Đốt Xương Cuối Cùng (Tối Hậu Nhất Căn Cốt Đầu)

Chương 10: Án cắt chi (10)

Chương 10: Án cắt chi (10)

"Bác sĩ Mộc và bác sĩ Lý? Haha, có phải là bác sĩ thì thường thích giao thiệp với bác sĩ hay không." Lương Diệc cũng nhìn ra bầu không khí giữa Mộc Hi Lương và Giản Mạc không ổn, nói câu nào ra cũng ngắn muốn đòi mạng, Madam nhà mình không nói được bao nhiêu từ, vị bác sĩ Mộc này cũng y như vậy.

"Ừ."

"........." Lần này đến cả Lương Diệc cũng không biết nói sao cho phải, một chữ này, muốn mình khai mở đề tài như thế nào đây? Chẳng qua cảnh sát chính là cảnh sát, mặc dù không biết bắt đầu thế nào nhưng vẫn có thể đi đường tắt nha.

"Lão đại, chương trình phụ đạo tâm lý ở Cục không hề giống như chị nói nha? Đó là đặc biệt mở lớp cho cảnh sát chúng ta, nhìn cách chị nói, chẳng lẽ là muộn dụ hắn mắc câu sao? Hay là chị thật sự có hứng thú? Nghe nói là đặc biệt dạy chúng ta cách phân biệt đặc điểm hành động thói quen của tội phạm, không phải chị muốn đi học bổ túc đó chứ?" Chương trình phụ đạo này đã xôn xao từ mấy ngày trước, có thể thông qua hành động của tội phạm để phân tích suy nghĩ của tội phạm. Ví dụ như biểu tình gương mặt của tội phạm, ngôn ngữ tay chân, vân vân.

"Là muốn dò xét, chẳng qua là thất bại rồi. Huống chi người cần học bổ túc cũng không phải là tôi, có thể tìm ở trong tổ chúng ta đó, tỷ như cậu chẳng hạn."

"Nghe nói giáo sư phụ trách phụ đạo lần ngày không phải là người dễ chọc." Mộc Hi Lương cũng đã nghe qua chương trình này, nội dung phân tích tội phạm rất phong phú, chuyên về phân tích tâm lý tội phạm, từ động tác tay chân cho đến ánh mắt biểu đạt, vân vân.

"Tôi cũng nghe nói vậy, cho nên tôi cảm thấy nhiều năm như vậy Lương Diệc vẫn chưa rèn luyện đủ, vẫn nên qua chỗ giáo sư kia học tập đi. " Giản Mạc thuận miệng tiếp lời của Mộc Hi Lương.

"Hả... Lão đại, bác sĩ Mộc, em rèn luyện nhiều rồi, cho dù học thêm một chút cũng tốt, đặc biệt là những thứ chúng ta cần đối mặt với tội phạm, nhưng Madam không cảm thấy bản thân chị rất thích hợp sao? Chị nhìn lúc nãy chị phân tích nội tâm của Lý Hạo đi, chứng tỏ chị có nền tảng tâm lý học, cho nên em cảm thấy phải là Madam đi học mới đúng." Lương Diệc mới không thèm đi đâu, giống như lời bác sĩ Mộc nói, ông thầy dạy tâm lý học đó tính khí vừa cứng ngắc vừa cổ hủ, người như vậy chỉ có lão đại mới thích hợp đi giao lưu.

"Ừ, cậu cũng cảm thấy học tập thêm là chuyện tốt, trùng hợp hôm trước Cục trưởng bảo tôi tìm người, tôi liền thuận tay viết tên cậu." Có lúc, khi Giản Mạc mặt không cảm xúc nói chuyện sẽ khiến mọi người cảm thấy cô rất nghiêm túc. Thật ra không phải vậy, mà đây chính là bộ mặt tà ác của Giản Mạc, giống như bây giờ vậy.

"Madam! Không phải chị đang nói đùa đó chứ?!" Lương Diệc vừa nghe thì thiếu chút nữa đã nhảy dựng lên, quát to thành tiếng, hấp dẫn ánh mắt của đám bồi bàn bên kia. Lương Diệc vuốt mũi, lúng túng cười cười với mấy cô gái bồi bàn.

"Tôi cũng cảm thấy Lương Diệc anh có thể đi học thử một chút." Như vậy càng tốt, không cần lúc nào cũng đi sau lưng Giản Mạc, Mộc Hi Lương nhìn chằm chằm Lương Diệc, dĩ nhiên câu này nàng cũng chỉ nói thầm trong lòng thôi.

"Xem kìa, bác sĩ Mộc cũng đồng ý, cho nên cậu cảm thấy thế nào? Rõ ràng không phải là nói đùa." Giản Mạc nói xong câu này, bưng tách cafe trên bàn chậm rãi uống, đem dáng vẻ hoảng sợ của Lương Diệc in sâu vào mắt, sau đó mới chậm rãi nói câu thứ hai: "Mới là lạ!"

!!! Lại bị đùa bỡn, Madam thật không có chút cảm thông nào với cấp dưới, hơn nữa sao bác sĩ Mộc lại kẻ tung người hứng với Madam rồi? Lúc nãy hai người ngồi ở trên xe im lặng đến chết người, sao lúc này kẻ xui xẻo lại là mình rồi chứ? Hai người này không có chút đáng yêu nào hết!

"Thức ăn của mọi người đây ạ, mời dùng!" Lúc này, bồi bàn bưng ra một cái mâm, bên trên là mấy dĩa đồ ăn nóng hổi.

