Đô Thị Bình Thường Cuộc Sống

Chương 32: 32 Mẹ Vợ Cũng Đã Đồng Ý

- Đều tại ngươi.

Sau khi hai người rời khỏi cái nhà vui chơi kia một đoạn , Lý Minh Nguyệt mới dám ngẩng đầu lên , nhìn hắn gắt giọng nói.

- Còn không phải do ngươi kéo ta ?

- Ta ....!

Hạo Thiên cười cười nhìn nàng.

Vừa rồi tình huống đúng là do hắn xúc động.

Nhưng mà cũng không thể cứ như vậy nhận túng a.

- Được lần đầu là do ta.

Nhưng lần thứ hai đâu ?

Lý Minh Nguyệt thấy hắn không chịu nhường mình một chút , thế là nàng cũng nổi lên tính khí.

- Lần hai là do tai nạn.

Thật sự.

- Vậy ...!Vậy sao lúc đó tay ngươi còn ở trên ngực ta ....!

- .....!

Thấy Hạo Thiên lần đầu nhận khó , Lý Minh Nguyệt trong lòng có chút vui vẻ , sau đó hỏi :

- Cảm xúc thế nào ?

Hạo Thiên nghe nói lập tức nghĩ tới vừa rồi mò mò bộ ngực của nàng cảm giác , không chút nghĩ ngợi bật thốt ra :

- Không tệ a , mềm mại .....!

Nhưng ngay sau đó hắn kịp hãm lại , Lý Minh Nguyệt cô nàng này đây là đang đùa bỡn hắn.

- Sao không nói tiếp.

Sắc lang.

Nàng khẽ hừ nhẹ một tiếng.

- Cũng không phải lần đầu tiên , có gì đáng nói.

Hơn nữa ngươi ngực lại bé như vậy ....!

Hạo Thiên trong đầu không khỏi nhớ tới Hàn Tuyết , nhớ tới bộ đôi hung khí của nàng.

Nhìn nhìn Lý Minh Nguyệt bộ ngực , mặc dù cũng không phải rất bé , nhưng cùng cái kia đôi hung khí so sánh , thật sự là cách xa một trời một vực.

Lý Minh Nguyệt không ngờ tới hắn lại nói như vậy , cúi xuống nhìn chính mình bộ ngực , nàng cảm thấy cũng không thua kém bạn cùng tuổi a.

- Hạo Thiên ngươi không biết xấu hổ , lưu manh , vô lại .....!

Nàng chỉ chỉ vào hắn nói.

Tên này bình thường ăn nàng đậu hũ cũng thôi đi , hiện tại lại mở miệng ra chê bai ? Từ nhỏ tới lớn làm con ngoan trò giỏi nàng nhất thời không tìm ra câu nào để mắng chửi hắn , chỉ có thể nói hắn vô lại , lưu manh .....!

Hạo Thiên mỉm cười xấu xa nhìn nàng , nhẹ giọng hỏi :

- Tiểu Nguyệt Nguyệt , tin hay không hiện tại ta liền giở trò lưu manh.

- Ngươi ....!Ngươi làm gì ?

Lý Minh Nguyệt thấy hắn mỉm cười xấu xa đồng thời thân thể không ngừng dán sát về phía mình , nàng không khỏi sợ hãi lùi về phía sau vài bước.

Cái này có thể là nơi công cộng a , nếu như hắn thật sự giở trò lời nói , như vậy nàng làm sao còn mặt mũi gặp người.

- Không phải ngươi nói ta lưu manh sao ? Ta liền lưu manh cho ngươi thấy.

Hạo Thiên thấy nàng sợ hãi dáng vẻ , không ngừng lùi về phía sau.

Trong lòng không khỏi thầm cười trộm " Cô nàng , chỉ bằng ngươi cũng dám đùa bỡn ta ."

Lý Minh Nguyệt cứ lùi lại phía sau một bước là Hạo Thiên lại tiến lên một bước , giữ khoảng cách thật gần với nàng.

Cứ như vậy vài bước thì nàng không lùi được nữa , bởi vì nàng phía sau đã kịch tường.

Hạo Thiên hai tay chống tường , tà tà cười nói :

- Tiếp tục a , vừa rồi không phải rất hăng hái sao ?

Hai người khuôn mặt cách nhau chỉ vài centimet , chỉ cần nhúc nhích một chút là sẽ chạm vào nhau.

Lý Minh Nguyệt khuôn mặt ửng đỏ , trái tim nhỏ gia tốc đập mạnh.

