Dấu Cắn

Chương 1-2: Kẻ điên và "búp bê Tây Dương" (1) (2)

Editor + Beta: quynhnhuuu110997

Tống Thư ngửa đầu nhìn lên.

"Tôi chán ghét búp bê." Cậu cười đùa cợt, lại liếc thấy ánh mắt lạnh băng của cô bé.

Vâng, bé cũng không thích.

"Lần trước có người tặng búp bê cho tôi đã bị tôi xé nát, đem vứt vào bể bơi nước vào đầy cả miệng."

Thiếu niên dừng lại, hai tay trên lan can chống hai bên người lại cúi người về phía trước một lần nữa, dù khoảng cách độ cao gần mười thước lại giống như bao phủ trên người cô bé.

Cậu lung lay như sắp đổ đến nơi, lại nhếch góc môi, hướng đến Tống Thư không một tiếng động mà cười.

Không hề che dấu ác ý cùng điên cuồng:

"Búp bê - cô thích bể bơi không?"

Tống Thư nhìn cậu ta.

Trầm mặt thật lâu, bé không biểu cảm mà lắc lắc đầu.

Đợi nửa ngày vẫn không thấy Tống Thư có phản ứng nào khác, hết thảy đều không lường trước được sẽ như này, thiếu niên nhíu mi lại.

"Câm điếc hay đần độn?"

Không mở miệng là câm điếc, mở miệng lại đần độn.

Lần đầu tiên trong đời tiểu Tống Thư gặp phải lựa chọn khó khăn, biểu tình càng thêm mơ hồ.

"Hóa ra đều là không có gì cả."

Thiếu niên cười nhạo, tiếng gọi ầm ĩ từ người hầu truyền đến từ cầu thang phía sau lưng cậu. Trong mắt thiếu niên lộ vẻ phiền chán, xoay người lại, rơi vào rào chắn.

Cậu liếc mắt nhìn người con gái vẫn đang đứng bất động trên bãi cỏ phía trước mặt, lông mày càng nhíu chặt vào.

Vài giây sau cậu di chuyển ánh mắt lạnh như băng mà đùa cợt.

"Không được phép trèo lên tầng ba khi tôi ở đây, nếu không sẽ đánh gãy chân cô rồi đem ném vào bể bơi rất lớn, rõ chưa "đứa trẻ" kia."

Tống Thư suy tư vài giây, nhẹ nhàng gật đầu.

Thế nhưng ngay sau đó thiếu niên đã xoay người đi rồi, cũng không có nhìn đến.

Tống Thư không nghĩ sẽ bị đánh gảy chân, lại càng không nghĩ muốn bị nhét vào bể bơi.

Khi Tần Lâu ở đấy, bé sẽ không đi lên tầng ba.

Bé rất biết giữ chữ tín.

Vì thế, sau này Tần Lâu có cố ý dụ dỗ bé, không biết xấu hổ ở cổ của bé mà cọ cọ cầu xin cô bé đi lên, bé luôn luôn biểu cảm như một nghiêm túc lắc đầu.

Nói được thì làm được, không đi lên tầng ba.

Người làm điều ác sẽ bị "gieo gió gặp bão".

Tống Thư ở một chỗ đợi nửa giờ, người hầu Tần gia phụ trách đón cô bé rốt cuộc mới thật sự nhớ ra bản thân mình hình như bỏ quên cái gì.

"Thư Thư, cháu sao lại còn đứng ở chỗ này? Cô nhớ ra cháu, đi tìm cháu khắp nơi đấy." Người hầu vài bước đã chạy đến, trong giọng nói mang theo trách cứ.

Tống thư trầm mặc vài giây, chống đầu gối chậm rãi đứng dậy: "Thực xin lỗi."

Tuy rằng bé không biết chính mình vì cái gì mà ở lại tại chỗ chờ đối phương giải thích vì sự bất cẩn của cô ấy, nhưng những người lớn thường thường như vậy.

Câu "Thực xin lỗi" kia sẽ làm sự việc đơn giản hơn một chút. Mà Tống Thư không thích phiền toái.

