Địa Hạ Phách Mại Sở

Quyển 1 - Chương 3

Lăng Việt ở sau khi mặc quần áo vào, bị nam nhân mua hắn bịt kín mắt, dẫn theo đi ra ngoài.

Người này thời khắc đó muốn giữ một khoảng cách lãnh đạm, khiến Lăng Việt suy đoán hắn cũng không phải là người chân chính mua hắn.

Lăng Việt vuốt ghế ngồi thuộc da dưới tay, lại sờ sờ kết cấu cửa, đại khái có thể đoán được hắn bị đẩy lên loại nhỏ phi hành khí, chắc là một chiếc phi thuyền gia dụng.

Cùng với hoảng động nhỏ nhẹ, phi thuyền bay lên.

Kế tiếp, Lăng Việt bị đè xuống tiêm thuốc mê, ngủ thẳng một mạch đến khi hạ cánh.

Hậu di chứng khiến Lăng Việt đầu rất choáng, hắn ngồi xuống thật lâu mới hoàn toàn thanh tỉnh.

Gian phòng lắp đặt thiết bị phong cách Âu Châu xa hoa, giường đặc biệt lớn, chiếm gần nửa phòng.

Lăng Việt cảm thấy trên người trống rỗng, cúi đầu vừa nhìn, trên người bị thay đổi một bộ áo ngủ mỏng khinh bạc, màu đen của giường làm lộ rõ màu da hắn nguyên vốn cũng không khỏe mạnh càng thêm tái nhợt.

Cũng không cảm thấy lạnh, chỉ là bởi vì trong phòng có mở hệ thống sưởi.

Lăng Việt nhảy xuống giường, đi chân trần đẩy cửa ra, đứng ở trong hành lang sửng sốt, đây là lầu hai, cúi người nhìn lại, dưới lầu rộng rãi có vài tên người hầu đang quét dọn.

Khoảng cách quá xa, cũng nhìn không ra là người máy hay là người thật.

Lăng Việt chạy xuống lầu, chính người nọ vừa mới ở viện bán đấu giá mua hắn từ bên ngoài tiến đến, nhìn thấy Lăng Việt rồi nói, “Thỉnh không cần đi loạn, chủ nhân đêm nay sẽ trở về.”

Lăng Việt nhếch môi dưới, tĩnh táo nói, “Là ai?”

Đối phương nghiêm mặt nói, “Buổi tối ngươi sẽ biết, thuận tiện nhắc nhở ngươi, nơi này là tiểu đảo chủ nhân nghỉ ngơi, linh vũ hào (máy bay chuyên dụng) sẽ đúng giờ đưa đón, trừ phi ngươi có thể bơi về lục địa, bằng không không cần đào tẩu.”

Linh vũ hào là phi thuyền dân dụng tân tiến hiện nay, giá trị chế tạo rất cao, tính năng trác việt, không chỉ có thể đại triện thủ cước ở lục địa và không trung, còn có thể lặn xuống đáy nước trăm mét, sánh ngang loại tàu ngầm nhỏ.

Lăng Việt ngực hơi lạnh, trên mặt dậy sóng nhưng không sợ hãi.

“Ta là Niếp Văn, có chuyện gì ngươi có thể tìm ta, gọi người hầu cho ta biết là được, hoặc là dùng bộ đàm, trên vách tường bên tay phải cửa, nhấn 001 có thể trực tiếp gọi đến phòng của ta, lúc ta không có mặt, mời nhẫn nại.” Niếp Văn nhìn như cung kính nói.

Một bộ trung cẩu dáng dấp, người như vậy Lăng Việt thấy nhiều rồi, biết hắn cái gì cũng sẽ không nói.

Lăng Việt cười lạnh một tiếng, “Ta đói bụng.”

Hắn quả thực đói bụng, ở nơi Cầm Khâm một ngày đêm, Cầm Khâm chích cho hắn một chén nước trong.

Niếp Văn khom lưng nói, “Tốt, thỉnh ngài ở trong phòng chờ, thức ăn lập tức sẽ phái người đem vào. Kiểu Trung Quốc hay kiểu Âu Tây?” Dứt lời làm ra tư thế mời, ý bảo Lăng Việt trở về phòng.

“Kiểu Trung Quốc.”

Lăng Việt trở lại bên trong phòng, kéo ngăn tủ bắt đầu tìm y phục, nhưng lần kéo tất cả ngăn, ngoại trừ đồ lót hay các loại áo ngủ, áo ngủ đều là mỏng như lụa, thấu như cánh ve, dụng ý rất rõ ràng có thể thấy được.

Lăng Việt bỗng nhiên cảm thấy một trận ngất xỉu, vội vã tựa trên cửa tinh tế thở dốc, chờ cảm giác hôn mê qua đi, mới lấy ra một bộ tương đối kín đáo chút cầm trên tay.

Bên trong phòng là có cả phòng tắm, Lăng Việt khóa cửa, mở vòi sen.

