Độc Sủng Thiên Kiều (Thiên Kiều Bách Sủng)

Chương 78

Editor: huyetsacthiensu

Lời này vừa nói ra không khí vốn đang thân thiện nhất thời lạnh đi.

Đặc biệt là Cố Thiền, một giây trước khuôn mặt nhỏ nhắn còn có ý cười nhẹ nhàng trong nháy mắt nhăn lại, nhìn thế nào cũng thấy giống cái bánh bao để lâu trong không khí.

Phó Y Lan cũng không muốn đi, nàng còn nhớ nàng với Cố Phong đã hẹn cùng nhau tỉ võ, không tự chủ được nhìn về chỗ hắn đang ngồi.

Đừng nhìn Cố Phong bình thường đều là bộ dạng đùa nghịch như đứa trẻ, thật ra trong lòng hắn cũng không hồ đồ, đương nhiê có chủ ý nhiều hơn hai cô nương lớn lên trong khuê phòng, lập tức khuyên Hàn Thác: "Hai người dù sao cũng là nữ nhân không tiện ở lại trong quân doanh, cũng không an toàn, chẳng may ngày nào đó quân địch đánh lén đến đây…"

Dù là ví dụ nhưng câu này có chút đen đủi cho nên hắn chỉ nói một nửa thì ngừng lại.

Có điều nói cẩu thả nhưng hắn làm việc không cẩu thả, huống chi nơi này không phải nơi đóng quân bình thường, đây là nơi đóng quân trên chiến trường. Chuyện đánh trận sao có thể nói chính xác được, cho dù không phải là bị đánh lén nhưng cũng có những chuyện khác có thể xảy ra.

Phó Y Lan còn đỡ, ít nhất còn có chút võ nghệ, có thể tự vệ.

Nhưng mà Cố Thiền không biết cái gì, nếu thật sự gặp chuyện gì chính là miếng thịt trên thớt để mặc cho người ta chém giết. Hơn nữa thân phận của nàng đặc biệt, không chừng còn có thể biến thành nhược điểm để người bên ngoài áp chế Hàn Thác.

Cố Phong nhìn xa, nhìn khuôn mặt của hai cô nương rõ ràng là không dễ chịu, trong lòng biết trạng thái của bốn người như vậy không phải là thời cơ tốt để nói đạo lý.

"Tỷ phu, đệ thấy tinh thần của Xán Xán còn chưa tốt lên, nên để nàng nghỉ ngơi nhiều hơn một chút, đệ ra ngoài với Phó cô nương trước."

Vừa nói vừa nháy mắt ra hiệu với Phó Y Lan.

Hàn Thác nghe vậy, gật đầu đồng ý.

Phó Y Lan không biế tâm tư của hắn, nhưng có thể nhìn ra được hắn muốn nàng đừng phản bác, cùng đi ra ngoài với hắn.

"Vậy ta đi trước đây, Xán Xán dưỡng thương cho tốt, lúc nào muốn tìm ra thì cho thị vệ đến truyền lời là được." Nàng dặn Cố Thiền vài câu, lại cáo từ với Hàn Thác rồi đứng lên đi theo Cố Phong ra ngoài.

"Cố Phong, có phải chúng ta đến không đúng lúc không?" Vừa đi ra ngoài, Phó Y Lan đã hỏi lên nghi ngờ trong lòng mình.

Bước chân Cố Phong dừng lại một chút mới nói: "Cũng không hẳn là sai, nhưng mà dù sao bây giờ vẫn chưa an toàn, tỷ phu đang sợ hai người xảy ra chuyện. Ngươi không biết người Mông Cổ tàn nhẫn như thế nào, lúc bọn ta chiếm lại Đại Đồng, hơn nửa người trong thành đều bị bọn họ giết chết. Những người còn sống sót cũng sắp điên rồi, gặp người giết người, không kể người già hay là trẻ sơ sinh. Còn có phụ nữ, bọn họ nhìn thấy phụ nữ thì… Khụ khụ khụ"

hắn đã quen nói hươu nói vượn cùng các anh em trong quân doanh, mở miệng ra nói mới nhớ vị bên cạnh mình đây là một vị cô nương tuổi không cách biệt lắm so với mình, có mấy lời không tiện nói ra, cũng rất khó nghe. Lời ra đến miệng nhưng bị miễn cưỡng ép trở về làm hắn bị chính nước miếng của mình làm sặc.

