Độc Sủng Thiên Kiều (Thiên Kiều Bách Sủng)

Chương 117: Chương Tĩnh Cầm và Mạnh Bố Ngạn (2)

Editor: huyetsacthiensu

Lần này, người không cười nổi lại đổi thành Chương Tĩnh Cầm.

Quả thật, đến giờ người đàn ông này vẫn chưa làm ra bất kỳ hành động gì vô lễ với nàng.

hắn thậm chí còn cứu nàng.

Câu hắn nói với nàng kia không có bất kỳ nửa chữ thô bỉ nào, toàn bộ đều vô cùng văn nhã, người như vậy ở Đại Ân thừa sức đỗ tú tài. Nhưng mà ý trong lời nói của hắn cùng với việc tên thủ lĩnh kia làm có gì khác nhau chứ?

Còn không phải là muốn nàng nương thân (thường chỉ trường hợp bất đắc dĩ phải nương nhờ người khác)…

Lang sói cũng mãi mãi chỉ là lang sói, sẽ không bởi vì nói mấy câu rỗng tuếch mà trở thành người.

“… Nếu ngươi không quen có thể gọi tên Hán của ta, Mạnh Bố Ngạn.”

Mạnh Bố Ngạn như là không chú ý đến vẻ khiếp sợ của Chương Tĩnh Cầm, vẫn tự mình nói hết lời, sau đó thúc giục “Làm sao vậy?”

Chương Tĩnh Cầm lùi về sau một bước theo bản năng, đôi chân bị mất một bên tất đạp trên cỏ dại, đau đớn như kim châm lan tỏa toàn thân.

“Vương gia, tiểu nữ cũng không phải chỉ có một thân một mình, hôm nay toàn gia chúng ta lúc rời khỏi Kinh thành đã bị lạc nhau, ta đã hẹn ước với vị hôn phu, nếu hai người bị lạc nhau thì hẹn hội ngộ ở đình nghỉ chân cách ngoại thành mười dặm.”

Chương Tĩnh Cầm to gan trả lời.

Cái gọi là hội ngộ tất nhiên chỉ là giả, nhưng đây là lời từ chối tốt nhất mà nàng có thể nghĩ đến.

Trong thời kỳ loạn lạc, nữ cô nhi sẽ bị ức hiếp, nếu có trượng phu thì có thêm một chỗ dựa.

“A?” Mạnh Bố Ngạn kinh ngạc nói “nói như thế, đúng là lời đề nghị của ta quá đường đột, có câu nóitiễn Phật tiễn đến tận Tây Thiên, ta sẽ đưa nàng đến đình nghỉ chân cách ngoại thành mười dặm để nàng đoàn tụ với trượng phu.”

Trời dần sáng, ánh sáng bình minh chiếu lên người hắn làm nổi bật khuôn mặt thô lỗ nhưng không mất đi vẻ đẹp trai, hơn nữa bây giờ còn đang thể hiện vẻ mặt chân thành tha thiết.

“không cần…”

“một cô nương như nàng làm sao có thể một mình đi mười dặm đường?”

Mạnh Bố Ngạn cắt đứt lời từ chối của Chương Tĩnh Cầm, cằm giương lên, chỉ về bên chân trần của nàng.

“Vậy, sau khi ngươi đưa ta đến đó thì hãy mau lập tức rời đi, phu quân của ta tính tình nhỏ mọn, hay ghen tuông, nếu để chàng ấy nhìn thấy ngươi thì sẽ hiểu lầm.”

Chương Tĩnh Cầm cắn môi, lại nói dối.

“Yên tâm, ta chỉ muốn giúp nàng cũng không phải là muốn gây phiền toái cho nàng.”

Mạnh Bố Ngạn vui vẻ đồng ý, roi dài vung lên quốn lấy eo nhỏ của Chương Tĩnh Cầm đặt nàng lên lưng ngựa.

***

Mười dặm đường cũng không xa chỉ đi một thời gian ngắn là đến.

Trong đình vắng vẻ không một bóng người.

“Xem ra phu quân của nàng còn chưa đến.” Mạnh Bố Ngạn tùy ý nói.

“Có lẽ là trên đường có chuyện bị trì hoãn, dù sao bây giờ cũng là thời kỳ loạn lạc.” Chương Tĩnh Cầm trả lời.

“cô nương nói đúng, thời kỳ loạn lạc, một mình nàng chờ ở đây vô cùng nguy hiểm, nếu lại gặp chuyện gì bất trắc, tại hạ…”

“Vương gia không cần lo lắng, ta có thể tự chăm sóc bản thân, hơn nữa Vương gia còn có chuyện cần làm, không nên vì người mới gặp như ta mà làm chậm trễ chính sự.”