Nước nóng trút xuống người hắn, thấm ướt y phục đơn bạc, Lăng Việt lại cởi nó ném bên cạnh bồn tắm.

Cọ rửa thân thể, Lăng Việt quay qua cái gương trên bồn rửa mặt đờ ra, đó là bộ áo ngủ màu đen, mặc dù y phục của hắn không có thấu quang như vậy, nhưng vẫn là xa xa vượt qua phạm vi tiếp thu của Lăng Việt. Hai tay chà xát cánh tay một chút, Lăng Việt đem nước lạnh dội lên mặt.

Gian phòng ám tàng âm thanh hệ thống bỗng nhiên được nối đến, truyền ra thanh âm: “Ngài khỏe, cơm nước của ngài đã chuẩn bị ổn thỏa.”

Lăng Việt rút ra khăn mặt lau sạch giọt nước sau đó thuận thế khoác lên trên đầu, kéo cửa bán trong suốt, tượng điêu khắc gỗ văn cổ trên bàn trà sau đó dọ lên hai món mặn, một chén cơm và một cái đĩa hoa quả.

Lăng Việt một tay lau tóc ngồi vào ghế sa lon, tay kia cầm lấy chiếc đũa chọn vài món, đưa lên cái miệng nhỏ rồi để vào trong…

Nhai vài cái, Lăng Việt để đũa xuống, ngẩng đầu ở bên trong phòng nhìn bốn phía xung quanh, sau đó bưng thức ăn đổ vào trong bồn cầu, chỉ chừa lại ít canh thừa, thoạt nhìn như là ăn xong rồi.

Ngoại trừ hoa quả là chân chính vào bụng Lăng Việt, cái khác tất cả đều cấp cống thoát nước.

Lăng Việt nằm ở trên giường, tuy rằng thấp thỏm trong lòng, nhưng chung quy chống đỡ hết mức hai ngày này lăn qua lăn lại, dần dần đi vào giấc ngủ.

Thẳng đến bóng đêm phủ xuống, mây hồng sáng lên.

Lúc Niếp Văn gõ cửa, Lăng Việt kỳ thực đã tỉnh, nhưng hắn không hề động, đợi được Niếp Văn mở miệng hắn mới mở mắt ra.

Con ngươi màu đen nhìn chằm chằm vào Niếp Văn, Lăng Việt nói, “Ngươi cho ta ăn cái gì?”

“Ngươi nên đi gặp chủ nhân.” Niếp Văn quay đầu nói, “Đi thôi!”

Một gã nam nhân vóc người khỏe mạnh đứng ở phía sau Niếp Văn, nam nhân lộ ra cổ màu đồng trên có một chuỗi chữ số mã hóa màu đen, nguyên lai là người máy.

Tuy rằng hiện nay cơ giới thể nghiên cứu tương đối thành thục, nhưng phần lớn dùng trong quân sự và nghiên cứu khoa học, người máy dân dụng chân chính chưa mở rộng tới bình dân, giá trị chế tạo rất cai và phí bảo trì còn không bằng mời người làm việc. Bất quá gần đây giá cả cơ giới thể đã dần dần giảm bớt, Lan gia cũng có một chút cơ giới thể đang vì Lăng Việt công tác, tin tưởng tiến nhập gia đình thời gian đã sắp tới.

Niếp Văn chỉ vào Lăng Việt, “Ôm hắn đến chủ nhân ngọa thất.” (phòng ngủ)

Lăng Việt nhếch khóe miệng, “Tại sao không tự mình ôm ta?”

Niếp Văn giương môi dưới, hình như có tiếu ý nhưng lập tức tiêu thất.

“Ngươi, kêu chủ nhân hắn?”

“Đang giả bộ ngu sao? Rất rõ ràng ta là một quản gia.” Niếp Văn sửa lại cà vạt của mình, “Mặc dù có thời gian cũng sẽ kiêm chức thư kí.”

Mặc dù là ở trong một căn biệt thự, nhưng phòng Lăng Việt lại cùng phòng ngủ Niếp Văn một nam một bắc cách xa nhau khá xa.

Lăng Việt bị ném ở trên thảm, sau đó Niếp Văn và người máy ôm hắn cùng nhau rời khỏi, mang đến cửa phòng.

Phòng ngủ diện tích ước chừng là gấp đôi gấp ba phòng Lăng Việt đang ở, trang trí tinh xảo, vật trang trí đại khí nhi phục cổ, ở nơi này kim khí đương đạo thế giới đúng là khó có được.

Phòng trong chỉ mở một ngọn đèn bàn và một ngọn đèn tường, tản mát ra quất sắc noãn quang. (ánh sáng vàng ấm áp)

Lăng Việt hít một hơi thật sâu, lòng bàn tay nắm chặt, hắn nghe được tiếng nước từ phòng tắm truyền tới.