Nàng vì để giữ khoảng cách giữa hai người , hai tay không khỏi chống lấy ngực hắn.

Thật gần thật gần nhìn lấy khuôn mặt soái khí của hắn , nàng trong lòng còn có một loại cảm xúc muốn nhẹ hôn hắn một cái.

Bất quá loại cảm xúc này rất nhanh bị nàng đè nén xuống.

- Hạo Thiên , chỗ này là nơi công cộng , có rất nhiều người đâu.

Hạo Thiên nghiêng đầu nhìn xung quanh một chút , phát hiện có không ít người đang nhìn về phía mình.

Hắn cũng có chút cảm giác xấu hổ , vì vậy hai chân không khỏi lùi về phía sau một bước.

Đưa tay khoác lên vai nàng , cười nói :

- Tốt , không trêu chọc ngươi.

Hiện tại muốn đi chỗ nào a.

Lý Minh Nguyệt thở ra một hơi.

Nghĩ nghĩ chốc lát , nói :

- Ta muốn đi làm tóc.

Hạo Thiên có chút kỳ quái , hỏi :

- Không phải nói đi chơi sao ?

- Nhưng mà ta hiện tại muốn đi làm tóc.

Hiện tại tóc đều dài như vậy , quá xấu rồi.

- Tốt.

Lý Minh Nguyệt kỳ thật là muốn tìm chỗ nào đó bình phục lại trong lòng sóng gió.

Bởi vì nàng phát hiện , Hạo Thiên tên này hoàn toàn không biết xấu hổ.

Cư nhiên ban ngày ban mặt , giữa nơi đông người cũng dám đối với mình làm ra hành động thân mật.

Như vậy hành động để cho nàng một cái da mặt mỏng tanh nữ sinh làm sao có thể chịu đựng nổi.

Hiện tại còn có vài người đang không ngừng nhìn về phía mình cười cười đâu.

..........!

- Khi nào xong gọi điện cho ta a.

Ta ra ngoài chốc lát.

Hạo Thiên nhìn Lý Minh Nguyệt nói.

Hắn đã chờ đợi nàng làm tóc trong cái tiệm này hơn một tiếng , hiện tại đang cảm thấy vô cùng buồn chán đâu.

Nữ nhân a , làm đẹp công việc thường là tiêu tốn vô số thời gian.

Nếu như nam nhân lời nói , ra quán cắt tóc chỉ mười , mười năm phút là xong thì nữ nhân thời gian này phải kéo dài tới vài tiếng.

Các nàng còn uốn ép nhuộm gội các kiểu , còn làm móng tay móng chân , nói chung là vô cùng mất thời gian.

Hạo Thiên sau khi rời khỏi quán làm tóc thì đi tới cách đó không xa một cái siêu thị.

Gọi là siêu thị nhưng thật ra là giống một quầy tạp hoá , bán các loại vật phẩm sinh hoạt hàng ngày.

- Còn mở cửa không cô ?

Hạo Thiên nhìn đứng trong quầy tính tiền một người bán hàng hỏi.

Sở dĩ hắn hỏi vậy bởi vì hiện tại đã là khá muộn , hơn nữa cửa quán đồ vật đã toàn bộ dọn vào bên trong.

Cánh cửa cũng chỉ mở hờ hờ.

Bán hàng là một cái trung niên bác gái , dáng vẻ rất hiền lành , dễ gần.

Bác gái này nhìn Hạo Thiên vài giây , cười nói :

- Muốn gì tự vào lấy đi chàng trai.

Hạo Thiên gật gật đầu.

Thật ra hắn cũng chỉ là có chút khát , muốn một chai nước.

Chỉ là lúc ra tính tiền thì từ bên ngoài đi vào một cái mỹ nữ.

Nàng mặc một bộ váy bó sát người màu đỏ , giống như trên mạng người mẫu xe hơi loại kia.

Khuôn mặt xinh đẹp , sắc nét hoàn mỹ.

Trên mặt chỉ trang điểm nhẹ một chút , nhìn thuần khiết vô cùng , giống như là một đóa hoa sen không nhiễm nước bùn vậy.

Nàng xinh đẹp cũng không phải là kinh diễm , mà là một loại tự nhiên vẻ đẹp , cho người ta một loại cảm giác rất thoải mái.

- Mẹ , muộn như vậy rồi còn chưa đóng cửa sao ?

Mỹ nữ kia lúc này đi vào quầy thanh toán , ôm lấy cánh tay của trung niên bác gái cười nói.

Hạo Thiên đứng khá xa nhưng vẫn là nghe được nàng tiếng nói , rất dễ nghe đâu.

