Đế Vương Công Lược

Chương 108: Kim Xu [ Xảy ra chút nhiễu loạn]

Trên núi Miên Nha (Quạ ngủ) có rất nhiều đường nhỏ, trừ hương khách nơi khác muốn lui tới vương thành ra thì dân chúng ở gần đây cũng thường vào núi đốn củi hái thuốc, trên đỉnh núi còn có mái đình Đào Nhiên, đám văn nhân rất thích tụ tập ở đây ngắm cảnh ẩm rượu, bởi vậy ngọn núi này vào ban ngày rất là náo nhiệt, chỉ có ban đêm mới trở nên yên tĩnh.

Trên sơn đạo đèn đuốc kéo dài liên miên không dứt, chính là quan phủ đang tìm người, tuy đã điều động không ít quân lính nhưng lùng sục suốt một đêm rồi vẫn không tìm ra bất kì đầu mối nào. Trong lòng mọi người đều nghĩ, một ngọn núi lớn như vậy, đừng nói là mất tích mười mấy người, cho dù có là mất tích một chi quân đội thì chỉ sợ cũng không dễ gì mà tìm được.

Trong hoàng cung, Lưu Đại Quýnh lo lắng nói: ” Cứ tiếp tục tìm kiếm không mục đích như vậy cũng không phải là biện pháp hay a.”

” Chư vị ái khanh có ý kiến gì không?” Sở Uyên nói: ” Nói ra nghe một chút.”

” Hoàng thượng.” Đào Nhân Đức nói: ” Nếu thật sự là bị người tập kích bất ngờ bắt đi, chỉ sợ chín phần mười là do nghịch tặc gây ra.”

” Sở Hạng?” Sở Uyên gật đầu: ” Trẫm cũng nghĩ như vậy.”

Trước đó số lần lui tới giao thiệp giữa Bạch Tượng quốc và Đại Sở cũng không nhiều lắm, lần này quốc chủ của Bạch Tượng quốc tự mình bắc thượng, đây xem như là động thái thân mật nhất trong mấy năm qua của hai nước, bởi vậy Sở Uyên cũng phải tìm hiểu đôi điều về Bạch Tượng quốc. Lần này Nạp Ngõa đột nhiên mất tích một cách thần bí ở ngay tòa núi bên ngoài vương thành, mặc dù mọi người trong triều đình đều có thể đoán ra được kẻ chủ mưu phía sau màn chính là Sở Hạng, nhưng chẳng khác nào người bị che mất một mắt, nhìn không rõ được tình hình hiện tại, không ai biết rốt cuộc Sở Hạng làm vậy là vì mục đích gì, muốn giết người rồi gài tang vật vu oan cho Đại Sở, hay là muốn bắt cóc để đem ra đòi điều kiện, hoặc cũng có thể là muốn nhân cơ hội này công chiếm Bạch Tượng quốc, dùng để đối phó với Đại Sở trong tương lai. Suy đoán nào cũng đều có thể là sự thật, rồi lại không thể xác định chắc chắn được, chỉ có thể ngồi lo lắng suông.

Bước ra từ Ngự thư phòng, Sở Uyên cảm thấy có chút bức bối, Tứ Hỉ công công nhỏ giọng bẩm báo: ” Hoàng thượng, Tây Nam Vương đã trở về.”

Sở Uyên vội vã trở về tẩm cung, thấy Đoạn Bạch Nguyệt đang đứng bên cạnh bàn rót nước uống.

” Sao rồi?” Sở Uyên hỏi.

Đoạn Bạch Nguyệt lắc đầu: ” Không thu hoạch được gì.”

Sở Uyên thở dài: ” Một canh giờ trước Hướng Liệt trở về, cũng nói là không tìm ra được bất kì đầu mối nào.”