Cũng không lâu lắm, cửa phòng tắm mở, nam nhân chỉ khoác một kiện áo choàng tắm đã đi tới, Lăng Việt vẫn ngồi ở thảm thượng nín hơi mà đợi cuối cùng cũng thấy rõ mặt của hắn ———

“Niếp Tiềm…” Lăng Việt tự lẩm bẩm, tâm tư rất nhanh phiên chuyển, nhất định cùng tấm hình kia có liên quan, Tề Hi tên hỗn đản này, chẳng lẽ đem người bên cạnh Niếp Tiềm đưa qua điều giáo.

Niếp Tiềm chân trần, đi tới bên người Lăng Việt, “Thức dậy tới sao? Niếp Văn hẳn là cho ngươi uống thuốc, đừng lo lắng, chỉ là cho ngươi suy yếu một ít.”

Lăng Việt liền ở tư thê nằm, khẽ giải thích rõ, “Ta cái gì cũng không biết, Niếp tiên sinh, người kia là Tề Hi đưa tới, lúc ngươi đi người đã bị đón đi, ta lúc đó là thật không có nhớ tới, đứa bé kia chỉ đợi vài ngày, ta cai gì cũng chưa từng làm, sau lại ta thấy ảnh chụp suy nghĩ thật lâu, mới nhớ tới … Vốn nhanh chóng cùng ngài liên hệ, thế nhưng bận bịu lại quên…”

“Phải?” Niếp Tiềm ngồi vào mép giường, bất dĩ vi nhiên (không cho là đúng) nói, “Muốn ta ôm ngươi lên giường sao?”

Lăng Việt mạnh mẽ nhiên ngẩng đầu, trong mắt không thể tin, “Niếp tiên sinh?!”

Niếp Tiềm dây lưng áo choàng tắm tản ra, bên trong trống không, ngay cả nội khố cũng không có mặc, dưới cơ bụng hoàn mỹ là tính khí đã bộc phát và bộ lông rậm rạp.

Lăng Việt khóe mắt trực khiêu, thanh âm run rẩy thương cảm, “Niếp tiên sinh, ngài tha thứ ta đi, ta bất quá là một binh sĩ, ta thực sự cái gì cũng không biết.”

Niếp Tiềm cột chắc đai lưng, cúi người nắm quai hàm Lăng Việt, “Ngươi là một người thông minh, sở dĩ không nên làm chuyện điên rồ, lại đây.”

Lăng Việt lần thứ hai mắt thấy Niếp Tiềm, nhưng không hèn mọn như vừa nãy, “Niếp tiên sinh nhất định phải lăn qua lăn lại ta đây là tiểu nhân vật?”

Niếp Tiềm trên mặt cười, không để ý lắm hời hợt, “Chưa nói tới, chẳng qua là cảm thấy ăn cũng không tệ lắm.”

Lăng Việt thu hồi ánh nhìn, lặng yên một lúc lâu, “Ta hiểu được.” Hắn than thở một tiếng, ngồi trên thảm, tựa hồ có chút không cam lòng giãy giụa nói, “Thế nhưng, ngài ít nhất phải để ta chết phải hiểu a?”

Thấy đối phương mang vẻ mặt tuyệt vọng nhàn nhạt, Niếp Tiềm bụng dưới hỏa thiêu đắc việt liệt liễu, trong đầu có vô số ý niệm đen tối trong đầu hiện lên, mà ý niệm trong đầu ngòi nổ khi hắn lần đầu tiên nhìn thấy Lăng Việt thì cũng đã mai phục, bất quá bởi vì liên lụy đến chuyện trọng yếu hơn, mới để cho hắn đối Lăng Việt nhiều phần kiên trì hơn.

Niếp Tiềm đi tới tủ cạnh đầu giường, kéo ngăn, ném cho Lăng Việt một xấp giấy, Lăng Việt từ dưới đất nhặt lên.

Là hợp đồng, hơn nữa còn là hợp đồng buôn bán của Lan gia, “Ngươi mua Phong Diệp?” Lăng Việt hỏi. Chẳng lẽ là hắn đã đoán sai? Là tiểu quỷ người cá hại hắn?

“Không sai, đêm đó đi tìm ngươi thuận tiện liền nuôi. Ngươi nhưng thật ra lòng dạ ác độc, tiểu gia khỏa khóc sưng cả hai mắt.”

Lăng Việt tiếp tục đi xuống, đây mới là nguyên nhân.

Là hợp đồng điều giáo của người thiếu niên Tề Hi đưa tới, “Niếp tiên sinh, xem ra, ta là thật đắc tội ngài.”

“Không sai.” Niếp Tiềm thong thả bước đến bên người Lăng Việt, trên tay bưng một ly rượu đỏ, nhẹ nhàng lay động, bỗng nhiên hướng mặt Lăng Việt dội tới, “Ngươi biết hắn là ai sao?”

Lăng Việt cũng không né tránh, tùy ý để mặt mình bị vẩy, trừng mắt nhìn, giọt nước chen rơi trên mí mắt, nhìn phản ứng Niếp Tiềm chỉ biết không phải tầm thường, “Chẳng lẽ là con trai ngươi?”

