Độc Gia Sủng Thê P1

Chương 21: Nguyên nhân khiến Quan tiểu thư chủ động (3)

Chương 21: Nguyên nhân khiến Quan tiểu thư chủ động (3)

Thứ bảy, lúc phần lớn mọi người sẽ lười nhác rúc vào chăn ngủ thêm một giấc thì Quan Mẫn Mẫn bị chính con trai mình lôi ra khỏi giường để đến công ty tăng ca còn cậu nhóc thì hớn hở theo "ba" mình đi hưởng thụ một ngày gia đình thật happy.

Vì có thể giành được dự án khai thác đảo mới của Sầm thị, tất cả những nhân vật chủ chốt của Quan thị cũng phải liều mình tăng ca.

Quan Mẫn Mẫn ngồi trong phong họp nghe họ thảo luận nhưng không đề xuất được ý kiến hay đề nghị gì bởi rất rõ ràng là cô không có năng lực đó, cuối cùng ánh mắt rơi xuống chiếc laptop trước mặt, tay bắt đầu ngứa ngáy thật muốn lên mạng chơi một hồi cho đỡ nhàm chán nhưng cuối cùng vẫn nhìn xuống được.

Ai nấy đều cố gắng làm việc, cô cho dù không có năng lực đến mấy cũng không thể tùy hứng như vậy được.

Vài vị tinh anh trong thương trường thảo luận suốt một buổi sáng, cuối cùng cũng định ra được phương hướng cho bản kế hoạch.

'Hai ngày này chúng tôi sẽ chỉnh lý lại tất cả tư liệu, thứ hai sẽ đưa cô bản kế hoạch hoàn chỉnh.' Cuối cùng giám đốc Cao đứng lên làm báo cáo tổng kết chốt lại cuộc họp.

'Vất vả cho mọi người.' Điều duy nhất cô có thể nói chắc là câu này, 'Hay chúng ta cùng ăn trưa đi?'

'Cám ơn Quan tổng, chúng tôi đã bảo thư ký đặt cơm, có cần chúng tôi giúp cô đặt thêm một phần?' Một vị giám đốc khác uyển chuyển cự tuyệt lời mời của Quan Mẫn Mẫn.

Quan Mẫn Mẫn cũng biết mọi người đang vội làm bản kế hoạch, không có thời gian, vì vậy cũng không mấy để tâm, nói câu cám ơn rồi rời đi.

Lúc xuống đại sảnh, tình cờ lại gặp hai chuyên viên mà Sầm Chí Quyền phái tới.

Khoảng thời gian này hai người đều ở Quan thị nhưng trên công việc, Quan Mẫn Mẫn cùng họ cũng không có qua lại nhiều bởi vì phần lớn thời gian họ dành để nghiên cứu tất cả tư liệu của Quan thị, từ tài vụ, nghiệp vụ, nguồn vốn, cổ quyền, nhân lực, tất cả đều phải cải tổ lại một lần.

Trước khi hoàn tất kế hoạch cải tổ, hai người sẽ không đến tìm Quan Mẫn Mẫn, cho dù có vấn đề thì họ cũng chỉ tìm giám đốc Cao và giám đốc Văn để hỏi mà thôi.

Nhưng nếu như đã gặp, không bằng cùng nhau ngồi xuống bàn một chút về ý tưởng và thời gian của kế hoạch cải tổ quan trọng này của Quan thị.

...

'Phải cùng đến phi trường đón anh ta sao?' Quan Mẫn Mẫn ngạc nhiên hỏi. Hai chuyên viên đã giải thích với cô, nói kế hoạch cải tổ đã làm xong, hôm nay cố vấn quản lý của Sầm thị ở Mỹ vừa mới tới Singapore, họ sẽ đưa anh ta xem xem bản kế hoạch có vấn đề gì không, nếu không thì thứ hai mọi người sẽ bắt đầu tiến hành.

'Không cần đâu. Lục tiên sinh đã đến khách sạn.' Chuyên viên Lâm mỉm cười đáp.

'Ngoại trừ Lục tiên sinh còn ai khác không?' Quan Mẫn Mẫn cảm thấy mọi chuyện chắc sẽ không đơn giản như vậy.

'Đương nhiên, boss cũng có ở đó.' Chuyên viên Triệu giải đáp thắc mắc cho cô.

Boss mà chuyên viên Triệu nhắc đến là ai căn bản là không cần hỏi. Cũng đúng thôi, chuyện quan trọng như vậy, Sầm đại boss sao có thể không có mặt chứ?