” Rõ ràng là đối phương đã chuẩn bị từ trước, ngọn núi lớn như vậy, có thể dễ dàng tìm ra mới là kì quái.” Đoạn Bạch Nguyệt nói: ” Hiện nay toàn bộ đường ra vào núi đều đã bị phong bế, cùng lắm thì tốn nhiều thời gian một chút thôi, dù sao cũng sẽ tìm được, không cần lo lắng.”

” Nếu thứ chúng ta tìm được là thi thể thì sao?” Sở Uyên hỏi.

” Giữ lại mạng Nạp Ngõa và Kim Xu có lợi hơn so với tạo ra hai cỗ thi thể nhiều lắm.” Đoạn Bạch Nguyệt nói: ” Càng khỏi nói tới trượng phu Khôn Đạt của Kim Xu, đó chính là đại thương bang của rất nhiều đảo quốc ở Nam Dương, cho dù chỉ là lưu lại mạng sống để bức bách hắn đòi vàng bạc tiền của rồi mới giết thì cũng là lựa chọn có lời hơn.”

Sở Uyên hỏi: ” Ngươi đang trấn an ta đó sao?”

” Cái này gọi là luận sự.” Đoạn Bạch Nguyệt đưa cho Sở Uyên một chén trà: ” Nạp Ngõa có một đệ đệ tên là Nạp Tây Thích, đoạn thời gian Nạp Ngõa không ở Bạch Tượng quốc này, chuyện xử lý chính sự chắc đều được giao lại cho hắn, nghe nói là một kẻ cứng đầu, không dễ trêu chọc.”

” Vậy thì càng phải nhanh chóng tìm được người.” Sở Uyên nhíu mày: ” Nếu không lại sẽ vô duyên vô cớ rước thêm một kẻ địch.”

Đoạn Bạch Nguyệt ngồi xổm trước mặt hắn: ” Nóng lòng quá nên ngốc rồi?”

” Cái gì?” Sở Uyên ngồi trên ghế, nhìn thẳng Đoạn Bạch Nguyệt.

” Trước đây lúc ta ở Bạch Tượng quốc, có nghe đồn rằng quan hệ giữa Nạp Tây Thích và ca ca của hắn là Nạp Ngõa cũng không tốt đẹp gì.” Đoạn Bạch Nguyệt nói: ” Loại quan hệ ngươi tranh ta đoạt giữa huynh đệ ruột thịt này, ngươi hiểu rõ ràng nhất đúng không?”

Sở Uyên gật đầu.

” Nạp Ngõa đi vương thành Sở quốc lần này chỉ là động thái bí mật, tất nhiên hắn sợ tin tức này truyền ra ngoài hơn bất kì ai, để tránh bị các đảo quốc khác ở Nam Dương biết được, phái sứ thần tới Đại Sở trước cướp chén canh.” Đoạn Bạch Nguyệt nói: ” Chẳng qua là có thể giấu diếm người ngoài, còn người trong nhà thì không lừa được.”

” Ý của ngươi là Nạp Tây Thích cấu kết với Sở Hạng, tiết lộ hành tung của Nạp Ngõa sao?” Sở Uyên hỏi.

Đoạn Bạch Nguyệt nói: ” Chỉ là suy đoán mà thôi.”

” Khoảng hai ngày nữa Kim Thái cũng tới vương thành rồi.” Sở Uyên nói: ” Hắn vốn là muốn tới gặp muội muội, nhưng bây giờ lại xảy ra chuyện này, đến lúc biết chuyện chắc chắn sẽ lại ầm ĩ lên.” Chưa kể gì khác, chỉ nghĩ tới chất giọng ồm ồm kia lải nhải cằn nhằn bên tai thôi là đã thấy đau não kinh khủng rồi.

” Hôm nay ngự lâm quân vẫn đang tiếp tục tìm kiếm trong núi, một lúc nữa ta cũng sẽ qua đó hỗ trợ.” Đoạn Bạch Nguyệt nói: ” Tối nay không trở lại.”