Hắn vốn là tùy miệng nói bậy, Niếp Tiềm lại ngồi xổm trước mặt Lăng Việt, hung hăng tát hắn một cái, “Ta biết ngươi không có thực sự chạm qua hắn, sở dĩ ngươi có thể sống đến bây giờ.”

Lăng Việt ngạc nhiên, thật chẳng lẽ là con của hắn? Thiếu niên kia chừng mười lăm tuổi, Niếp Tiềm bất quá ba mươi tuổi đầu, không phải là không có khả năng.

Niếp Tiềm nhịn đến bây giờ đã hết sức căng thẳng, hắn xốc cánh tay Lăng Việt lên, một tay dem hắn đờ ra ném tới giường lớn. Lăng Việt nhận mệnh thở dài một tiếng, chủ động nằm ở trên giường mở đùi.

Lăng Việt thức thời, khiến Niếp Tiềm hài lòng nhảy đến trên người hắn, sờ lên bắp đùi trơn tuột của hắn.

Lăng Việt vui vẻ thuần khiết, đó là một thói quen tốt, bởi vì hắn sẽ chủ động rửa sạch xong thân thể, đến nỗi phía sau, qua tối nay, hắn sau đó cũng sẽ tự động chuẩn bị sẵn sàng.

Niếp Tiềm lấy ra mũ đã chuẩn bị cho mình đội.

Lăng Việt nhíu mi, Niếp Tiềm nói rõ muốn trực tiếp ra trận, “Niếp tiên sinh, để cho ta tới.” Vừa nói vừa lấy cùi chỏ nâng thân thể ngồi dậy, hai tay ôm lấy cổ Niếp Tiềm, mặt mày ẩn tình nhìn hắn, “Nếu bị ngià mua, ngài còn vội cái gì?”

Niếp Tiềm ánh mắt lộ ra vài phần hết ý nhìn Lăng Việt.

Lăng Việt tại Niếp Tiềm ngầm đồng ý quỳ xuống ngồi ở trên giường, đầu gối lọt vào trong sàng đan mềm mại, ngón tay trắng mịn non mềm luôn luôn mang cái bao tay, giống như không có xương, Lăng Việt xoa bóp cổ xoa Niếp Tiềm, sau đó khẽ mở đôi môi hôn lên xương quai xanh của Niếp Tiềm…

Niếp Tiềm rất hưởng thụ, Lăng Việt thành thạo trong lĩnh vực này, nhân thể huyệt vị hắn nhược chỉ chưởng, trong quá trình điều giáo, những kiến thức này có thể giúp hắn rất nhanh phục tùng con mồi.

Niếp Tiềm híp mắt lại, Lăng Việt bắt đầu hôn lỗ tai của hắn…

Một giây kế tiếp, Niếp Tiềm hung hăng đẩy ra Lăng Việt, nắm tay đổ ập xuống hướng Lăng Việt.

“…” Lăng Việt sai lệch ngã xuống giường, khóe miệng tràn ra đầy tơ máu.

“Đồ đê tiện!” Niếp Tiềm giận không kiềm được nắm tóc của hắn, đem hắn kéo dài tới bên cạnh mình.

Niếp Tiềm thân thủ sờ lên gáy, thu hồi trên tay nhuộm không ít tơ máu…

Lăng Việt nắm chặc tay trong lòng cất nửa đoạn nha xoát (bàn chải đánh răng), rất ngắn, nhưng tại thời cơ và vị trí thích hợp, nửa đoạn plastic này cũng là có thể sát nhân.

Đáng tiếc Niếp Tiềm luôn luôn cảnh giác cao, hơn nữa hắn vừa học qua chút không thủ đạo (Karate) và đài quyền đạo (Taekwondo), lúc Lăng Việt sát tâm sơ hiện, lúc tay hắn đặt ở cổ bắt đầu hiện ra cảm giác vi diệu dị dạng, Niếp Tiềm liền đẩy hắn ra.

Nhưng Lăng Việt còn là liều mạng đâm hắn bị thương.

Mặt Lăng Việt rất nhanh sưng lên, trong cổ họng tràn đầy máu tanh.

“Không có giết ngươi, coi như ta không may!” Lăng Việt mở miệng, khóe miệng một trận co rút đau đớn, biểu tình lại hung ác độc địa tựa như lang. (lang = sói)

Niếp Tiềm đen mặt lộ ra dáng tươi cười, “Lăng lão bản quả nhiên là một rắn rết mỹ nhân!” Hắn giơ lên mặt Lăng Việt, ngón tay cố sức ấn trên chỗ đau của hắn, “Ta luôn luôn có cừu oán tất báo, bất quá cũng đừng quá lo lắng, ngươi ở đây trên người ta lưu một vết thương, ta sẽ trả lại cho ngươi gấp mười!”

