống. Lúc đầu bà có phản đối, nhưng tôi thấy chỉ số tâm trạng của bà không giảm mà lại tăng, tôi biết đó không phải lời thật lòng của bà, đề nghị ba lần thì bà đồng ý.

Có khi tôi sẽ rất ghét "cảm giác kèm" của mình, một khi đã thấy quá rõ lòng người thì sống sẽ rất mệt mỏi.

May thay, ông nội thật sự chào đón tôi, đảo Thanh Mai ở ngay cạnh thành phố Cầu Vồng, mỗi ngày có thể đi tàu và xe buýt đến thành phố, sau này khai giảng thì một tuần tôi về một lần cũng rất tiện.

Bà cô ôm chó đi xa tôi mới thở dài một cái, quay đầu nhìn căn nhà nhỏ đã đóng cửa phía sau chấn song, đèn vẫn còn sáng thế nhưng không thấy bóng người.

Trên đường rất yên ắng, bầu không khí ngọt ngào, không biết đêm nay có vị khách nào đến đây không.

Tôi ngắt một cánh hoa tường vi để lên mũi nhẹ nhàng ngửi, cất bước đi về phía nhà của ông nội.

Đảo Thanh Mai nổi tiếng với quả mơ xanh, tháng năm là tháng sai quả, cũng là mùa du lịch đông nhất trên đảo. Du khách hái quả mơ tại vườn hoặc ngắm nhìn cảnh biển, náo nhiệt vô cùng, và sự nhộn nhịp ấy kéo dài mãi đến tháng mười, khi trời dần trở lạnh mới vơi đi.

Trên đảo có một con đường buôn bán dành riêng cho người đi bộ, gọi là đường Nam Phổ, trên đường san sát các quán ăn nhậu chơi bời đủ mọi thể loại, ban đêm có chợ đêm là nơi rất được khách du khách và thanh niên trên đảo yêu thích.

Hôm nay, Tôn Nhụy hẹn tôi đi dạo phố, nói rằng muốn dẫn tôi đến chỗ vui vui

Tôi nửa tin nửa ngờ đi vòng vèo trong hẻm với cậu ấy mười lăm phút, cuối cùng đứng trước một tiệm sách --- tiệm sách cũ Khí Trời.

Tôi ngẩng đầu lên nhìn tấm bảng hiệu, cũng đoán được mình đã trúng kế của Tôn Nhụy.

"Cậu thích đọc sách từ bao giờ thế?" Tôi vừa lườm vừa hỏi cậu ta.

Tôn Nhụy cười ngượng nghịu: "Nói gì thế, tớ luôn là bé ngoan thích đọc sách mà."

Tôi định quay người đi.

Tôn Nhụy vội vàng kéo tôi từ phía sau: "Rồi, tớ thủ đoạn, tớ thừa nhận tớ không phải là người thích đọc sách, thứ tớ thích là anh trai ở bên trong."

Nói sớm không được sao.

Tôi đổi phương hướng, lướt qua Tôn Nhụy để vào trong tiệm.

Hơi lạnh bên trong quá nhiều, và chênh lệch nhiệt độ hẳn với bên ngoài làm tôi bất giác giật mình.

Tiệm sách rất yên tĩnh, khách không nhiều, Tôn Nhụy đi thẳng đến quầy tính tiền rồi cười thật tươi với anh trai thu ngân.

"Văn Ứng, em lại tới rồi đây, anh đã tìm được cuốn sách em nhờ lần trước chưa ạ?"

Anh đẹp trai trắng nõn trắng nà, không biết làm sao mà bị yêu nữ Tôn Nhụy nghía trúng, bây giờ còn đang rất ngây thơ, không biết mình sắp rơi vào miệng cọp.

Hơn nữa... tôi nhìn chỉ số trên đầu cậu ta, con số 75 không thể bình thường hơn, không vàng cũng chẳng hồng, Tôn Nhụy còn phải kháng chiến dài dài.

Để cậu ấy ở quầy thu ngân bồi dưỡng tình cảm, còn tôi bắt đầu đi dạo bên trong tiệm sách.

Tiệm sách không lớn, lầu một chỉ kê bốn kệ sách, nhưng sách được để ở khắp nơi, và hai bên cầu thang lên tầng hai cũng chất đầy.

Thế này mà cũng thông qua được kiểm tra của phòng cháy chữa cháy sao?

Một ngôi nhà khác giống hệt chỗ này chợt hiện lên trong tâm trí tôi. Nhà Nhạn Không Sơn cũng như thế, khắp nơi đều là sách, Tôn Nhụy nói anh mở một hiệu sách trên đảo, không biết mở ở đâu...

Định lấy một cuốn chỗ cao nhất của giá sách, tôi nhón chân lên, cố gắng với tới nó.

Còn một chút nữa thôi, tôi cố gắng vươn tay thật dài vừa chửi bậy trong lòng cái độ cao của giá sách.

Người chân ngắn thì không có tư cách đọc sách sao?

"Để tôi."

Khi đầu ngón tay của tôi vừa chạm vào gáy sách thì phía sau xuất hiện một bàn tay mảnh khảnh, dễ dàng lấy cuốn sách từ trên giá xuống.

Người phía sau dán vào tôi rất gần, thậm chí tôi còn cảm giác được nhiệt độ cơ thể của đối phương đang truyền qua lớp vải áo mỏng tanh.

Cuốn võ hiệp với trang bìa đã cũ được chìa ra trước mặt, tôi sững sờ cầm nó trong tay, quay lại để nhìn người tốt bụng đã "ra tay cứu giúp" tôi.

"Là anh?" Tôi mở to mắt, ngạc nhiên quá đỗi với sự xuất hiện của Nhạn Không Sơn ở đây.

"Là tôi." Anh mặc chiếc tạp dề xám đen ngang hông giống như anh trai thu ngân khi nãy, khi nói chuyện anh lấy ra một cây bút bi và cuốn sổ từ trong túi quần, vừa nhìn giá sách vừa ghi ghi chép chép.

Rõ ràng, đây chính là tiệm sách của anh.

"Đi với bạn gái à?" Anh vừa chăm chú viết vừa hỏi, không nhìn tôi.

Nhất định là anh đã chú ý đến tôi từ khi tụi tôi bước vào cửa tiệm.

Tôi ôm thật chặt cuốn sách trong ngực, giải thích rằng: "Không phải, cậu ấy không phải bạn gái em, chỉ là bạn thân thôi. Cậu, cậu ấy thích nhân viên của tiệm anh."

"Ồ?" Nhạn Không Sơn cười nhẹ, nhướn mày hơi có phần hờ hững: "Nhân viên tiệm tôi có giá lắm đấy, không ít người theo đuổi, bạn thân em còn phải cố gắng nhiều."

Tôi biết đây chỉ là lời khách sáo của anh, là sự thành thạo khi ứng xử với một người không quá quen thuộc mà không bị lạnh nhạt. Con số trên đầu anh thậm chí còn không cao bằng anh trai thu ngân, nhưng mà tôi vẫn rất vui vẻ.

"Vâng, em sẽ nói cậu ấy cố gắng thật nhiều."

Tôi hơi tò mò, liệu trái tim người này có biến thành màu hồng vì những cố gắng của ai đó hay không? Tôi nhìn chằm chằm vào chỉ số tâm tình màu trắng trên đỉnh đầu anh mà nghĩ thầm.

Chắc là có, dù sao con anh cũng đã lớn vậy rồi.