Mặc dù "Thực xin lỗi" của cô ấy kết hợp với biểu cảm nhìn lên trời kia, có thể rất khó làm cho người được giải thích cảm nhận được thành ý.

Hiện tại người hầu hiển nhiên sẽ không cảm giác được.

Bất quá suy nghĩ đến cái khác, phát hiện ra sau này, ở Tần gia thì tiểu cô nương này thật ra cũng sẽ không mách lẻo gì cả, người hầu nhất thời an tâm hơn.

"Chúng ta đi vào thôi."

"..."

Tống thư bị dắt tay đi vào.

Trên bục xi-măng, mất đi thân ảnh che chắn của bé, khối rubik lập phương sáu mặt trước đó bị vứt "chia năm xẻ bảy" vẫn như cũ trơ trọi nằm một chỗ.

Thế nhưng không biết khi nào, nó đã bị một người lần nữa hợp lại.

Sau khi bị người hầu dẫn vào phòng khách tầng một, ở đằng kia Tống Thư nhìn thấy Tống Như Ngọc cùng Tống Suất sóng vai nhau ngồi trên sô pha.

Bọn họ là cặp song sinh chị em cùng cha khác mẹ với Tống Thư.

Cha mẹ Tống Thư đã ly hôn trước khi cô bé được sinh ra. Cha của Tống Thư đã có đối tượng kết hôn, cũng chính là mẹ kế của Tống Thư hiện giờ, là Tần Phù Quân - đứa con gái duy nhất của một thế hệ ở Tần gia.

Cặp song sinh chị em được sinh ra sau khi kết hôn nên chỉ nhỏ hơn vài tháng so với Tống Thư, mà đối với người chị gái cùng cha khác mẹ này, hai đứa bé kia cũng không có sự tôn trọng cần có.

"Nhìn kìa, đứa ăn mày kia lại đến nữa rồi." Tống Như Ngọc nghe thấy thanh âm phía sau thì quay đầu lại, cười nhạo: "Nghe nói chị muốn theo cùng chúng tôi đi học Nhị trung? Thật xui xẻo."

Người hầu đưa lên ly nước trái cây có chút do dự, lấy khay, cười làm lạnh: "Như Ngọc, ông cụ Tần nghe thấy sẽ tức giận."

"Xùy...Tức giận cái gì? Tôi cũng không có nói dối, đến nhà chúng ta lại không phải là tên ăn mày này sao? Ông ngoại của tôi cũng không phải của chị ta, nơi này là nhà của tôi - tôi nói chị ta là tiểu ăn mày thì chính là tiểu ăn mày!"

Người hầu xấu hổ cúi đầu.

Phòng khách chỉ có Tống Thư vô cùng im lặng, cô bé không biểu cảm gì đi đến sô pha bên cạnh, ngồi xuống.

Đối diện là Tiểu cô nương cơ hồ bị chọc tức muốn bùng nổ.

"Tiểu ăn mày không có giáo dục!"

"..."

"Đợi lúc đi học Nhị trung, nhất định tôi sẽ cho chị biết được sự lợi hại của tôi, đến lúc đó cũng không có ông ngoại nào che chở được cho chị đâu!"

"..."

Vẫn là không ai đáp lại.

Tống Thư không suy nghĩ gì, ngồi ở một góc sô pha. Bé tuy rằng không thích búp bê, nhưng bé biết lúc này làm búp bê không có gì không tốt.

Hơn nữa mẹ mình có nói qua, giáo dục không thể hiện ở lời nói, mà thể hiện qua hành động.

Trong khi Tống Như Ngọc đang vắt hết óc suy nghĩ để mắng vài câu nữa, bên cạnh người hầu nhìn không được, nhỏ giọng nhắc nhở: "Như Ngọc, Tần Lâu thiếu gia hôm nay đang ở đây, cháu lớn tiếng như vậy cậu ấy sẽ nghe được đấy."

"Tiểu ăn mày...". Lời nói đang giữa chừng đột nhiên im bặt.

