Đốt Xương Cuối Cùng (Tối Hậu Nhất Căn Cốt Đầu)

Chương 03: Án cắt chi (03)

Chương 03: Án cắt chi (03)

"A, bác sĩ Mộc, ăn cơm một mình à?" Mấy người Lương Diệc cũng ăn trưa ở căn tin của Cảnh cục, trùng hợp nhìn thấy Mộc Hi Lương đang ngồi một mình phía bên kia nên bọn họ liền bưng khay cơm đi đến chào hỏi.

"Bác sĩ Mộc, không phiền nếu chúng tôi ngồi cùng chứ?" Tiêu Tiêu trưng ra nụ cười thật tươi, đối với cô gái nổi danh trong Cảnh cục giống như Madam nhà mình, Tiêu Tiêu đúng là cảm thấy rất hứng thú.

"Không ngại, tôi ăn xong rồi, mọi người cứ từ từ ăn." Lúc Mộc Hi Lương ăn cơm thì đã nhìn thấy mấy người của tổ trọng án, vốn tưởng Giản Mạc cũng sẽ đi cùng nhưng không ngờ rằng.... Xem ra người kia vẫn còn đang bận rộn.

"Ế, bác sĩ Mộc đi về phòng Pháp chứng sao? Vậy bác sĩ Mộc có thể giúp chúng tôi một chuyện hay không?" Cố Tư Hàn vẫn khá lo lắng cho lão đại nhà mình, liều mạng làm việc cũng không phải chuyện xấu nhưng sao có thể ăn trưa bằng sandwich được chứ. Vừa may phòng Pháp chứng nằm cùng một lầu với tổ trọng án, nếu có thể để bác sĩ Mộc đem đồ ăn về cho Madam trước, Madam cũng sẽ không nhịn đói quá lâu.

"Hử?" Mộc Hi Lương nghi hoặc nhìn Cố Tư Hàn.

"Là như vậy, Madam của chúng tôi không đi ăn cơm chung với chúng tôi, còn đang nghiên cứu vụ án mới xảy ra sáng nay, chị ấy bảo chúng tôi mua một ít sandwich. Tôi sợ chúng tôi ăn lâu, Madam đói bụng, nếu một lát nữa phát sinh tình huống đột xuất thì phỏng chừng Madam sẽ không thiết ăn uống, cho nên phải làm phiền bác sĩ Mộc giúp chúng tôi đem sandwich lên cho lão đại trước."

"Cô ấy thường xuyên ăn sandwich à?" Dựa vào biểu tình tự nhiên của mấy người họ, xem ra tình huống thế này của Madam rất hay xảy ra.

"Madam của chúng tôi mỗi khi gặp vụ án nào khó giải quyết đều như vậy, chúng tôi cũng quen rồi."

"Ừm, tôi biết rồi. Tôi ăn xong rồi, mọi người cứ chậm rãi, bên phía Madam của mọi người cứ giao cho tôi đi." Nghe lời kể của bọn họ, Mộc Hi Lương liền cau mày, người con gái này đúng là không biết chăm sóc bản thân.

"Cảm ơn bác sĩ Mộc." Đám người cảm kích nhìn Mộc Hi Lương.

Mộc Hi Lương cũng không gọi thêm gì, cầm sandwich mà Cố Tư Hàn đưa, sau đó liền rời khỏi căn tin.

"Xem ra bác sĩ Mộc cũng không phải khó sống chung giống như trong lời đồn." Tiêu Tiêu nhìn bóng lưng của Mộc Hi Lương, vừa ăn vừa nói.

"Đúng đúng, tôi cũng cảm thấy vậy, nhìn ra người như bác sĩ Mộc cũng không tệ lắm, xem ra lời đồn đều không đáng tin." Đại Vĩ thở dài nói.