Phó Y Lan tất nhiên hiểu rõ, trước đây nàng đã đọc qua các ghi chép chiến sự trong sách. Quân địch chiếm được một tòa thành thì tướng lĩnh sẽ cho phép thuộc hạ của mình cướp hiếp giết.

Nhưng cho dù trong sách viết tàn khốc đến đâu cũng chỉ là những sự việc xa vời không sinh ra cảm xúc mãnh liệt gì. Bây giờ Cố Phong mới nói vài ba câu nhưng nàng đã cảm thấy những chuyện này dường như đang xảy ra trước mặt mình. Nàng là một cô nương, trời sinh đã sợ hãi đối những việc thô bạo máu tanh, nhưng nhiều hơn vẫn là đồng tình với những bách tính kia, cùng với lòng căm phẫn với những kẻ xâm lược, còn có cảm xúc mãnh liệt muốn tự tay bảo vệ quốc gia.

"Ta hiểu, có điều, nếu lúc tỷ thí ta biểu hiện tốt có thể cho ta ở lại hay không, ta không sợ các ngươi coi ta là binh lính bình thường để huấn luyện, ta có thể chịu đựng được, ta cũng muốn vì Đại Ân giúp mộtphần sức lực." Phó Y Lan lấy dũng khí nói ra tâm nguyện của mình.

thật ra, nếu người đối diện là Hàn Thác nàng sẽ không dám nói những câu này, nhưng Cố Phong khônggiống Hàn Thác, hắn như một người bạn, mặc dù biết điều này không thích hợp nhưng nói cho hắn biết chuyện nàng cũng không sao.

Chuyện Phó Y Lan đi hay ở thì Cố Phong cũng không làm chủ được, hơn nữa, vốn là hắn cũng đangmuốn giúp Hàn Thác khuyên cô nương này. Lúc này mặc dù trong lòng hắn có phần kinh ngạc vì lòng can đảm của nàng nhưng cũng chỉ có thể trả lời qua loa.

"Chuyện này, đến lúc đó lại nói tiếp, nếu như võ công của ngươi mạnh hơn nam nhân, ví dụ như đánh thắng ta, lại nói."

Đến lúc đó nếu nàng thua thì hãy ngoan ngoãn trở về. Thực tế, Cố Phong cho rằng kết quả này là tất nhiên. một tiểu thư khuê các, chỉ có chút công phu khoa chân múa tay làm sao có thể thắng được hắnđã thật sự trải nghiệm chuyện đánh nhau trên chiến trường.

Hai người vừa nói vừa đi, đi được nửa đường thì gặp được binh lính bưng canh thịt dê cho Cố Thiền.

***

Hàn Thác nhận lấy khay trong tay thị vệ, đi đến bên giường.

Người trên giường vùi đầu trong chăn, từ lúc Cố Phong và Phó Y Lan đi ra ngoài cũng không thèm nóimột tiếng nào.

"Xán Xán, canh thịt dê nàng muốn ăn đến rồi, mau ngồi dậy." Hàn Thác nói xong vươn tay định lật chăn lên.

Cố Thiền biết mình không giành thắng được hắn nên cũng không tốn sức lực mặc hắn vén lên, ngoài miệng lại nsoi "Ta không muốn ăn."

"không phải vừa rồi nàng nói còn chưa ăn no muốn ăn thêm một bát nữa sao."

Hàn Thác biết nàng đang giận dỗi nên sai người nấu nhiều thêm một bát đem đến dỗ dành nàng.

Cố Thiền không cảm ơn chút nào còn chôn đầu xuống gối, yếu ớt nói "Ta có thể không quay về không?"