Tiều cô nương một giây trước đó còn kiêu ngạo ương ngạnh giờ khắc này giống như con gà bị kề dao vào cổ. Ngây người hai giây, bé cứng đầu cứng cổ, theo bản năng mà run run làm cho vẻ mặt bé gái tràn ngập mờ mịt cùng sợ hãi.

"Tần...anh họ Tần Lâu sao...Làm sao lại trở về rồi..."

"Dạy không được, đứa học trò này tôi dạy không được! Các người tuyển cao nhân khác đi!"

Đột nhiên một giọng nói gắt gỏng đánh gãy cuộc nói chuyện trong phòng khách, nhiều người không hẹn mà cùng quay đầu nhìn về phía cầu thang xoắn bên cạnh phòng khách.

Một ông già tuổi qua 60 đang phẫn nộ xuống lầu.

Người hầu vội vàng đến dìu ông: "Thầy Giản, sao ông lại xuống dưới lầu làm gì?"

"Tôi? Cô hỏi tôi không bằng hỏi vị đại thiếu gia kia nhà các người ấy!"

"Thầy Giản, ông trước hết đừng nóng giận, Tần Lâu thiếu gia cậu ấy không phải..."

"Xẹt..."

Tạp âm tia chớp điện bén nhọn đánh vào màng nhĩ.

Tống Như Ngọc cùng Tống Suất oa một tiếng che lỗ tai lại, lầu một nơi vài người hầu đang đứng cũng đều kinh hoảng mà nhìn xem xung quanh.

Tống Thư quay đầu. Đập vào mắt đầu tiên, bé thấy một cái máy khuếch đại âm thanh tại một góc sáng sủa trong phòng khách.

Giây tiếp theo, thanh âm trống rỗng của thiếu niên vọng xuống từ lấu một, pha lẫn giọng điệu mịa mai ác ý mà cười:

"Hai phút cũng không suy luận ra công thức Taylor, đúng là học trò vô dụng, tôi cũng không nhận."

"..."

Tạp âm biến mất.

Phòng khách "câm như hến".

Tống Thư im lặng mà ngồi ở một góc sáng sủa, nhìn thấy vị thầy giáo già kia sắc mặt từ trắng bệch chuyển sang đỏ, lại từ đỏ chuyển về trắng.

Sau mấy chục giây yên ắng, thầy giáo già từ trong mũi hừ ra một tiếng cười lạnh: "11 tuổi có thể suy luận ra công thức toán học dạng cao đẳng, thiên tài như này tôi không dạy nổi, Tần gia mời tôi đến chính là muốn tôi nhục nhã?"

"Không phải không phải, thầy Giản ông tạm thời dừng bước...thầy Giản!"

Thầy giáo già đã xanh mặt vung tay rời đi.

"Vậy có đếm được đây là người thứ bao nhiêu không?"

"Không biết, nhiều như vậy, ai mà đếm rõ ràng được?"

"Bảo sao ông cụ Tần không muốn cho Tần Lâu thiếu gia đến trường. Tôi cảm thấy rằng, Tần gia sắp biến thành khu cấm địa đối với nghề giáo viên và bác sĩ tâm lý."

"Vị thiếu gia này tốt nhất nên sống một mình trong căn nhà khu vực nội thành kia, đỡ phải gây họa cho người khác."

"Có hơi khó khăn. Con gái của Bạch tiểu thư nghe nói cũng đã từng có quá khứ như thế."

"A__?"

Trong phòng khách xung quanh mình có vài người cúi đầu thảo luận, Tống Thư cảm giác vài ánh mắt bó buộc hoặc đồng tình hoặc phức tạp rơi xuống trên người cô bé.

Bên trong còn có Tống Như Ngọc phía đối diện: sợ hãi là cảm xúc chính bên cạnh sự kinh ngạc, sau đó từ chán ghét lại nhất thời thay đổi chuyển sang vui sướng khi người khác gặp họa.

"Chị sẽ phải cùng với anh họ Tần Lâu sống cùng nhau?"

"...."

Tống Thư như cũ cũng không có phản ứng.

