Đồ Điên!

Chương 78-2: End

~ 3 năm sau ~

- Giám đốc cho em một cơ hội nữa đi, rõ ràng hôm qua em có việc mà..Em nói thật đấy!! – nó van nài

- Hôm qua, cô có biết cả ekip chờ cô vất vả thế nào không? Cô có việc thì phải thông báo trước chứ, là trưởng phòng cô có thể vô trách nhiệm thế à?

- Em biết lỗi rồi mà, một lát nữa em sẽ trực tiếp đi gặp chàng ca sĩ đó rồi xin lỗi!!

- Cô..cô tưởng thế là xong à, ca sĩ hôm qua vì không có nhà thiết kế mang đồ tới đã không hoàn thành được MV, dẫn đến cả công ty bị liên lụy..

- Thế giám đốc bắt em phải làm sao?

- Cô..

Ngoài kia, hàng tá người đang nhìn vào bàn tán xôn xao

- Khổ thân bà trưởng phòng, gặp ngay ông giám đốc tọc mạch.

- Mà cũng đáng ai bảo hôm qua không tới..Tôi nói thật chứ được làm việc với ca sĩ nổi tiếng, đã thế còn được tự tay thiết kế đồ, sướng thế không biết hưởng..

- Bà nhìn cái chân của cô ta đi, sao cô ta có thể chạy nhanh được chứ...

- Mà nghe nói trước đây ả giật người yêu của ai đó rồi bị người ta hãm hại dẫn đến cái chân thế kia..

- Cho đáng đời!!

Mấy nhỏ nhân viên tàn nhẫn đứng nói cười hồn nhiên..

Nó bước ra, mặt lạnh bước tới

- Các cô đứng đây làm gì!

- Dạ dạ..bọn em đi làm việc ngay đây!!

- Đứng lại!!

2 nhỏ nhân viên tím tái mặt mũi, cúi đầu xuống..

Nó bước lại gần, nhìn từ trên xuống dưới..

- Cúc áo bị tuột này!! – nó chỉ..

Nhỏ nhân viên nhanh tay buộc lại nút áo..

Nó tiến gần hơn, ôm hai cô nhân viên ‘’ yêu quý ‘’ rồi thì thầm:

- Lần sau nếu tôi còn nghe thấy bất kì lời bàn tán nào nữa..thì các cô chuẩn bị cuốn gói ra về nhé!! À, còn cái chân này nữa, đúng là nó không chạy được nhanh nhưng nó có thể sút vỡ mồm ai đó bàn tán về nó đấy..

Nói xong, nó quay ra tươi cười:

- Các em làm việc vui vẻ nha!!

2 cô nhân viên mặt mũi tím tái, sợ hãi, cúi đầu vội rồi chạy về làm việc..

Trong 3 năm qua, nó đã cố gắng để vươn tới cái vị trí trưởng phòng của một công ty thiết kế thời trang lớn. Có bao nhiêu mẫu thiết kế của nó đã đăng tạp chí và được nhiều người trong giới nghệ sĩ yêu thích. Nó trở nên nổi tiếng..Hỏi tại sao nó lại cố gắng thế ư? Là vì nó muốn một ngày nào đó, ở bất cứ nơi nào, hắn cũng có thể nhìn thấy nó vui vẻ với ước mơ của bản thân, không còn dằn vặt, đau khổ..Nó muốn cho hắn thấy nó đã mạnh mẽ hơn so với Zen của 3 năm trước, và điều cuối cùng nó muốn hắn nhìn thấy đó là..

~ Tan sở ~

Nó cầm túi quần áo đã thiết kế..

Vẫy vội chiếc taxi, rồi đọc địa chỉ, đi tới quán cafe đó để xin lỗi anh ca sĩ đó.

Chiếc taxi chuyển bánh khá nhanh, thoáng cái đã tới rồi!!

Nó bước vào quán cafe..

Ngồi xuống bàn 5..