Hàn Thác nhẹ thở dài, đặt cái khay trên ghế nhỏ, vươn người lên giường nằm bên cạnh Cố Thiền vòng tay ôm nàng vào lòng, lại kéo đầu nàng từ dưới gối ra kề sát vào ngực mình mới nói "Tiền phương quá nguy hiểm, nàng ở lại ta sẽ lo lắng."

"Nhưng mà, nếu không ở cạnh chàng, ta sẽ lo lắng cho chàng." Cố Thiền cọ cọ trước ngực hắn, nhấn mạnh.

"Có gì phải lo lắng." Hàn Thác xoa xoa đầu nàng, cười nói "Mười mấy vạn đại quan bảo vệ ta, đừng nóilà bị thương ngay cả một sợi tóc ta cũng không rơi."

Lời này cũng không phải thật, hắn nói chỉ để dỗ tiểu cô nương yên tâm.

Cố Thiền cũng không ngốc, trực tiếp vạch trần hắn "Chàng lừa ta, lần trước là ai bị thương hôn mê bất tỉnh, tận ba ngày cũng không viết thư cho ta?"

Chuyện xảy ra lúc nào?

Hàn Thác đã sớm quên chuyện này, được nàng nhắc lại mới chợt nhớ hình như đúng là từng có chuyện này. Có điều biện luận thì hắn sẽ không thuau Cố Thiền, lập tức sửa lời "Nàng xem, cho dù là bị thương nhưng bây giờ không phải ta vẫn rất khỏe mạnh, ngay cả vết thương cũng không thấy chứng tỏ mạng ta cứng. Hơn nữa còn có Tiêu Hạc Niên, có hắn sẽ bức Diêm Vương tức chết, cho nên nàng càng khôngcần lo lắng, đúng không?"

Cố Thiền không dao động chút nào, Tiêu Hạc Niên được người đời gọi là tức chết Diêm Vương nhưng dù sao đó cũng chỉ là một biệt danh, cũng không phải là hắn thật sự cướp được người từ tay Diêm Vương, nếu không thì sao kiếp trước này lại chết.

Nàng hơi do dự sau đó quyết định, mở miệng nói "Vương gia, còn nhớ ta đã nói với chàng giấc mơ ta mơ thấy lúc trước không?"

"Giấc mơ nói ta sẽ thất bại?" Hàn Thác tiếp lời "Trong mơ là ngược lại…"

"không phải cái đó." Cố Thiền ngắt lời hắn "Sớm hơn một chút, là giấc mơ lúc Mặc Viên nói cho chàng cái kia, mơ thấy ta ở trong cung bị trúng độc, Vương gia dẫn Tiêu Hạc Niên đến chữa cho ta."

Hàn Thác không có ấn tượng gì.

Mơ, bói toán, quỷ thần đối với hắn đều là những thứ vô căn cứ, lúc Cố Thiền bị những cơn ác mộng ảnh hưởng hắn sẽ dỗ dành nhưng cũng không coi là thật, tất nhiên cũng không nhớ kỹ.

Bây giờ biết tâm trạng nàng đang không tốt, đương nhiên không thể nói thẳng, chỉ nói qua loa "Ừ, giấc mơ đó làm sao?"

"Có phải là Vương gia không nhớ?" Cố Thiền nhỏ giọng hỏi, nhưng mà nàng cũng không cần Hàn Thác trả lời, dù sao trọng điểm là những điều nàng sắp nói sau đây, cho nên tự mình nói tiếp "Giấc mơ kia rất dài, mơ đến lúc ta mười hai tuổi, cả đời khác hoàn toàn hiện tại. Cho nên, trong mơ cũng có chiến tranh."

nói cho cùng nàng vẫn là bị giấc mơ đó ảnh hưởng, Hàn Thác kiên nhẫn hỏi theo nàng "A, vậy cuộc chiến này ở trong mơ làm sao?"