” Trên núi cũng không thiếu một mình ngươi.” Sở Uyên nói: ” Đừng chạy đi chạy lại nữa, giống như những gì Lưu ái khanh vừa nói, cứ tìm kiếm không mục đích như vậy cũng không phải là biện pháp, một đêm không ngủ rồi, đi nghỉ ngơi đi.”

” Thả lỏng tâm tình một chút.” Đoạn Bạch Nguyệt vỗ vỗ ngực hắn: ” Giao cho ta là được.”

” Giao cho ngươi, là có thể biến ra người của Bạch Tượng quốc sao?” Sở Uyên hỏi.

Đoạn Bạch Nguyệt nói: ” Ừ!”

Sở Uyên nhìn thẳng hắn một lúc, dở khóc dở cười, đưa chân đá đá hắn: ” Ta đang nói chính sự.”

“Ta biết.” Đoạn Bạch Nguyệt đứng dậy, mở cửa để Tứ Hỉ mang đồ ăn vào phòng.

Sở Uyên nói: ” Không có khẩu vị.”

” Coi như là ăn cùng ta đi.” Đoạn Bạch Nguyệt ngồi xuống đối diện với hắn: ” Ở trong núi suốt bảy tám canh giờ, ngay cả một giọt nước cũng không có mà uống.”

Sở Uyên đưa tay lên, rầu rĩ vỗ vỗ gò má Đoạn Bạch Nguyệt: ” Khổ cực ngươi.”

Đoạn Bạch Nguyệt lắc đầu cười: ” Mới có chút chuyện nhỏ thôi mà đã mặt ủ mày chau. Tây Nam Vương mưu phản hơn mười năm cũng chưa từng thấy ngươi nhíu mày một cái.”

Sở Uyên nói: ” Mệt.” Khó khăn lắm người thương mới tới vương thành, còn chưa vui vẻ được một ngày đêm đã xảy ra chuyện, là ai rồi cũng sẽ thấy mệt mỏi.

Đoạn Bạch Nguyệt ôm hắn vào lòng: ” Ăn cơm xong, ta cùng ngươi ngủ một giấc nhé?”

Sở Uyên nói: ” Ừ.”

” Sợ cái gì, có ta đây rồi.” Đoạn Bạch Nguyệt ghé vào tai hắn nhỏ giọng dỗ dành: ” Trời có sập xuống ta cũng sẽ chống lên cho ngươi.”

Sở Uyên ôm chặt lấy Đoạn Bạch Nguyệt: ” Ừ!”

Đoạn Bạch Nguyệt cười cười, cũng không nói thêm gì nữa, ôm hắn ngồi như vậy một lúc lâu, đến khi nghe bên ngoài truyền tới tiếng bước chân của nội thị thì mới buông ra.

Thức ăn vô cùng thanh đạm, hai người ăn cơm xong thì Tứ Hỉ công công lại tới thông truyền, nói là Lễ bộ Lý đại nhân cầu kiến.

” Có việc gì gấp sao?” Đoạn Bạch Nguyệt hỏi.

Tứ Hỉ công công nói: ” Nhìn không giống có việc gấp lắm.”

” Không gặp.” Đoạn Bạch Nguyệt nói: ” Bảo hắn ngày mai trở lại đây.”

Tứ Hỉ dè dặt đưa mắt nhìn Hoàng thượng, chỉ thấy Hoàng thượng nhà mình đang tựa cằm trên bàn đờ người ra, vì vậy cúi đầu dạ một tiếng, vội vàng lui ra ngoài.

Sở Uyên lấy tay che lỗ tai.

Vì vậy Đoạn Bạch Nguyệt lại mở cửa, nói: ” Trừ khi thực sự có việc gấp, nếu không hôm nay ai tới cũng không gặp.”

Tứ Hỉ nói: ” Dạ!”

Sở Uyên nhìn Đoạn Bạch Nguyệt: ” Ngươi giả truyền thánh chỉ.”

” Vậy cho ngươi đánh một cái.” Đoạn Bạch Nguyệt đưa tay.