"Nói nhảm, chuyện liên quan đến tin đồn cũng chỉ nên tin hai ba phần thôi, anh không biết nhìn xem mấy tin đồn đã nói Madam của chúng ta như thế nào à." Tiêu Tiêu chen miệng vào.

"Nói cũng đúng, Madam nhà chúng ta trong lời đồn cái gì mà cao ngạo lạnh lùng a~, không màn nhân tình a~, thích bày sắc mặt a~, đều là vu khống, mấy cái này chỉ có thể nói là Madam nhà chúng ta có cá tính."

"Ừm ừm, đúng vậy đúng vậy."

"Mấy người nha~, không có chuyện gì thì lại bát quái, ăn nhanh lên, tôi thấy vụ án này sẽ khiến chúng ta bận rộn đó." Lương Diệc có thể được coi là người lớn tuổi nhất trong đám người này, làm việc cạnh Giản Mạc lâu nhất, tuy có đôi lúc nhìn nhận vấn đề khá xung động nhưng vẫn rất tỉnh táo.

"Vâng ạ, vâng ạ, Lương sir~"

"Tiểu tử thúi!" Lương Diệc giả vờ đòi đánh Đại Vĩ, khiến cho mọi người cười ồ lên.

Cốc cốc!

"Coming please." Giản Mạc còn đang lật xem tài liệu, nghe tiếng gõ cửa liền lên tiếng mà không thèm ngẩng đầu lên.

"Madam đúng thật là quên ăn quên ngủ nha~" Mộc Hi Lương nhìn Giản Mạc ngay cả đầu cũng không thèm ngẩng, trào phúng.

"Bác sĩ Mộc?" Nghe được giọng nói quen thuộc, lúc này Giản Mạc mới ngẩng đầu lên, nhìn thấy Mộc Hi Lương đi vào, nhất thời cảm thấy nghi ngờ. Vốn cho rằng mấy tên nhóc kia mang bữa trưa đến cho mình, nhưng không ngờ lại là khách không mời mà đến.

"Madam không đói sao?" Mộc Hi Lương đi đến trước bàn làm việc của Giản Mạc, nhìn chằm chằm Giản Mạc.

"Không...." Giản Mạc đang định nói không đói thì chợt nghe bụng mình phát ra tiếng kháng nghị nho nhỏ, có chút lúng túng, nhưng trên mặt cũng không biểu lộ gì, chỉ nhìn chằm chằm Mộc Hi Lương.

Mộc bác sĩ pháp y và một cảnh sát nhìn chằm chằm nhau, hai người đều không nói lời nào, bầu không khí này giống như hơi lạnh vào mùa đông, có chút cảm giác giằng co. Có thể vì cả hai đều là người có sức chịu đựng tốt nên không ai có ý định chào thua trước.

"Ọt ọt ~" Rốt cuộc ở ngay thời điểm không thích hợp, bụng Giản Mạc kêu ra tiếng, hóa giải bầu không khí giằng co của hai người.

Cuối cùng Giản Mạc cũng dao động trước, có hơi xấu hổ nhìn Mộc Hi Lương, trong lòng bực bội, bụng của mình làm sao lại không chịu thua kém như vậy, không nên ở ngay lúc có đối phương mà phát ra tiếng như vậy chứ, lẽ nào mình đã đói đến mức này rồi sao? Đói thì đói đi, nếu là ngày thường, mình sẽ không cảm thấy gì, nhưng thời điểm ở trước mặt cô gái này, lại hết lần này đến lần khác xảy ra tình huống như vậy, tại sao trong lòng lại có cảm giác xấu hổ như vậy? Rõ ràng trước đây hai người chưa từng gặp nhau, cho dù đã nói chuyện thì cũng không quá hai mươi câu, cảm giác xấu hổ này là từ đâu mà tới?

"À, cái này là lúc tôi ăn cơm ở căn tin, trùng hợp chạm mặt với đồng nghiệp của cô, họ bảo tôi mang lên cho cô." Mộc Hi Lương nhìn ra phản ứng của Giản Mạc, trong lòng buồn cười, nhưng trên mặt không biểu lộ, đưa cho Giản Mạc bánh sandwich mình cầm nãy giờ.