Niếp Tiềm nắm cổ Lăng Việt, cưỡi trên người hắn, đoạt lấy hung khí trong tay hắn.

“Niếp tiên sinh!” Lăng Việt thở phì phò, nói, “Ngươi sẽ không phải là không động được Tề Hi, cho nên đem ta ra trút giận a!”

Niếp Tiềm dùng đầu ngón tay cọ qua khóe miệng bị nứt của Lăng Việt, “Không nên đánh trống lãng…”

“Phi!” Lăng Việt không phản kháng mới nhu thuận, như một cá mất nước không ngừng đạn động.

Niếp Tiềm vững vàng cố định tứ chi của hắn, Lăng Việt khí lực dùng hết, cả người nhuyễn miên vô lực, nhấn điện thoại đầu giường, “Niếp Văn, mang cho ta bao thương khẩu.” (giống như hộp cứu thương)

Điện thoại đầu kia, kinh hoảng hỏi, “Xảy ra chuyện gì? Cần gọi bác sĩ sao?”

“Không cần! Lập tức tới ngay.”

Niếp Văn hiểu được cấp cứu đơn giản, vết thương Niếp Tiềm cũng đúng là không sâu, chỉ là một vết thương, sở dĩ trải qua xử lý, chỉ dán một khối băng gạc.

“Niếp Văn.” Niếp Tiềm đối Niếp Văn gần ra cửa nói, “Đem bình rượu đế cho ta.”

Lăng Việt hai tay bị trói lên đỉnh đầu cũng cố định ở trên giường, hai chân mở rộng ra, hai mắt cá chân chia ra bị chăn đơn cuốn lấy thắt ở cuối giường.

Niếp Tiềm ngồi ở trên chân của hắn, ngón tay chuyển động chuôi nha xoát.

“Từ nơi này bắt đầu?” Niếp Tiềm thấp giọng hỏi Lăng Việt, “Ở đây có được hay không?” Niếp Tiềm vỗ về vai phải của hắn.

Lăng Việt nhếch khóe miệng, tựa hồ phải nói ra lời châm chọc, nhưng cuối cùng hắn chậm rãi hai mắt nhắm nghiền, một bộ tùy ngươi thế nào đều không sao cả. Niếp Tiềm nhìn xuống đoạn chuôi nha xoát đoan, mặt trên còn vươn chút vết máu.

“!”

Lăng Việt mi tâm của thoáng cái đánh kết, vai phải một trận đau nhức.

Lăng Việt đầu vai vốn là có Cầm Khâm tạo thành thương, Niếp Tiềm nhẹ nhàng chạm đến lúc còn không cảm thấy đau, nhưng Niếp Tiềm đem nửa đoạn hung khí cắm vào trong thịt hắn!

Lúc rút ra vừa một trận đau nhức, Niếp Tiềm ghé vào lỗ tai hắn thấp giọng nói, “Lần thứ nhất…”

Lăng Việt nuốt nước miếng, lông mi run rẩy, Niếp Tiềm là có thật không.

Cái thứ hai hạ lạc bên vai trái, thứ tam hạ lạc bên cánh tay phải, thứ tư hạ bên chân trái… Lăng Việt trên mặt đầy mồ hôi, đôi môi bị chính mình giảo phá, con ngươi cuối cùng cũng mở ra, vụ khí mông mông nhìn Niếp Tiềm.

Niếp Tiềm không động đối với hắn cười cười, đem chuôi nha xoát đặt ở trên mặt hắn cọ rơi giọt máu, “Còn sáu lần…”

Lăng Việt cổ họng nhúc nhích, thanh âm cứng rắn nói: “Ngươi cho ta một thống khoái a…”

Niếp Tiềm không mang theo tình cảm nhìn hắn, một lát sau, tiện tay vứt bỏ chuôi nha xoát máu dầm dề, “Giết ngươi, nói lời ngu ngốc gì?” Hắn cầm lấy rượu trên bàn, “Thoạt nhìn thật thảm, giúp ngươi tiêu độc!” Nói xong, Niếp Tiềm trực tiếp mở nắp bình, đem dịch thể dịch thể đổ trên vết thương của Lăng Việt.

“Tê…” Đau đến phảng phất gốc răng đều nhũn ra, Lăng Việt thấp thanh hút không khí.

“Còn dư lại sáu lần, ngươi muốn cả thảy, hay là lần sau?” Niếp Tiềm nhàn nhạt hỏi.

Lăng Việt sắc mặt trắng bệch, một lát mới nói, “Lần… Sau…”

“Tốt!” Niếp Tiềm nhấc cổ tay Lăng Việt, đem hắn kéo lên bay qua thân, “Chính nằm úp sấp hảo…”

“A!” Lăng Việt tiếng kêu thê lương, nhưng cái mông cũng chính hắn giơ lên.

Không có bôi trơn và mở rộng, Niếp Tiềm trực tiếp đâm vào hậu huyệt Lăng Việt.