Sở Uyên phàn nàn: ” Choáng váng đầu.”

Đoạn Bạch Nguyệt ôm hắn lên đi thẳng vào nội thất.

Tứ Hỉ công công đứng bên ngoài cúi đầu, mỗi lần Tây Nam Vương tới, Hoàng thượng đều như biến thành một người khác vậy.

Thật sự là rất tốt.

Cho dù Nạp Ngõa đã mất tích.

Cũng vẫn là rất tốt rất tốt.

Sau khi dỗ Sở Uyên ngủ say, Đoạn Bạch Nguyệt mới giục ngựa ra khỏi thành tới núi Miên Nha.

Chi quân đội mới được điều tới sát nhập vào lực lượng ngự lâm quân, hầu như bao vây toàn bộ ngọn núi không chừa lại khe hở nào. Tuy cũng có người vô cùng kinh ngạc, không biết vì sao tự nhiên Tây Nam Vương lại xuất hiện ở đây, nhưng thấy hắn và Triệu Việt, Hướng Liệt trò chuyện với nhau rất vui vẻ thân thiết, thầm nghĩ có lẽ Hoàng thượng cũng biết việc này, bởi vậy cũng không ai hỏi gì.

Bởi tây nam núi nhiều rừng rộng nên Đoạn Bạch Nguyệt cũng coi như là ở trong rừng núi lớn lên, đối với loại địa hình này hiểu rõ như lòng bàn tay. Không bao lâu sau đã tách khỏi đại quân, một mình đi dọc theo một dòng suối nhỏ. Trời cuối thu nên các lùm cỏ trong núi cũng hơi khô héo, lượng nước trong dòng suối giảm xuống, bùn đất hai bên bờ bị mặt trời chiếu rọi đã hơi khô nứt trên bề mặt, nếu có người dẫm lên thì dấu chân lưu lại cũng đặc biệt rõ ràng.

Một lùm cỏ nước và bèo bị người nào đó dẫm loạn cả lên, chỗ thân và lá cỏ bị dẫm gãy còn lưu lại chút nhựa chảy ra, lại đi tiếp vài bước nữa thì thấy một mảng cỏ nước lớn đã gãy lìa, thậm chí còn có vài….vết máu.

Đoạn Bạch Nguyệt bất động thanh sắc cầm chắc chuôi kiếm, từng bước từng bước tiến về phía lùm cỏ.

Xung quanh cực kì yên tĩnh.

Một đôi giày thêu hoa dính đầy bùn đất, gấu váy ngâm trong nước bùn lộ ra một mảng màu vàng nhạt, nhìn tiếp lên phía trên thì thấy cánh tay phải của một nữ tử trẻ tuổi có mang chiếc vòng ngọc.

Đoạn Bạch Nguyệt chậm rãi đẩy bụi cỏ nước trước mặt ra.

Kim Xu hai mắt nhắm nghiền, hơn phân nửa cơ thể đều bị bao phủ bởi nước bùn, không biết còn sống hay đã chết.

Đoạn Bạch Nguyệt kéo nàng ra khỏi vũng bùn, đưa tay dò xét hơi thở thì thấy vẫn còn một tia hô hấp yếu ớt, vì vậy lấy trong ngực ra một viên thuốc đút vào miệng nàng, sau đó mang theo nàng xuống núi đi thẳng về hoàng cung.

Hầu như toàn bộ thái y trong Thái Y Viện đều được mời tới thiên điện, sau khi hội chẩn thì đều báo lại là không đáng lo ngại, chỉ bị trúng thuốc mê, không bao lâu nữa sẽ tỉnh.

” Chưa nói những chuyện khác.” Đoạn Bạch Nguyệt nói: ” Chí ít cũng có thể yên lòng Kim Thái rồi, chờ Kim Xu tỉnh lại thì có thể biết chuyện gì đã xảy ra.”

Sở Uyên gật đầu, đưa tay giúp hắn lau trán: ” Đêm nay không cho phép đi đâu nữa, phải nghỉ ngơi.”