Bỗng nhiên, một người phụ nữ ngồi xuống bàn nó..

Nó ngạc nhiên:

- Liz? Mày..

- Ngạc nhiên lắm đúng không?

- Vậy ra công việc mới mày nói với tao là công việc này

hả?

- Chứ còn gì nữa..

- Thế chính mày cũng là cô quản lí khó tính hành tình hành tội tao mấy hôm nay đó à?

- Chính nó!!

Nó đứng lên tỏ vẻ giận dỗi..

- Này, xin lỗi mà!!

- Không cần!!

- Thực ra hôm nay tao gọi mày ra đây cũng là cái cớ thôi..Tao có việc muốn nói!

- Chuyện gì?

- 3 năm rồi, mày còn nhớ Dian không? – Liz ngập ngừng

- Sao lại hỏi cái đấy?

- Tao biết 3 năm qua mày cố gắng là vì Dian.

- ....

- Đây là địa chỉ của Dian, anh ấy đang tìm một nhà thiết kế để hoàn thành album của anh ấy đấy..

- ....

- mày đến đó thử xem.

Cầm tấm địa chỉ..

Nó chợt nhớ công ty nó cũng đang có hợp đồng đi Mĩ để làm việc với một số nghệ sĩ...Cơ hội này là của nó..

Vội vàng cầm túi xách, chạy nhanh ra đường..về công ty..

~ Công ty ~

- Giám đốc, đi mà.. Em xin anh đấy..Em thực sự rất muốn đi Mĩ. Giám đốc đẹp trai, cute, dễ thương cho em đi nha.

- Không!!

- Anh nỡ đối xử với cô thiên thần này thế à? Mấy năm nay toàn do em công ty mới có nhiều hợp đồng, anh đâu thể tàn nhẫn cắt suất đi Mĩ của em.

- Nhờ cô công ty có nhiều hợp đồng, nhưng cũng nhờ cô công ty cũng mất khá nhiều hợp đồng đấy.

- Đấy là do số phận, anh đâu thể trách em? Em xin anh đấy, đây là cơ hội của em. Chỉ một lần này thôi..

Nó van nài ỉ ôi ông giám đốc suốt 2 tiếng..

Cuối cùng cũng có tên trong danh sách đi Mĩ đợt này..

~ NewYork ~

8pm..

Một chàng trai chăm chú với hàng tá thông tin về các nhà thiết kế trên bàn..

- Chị quản lí, chỉ có bằng này thôi à?

- Đó là toàn bộ nhà thiết kế có danh nhất hiện nay..

- Nhưng không có người em cần tìm..

Chàng trai lục lọi lần nữa..như muốn tìm kiếm tờ giấy thông tin mà chàng mong chờ từ lâu..

Bỗng nhiên, một người đàn ông mang thêm một số thông tin nữa vào phòng..

- Đây là một số thông tin của các nhà thiết kế từ công ty PQ- công ty thiết kế hàng đầu hiện nay..

Chàng trai lại tìm..

Bỗng dưng, anh dừng lại ở một tờ thông tin..

~ Thành phố SU ~

Nó thu dọn đồ đạc ra sân bay..

Chuyến bay được tiến hành khá nhanh..

Thấm thoát nó đã sang được New York

Nhanh chân tìm khách sạn và bắt đầu vào công việc, nó hì hục vẽ vẽ và vẽ để mau nộp bản thảo vào chờ thông báo từ bên nghệ sĩ..

~ 3 ngày sau ~

Nó đang nằm ườn trên giường vì 3 ngày lao công khổ sức vẽ cho bằng được 6 mẫu thiết kế.

Bỗng nhiên, tiếng chuông cửa vang lên..

Là thư của công ty quản lí đó..

Nó từ từ mở lá thư..

Và.. nó đã được nhận..

Hớn hở nở lục đồ trong tủ quần áo rồi bắt taxi..

~ Một lát ~

Nó đã có mặt ở điểm hẹn..