"Cảm ơn." Ngượng ngùng nhận lấy phần sandwich mà Mộc Hi Lương đưa, trong lòng có chút oán trách, sớm biết vậy sẽ không ăn sandwich, như vậy sẽ không bị xấu mặt với cô gái này. Chẳng qua tại sao lại ghét chuyện xấu mặt với cô gái này chứ, bây giờ tạm thời Giản Mạc chưa cân nhắc đến.

"Tiện đường mà thôi, Madam Giản, dụng công làm việc là tốt nhưng nếu khiến mình đói đến sinh bệnh thì không ổn đâu, vụ án đương nhiên cần phải phá, nhưng cũng phải nghỉ ngơi tốt thì mới có thể mau chóng bắt được phạm nhân nha. Giản Mạc từ từ ăn, tôi về làm việc đây."

"Bác sĩ Mộc." Giản Mạc đứng dậy khỏi ghế, gọi lại Mộc Hi Lương đang xoay người rời đi, vươn bàn tay của mình ra.

"Haha ~" Mộc Hi Lương vươn tay ra, nắm tay tay Giản Mạc, "Hi vọng chúng ta hợp tác vui vẻ."

"Haha."

Thấy Mộc Hi Lương rời đi, Giản Mạc nghi hoặc nhìn bóng lưng Mộc Hi Lương, cô vẫn luôn cảm thấy Mộc Hi Lương này đối xử với mình có chút kì quái.

Lắc đầu một cái, Giản Mạc không nghĩ thêm được nữa, mau chóng ăn xong sandwich, tiếp tục nghiên cứu, chẳng qua đọc lâu như vậy mà vẫn chưa có manh mối, xem ra tên hung thủ này đúng là làm việc tỉ mỉ không chê vào đâu được.

"Madam, tất cả chứng cứ chúng ta thu thập được đều đã đưa cho phòng Pháp chứng để họ kiểm nghiệm, nhanh nhất là ngày mai sẽ có kết quả."

"Ừ."

"Đúng rồi, từ lúc chúng ra thông báo tin tức đến giờ đã có người báo án chưa?"

"Vẫn chưa có, đám người Tiêu Tiêu còn đang điều tra, xem ra muốn lấy được tin tức chính xác thì cần phải mất một khoảng thời gian."

"Vấn đề đầu tiên của chúng ta bây giờ là không có nhiều manh mối, nhất định phải biết rõ thân phận của người bị hại trước, nếu không, chúng ta làm gì cũng uổng công." Giản Mạc cau mày nói.

"Nhất định hung thủ đã vứt cái đầu ở bãi rác khác, hoặc là một nơi ít người qua lại, muốn xác định chắc chắn thân phận của người chết thì có chút khó khăn. Dấu vết đặc biệt chỉ có một cái bớt 2.5cm, nhưng nếu không phải là người đặc biệt gần gũi thì sẽ không ai biết được cái bớt đó trên eo nạn nhân."

"Trong trường hợp không có nhiều manh mối thì đây là manh mối duy nhất của chúng ta, chúng ta nhất định không thể bỏ qua. Tư Hàn, cậu cũng đi giúp đám người Tiêu Tiêu đi."

"Vâng Madam."

Buổi chiều trôi qua rất nhanh, trong số những vật chứng giao cho bên Pháp chứng thì bên đó đã truyền về một ít tin tức, quả thật đống vật chứng đó đã được xử lí sạch sẽ, không có dấu vân tay, có thể nói là không hề có chút tác dụng thực tế nào. Mà bên giải phẫu của bác sĩ Mộc cũng không phát hiện chứng cứ nào mới, đầu mối tìm kiếm người mất tích của tổ trọng án cũng tiến hành không thuận lợi, khiến cho Giản Mạc gặp phiền toái lớn nhất từ lúc bắt đầu làm cảnh sát đến nay.