Thủ đoạn của Niếp Tiềm rất rõ ràng, lần đầu tiên sẽ khiến con mồi thần phục, đồng thời sau đó cũng không dám phản kháng nữa, giãy dụa chỉ sẽ gặp phải tàn khốc hơn chèn ép.

Niếp Tiềm vỗ vỗ cái mông Lăng Việt, “Đừng kẹp chặt thế? Muốn ta cho ngươi nới lỏng sao?”

Vai Lăng Việt run lên, nao núng nói, “Không, không nên…” Cường lên tinh thần, nỗ lực thả lỏng bắp thịt không nghe theo.

Niếp Tiềm không cố sức, đem mình hoàn toàn mai nhập nội thể Lăng Việt, nhợt nhạt rung động mấy cái, bắt đầu trắng trợn rong ruổi.

Tiếng thân thể va chạm không dứt bên tai. Lăng Việt cắn cổ tay của mình, nước mắt không bị khống chế thấm ướt gối đầu.

Niếp Tiềm chưa đủ nắm đùi Lăng Việt, “Như vậy rất không thú vị, khiếu sàng (tiếng rên) cũng sẽ không? Lan gia của ngươi là điều giáo người khác sao vậy?”

Lăng Việt thân thể cương trực, ở trước dục vọngNiếp Tiềm lại mở miệng, trong miệng tràn ra nhàn nhạt thở dốc.

“Tốt!” Niếp Tiềm hơi cười giơ chân Lăng Việt, thật hay giả không thể nói, chỉ cần khiến hắn nghe là thật, khiến hắn thoải mái là được.

Kế tiếp Lăng Việt như là thay đổi cá nhân, đối sự xâm phạm của Niếp Tiềm hết sức phối hợp, không chỉ là rên rỉ, cơ nhục hậu huyệt cũng bắt đầu nghênh hợp động tác của Niếp Tiềm co rút lại nhúc nhích.

Như một tính nô phục tòng chủ nhân.

Niếp Tiềm mặc dù hưởng dụng không ngớt, nhưng động tác vẫn không có phần ôn nhu, động tác thô bạo như trước, lấy thỏa mãn tự thân làm trung tâm.

Phân thân đánh về phía niêm mạc ôn nhuận, Niếp Tiềm từ từ nhắm hai mắt trầm say ở trong thân thể Lăng Việt, tuy rằng lớn tuổi, mặt cũng không gọi được cực phẩm, nhưng thân thể này và kỹ thuật quả thật không tệ.

Niếp Tiềm tiết ra một lần, rút hết mũ dơ, vốn có hắn nghĩ trực tiếp cảm thụ một chút ôn độ nội huyệt Lăng Việt, nhưng nhớ tới Lăng Việt vẫn chưa súc ruột tẩy trừ, vẫn là đổi mũ mới.

Lăng Việt nằm ở trên giường, vết thương trên người còn đang co rút đau đớn, bao quát hậu huyệt bị thi bạo.

Đem Lăng Việt thay đổi một tư thế, tay Niếp Tiềm lần thứ hai xoa hông Lăng Việt. Lăng Việt chủ động gập chân, nâng lên thân thể đem phần eo đưa vào trong tay Niếp Tiềm.

Niếp Tiềm nhéo nhéo cái mông trơn truột mà co dãn của Lăng Việt, khen, “Xúc cảm không sai…”

Lần thứ hai tiến nhập cùng lần đầu tiên không có bất kỳ khác biệt nào, rất nhanh mà ngoan lệ, không hề cho Lăng Việt thời gian thích ứng, cắm xuống mà bắt đầu luật động, một lần lại một lần đâm…

Lăng Việt bán khóc bán vui thích rên rỉ, ngẩng mặt là thống khổ và đờ đẫn.

Đợi được Niếp Tiềm thỏa mãn, Lăng Việt bị ôm trở về phòng của mình. Niếp gia bác sĩ ở mười phút sau đi tới bên giường Lăng Việt, thay hắn xử lý vết thương.

Lăng Việt nói, “Ta nghĩ trước tiên nên tắm…”

Đối phương rất lãnh tĩnh nói, “Miệng vết thương của ngươi tốt nhất không nên đụng thủy, không sẽ lưu lại dấu vết…”

Dấu vết, sủng vật trên người kiêng kị nhất xuất hiện thứ này.

Lăng Việt tiếp tục nói, “Ta muốn tắm…” Lúc này đây, hắn đè xuống tay bác sĩ xử lý vết thương.

Bác sĩ phải dừng lại động tác trong tay, bất đắc dĩ nói, “Ta cần xin chỉ thị của Niếp tiên sinh.”

“Ta muốn đi WC, ngươi thuận tiện cũng xin chỉ thị đi.”

“…”

Đối phương tự không có nghe Lăng Việt châm chọc, đi tới ngoài phòng, không bao lâu liền đi đến, phía sau theo Niếp Văn và tên người máy kia ôm hắn đi gặp Niếp Tiềm.