- Cô là Ji? – một người đàn ông bước tới

- Vâng là tôi!!

- Mời cô đi lối này.

Ji là cái tên nó quyết định đổi..Cái tên Zen gắn liền với quá nhiều đau khổ..Nó muốn thay đổi, vứt bỏ hết tất cả quá khứ, bước tới tương lai một cách mạnh mẽ..

Nó được người đàn ông dẫn tới một căn phòng..

Ở đó có một chàng trai, đứng đó..như đang chờ ai..

Thoáng hiện, nó có cảm giác anh ta giống..người đó.

- Cô ngồi đi! – anh ta quay lại..

Nó sững người..

Tim nó đập rộn ràng..

- Cô là Ji?

- Vâng!!

- Tôi là chàng ca sĩ đã tuyển cô vào..đây! Biết tôi không?

Nó lắc đầu..

- Vẫn là con thỏ ngố hồi xưa sao?

Lúc nãy, nó càng ngạc nhiên..

‘’ Anh ta là ai? Sao lại biết biệt danh hồi đó chứ?

- Anh là ai?

- Vẫn chưa nhận ra tôi à?

- ......

Hắn cầm tay nó, dắt ra ngoài..

Đứng ở hậu trường sân khấu..

- Giúp tôi chọn đồ đi!!

- Tôi á?

- Tôi thuê cô về không phải chứ đứng đấy đâu..- hắn cười nhìn nó.

- Chọn thì chọn!!

Nó cầm lấy từng bộ đồ rồi ướm thử lên cơ thể đó..

Đẹp quá!! Bất cứ bộ đồ nào cũng hợp với cơ thể săn chắc ấy..

Rồi nó cũng quyết định chọn lấy một bộ..

Chàng trai ấy bước lên sân khấu thật tự tin, anh ta thật giống một ngôi sao, ngôi sao mà ai cũng mong ước được chạm vào...

Tiết mục nhanh chóng kết thục để lại tiếng hò reo của khán giả..

Chàng trai dẫn nó công viên giải trí..

Tim nó cứ đập rộn ràng..

Những trò đùa, những món ăn, chàng trai như đã biết cô gái từ lâu..Họ cười nói vui vẻ, cô gái dường như được tái sinh..

Rồi..những cái ôm tình cờ của chàng trai khiến cô gái như nổ tung, cái cảm giác quen thuộc ấy khiến cô gái càng thêm lưu luyến chàng trai.

Nhưng..bỗng nhiên cô gái im lặng..khẽ hỏi:

- Anh...là Dian đúng không?

Ánh mắt chàng trai cũng đã thay đổi..

- .....

- Là anh đúng mà, linh cảm của em không nhầm được. Chỉ có anh biết bài hát em thích, chỉ có anh mới biết em thích đi công viên giải trí và chỉ có anh..mới gọi em là thỏ ngố..Chắc chắn là anh!! không thể nhầm..

- Nếu tôi là anh ta thì sao? Cô sẽ làm gì? – hắn nhìn nó lạnh lùng

- ......

- Đến bên tôi à, yêu tôi lần nữa à? Đó là mấy câu cũ rích của ba cái phim Hàn Quốc..

- Không em sẽ không nói thế!! Em không dư hơi để đi đọc lại mấy câu thoại của phim Hàn Quốc..

- Vậy cô sẽ làm gì?

- Em sẽ bảo vệ anh!!

Hắn sững người

- 3 năm trước anh bất chấp dư luận yêu em. Mặc kệ những lời đàm tiếu của thiên hạ, anh yêu một người gần như tàn phế, anh rời xa quê hương của mình để bảo vệ em..Mặc kệ sự nghiệp của anh đang khó khăn..Em không chắc có thể đem lại hạnh phúc cho anh lần nữa, nhưng chỉ cần anh còn ở đây em sẽ làm mọi thứ..ít nhất không phải vì em mà là vì anh..

Hắn cười..

- Cô nghĩ cô là ai? Thần thánh à? Để tôi nói cho cô một sự thật nhé, tôi đúng là Dian..

