Đối Tượng Là Nữ Lão Sư

Chương 8

"Chị hai, chị đi đâu vậy? Em gọi mãi cũng không bắt máy.", Vũ Di Lực nhìn thấy Vũ Di Đình về đến nhà thì yên tâm không ít, vừa nãy còn dự định ra ngoài tìm Vũ Di Đình.

"Chị đi tìm Nhã Thư.", trả lời Di Lực xong, Vũ Di Đình quay sang hỏi Trương Nhã Thư: "Em có đói không?"

"Em có, từ chiều đến giờ vẫn chưa có gì trong bụng.", Trương Nhã Thư hiện tại đói muốn xỉu.

"Em đợi một lát, tôi đi hâm cháo cho em, nhanh thôi.", Vũ Di Đình nhìn Nhã Thư cười hết sức cưng chiều, sau đó đi vào nhà bếp.

Cô giáo Đình, cô không cần phải nhẫn tâm như thế, em hiện tại rất đói bụng, có thể ngất xỉu bất cứ lúc nào, cô nhìn em cười dịu dàng như thế, có phải là muốn em mất hồn mà xỉu tại chỗ luôn hay không?

"Nhã Thư, cậu...", Vũ Di Lực thấy Trương Nhã Thư tối như vậy rồi còn đến nhà mình, ngạc nhiên không hiểu tại sao.

"Là tôi nhớ cô giáo Đình, nên muốn đêm nay đến nhà cô ấy.", Trương Nhã Thư đối với người khác vẫn là thích tỏ vẻ hống hách, lúc này vẫn còn tinh lực chọc ghẹo người khác, bất quá Nhã Thư cũng không phải hoàn toàn nói dối.

"Vết thương của cậu đã đỡ hơn chưa?", Vũ Di Lực vì sợ Trương Nhã Thư mất hứng, nên không muốn nhắc lại chuyện ban sáng, nhìn thấy mấy vết bầm chưa tan trên hai cánh tay Nhã Thư, Vũ Di Lực không khỏi đau xót.

"Tôi không còn thấy đau nữa, đã khá hơn nhiều.", Trương Nhã Thư dù không có cảm giác với Di Lực, nhưng cậu ta dù sao cũng là quan tâm đến mình, vẫn là nên lịch sự trả lời.

"Nhã Thư, cậu có khi nào nghĩ....", Vũ Di Lực nói đến đây lại ngập ngừng, không biết phải nói tiếp như thế nào. Tình cảnh này làm Trương Nhã Thư nhớ đến một năm trước, lúc Vũ Di Lực tỏ tình với mình, cũng là đỏ mặt ấp úng như thế.

"Di Lực, đã một năm rồi, cậu đối với tôi như thế nào, tôi đều biết. Nhưng tôi chưa từng nghĩ sẽ quý mến cậu trên mức độ tình bạn. Tôi tôn trọng cậu, nên tôi khuyên cậu đừng nghĩ đến tôi nữa. Tôi không muốn cậu tự mình hy vọng, rồi tự mình tổn thương chính mình...", Trương Nhã Thư biết mình luôn nhẫn tâm với Di Lực, nhưng không thể vì thương hại người khác mà miễn cưỡng chấp nhận tình cảm của họ.

"Nhã Thư, tôi...."

"Nhã Thư, tôi đã hâm nóng cháo. Em theo tôi lên phòng.", Vũ Di Đình đã sớm hâm cháo xong, vô tình đứng phía sau mà nghe hai người nói chuyện. Vốn Vũ Di Đình không phải là người thích nghe lén, nhưng một người là em trai, một người là người mình đang để tâm, dù sao đi nữa cũng khó tránh khỏi tò mò. Vũ Di Đình kinh ngạc, tại sao Di Lực yêu thầm Nhã Thư bao lâu nay mà mình không biết? Là do em trai giấu kĩ, hay do mình quá vô tâm đây? Vũ Di Đình thấy trong lòng khó chịu, nhưng là không thể nói rõ mình khó chịu vì cái gì. Vũ Di Đình là không muốn nghe nữa, nên trực tiếp ngắt lời Vũ Di Lực.

Trương Nhã Thư hướng Vũ Di Đình dạ một tiếng, sau đó không nhìn lấy Vũ Di Lực một lần, liền đi theo cô giáo Đình vào phòng.