Nhưng cô có thể nói không đi không???

Nhưng nếu đi, cô có thể thuận tiện lấy những quyển truyện tranh mà anh ta nhặt được về. Buổi sáng trước khi đến công ty cô có ghé qua nhà hàng hôm qua, nhân viên phục vụ nói người đàn ông hôm qua đi cùng cô đã giúp cô cầm về rồi.

Anh ta...chắc sẽ không mở nó ra xem đấy chứ?

Vừa nghĩ đến khả năng Sầm Chí Quyền đã xem nội dung của những quyển truyện tranh đó, mặt Quan Mẫn Mẫn liền không khỏi nóng lên.

Nhưng cũng không chừng là anh ta đã ném chúng đi rồi, những thứ này chắc chắn boss chướng mắt Sầm đại boss lắm!

***

Trong phòng tổng thống xa hoa của khách sạn Marina Bay Sands, hai người đàn ông vừa nhâm nhi cà phê và thưởng thức cảnh đẹp tuyệt vời của vịnh biển nổi tiếng vừa trò chuyện.

'Dĩ Thần bảo anh giúp sao?' Giọng nói cao và trong của Lục Tử Duy mang theo một tia lười nhác.

'Cậu cảm thấy có khả năng đó sao?' Sầm Chí Quyền đặt tách cà phê xuống, tựa hẳn thân hình cao lớn vào sofa.

Quan Dĩ Thần hận đến nỗi không tiếc mọi giá làm cho Quan thị sụp đổ, để Quan Thiệu Hiên khó xử thì làm gì nhân từ đến nỗi quay đầu lại giúp cho Quan thị làm gì.

'Vậy anh...'

Lục Tử Duy thật không hiểu Sầm Chí Quyền làm vậy là có ý gì, không những chi ra một số tiền lớn giúp Quan thị lấp lỗ hổng tài chính mà còn cố tình mời cố vấn quản lý là hắn từ Mỹ về đây để làm BPR (Tái cơ cấu doanh nghiệp) giúp Quan thị cải thiện tình hình kinh doanh.

Anh ta làm vậy thì có lợi ích gì chứ?

'Xem như tôi rảnh rỗi quá tìm việc làm đi.' Sầm Chí Quyền nhướng mày, chuyển chủ đề sang công việc, 'Tôi đã cho người làm bản kế hoạch rồi, đợi lát nữa họ qua đây, cậu cùng họ xem xét một chút.'

Rảnh rỗi? Đường đường tổng tài của Sầm thị thương nghiệp mà anh ta lại dùng hai chữ "rảnh rỗi" này để qua loa hắn? Lục Tử Duy lắc đầu không thể tin nổi nhưng cũng không hỏi nhiều.

'Người của anh làm việc hiệu suất cũng cao quá nhỉ.'

Khoảng thời gian này tuy rằng hắn không về nước nhưng tư liệu của Quan thị Kiến thiết, hai chuyên viên đã email đầy đủ cho hắn, ba người cũng đã họp video vài lần, nếu như không có vấn đề gì, thứ hai tuần sau là có thể tiến hành.

Hai người đang trò chuyện thì hai chuyện và Quan Mẫn Mẫn dưới sự dẫn đường của nhân viên khách sạn tiến vào.

Hai chuyên viên cùng Lục Tử Duy và Sầm Chí Quyền đều rất quen thuộc, sau khi chào hỏi thì giới thiệu Quan Mẫn Mẫn và Lục Tử Duy với nhau.

Quan Mẫn Mẫn lén liếc sang Sầm Chí Quyền, sau khi bắt gặp ánh mắt hắn thì chột dạ dời đi tầm mắt, trong đầu đang suy nghĩ, mấy quyển truyện tranh BL 18+ của cô rốt cuộc anh ta có xem qua hay không?

'Quan tiểu thư, tôi là Lục Tử Duy.'

'Tôi là Quan Mẫn Mẫn.' Cô hoàn hồn lại có chút ngượng ngùng đáp lại Lục Tử Duy.

Chào hỏi nhau xong, Lục Tử Duy nhướng mày, 'Thật không ngờ Dĩ Thần có cô em gái đáng yêu như vậy.'

Đáng yêu? Quan Mẫn Mẫn trợn to mắt. Cô đáng yêu ở chỗ nào?? Ở cái tuổi này còn bị người ta nói là đáng yêu thì thật là...