Cố Thiền sợ Hàn Thác không tin, trong lòng có chút căng thẳng, tay nhỏ nắm dùng sức nắm lấy vạt áo hắn, nghiêm mặt nói "Trận chiến này trong mộng không phải do Vương gia xuất chinh. Bởi vì, trong mơ, Tấn Vương phi gặp chuyện muộn hơn, cho nên lúc đó Sở Vương còn rất tốt, Ngõa Lạt xâm lược đương nhiên do hắn dẫn quân. Nhưng mà trận này mới đánh được một nửa thì Hàn biểu ca ban thánh chỉ, nóilà quốc khố trống không, muốn lấy việc cứu tế nạn dân Hà Nam làm đầu, cắt giảm hơn nửa quân nhu. Chuyện xảy ra quá đột ngột, Sở Vương không ứng phó kịp, sau đó bại trận bỏ mình. Vương gia, trước khi chàng xuất phát, ta đã hỏi chàng chuyện về quân nhu chính là bởi vì chuyện này. Nhưng mà, ta lại sợ chàng không tin, cho nên không dám nói toàn bộ, nhưng những chuyện xảy ra sau đó đều giống trong mơ, Vương gia, ta sợ…"

nói đến đây thì nàng không nhịn được có chút nghẹn ngào, dừng một chút mới nói tiếp "Sợ chàng gặp chuyện không may."

nói thật, Hàn Thác thật sự là không tin, thậm chí cảm thấy những chuyện này là do nàng ở Vương phủ một mình, suốt ngày lo lắng sợ hãi, suy nghĩ lung tung. Sau đó lại bị thánh chỉ của Hàn Khải làm sợ cho nên trộn lẫn mấy giấc mơ vào hiện thực. nói thẳng ra là tự mình dọa mình.

Nhưng mà, hắn lo lắng tâm tình của Cố Thiền, ngoài miệng không thể nói những suy nghĩ đó ra, chỉ an ủi "Xán Xán không sợ, không có việc gì. sau khi được nàng nhắc nhở, ta đã chuẩn bị sẵn sàng, bây giờ lượng quân nhu có thể kéo dài mấy tháng, bạc trắng nàng đưa cho ta hơn nữa còn có bạc ta tích trữ riêng đủ cho hai mươi vạn người dùng trong ba năm, ta đã phái Lâm Tu đi về phía Nam mở một con đường mua bán, tất cả đều ổn, không cần lo lắng.

"Vậy ba năm sau thì sao?" Cố Thiền hỏi.

Hàn Thác có chút buồn cười, cũng hiểu được vì sao nàng nhất định phải đi theo Lý Vũ Thành đến đây, xem ra là do lo lắng không chịu được.

Đối với nam nhân mà nói, hành động này có chút ngốc nghếch nhưng lại vô cùng hưởng thụ, tình cảm trong lòng phun trào, lời nói ra cũng dịu dàng ôn hòa "Lượng tích trữ hàng năm của ta cũng sẽ tăng lên theo, tiền thu được trong ba năm cũng có thể duy trì thêm ít nhất một năm nữa, như vậy là sẽ được bốn năm. Trong lúc đó mọi chuyện có thể có sự thay đổi, cho dù không thay đổi cũng có đủ thời gian để hiểu rõ nguyên nhân, tất cả đều kịp. Xán Xán, không cần căng thẳng."

Hàn Thác vừa nói vừa cau mày gỡ nắm tay nàng đang nắm chặt vạt áo của hắn, Cố Thiền dùng sức nắm, chặt đến mức ngón tay cũng trắng bệch.

hắn cố ý nói ung dung thoải mái, cũng biết đưa ra những con số cụ thể để Cố Thiền hiểu rõ tình huống, có thể làm nàng giảm bớt được sự bất an. Những chỗ khó khăn trong đó không cần để cho nàng biết được.

"Vậy… nếu như vậy có phải là không có gì nguy hiểm đúng không? Nếu không nguy hiểm ta có thể ở lại không? Ta muốn ở bên Vương gia…"

Cố Thiền thấp giọng cầu xin hắn, còn chưa nói xong, ngoài lều liền có thị vệ đến báo cáo, Hồng Hoa vời Bạch Hoa đã đến.