Độc Mẹ Quỷ Bảo

Quyển 2 - Chương 12: V4 Bị phát thẻ người tốt [ hoàn ]

Sau khi thu lưu những cô gái này, bọn họ liền vào thôn trấn, nghe nói ngày thường những cô gái này cũng bị yêu cầu cùng vài người thường cùng nhau đi thôn trấn, tới vườn rau tưới nước bắt sâu, cho nên các cô rất quen thuộc đường đi đến vườn rau.

Ngôn Bình Sinh mang theo người đem đồ ăn đều hái được, rõ ràng thu hoạch không ít, trong chốc lát có thể ăn cơm trưa tươi ngon, nhưng không ai cảm thấy vui vẻ.

Hôm nay bọn họ nhìn thấy hết thảy, đều quá mức trầm trọng, làm cho người ta như thế nào đều không vui vẻ được.

Ở trong đội ngũ kia mấy người phụ nữ đều rất thấp thỏm, chuyện gì cũng đều cướp làm, tỷ như nhóm lửa nấu cơm gì đó, Thiệu Tình cũng không ngăn trở, bởi vì cô biết, làm gì đó sẽ làm trong lòng các cô ấy an bình hơn một ít.

"Xào rau giao cho Hán Thanh đi, tay nghề anh rất tuyệt, các cô cũng mệt mỏi một ngày, nghỉ ngơi trong chốc lát đi." Thiệu Tình làm dây leo thu hồi gai nhọn, tạo thành hình dạng băng ghế, xếp thành một hàng, ngồi ở mặt trên phá lệ co dãn, lạnh lạnh cũng không cộm mông.

Mấy người Nhị Ngốc ngồi ở bên cạnh, chờ ăn cơm, ba nữ nhân rất ngượng ngùng, dọn xong bát đũa mới ngồi xuống, Thiệu Tình thấy các cô khẩn trương, cũng không nói thêm gì, một chốc một lát các cô không thả lỏng được.

"Dì ăn đường." Bánh bao nhỏ bước nhỏ chân ngắn, đem khối đường phân cho mấy người phụ nữ, chớp chớp mắt to, quả thực đáng yêu chết người.

Ba cô gái nắm khối đường có chút bối rối lúng túng, trong đó một người chính là cô gái lúc trước nhào lên, tươi sống cắn đứt yết hầu một tù binh, lúc trước cô hung dữ như vậy, ánh mắt đỏ bừng, phát cuồng cắn đứt yết hầu một người, hiện tại lại giống như đứa trẻ, chân tay luống cuống nắm một khối đường, cuối cùng nhẹ nhành sờ sờ đầu bánh bao nhỏ. Kimanh1257_cungquanghang

Động tác của cô đặc biệt ôn nhu đặc biệt thật cẩn thận, tựa như hơi mạnh một chút dường như sẽ xúc phạm tới bánh bao nhỏ vậy.

một cô gái thần trí thanh tỉnh nhịn không được nói: "Đây là con ngài sao? Thực đáng yêu."

"không cần kêu ngài, gọi tên tôi là tốt rồi, tôi gọi là Thiệu Tình." Thiệu Tình thấp giọng nói: "Đây là con tôi."

"Bé gọi là gì?" Nữ nhân có chút ngượng ngùng nói: "thật sự rất đáng yêu, tôi thực thích bé, tôi gọi là Hạng Như, cô ấy là Trương Tiểu Phân, đây là Đào Tĩnh Tĩnh."

Thiệu Tình ngẩn ra một chút, cô lúc này mới phát hiện, cô vẫn kêu bảo bối, cục cưng, đến nay còn chưa đặt tên cho bánh bao nhỏ......

Đặt tên là một đại sự, cần suy xét tinh tế, cân nhắc nhiều lần...... Đương nhiên, nhất là đối một người đặt tên phế mà nói, đặt tên quả thực là một chuyện thống khổ có thể so với một mình đấu với tang thi cấp bốn.