Tống Như Ngọc rốt cụôc không thể nhịn được nữa, đứng lên tiến về phía trước, bé đưa tay nắm lấy cổ áo tròn tròn của chiếc váy công chúa xinh đẹp làm cho bé vô cùng ghen tỵ

"Chị với mẹ của chị đều chán ghét như nhau! Cho nên mới bị cha tôi bỏ!"

Tống Thư bị xách lên.

Tống Như Ngọc so với cô bé cao hơn một chút, tay đang nắm thật sự dùng sức, làm cho Tống Thư hô hấp có điểm khó khăn.

Nhưng đáy mắt cô bé Tống Thư này không phải vì vậy mà gợn sóng, mà là bởi vì trong lời nói của Tống Như Ngọc.

Mẹ của bé......

"Như Ngọc, cháu làm cái gì vậy, nhanh đem Thư Thư buông ra!"

Vài người hầu thấy tình hình không tốt, lúc này mới cuống quýt chạy đến.

"Chị ta chính là dạng câm điếc, cho dù tôi bóp chết chị ta thì chị ta căn bản cũng sẽ không la khóc."

Tống Như Ngọc tức giận vô cùng lợi hại, giọng nói thay đổi nhanh đến mức bén nhọn.

Bé quay người lại, oán hận mà trừng mắt với Tống Thư vẫn đang không có biểu tình gì, miệng phun ra những lời nguyền rủa và ác độc nhất:

"Chị có thể cùng anh họ Tần Lâu bị mang đến nơi đó thật tốt quá, một ngày nào đó tôi cũng sẽ không nhìn thấy chị nữa, bởi vì chị nhất định sẽ chết ở trong tay anh ấy!"

Người hầu gần nhất đã chạy lại đến đây, vươn tay muốn cứu đứa bé gái.

Tất cả mọi người đều nghĩ rằng bé vẫn như trước sẽ không nói.

Cho đến khi bé gái đột nhiên mở miệng.

"Hả?"

Đứa bé gái bị xách cổ áo, biểu tình lạnh nhạt ngẩng đầu nhìn Tống Như Ngọc.

Ánh mắt vô hồn, ngữ khí cứng nhắc.

"Tôi đây thật sự chờ mong nha."

Tống Như Ngọc ngẩn người.

Vài giây sau cô bé mới phản ứng lại, cảm giác bản thân mình bị châm biếm cùng vũ nhục không hề nhẹ, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng như tuyết nhất thời tức giận đến sắp nhỏ máu.

"Chị --"

Em trai Tống Suất ngồi trên sô pha phía sau cô bé đang xem náo nhiệt, lúc này đột nhiên biến sắc, dường như là từ sô pha nhảy dựng lên.

"Anh, anh họ!"

Lầu một phòng khách, ngoại trừ Tống Thư thì tất cả mọi người đều cứng đờ.

Tống Như Ngọc hoàn hồn ngẩng đầu, vẻ mặt nhất thời thay đổi. Bé lui mạnh ra phía sau hai bước, liều mạng xua tay: "Anh họ em em em mới vừa rồi chưa hề nói gì cả......" Trong thanh âm giấu không được sợ hãi mà khóc nức nở.

Tống Thư đợi vài giây, nhưng không đợi được thanh âm dễ nghe của tên kiêu ngạo kia vang lên.

Bé im lặng quay người lại.

Trên cầu thang xoắn ốc nối từ lầu hai xuống lầu một, thiếu niên lười biếng ghé vào trên tay vịn bằng gỗ, thắt lưng cuối xuống, ánh mắt nhìn xuống tầng một.

Vẻ mặt bình tĩnh khác thường.

Tống Thư mới vừa ngẩng đầu, liền đón nhận ánh mắt cậu ở ngay phía trên.

Cậu ta đang nhìn bé.

Nhưng ánh mắt lại không giống với lúc trước.

Như là đột nhiên phát hiện ra một món đồ chơi vô cùng thú vị, thiếu niên nhìn chằm chằm bé gái, chậm rãi câu lên khóe miệng.

Trong ánh mắt băng sơn lóe lên sự điên rồ.

"Đây là "búp bê" của tôi - ai cho mấy người đụng vào cô bé ấy?"