Niếp Văn mỉm cười nói, “Ngươi rất thông minh, không có ăn mấy thứ kia.”

Lăng Việt: “Mấy thứ kia, kỹ lưỡng, không ai so với ta quen thuộc…”

“Đúng rồi!” Niếp Văn vỗ tay một cái, giọng nói bất thiện, “Ta đều đã quên, ngươi là điều giáo sư.”

Niếp Văn rất căm tức, những thuốc kia vốn là rất nhẹ, ngay cả hiệu quả hôi tình đều yếu ớt đắc khả dĩ quên, chỉ là khiến Lăng Việt không có khí lực, vì Niếp Tiềm không thích bạn giường như cá chết vậy. Nhưng bây giờ khỏe, Lăng Việt phản kháng lại làm Niếp Tiềm bị thương.

Lăng Việt cười nói, “Xin hỏi ta có thể tắm sao?”

“Đương nhiên!” Niếp Văn lui về phía sau, để người máy đem hắn ôm vào phòng tắm.

Niếp Văn đóng cửa cửa phòng tắm, cũng rất yên tâm lưu người máy kia ở bên trong.

Lăng Việt bị đặt trong bồn tắm, nước nóng lan tràn đến trên da thịt cảm giác khó chịu, vết thương khiến hắn rất khó nhẫn nại được kích thích nước nóng mang tới.

“Ngươi tên là gì?” Lăng Việt giả vờ bình tĩnh hỏi, hắn biết những … này nghĩ người máy đều có trí năng rất cao, không chỉ là tuân theo mệnh lệnh của chủ nhân, còn có thể độc lập suy nghĩ.

Nói chung vấn đề này không tính là khác người, “Nam nhân” nói, “Chủ nhân cũng gọi ta 『 lâm 』, ngươi tùy tiện gọi đi!”

Lăng Việt thấp đầu, lại mang nhãn mâu, thanh âm suy yếu mềm mại, “Thân thể ta rất đau, có thể đem nước điều ôn một chút sao?”

“Nam nhân” y theo yêu cầu Lăng Việt điều được nước ấm rồi, nhưng không có nhìn hơn Lăng Việt liếc mắt.

Lăng Việt trong lòng thất vọng, nét mặt như cũ nhẹ giọng nói, “Rất cảm tạ ngươi.”

“Không cần.” Lễ độ nhưng tuyệt đối làm bất hòa, đúng rồi, người máy tự nhiên sẽ không phản bội chủ nhân.

Lăng Việt cầm lấy khăn mặt cạnh bồn tắm lớn lau chùi thân thể, từ cổ đến mắt cá chân, bao gồm mặt bị đánh của và bị bộ vị thương.

Hậu huyệt, hắn là không muốn đụng, nhưng nghĩ đến nơi nào bị Niếp Tiềm tiến nhập qua, Lăng Việt vẫn là cắn răng dùng ngón tay mở ra, mặc cho nước nóng dũng mãnh vào. Niêm mạc bị xé rách đụng tới nước nóng, như là bị nước sôi lâm thượng đau nhức.

Lăng Việt cổ họng co giật, thật lâu mới chậm lại, khí tức chậm rãi bình phục, thân thể sau khi thích ứng, Lăng Việt đổ ra nửa bình sửa tắm dùng sức xoa nắn, bọt biển yêm đầy hơn nửa ngực.

Thẳng đến khi nước trong bồn tắm hơi lạnh, Lăng Việt mới do người máy đỡ từ bồn tắm lớn đứng dậy, sau đó mặc đối phương trùm lên hắn khăn tắm lớn, trực tiếp ôm ra phòng tắm.

Bác sĩ và Niếp Văn vẫn ở bên ngoài chờ, hai người ngồi trên ghế sa lon như đang nói chuyện, thấy Lăng Việt đi ra, bác sĩ dẫn đầu đứng lên, mở cái hòm thuốc.

Niếp Văn vấn, “Sẽ lưu lại dấu vết sao?”

Thầy thuốc kia nói, “Chỉ cần không phải dấu vết thể chất, hẳn không có vấn đề.”

Niếp Văn hài lòng gật đầu.

Lăng Việt bị an trí quay về trên giường, nhưng không có đắp chăn, thân thể trần truồng bị hắn chà xát đến đỏ bừng, rất nhiều địa phương đều rách da, hơn nữa nguyên bản Niếp Tiềm thô lỗ tạo thành vết ứ, nhìn qua vô cùng thê thảm, hoàn toàn đã không có mỹ cảm, như một con bị tôm luộc chết.

“Phong Diệp cũng ở đây sao?” Lăng Việt đột nhiên hỏi.

Niếp Văn chần chờ chỉ chốc lát, nghi ngờ nói, “Phong Diệp?”

“Phong Diệp… Đuôi nhân ngư…” Lăng Việt nói.

Niếp Văn nâng mi, “Đó cũng không phải việc ngươi nên quan tâm.”