- ......

- Nhưng tôi không còn yêu cô.. tất cả mọi việc hôm nay là để trả lại những giây phút khi tôi còn ở quê hương cô đã làm tôi vui vẻ..À còn nữa, tôi đã giúp cô vào được công ty quản lí này rồi đấy, đó là món quà cuối cùng tôi tặng cô. Còn chúng ta dừng lại ở đây thôi..tôi không yêu cô..

- ....

Hắn kề sát mặt nó

- Đó là vì cái chân tàn phế này đấy...Cô nghĩ cô nói thế là tôi cảm động à..Cô chẳng là gì cả, cô chẳng đẹp, thân hình cũng chẳng nóng bỏng...

Nó khóc..

- Anh nói dối, nếu anh không còn yêu em thì anh sẽ chẳng nhìn em ấm áp như cái lúc em mới vào..Nếu anh không yêu em sao anh lại nhớ sở thích của em, nhớ cái tên mà ngày xưa anh hay gọi..Em biết em chẳng bằng những cô người mẫu nóng bỏng ngoài kia, nhưng..

- Thôi đủ rồi!

- .......

Hắn đứng dậy, bước đi..

Cũng trong một ngày đông rét buốt, anh quay lưng đi không một lời để mặc em với những nhớ, những thương. Bao đêm em khóc vì nhớ anh, bao ngày em đi tìm kiếm anh, bao lần em chạy theo vì một dáng hình quen thuộc, rồi bao lần em ngẩn ngơ chỉ bởi một đoạn kí ức ùa về. Em tự dặn lòng phải chăm sóc tốt bản thân để anh ở xa không phải phiền lòng nhưng em lại luôn hành hạ bản thân mình trong nỗi nhớ anh. Nỗi nhớ như cuộn len, càng gỡ càng rối, càng gỡ càng đau đáu nhớ thương...

Có lẽ vì trời quá lạnh chăng? Cái chân đó không thể nhúc nhích nổi..

Trong khu giải trí không còn ai cả, chỉ còn mình nó..

Nhưng nó không quan tâm, nó khóc khóc và khóc, những giọt nước mắt cứ thế rơi xuống..

~ 11pm~

Hắn nằm dài trên giường..

Đêm nay sẽ là đêm khá lạnh..

Bỗng nhiên tiếng điện thoại reo..

Nhạc chuông lạ quá nó phát ra từ túi quần đã treo ở móc của hắn..

Thì ra là điện thoại của nó, hắn có nhớ lúc chơi ở khu vui chơi vì sợ bất tiện nên hắn đã cầm hộ điện thoại của nó..

Bỗng nhiên, tiếng điện thoại reo rồi tắt hẳn..từ từ màn hình biến thành màu đen..

Hắn bỗng cảm thấy bất an..

Cầm điện thoại lái xe ra khu giải trí đó..

~ Một lát ~

Hắn tìm khắp nơi, rồi nhìn thấy một cô gái sắp sửa chết cóng ngồi trên chiếc

ghế đá đằng kia..

Hắn bước tới, cô gái đó người lạnh ngắt..

Từ từ, hắn bế cô gái rồi choàng thêm một tấm chăn, lái xe tới bệnh viện..

~ Hôm sau ~

Hắn nằm ở đấy từ hôm qua..

Nó đã qua cơn nguy hiểm

Và đang từ từ tỉnh lại..

Nó thoáng nhìn xung quanh phòng rồi dừng lại ở hắn..

Trong lòng nó lo sợ, sợ hắn tỉnh dậy sẽ nói những điều tàn nhẫn như lúc đó, sợ

Hắn sẽ bỏ rơi lần nữa..

Cùng lúc đó hắn cũng tỉnh lại..

Nhìn nó lạnh lùng rồi bước ra ngoài..

Nó nhìn hắn rồi cất lời

- Nếu anh đi ra khỏi căn phòng này..em sẽ vĩnh viễn rời khỏi đây.Em sẽ không bao giờ gặp anh nữa.