'Lục tiên sinh biết anh hai tôi sao?' Cô mím môi hỏi.

'Tôi với Dĩ Thần là bạn học đại học.' Lục Tử Duy cười cười, 'Quan tiểu thư, ngồi xuống rồi nói.'

Ngồi xuống nói chuyện đương nhiên là rất tốt chỉ là...hình như cô chỉ có thể ngồi bên cạnh Sầm Chí Quyền bởi vì hai chỗ trống bên cạnh Lục Tử Duy đã bị hai chuyên viên chiếm mất rồi mà nếu cô dám ngồi ở vị trí xa một chút thì thật bất lịch sự.

Quan Mẫn Mẫn bởi vì trù trừ nên vẫn chưa ngồi xuống mà Sầm Chí Quyền thì vẫn bình thản nhìn cô, không nói một lời.

'Sao vậy? Chí Quyền sẽ ăn thịt người sao mà cô không dám ngồi bên cạnh anh ấy? Có muốn tôi đổi chỗ cho cô không?' Lục Tử Duy quét mắt về phía hai người, chừng như đánh hơi được điều gì không bình thường.

Đổi chổ? Điều này mới thật làm đại boss mất mặt đây.

'Không...không cần đâu.' Quan Mẫn Mẫn vội xua tay, nói vậy nhưng cô vẫn trù trừ chưa chịu ngồi xuống.

Sofa tuy là rộng, hơn nữa chỉ có một mình Sầm Chí Quyền ngồi nhưng hai tay anh ta đang dang rộng ra giống như muốn chiếm chiếc sofa này làm của riêng vậy. Cô làm sao dám ngồi xuống?

'Ngồi xuống!'

Cô không muốn tiếp cận với hắn, điều này Sầm Chí Quyền làm sao không nhận ra được chứ? Hắn thu hồi tầm mắt, lạnh nhạt ra lệnh.

Chỉ hai chữ đơn giản đã đủ khiến Quan Mẫn Mẫn ngoan ngoãn ngồi xuống.

Nhân viên khách sạn đẩy xe vào, sau khi châm thêm cà phê cho Lục Tử Duy và Sầm Chí Quyền, hai chuyên viên cũng gọi cà phê, khi nhân viên hỏi Quan Mẫn Mẫn muốn cà phê hay trà, cô vừa định trả lời là trà thì người bên cạnh đã nhanh hơn cô một bước, 'Cho cô ấy một ly nước cam.'

Sao anh ta lại dám quyết định thay cô chứ? Quan Mẫn Mẫn quay lại trừng Sầm Chí Quyền, 'Em...' Hai chữ "không cần" còn chưa kịp nói ra thì đã bị ánh mắt sắc bén của hắn dọa đến nỗi vội nuốt trở vào bụng.

Thế là, một cốc nước cam tươi rất nhanh được đặt trước mặt cô, còn có mấy đĩa điểm tâm tinh xảo.

***

Cuộc họp chính thức bắt đầu

Người nói chủ yếu là hai chuyên viên, hai người báo cáo chi tiết với Lục Tử Duy về kế hoạch cải tổ, Lục Tử Duy ngẫu nhiên đề xuất một số ý kiến hoặc chỉ điểm những nơi không hợp lý.

Từ đầu đến cuối Sầm Chí Quyền không tham gia bất kỳ ý kiến gì, Quan Mẫn Mẫn thì muốn phát biểu nhưng không biết phát biểu gì cho hên hai người ngồi cùng một sofa cũng là đúng thôi, một người uống cà phê, một người uống nước cam, hoàn toàn không giao lưu gì với nhau.

'Quan tiểu thư...' Lục Tử Duy đặt bản kế hoạch xuống nhìn Quan Mẫn Mẫn đang nhâm nhi điểm tâm, gọi.

Bị người ta đột nhiên gọi đích danh, miếng điểm tâm trong miệng chưa kịp nuốt xuống suýt nữa thì bị nghẹn trong cổ họng, ngay lập tức, một ly nước lọc được đưa đến bên miệng, cô uống liền mấy ngụm mới phát hiện là của Sầm Chí Quyền đưa cho mình.

'Cám ơn.' Cô có chút không được tự nhiên nói, Sầm Chí Quyền thu hồi ánh mắt nhìn sang Lục Tử Duy, đôi mắt thâm trầm lóe lên.

Cái tên này là cố ý muốn cô xấu mặt đây mà!