Lăng Việt khóe mắt khiêu một cái, “Niếp Tiềm dặn không thể nói sao?”

Niếp Văn vác tay lên, “Phong Diệp cũng không có ở chỗ này, mà là đang ở biệt thự khác.”

“Ta đói bụng…” Lăng Việt nói.

Niếp Văn đối Lăng Việt tư duy tản loạn cũng không kỳ quái, mới theo nam nhân trên giường xuống tới, có thể lý giải.

“Cháo nóng đã chuẩn bị hảo, lập tức liền có thể ăn.”

Chờ bác sĩ xử trí hảo vết thương, Niếp Văn tự mình bưng tới nhục mạt cháo hoa (cháo trắng thịt vụn), hắn ngồi ở đầu giường, “Cần đút ngươi sao?”

Lăng Việt cũng không khách khí, “Vậy xin nhờ.”

“…” Niếp Văn không nói gì, hắn chỉ là thuận miệng nói mà thôi.

Ngày thứ hai, Niếp Văn gọi Lăng Việt rơi xuống lâu ăn điểm tâm.

Lăng Việt chạy vẫn có chút miễn cưỡng, nhưng vẫn là mặc ti y (áo tơ tằm) hắn chán ghét, từng bước từng bước đến phòng khách.

Niếp Tiềm đang ngồi trên ghế sa lon khéo tay bưng ly cà phê, một tay cầm quyển sách, lại mỏng như điện tử bản nhìn tin tức.

Người hầu đang hướng bàn ăn bày thức ăn.

Niếp Văn dẫn Lăng Việt đến trước bàn, đối với hắn làm ra tư thế “Mời ngồi”.

Đối mình cũng có thể lên bàn, Lăng Việt kinh ngạc vài giây, lập tức giật lại cái ghế ngồi xuống.

Niếp Tiềm thong thả uống xong ly cà phê, buông điện tử bản, mới từ ghế salon đứng lên ở chỗ ngồi chính giữa ngồi hảo.

Niếp Văn vỗ vỗ tay, người hầu bắt đầu lui ra. Chính hắn thì đứng hảo phía sau Niếp Tiềm.

Niếp Tiềm cắn một miếng pho mát, đối Lăng Việt nói, “Sao vậy không ăn?”

Lăng Việt không dám nhìn tới hắn, cúi đầu ăn.

Niếp Tiềm đối Lăng Việt không lên tiếng dương hạ mi, nhưng chung quy không có phát tác, cho dù ăn điểm tâm ở giữa hai người lặng yên vượt qua.

Dùng xong bữa sáng, Niếp Tiềm đi thư phòng, đây là Niếp Văn nói, mặc dù là nghỉ phép, nhưng đối với Niếp Tiềm mà nói, có ít nhất mấy giờ vẫn là phải nhìn qua võng lộ xử lý bộ phận công sự.

Lăng Việt nằm lại trên giường, hạ thể của hắn còn đau nột!

Phòng ngủ thì có TV như loại rạp chiếu phim nhỏ, Lăng Việt mở nó, chán đến chết đổi lại đài, nhìn khoảng chừng một giờ, lại mơ mơ màng màng đang ngủ.

Thẳng đến bữa trưa.

Ngoại trừ bữa trưa phong phú khiến Lăng Việt lưu lại ấn tượng, Lăng Việt buổi chiều trên cơ bản lại là đang ngủ mê man.

Sau buổi cơm tối, Niếp Tiềm cùng hắn gặp thoáng qua, nói, “Đem mình tắm sạch sẽ…”

Niếp Văn theo Lăng Việt về đến phòng, cũng đưa cho hắn một khí cụ quen thuộc.

Đương nhiên quen biết, Lăng Việt ở trên người người khác dùng qua vô số lần. Tuy rằng rất ít tự mình thao tác, nhưng Lăng Việt nhìn qua thủy tinh, giám sát xem qua vô số lần…

Lăng Việt tiếp nhận nó, thẳng đến đóng cửa phòng tắm, tay mới run rẩy, khí cụ ngã trên mặt đất, phát sinh thanh âm chói tai.

Lăng Việt mong muốn nó phá hủy, thế nhưng trong lòng hắn cũng minh bạch, cho dù món này bị hắn làm hư, còn có thể có món tiếp theo đưa đến trong tay hắn.

Bên kia, Niếp Tiềm hồi tưởng mỹ vị ngày hôm qua, bụng dưới đã có chút đứng thẳng.

Hắn nhìn cửa, Niếp Văn bấm dãy số.

Niếp Văn sau khi tiếp nhận mệnh lệnh tiến nhập căn phòng của Lăng Việt, gõ cửa phòng tắm, “Thỉnh mau chút, chủ nhân đang chờ…”

Vật nặng bị đập trên cửa, sau đó rơi xuống, đại khái là hộp xà phòng các loại đông tây, tiếp theo là Lăng Việt đáp lại, “Ta đã biết!”