Hắn cầm chai nước đi ra quầy thanh toán , cười nói :

- Oa , Con gái cô thật xinh đẹp.

Vị này mỹ nữ đã có bạn trai sa.

?

Mỹ nữ kia nhìn Hạo Thiên một chút , ánh mắt nàng sáng lên nhưng rất nhanh lại cúi đầu xuống.

Vị kia trung niên bác gái sủng nịch xoa xoa đầu nữ nhi của mình , nói :

- Ân , Tiểu Anh đứa nhỏ này thường ngày cũng rất chăm chỉ , đi học thời gian rảnh còn đi làm thêm phụ giúp gia đình.

Hiện tại còn chưa có bạn trai đâu , chàng trai nếu như ưa thích thì ta có thể làm mai mối cho nha.

- Mẹ .....!

Mỹ nữ kia giống như gọi là Tiểu Anh lúc này khẽ gắt giọng , khuôn mặt cũng có chút hồng hồng.

- Ngươi xem ngươi a , hồi xưa bằng tuổi ngươi ta đều đã lấy baba ngươi.

Hiện tại ngươi ngay cả bạn trai cũng không có , có phải hay không ngang bướng tính tình không ai chịu nổi ?

Trung niên bác gái đưa tay đẩy đẩy Tiểu Anh cái trán , cười nói.

Nhìn hai người vui vẻ hoà thuận như vậy , Hạo Thiên trong lòng không khỏi có chút ngưỡng mộ.

Từ nhỏ không cha không mẹ hắn cũng rất mong muốn được người nhà mình như vậy yêu chiều đâu.

- Chàng trai mua cái này sao ? Giá 10 đồng.

Trung niên bác gái nhìn trên tay hắn chai nước cười nói.

Nàng nhìn Hạo Thiên cũng rất thuận mắt , đẹp trai lại cũng rất lịch sự , cho lên vừa rồi mới như vậy nói.

Hạo Thiên thấy trung niên bác gái này cũng khá vui tính , thế là hắn bắt đầu mở vui đùa :

- Cô à , trong quán vật gì cũng có thể mua sao ?

- Đúng vậy nha , cậu muốn mua thêm gì ?

Trung niên bác gái thấy hắn ánh mắt không ngừng đảo quanh trong cửa hàng , nghĩ hắn muốn mua thêm gì nên hỏi.

Hạo Thiên cười tủm tỉm chỉ chỉ Tiểu Anh nữ hài , nói :

- Con gái cô bán sao ? Cháu mua.

Trung niên bác gái nghe vậy ngẩn người ra , nhưng rất nhanh nghĩ tới hắn mở vui đùa , vì vậy nên cũng cười nói :

- Bán a , một ngàn đồng liền bán cho cậu.

- Thành giao a mẹ vợ.

Hạo Thiên cười cười sau đó lấy ra tiền thanh toán.

Tất nhiên chỉ là thanh toán cái kia chai nước.

- Ai là mẹ vợ của ngươi.

Gọi là Tiểu Anh mỹ nữ khẽ gắt giọng nói.

Khuôn mặt nàng lúc này đã đỏ bừng lên , nhìn đáng yêu vô cùng.

- Oa , lão bà , mẹ vợ cũng đã đồng ý.

Ngươi nhưng không thể không đồng ý a.

Phải không mẹ.

Đáng yêu như vậy một nữ hài Hạo Thiên làm sao có thể buông tha trêu chọc.

- Ngày mai ta tới bắt ngươi về làm áp trại phu nhân.

Ngươi cũng không được bỏ trốn nha.

Mẹ , con về trước a.

Hạo Thiên nhận lấy tiền thừa , sau đó cười cười nói với nàng cùng trung niên bác gái.

Mà đợi khi hắn bước đi , gọi là Tiểu Anh nữ hài mới dám ngẩng đầu lên.

Trên mặt hiện lên nụ cười ngây ngô.

- Người ta cũng đã đi rồi còn nhìn gì nữa con gái.

Muốn hay không mẹ gọi người ta lại.

Trung niên bác gái khẽ đẩy đẩy chính mình con gái , cười nói.

- Mẹ ....!

Tiểu Anh khẽ hờn dỗi gắt lên một tiếng.

Sau đó xoay người chạy đi.

Vẫn là câu nói kia , nam nhân yêu thích mỹ nhân , nữ nhân lại làm sao không giống vậy.

Trung niên bác gái nhìn con gái mình bóng lưng , trong lòng suy nghĩ gì đó rồi nhanh chân bước ra cửa.