"Baby for all my life. Don't you know that its true I'm living to love you...." Điện thoại vang lên một giọng hát nam trầm thấp.

"Alo?" Giản Mạc nhìn cái tên hiển thị trên màn hình, cau mày.

"Mạc nhi, hôm nay về nhà đi." Đầu dây bên kia là một giọng nam trầm.

"Có chuyện gì?"

"Thân làm cha muốn gặp con gái của mình còn cần nói rõ nguyên nhân sao." Giọng nói bên kia mang theo uy nghiêm.

"Con biết rồi, lát nữa gặp, daddy." Giản Mạc vuốt vuốt huyệt thái dương, chỉnh sửa tài liệu trên bàn, rời khỏi phòng làm việc, thật đúng là cơn sóng này chưa đi thì con sóng khác lại đến.

Đối với cú điện thoại vừa rồi, Giản Mạc có bài xích nhưng cũng không thể làm gì khác. Cú điện thoại này vô tình nhắc nhở bản thân mình ngoại trừ là một cảnh sát ra thì còn có một thân phận bí mật khác, mặc dù không muốn thừa nhận sự thật này nhưng cũng không có cách nào khiến bản thân quên đi.

Giản Mạc mặt lạnh đi đến bãi đỗ xe, đúng lúc nhìn thấy Mộc Hi Lương cũng đang đi lấy xe, nhớ đến chuyện xấu hổ lúc trưa cùng cái bắt tay kia, Giản Mạc có chút muốn làm bộ không thấy Mộc Hi Lương mà đi thẳng, nhưng chân lại bước không đi, mà đúng lúc lại nhìn thấy Mộc Hi Lương đang đi về phía mình.

"Hey~, bác sĩ Mộc."

"Chào, về nhà?" Mộc Hi Lương sớm đã nhìn thấy Giản Mạc, còn đang suy nghĩ mình có thể đi chào hỏi hay không nhưng lại ngoài ý muốn nhìn thấy người nọ đang chuẩn bị ngó lơ mình.

"À ừm, trùng hợp vừa tan ca, định về nhà nghỉ ngơi một lát."

"Tôi không có xe, đang đứng nhìn thử xem có ai để quá giang không, đúng lúc Madam đi ra, Madam sẽ không để bụng chứ?" Mộc Hi Lương trợn tròn mắt thầm mắng bản thân mình đúng là lưu manh, rõ ràng xe đang ở bên kia nhưng lại mạnh miệng nói mình không có xe, đúng là nói dối trắng trợn.

Không có xe? Vậy chiếc xe thể thao màu đỏ kia là của ai? Chẳng qua mình sẽ để bụng sao? Rất để bụng, Giản Mạc không muốn cho bất cứ ai biết thân phận thứ hai của mình.

"Xin lỗi, bác sĩ Mộc, Daddy của tôi gọi điện giục tôi về nhà, tôi không có thời gian chở cô về. Không còn thời gian nữa, lần sau tôi nhất định đưa cô về." Nói xong với Mộc Hi Lương, Giản Mạc liền mở cửa xe, quay đầu xe, sau đó hạ cửa kính xuống, lên tiếng chào Mộc Hi Lương liền lái đi.

Mộc Hi Lương nhún nhún vai, không thèm để ý chuyện Giản Mạc cự tuyệt mình, dù sao cũng không phải lần đầu bị cô gái này coi thường. lần đầu tiên là chuyện bắt tay, coi như bỏ qua đi, lần thứ hai là mình chủ động muốn quá giang, cũng bị cô gái này từ chối, Mộc Hi Lương cảm thấy may mà mình vốn cũng không trông chờ gì, tự đi đến trước chiếc xe thể thao màu đỏ của mình, thở dài một cái, sau đó cũng lái xe rời đi.