Chương Tĩnh Cầm đương nhiên không muốn hắn ở lại.

hắn đi rồi có lẽ nàng sẽ lại gặp chuyện nguy hiểm.

hắn ở lại nàng chính là đang gặp nguy hiểm, giống như là đồ ăn bị lang sói ngậm vào trong miệng…

“cô nương thật sự là một người thông tình đạt lý, thấu hiểu lòng người, Bản Vương thật sự là có chuyện cần làm, như vậy thì ta sẽ không ở lại đây nữa, xin cáo biệt từ đây.”

Mạnh Bố Ngạn cũng không dây dưa nhiều, để lại hai nén bạc cho Chương Tĩnh Cầm thì dẫn theo dám tùy tùng cưỡi ngựa rời đi.

Chương Tĩnh Cầm ngồi ở trong đình, vừa quan sát chờ đợi phòng ngừa Mạnh Bố Ngạn bí mật giám sát mình vừa tính toán lối thoát cho bản thân.

Đại Đồng thì nhất định không thể trở về, đi về phía trước cũng phái mấy chục dặm nữa mới có thôm xém, bản thân cũng đã làm mất giày làm sao có thể đi xa được.

Bây giờ trời đã sáng rõ nàng cũng không sợ nữa liền quyết định ngồi tại chỗ chờ đợi, nếu nhìn thấy có người đi qua sẽ cầu cứu.

***

Khoảng nửa canh giờ sau Mạnh Bố Ngạn trở về.

hắn ghìm ngựa trước đình, mỉm cười mà hữu lễ về phía Chương Tĩnh Cầm nói “Chúng ta đang đuổi bắt một tên đào binh, cô nương có nhìn thấy tên nào khả nghi đi qua đây không.”

Chương Tĩnh Cầm chầm chậm mà kiên định gật đầu “Ta thấy một người cưỡi ngựa đi về lối rẽ phía kia.”

Nàng tiện tay chỉ về một hướng “Vừa một phút trước.”

Mạnh Bố Ngạn cảm ơn một tiếng giục ngựa tiến lên đi về phía nàng chỉ.

Chương Tĩnh Cầm thở ra một hơi thật sâu, trên đường nàng theo cậu đi từ U châu đến Đại Đồng đãtừng nghe nói con đường phía kia là đi vào núi sâu, ven đường vô cùng hoang vu, cũng không có thôn xóm gì, thỉnh thoảng có thổ phỉ qua lại, người bình thường đi vào đó chính là tìm chết, Mạnh Bố Ngạn tuy là vf Ngõa Lạt nhưng nhóm bọn họ chỉ có ba người, cho dù có dũng mãnh đi nữa nhưng khó có thể lấy một địch mười, đi vào con đường đấy coi như là cửu tử nhất sinh.

Nàng cũng không có suy nghĩ cổ hủ là nếu hắn chết mình sẽ là chính là người hại chết hắn, lương tâm có thể bị cắn rứt trong quãng đời còn lại hay không.

Về công, Ngõa Lạt đối địch với Đại Ân đã lâu, giết chết một Vương gia Ngõa Lạt cũng chính là đền đáp Tổ quốc, trừ hại cho đồng bào.

Về tư, hắn chết thì nàng sẽ ít đi một phần nguy hiểm. Lòng dạ ác độc? Cõ lẽ vậy. Nhưng hắn chết đi dù sao cũng tốt hơn là để hắn nhìn thấu lời nói dối của nàng.

Còn quãng đời còn lại…

Ai biết được nàng còn sống được mấy ngày nữa, nếu nàng không sống được tất nhiên sẽ không có cơ hội để quãng đời còn lại cắn rứt lương tâm.

Nhưng nếu hắn còn cơ hội trở lại…

Nghĩ đến đây Chương Tĩnh Cầm quyết định chuyển sang nơi khác đợi.

Trước đình hai mươi mét là ngã ba, nàng định đi vào một con đường khác cách xa một chút, như vậy thìcho dù Mạnh Bố Ngạn có trở lại cũng không nhìn thấy mình.

Nhưng suy nghĩ của nàng vừa chuyển, người còn chưa đứng dậy đã nghe thấy tiếng vó ngựa vang lên.

Trong làn bụi mù, một nhóm ba người của Mạnh Bố Ngạn lại lần nữa xuất hiện.

“Phía trước có núi lớn, ta quyết định phái một người trở về trong thành điều một đội binh lính kiểm tra, hai chúng ta sẽ ở lại đây bảo vệ, phòng ngừa tên đào binh kia đi vào con đường khác.”