Kỳ thật...... Tôi còn chưa đặt tên cho con...... Những lời này Thiệu Tình như thế nào cũng nói không nên lời, cuối cùng hàm hồ nói: "Bé nhũ danh kêu cục cưng, các ngươi kêu hắn cục cưng là được."

"Cục cưng sao?" Hạng Như thật cẩn thận hỏi: "Tôi có thể hôn bé sao......"

Thiệu Tình còn chưa nói, bánh bao nhỏ đã chủ động nhích đi lên, hôn bẹp Hạng Như một ngụm, Hạng Như ôm mặt, hạnh phúc không chịu được.

Kimanh1257_cungquanghang

Thiệu Tình cũng không nhịn được cong cong khóe miệng, đem bánh bao nhỏ bế lên, đưa má đến gần bánh bao nhỏ, bánh bao nhỏ liền thò qua pi pi pi hôn vài cái.

Hạng Như ngồi ở một bên, cực kỳ hâm mộ, qua một lúc lâu, mới khẽ cười nói: "Có một tiểu bảo bối như vậy ở bên người, thực hạnh phúc đâu."

"Ân......" Thiệu Tình trong mắt đều là ôn nhu, bánh bao nhỏ là động lực sống lớn nhất của cô.

Ngày thường là không bột đố gột nên hồ, nguyên liệu nấu ăn hữu hạn, Nghiêm Hán Thanh có thể làm cũng có hạn, hiện tại nguyên liệu nấu ăn phong phú, anh một hơi làm sáu món ăn một canh, tuy rằng đều là thức ăn chay, nhưng là sắc hương vị đều đủ, người nhìn liền thèm.

một vòng người vây quanh ăn cơm, làm Ngôn Bình Sinh bọn họ ở một bên xem nước miếng chảy ròng, dù sao giữa đầu bếp cùng đầu bếp đều có chênh lệch, đầu bếp bọn họ bên kia cùng Nghiêm Hán Thanh chênh lệch tựa như người nấu ăn sơ học với đầu bếp có học qua hệ thống.

Có đối lập sẽ có tổn thương.

Mấy người phụ nữ cũng không dám xới cơm, Thiệu Tình xới một chén lại một chén, sau đó đưa cho các cô, lại gắp đồ ăn vào trong bát các cô: "Đồ ăn làm rất nhiều, tự mình gắp, ăn no mới có sức lực dọn dẹp bát đũa."

cô ăn rất ít đồ ăn, đây vẫn là cứng rắn ăn vào đi, trong chốc lát còn muốn phun ra, nếu không phải vì giấu người hiểu biết, cô một miếng cũng không muốn ăn.

Ăn xong cơm trưa, bọn họ không tiếp tục đi như trước, mà ở lại thôn trấn tạm thời nghỉ ngơi hồi phục, ít nhất thôn trấn này đã dọn sạch qua, tang thi rất thưa thớt, bọn họ tìm cái dãy phố toà nhà ba tầng, là có thể nghỉ ngơi tốt một ngày.

Mấy ngày này một đường bôn ba, nói không mệt là giả, rốt cuộc mệt không chỉ là thân thể, còn có tinh thần cảnh giác cao độ, có thể nghỉ ngơi một chút, đối với lộ trình kế tiếp cũng có chỗ tốt.

Thiệu Tình ăn cơm liền trở về phòng, sau đó Thiệu Tình, Nhị Ngốc vây quanh thùng rác phun ra trong chốc lát, phun xong rồi, mang theo bánh bao nhỏ, mỗi người một đống tinh hạch bắt đầu hấp thu, bánh bao nhỏ tốt xấu còn có thể hấp thu một ít đồ ăn nóng, đồ ăn giàu dinh dưỡng gì đó, mà bọn họ sẽ không ăn sinh thực, lại càng không ăn máu thịt, cũng chỉ có thể sử dụng tinh hạch đến duy trì thể lực.