Đoạn Bạch Nguyệt nắm tay Sở Uyên, thuận thế hôn một cái.

Tứ Hỉ đứng bên ngoài nói: ” Hoàng thượng, Đào đại nhân và Lưu đại nhân cầu kiến.”

Đoạn Bạch Nguyệt đảo mắt trắng dã, con ngươi hầu như muốn lật lên trời.

Sở Uyên buồn cười: ” Thái độ tốt một chút.”

” Không.” Đoạn Bạch Nguyệt nói: ” Dù sao hắn cũng không nhìn thấy.”

” Ai nói không nhìn thấy?” Sở Uyên vỗ vỗ bờ vai của hắn, nói với Tứ Hỉ: ” Tuyên.”

Đoạn Bạch Nguyệt: “….”

” Ngồi xuống.” Sở Uyên nói: ” Hôm nay người người đều biết ngươi đã tới vương thành, còn muốn trốn đi đâu?”

Tâm tình Tây Nam Vương rất là tốt, chọn cái ghế mềm mại nhất ngồi xuống.

Đoạn này phải phụt cười, Hoàng hậu là phải ngồi ghế mềm nhất mới chịu, bảo sao sau này cứ đòi ngủ thảm lông công:))))

Đào Nhân Đức vào phòng, lại không ngờ được trong phòng còn có Đoạn Bạch Nguyệt, nhất thời sửng sốt một chút.

Lưu Đại Quýnh chắp tay đứng bên cạnh Đào Nhân Đức, ngược lại cực kì bình tĩnh — hắn vốn là đến để xem náo nhiệt a.

Sở Uyên hỏi: ” Hai vị ái khanh có chuyện gì sao?”

Đào Nhân Đức nhìn Đoạn Bạch Nguyệt một cái.

Tây Nam Vương nở nụ cười hết sức hiền lành.

Đào Nhân Đức: “….”

Đáy mắt Lưu Đại Quýnh tràn đầy đồng tình, mỗi lần đều là mấy câu kia, lăn qua lăn lại vẫn là “Tây Nam Vương lòng lang dạ sói”, rồi thì là “Không thể không đề phòng thành Đại Lý!”. Giờ tốt quá rồi a, ban ngày ban mặt gặp được chính chủ, nhưng một câu cũng không thể nói ra được, chắc là lão Đào đã nghẹn khuất chết rồi.

Sở Uyên lại nói: ” Từ lúc vào cửa đã nhìn chằm chằm người ta, chẳng lẽ Thái phó đại nhân đặc biệt đến đây để gặp Tây Nam Vương sao?”

Nụ cười trên mặt Đoạn Bạch Nguyệt lại càng thân thiết hữu nghị hơn, biểu thị “thụ sủng nhược kinh”!!!

Đào Nhân Đức nghẹn một chút, nói: ” Đúng vậy!”

Đoạn Bạch Nguyệt khiêm tốn nói: ” Không dám không dám!”

Lưu Đại Quýnh: “…Phụt!”

…..

Trong thoáng chốc, bầu không khí trong phòng rất là quỷ dị.

May là Thái phó đại nhân đúng lúc tìm được đề tài mới để nói: ” Vi thần nghe nói Tây Nam Vương vừa cứu được công chúa Cao Ly từ trong núi về?”

” Đang ở bên trong.” Sở Uyên nói: ” Thái y đang chẩn bệnh, nói một lúc nữa sẽ tỉnh.”

Lưu Đại Quýnh nói: ” Vậy là tốt rồi, vậy là tốt rồi.”

Vừa dứt lời thì có thái y ra bẩm báo, nói Kim Xu đã tỉnh lại, chẳng qua là….chẳng qua là….

Sở Uyên nhíu mày: ” Chẳng qua là sao?”

Thái y quỳ xuống đất nói: ” Bẩm Hoàng thượng, hình như công chúa Cao Ly mất trí nhớ rồi.”