Hắn khựng lại rồi bước đi tiếp..

- Em chỉ còn 3 năm nữa thôi! Cái chân này sẽ không bao giờ khỏi, vết thương quá nặng đã ăn sâu vào bên trong chân của em..Bác sĩ nói em sẽ có cơ hội nếu như em chịu làm phẫu thuật ngay lúc đó.. Nhưng em đã bỏ lại, em bỏ lại cơ hội của mình.

Lúc này hắn đứng khựng lại..

- Anh, em chỉ còn sống như người bình thường được 3 năm nữa thôi, thế nên trước khi em rời khỏi đây, trước khi em biến mất hoàn toàn khỏi cuộc đời anh, xin anh hãy nói thật với em..Những lời nói hôm qua là giả dối đúng không?

- ......

- Anh không muốn nói cũng được..Vậy..tạm biệt anh!!

Hắn quay đầu lại tiến gần giường nó..

Hôn trọn một nụ hôn ấm lên môi..

Em chợt nhận ra rằng cô đơn giấu hộ em những lần cảm thấy hụt hẫng chênh chao. Cô đơn giấu hộ em những lần hờn giận vô cớ, hờn giận chính bản thân mình tại sao cứ cố chấp ôm giữ quá khứ, tại sao không cố gắng tìm cho mình một hạnh phúc tròn vẹn hơn. Trước bão giông ngoài kia, có còn ai sẵn sàng nắm tay em qua ngày giông gió, có còn ai quan tâm cho em như anh đã từng?

Anh biết không, con gái cô đơn thường tỏ ra mạnh mẽ, mà càng mạnh mẽ thì càng dễ tổn thương. Những tối muộn trở về nhà, con đường dài như một đoạn phim tua chậm, có anh, có em, có tình cảm của cả hai gửi gắm vào từng góc nhỏ. Tán cây xưa anh hay đợi em, quán quen xưa chúng ta thường hò hẹn. Bây giờ chúng chỉ như một lưỡi dao mảnh, cứa dần từng nhát sắc lẹm vào ký ức trong em. Em đã quên mất cách mình chấp nhận nỗi đau như thế nào.

- Này, em chưa đánh răng đúng không?

- Thì em vừa mới dậy mà

- Thảo nào..con thỏ ngố mồm ‘’ chơm ‘’ dễ sợ..

- Chơm như mồm anh ấy ông tướng ạ..Anh cũng đã đánh răng đâu..

- À này..

- Sao hả?

- Em làm phẫu thuật đi, chắc chưa muộn đâu..

- Nãy giờ anh tin những gì em nói à? Em chém đấy, em nói thế thì anh mới chịu nói thật..Ương lắm cơ!!

- Em!!..dỗi rồi, không chơi nữa..

- Hâm dở hơi, lại đây chơm cái..nào

- Hông thèm..

Có những ngày nhẹ tênh như thế trôi qua, thấy tim mình bé nhỏ, cựa quậy đòi nũng nịu. Lúc đó cứ để mặc trái tim bận bịu với những cảm xúc vẹn nguyên, chưa trầy xước

Có những ngày thời tiết ẩm ương, màu đen xám xịt bám chặt bầu trời mà hờn dỗi vô cớ, để mặc cho nắng mải miết đi tìm nơi trú ngụ. Nhưng có những ngày không nắng, không mưa, không người, mình ta lại thèm được thổn thức và đợi chờ, là cảm giác chờ yêu, chờ thương và chờ nhung nhớ.

Cái cuối cùng em muốn anh thấy đó là em vẫn còn thích anh lắm..hâm ạ!

~***Hết***~

PS: Vậy là cuối cùng cũng xong..Cảm ơn các bạn đã ủng hộ Đồ Điên trong suốt thời gian qua..À còn cái này muốn bật mí, sẽ có ngoại truyện cực thú vị nhé!..