Bọn họ cả một ngày suốt một đêm, đều ở trong phòng của mình hấp thu tinh hạch, chỉ có lúc ăn cơm buổi chiều mới lộ mặt.

Sáng sớm hôm sau, Thiệu Tình bởi vì không cần ngủ quá nhiều, cho nên dậy tương đối sớm, nhưng mà lúc cô đi ra, ba cô gái đã thu thập vật dụng.

Thiệu Tình không nhịn được nhíu mày, đi xuống tầng: "hiện tại vừa mới năm giờ."

"Thực xin lỗi, đánh thức ngài sao?" Hạng Như có chút kinh hoảng nói, Thiệu Tình lắc đầu, đối với các cô nói: "Các cô phải làm nghỉ ngơi cho tốt, lúc đi đường các cô mới có tinh thần, tôi không cần các cô quá chịu khó, chỉ cần các cô không gây cản trở là tốt rồi."

cô nói chuyện cũng không dễ nghe, thanh âm cũng rất lạnh đạm, Hạng Như lại nhẹ giọng nói: "Ngài...... Là người tốt......"

Thiệu Tình sửng sốt một chút, chưa từng có ai phát thẻ người tốt cho cô đâu, đội hữu nói nàng là người đáng giá tín nhiệm cùng dựa vào, sẽ làm người ta không tự chủ được coi cô là người tâm phúc, kẻ địch nói cô hung tàn tàn nhẫn, là một đầu sói cô đơn, không biết bao nhiêu người nói cô cao lãnh hờ hững khó có thể tiếp cận, nói cô là người tốt, Hạng Như vẫn là người đầu tiên.

cô không nhịn được quay đầu, mặt không biểu tình như cũ, vành tai lại hơi hơi phiếm hồng: "Tôi nơi nào là người tốt chứ, chẳng lẽ các cô chưa thấy qua thủ đoạn tôi giết người sao?"

"Ngài...... thật là người tốt." Hạng Như nhịn không được đề cao thanh âm, có chút vội vàng nói: "Tuy rằng ngài ở ngoài mặt lạnh lùng, nhưng mà so với người nói lời dịu dàng an ủi chúng ta còn săn sóc hơn, ngài còn thực nhiệt huyết thực chính nghĩa, là một người rất tốt rất tốt......"

Thiệu Tình nhịn không được cười nhạo một tiếng: "Đều bị vây ra ảo giác, nhanh đi ngủ, lại chợp mắt một chút là lập tức lên đường."

Hạng Như nhìn bóng dáng Thiệu Tình rời đi, lôi kéo hai chị em tinh thần không phải thực bình thường, thấp giọng nói: "thật sự...... Thực cảm kích ngài đâu......"

Thiệu Tình liền nhịn không được cười, cô biểu hiện giống người tốt ở chỗ nào? Sau khi cô hành hạ đến chết vài tên đạo tặc, chính là tiểu đội dị năng giả Sí Diễm cùng người bên Ngôn Bình Sinh đều e ngại cô.

thật đúng là thiên chân, cư nhiên cảm thấy cô là một người tốt, rõ ràng cô chính là một người máu lạnh, vô tình, vĩnh viễn chỉ nghĩ đến người của mình, làm sao khiến cho người khác ảo giác cô là người tốt?

Thiệu Tình vừa ra cửa, liền nhìn thấy Mạnh Thận ngồi ở cửa, đang lau chui chủy thủ, ánh mắt anh thực nghiêm túc, phảng phất như anh kỳ thật đang ở phòng thí nghiệm làm loại thực nghiệm không được có bất kỳ sai sót gì.

Loại thái độ đối với binh khí này, lại lần nữa lấy lòng Thiệu Tình, làm cho cảm quan Thiệu Tình đối với Mạnh Thận, lại tốt hơn một ít.