Mạnh Bố Ngạn ngồi trên lưng ngựa, một bộ dáng an nhàn nói với Chương Tĩnh Cầm.

hắn lớn lên tuấn tú, khi cười lên tất nhiên đẹp trai.

Chỉ là…

không biết là ảo giác hay là ánh mặt trời đúng lúc chiếu xuống, Chương Tĩnh Cầm lại có thể nhìn thấy ánh sáng lóe lên trên hàm răng hắn…

thật sự là lại vào hang hổ, làm cả người nàng phát lạnh.

không nghĩ ra được cái cớ nào thích hợp để đuổi hắn đi cũng không thể rời đi, chỉ có thể ngồi đờ người ra với Mạnh Bố Ngạn trong đình.

Chương Tĩnh Cầm thật sự có vị hôn phu nhưng căn bản hai người không có ước định gì, cho dù nàng có ngồi đợi đến lúc địa lão thiên hoang cũng không thể đợi được hắn.

Viện binh của Mạnh Bố Ngạn sao, theo như hắn từng nói, trình tự điều binh khiển tướng hết sức phức tạp, không phải nhất thời nửa khắc là có thể giải quyết.

Mặt trời từng bước lên cao, cuối cùng ngay ngắn treo trên đỉnh đầu.

Bọn họ vẫn đang ngồi chờ cùng nhau…

Trong quá trình này, Mạnh Bố Ngạn đã ba lần hỏi dò Chương Tĩnh Cầm có muốn uống nước hay không, trên lưng ngựa của hắn có túi nước.

Nàng miệng khô lưỡi khô nhưng xuất phát từ sự cảnh giác nên lần nào nàng cũng từ chối.

“Có chút đói.”

Mạnh Bố Ngạn vừa nói vừa lệnh cho thuộc hạ lấy lương khô trên lưng ngựa xuống.

“cô nương có muốn ăn một chút không?”

Chương Tĩnh Cầm xua tay từ chối, cái bụng lại không phối hợp, ‘ọc ọc’ một tiếng.

Nàng lúng túng đỏ mặt, không phải là xấu hổ vì thất lễ không tự kiềm chế được hành vi mà là vì nói dối bị phát hiện.

“Đừng ngại, ngày hôm qua nàng bị dằn vặt một đêm, đến bây giờ cũng chưa ăn gì đúng không?”

Cánh tay Mạnh Bố Ngạn duỗi ra đưa bánh bao để trước mặt nàng “Cầm lấy đi.”

Trước đây hình tượng của người Mông Cổ trong lòng nàng chỉ có một đó là thô lỗ hung ác, tàn ác khôngthể tả.

Nhưng Mạnh Bố Ngạn này, hoàn toàn không giống với trong suy nghĩ của nàng, nửa phần thô lỗ cũng không có, ít nhất là không hung ác với nàng, tà ác hay không thì tạm thời nàng cũng chưa nhìn ra.

Chương Tĩnh Cầm nhìn khuôn mặt tuấn tú của hắn cười không có chút lòng dạ nào, chỉ cảm thấy người này dũng cảm lại săn sóc chu đáo, trong lúc lơ đãng càng sinh ra chút hảo cảm.

Nàng liếm môi một cái, nhận lấy bánh bao nhưng lòng phòng bị vẫn chưa hoàn toàn buông bỏ, mãi đến lúc nhìn Mạnh Bố Ngạn ăn hơn nửa cái bánh bao của hắn mới yên tâm bắt đầu.

Dù sao cũng là đại gia khuê nữ, mặc dù đang gặp khó khăn nhưng tướng ăn của nàng vẫn rất lịch sựthanh tú, lấy từng miếng bánh bao nhỏ cho vào miệng, một phú trôi qua mới ăn được một nửa.

Mạnh Bố Ngạn ở đối diện đã ăn hết ba cái bánh bao, thỏa mãn đứng lên vỗ vỗ bụng, ở trong đình khởi động gân cốt.

“Chương Tĩnh Cầm ngửa đầu nhìn động tác của hắn, đột nhiên cảm thấy hoa mắt chóng mặt.

“Xin người đừng đi đi lại lại nữa được không? đi đến mức ta…”

Còn chưa nói hết lời đã cảm thấy mí mắt trĩu xuống, nàng kinh ngạc đứng lên nhưng hai chân như nhũn ra, mới đứng lên người đã ngã xuống đất…

Hình ảnh cuối cùng đập vào mắt là khuôn mặt Mạnh Bố Ngạn đắc ý cười to.