Vũ Di Lực lặng lẽ ngồi đó, nhìn theo bóng lưng Trương Nhã Thư. Nhã Thư, tôi đã sớm biết rằng giữa tôi và cậu sẽ không có kết quả nhưng vẫn nhắm mắt tiếp tục. Tôi biết rõ cậu không thuộc về mình, nhưng vẫn cố chấp chờ đợi cậu cho dù là nhiều năm sau nữa, mặc dù vĩnh viễn cũng không có lối thoát. Cậu là người duy nhất khiến tôi thương tâm, cũng là người duy nhất khiến tôi chấp nhận cả đời cô độc....

-----

Vũ Di Đình nhìn Trương Nhã Thư hì hục ăn tô cháo mình nấu mà không khỏi buồn cười, tên tiểu quỷ này, nết ăn cũng cần phải xấu như vậy sao?

"Ăn từ từ thôi, nuốt nhanh quá sẽ không tốt."

"Cô giáo Đình, hôm nay em mới được thưởng thức tài nấu ăn của cô, không ngờ cô nấu ăn ngon như vậy.", Trương Nhã Thư ăn xong liền khen lấy khen để. Vũ Di Đình thật sự nấu ăn rất ngon.

"Chỉ đơn giản là cháo thôi. Nếu em thích, có cơ hội tôi sẽ làm nhiều món khác cho em ăn.", Vũ Di Đình thừa biết tiểu quỷ này là đang nịnh hót mình, nhưng vẫn cưng chiều trả lời. Cô không hiểu từ khi nào mình lại thích cưng chiều Nhã Thư như vậy.

"Thôi xong, ba của em...", ăn uống đến no nê thì Trương Nhã Thư mới nhớ ra mình vẫn chưa xin phép ba đêm nay không về nhà.

"Lúc nãy tôi đã gọi điện cho ba em xin phép rồi, cũng đã giải thích việc của em khi sáng. Ba của em tâm tình cũng đã dịu bớt. Tôi cũng đã nói với Trúc Quân là tôi đã tìm được em, bảo em ấy không cần lo lắng nữa."

"Cô giáo Đình, cô thật tốt, có cô xử lý mọi việc thì còn gì bằng."

"Bây giờ đưa hai tay ra. Tôi giúp em thoa thuốc, cứ để vết bầm như thế sẽ đau lắm."

"Hay là để em tự làm là được.", Trương Nhã Thư thật thích, nhưng là cũng biết ngượng ngùng.

"Em cãi lời tôi?"

"....Em không có."

"Không có thì tốt."

Trương Nhã Thư ngoan ngoãn đưa hai tay ra cho Vũ Di Đình thoa thuốc. Lúc này Vũ Di Đình ngồi rất gần Nhã Thư, làm Trương Nhã Thư có thể ngửi được mùi hương trên người Vũ Di Đình. Khịt khịt! Hình như là hương hoa hồng, cô giáo Đình là dùng nước hoa hoa hồng hay là dùng sữa tắm hoa hồng đây mà thơm như vậy đây? Trương Nhã Thư tên biến thái này nên được Vũ Di Đình đề phòng hơn một chút. Trương Nhã Thư bắt đầu cảm thấy hơi hồi hộp, căng thẳng đến nỗi cả thân mình cứng ngắc, tim đập nhanh cơ hồ muốn thoát ra khỏi lồng ngực, cô giáo Đình càng nhìn gần lại càng quyến rũ mê người. Nếu bây giờ cô giáo Đình có cười với mình một cái, mình sợ là sẽ chết tại chỗ. Trương Nhã Thư tình nguyện chết trong sung sướng.

"Sao tôi nghe tiếng tim em đập nhanh như vậy?"

"...."

"Bình tĩnh, tôi không ăn thịt em.", Vũ Di Đình bề ngoài đang chuyên chú thoa thuốc cho Nhã Thư, nhưng bên trong là đang muốn cố tình chọc ghẹo em ấy.

Trương Nhã Thư nghe thế thì ngượng chín mặt, là côgiáo Đình đang chọc ghẹo mình sao? Hay là mình tự đa nghi? Trương NhãThư tự mình nín thở một chút, nhưng trái tim vẫn là không tự chủ đậprất nhanh.