"Haha, dáng vẻ bác sĩ Mộc ăn bít tết giống hệt như đang giải phẫu thi thể." Lương Diệc cắt một miếng thịt bò bỏ vào miệng nhai, nhìn dáng vẻ cầm dao ăn thịt của Mộc Hi Lương thì không khỏi cười giỡn, hoàn toàn đem chuyện lúc nãy ném ra sau ót.

"........."

"........."

Chẳng qua hai người kia đều vô cùng bình ĩnh, nếu là người khác trong lúc ăn cơm mà bị nhắc đến chuyện kia thì phỏng chừng bữa cơm đó không cần ăn cũng no rồi.

Bầu không khí sống động hẳn lên, Lương Diệc cũng không lên tiếng nữa, bữa cơm này ăn thật cực khổ a~.

Ba người lẳng lặng cắt thịt rồi nhai nuốt, không ai nói chuyện, thừa kế đức tính tốt đẹp của người Trung Hoa, thực bất ngôn, tẩm bất ngữ (ăn không nói, ngủ không nói).

Ăn trưa xong, sau khi thanh toán, ba người ngồi xe của Giản Mạc quay về đồn cảnh sát.

"Madam Giản, tôi có lời muốn nói với cô." Lúc đi đến lầu ba, Mộc Hi Lương gọi Giản Mạc lại.

"Hả?" Nghi ngờ quay đầu, sau đó vẫy vẫy bảo Lương Diệc đi trước.

"Chúng ta lên sân thượng đi." Nói xong liền đi trước, hướng về lối cầu thang thoát hiểm.

Giản Mạc yên lặng đi sau lưng Mộc Hi Lương, vừa nhìn bóng lưng Mộc Hi Lương vừa phỏng đoán mục đích của cuộc nói chuyện này, xem ra trong đây chứa đựng rất nhiều mưu đồ.

"Những tài liệu này chắc sẽ có ích cho các cô." Hai người vừa đến sân thượng, Mộc Hi Lương liền đưa cho Giản Mạc một sấp tài liệu.

Giản Mạc nhìn sấp tài liệu, cũng không vươn tay ra nhận mà nghi hoặc nhìn Mộc Hi Lương, chẳng lẽ người này đến chỗ đó là vì những tài liệu này? Chẳng qua tại sao lại đưa cho mình mà không phải là cấp trên?

"Tôi cũng muốn nhanh chóng tìm ra hung thủ, tôi và Lý Hạo có duyên gặp gỡ mấy lần, cũng dễ dàng lấy được mấy thứ này. Tôi biết cô cần nó."

"Cô làm như vậy không sợ vi phạm luật công bằng của Sở cảnh sát sao?" Giản Mạc cau mày, nếu Lý Hạo kia thật sự là hung thủ, vậy đồng nghĩa với việc Mộc Hi Lương đã bán đứng hắn, hơn nữa Giản Mạc không hiểu nổi thái độ lúc nóng lúc lạnh của Mộc Hi Lương.

"Như vậy trong lòng Giản Mạc, thế nào là công bằng?" Đối với câu hỏi của Giản Mạc, Mộc Hi Lương có chút bất mãn. Nguyên nhân lựa chọn làm bác sĩ pháp y chính là không hi vọng phải tiếp xúc quá nhiều với sự u ám của đồn cảnh sát. Ở Hương Cảng, là một xã hội pháp chế, nhưng vẫn sẽ xuất hiện một vài chuyện không công bằng với người bình thường. Cho nên dù ở trong một xã hội pháp chế văn minh như Hương Cảng thì cũng sẽ có vài người không thể nhận đủ công bằng.

Công bằng sao? Thật ra cho dù mình làm cảnh sát thì vẫn không thể vì nhiều người mà giành lấy công bằng. Có tiền có thế, có thể mời được luật sư biện hộ tốt nhất, cũng sẽ đập nát kiên trì của mình, Giản Mạc cảm thấy mình không có lời nào để biện minh.

"Madam, thế giới này không chỉ tồn tại đen và trắng, vẫn luôn tồn tại những bến bờ khác, chúng ta không thể phân biệt hết thị phi trắng đen rồi kết luận nó thuộc bên nào. Không phải tất cả cảnh sát đều chính nghĩa, cũng không phải tất cả kẻ xấu đều phải chịu phạt.

Có người vì thay đổi, hỗ trợ người khác mà đem bản thân tốt đẹp của mình dấn vào tội ác, chẳng lẽ chúng ta có thể nói hắn đã sai sao? Còn người bề ngoài chính nghĩa, vì lợi ích của mình mà không từ thủ đoạn đổi trắng thay đen, cô cảm thấy người như vậy là người tốt? Madam làm cảnh sát nhiều năm như vậy rồi, hẳn là nhìn thấy nhiều chuyện hơn một bác sĩ pháp y như tôi chứ?" Đối với sự yên lặng của Giản Mạc, Mộc Hi Lương nhìn vào trong mắt, nên mới nói ra một vài suy nghĩ của mình.

Giống như xã hội chỉ trích hai người phụ nữ sao có thể yêu nhau, chỉ có đàn ông và đàn bà mới hợp với thiên lí luân thường, đó là đạo lí gì vậy? Hai người phụ nữ thì không có tình yêu sao? Chẳng lẽ sống chung với người mình không thích mới là đúng? Như vậy mình có hạnh phúc không? Vì những gông xiềng hình thức này mà phải buông bỏ hạnh phúc cả đời? Mộc Hi Lương tự nhận mình làm không được.

Nếu không phải vì những thứ như vậy, mình của năm đó sao có thể biến thành bộ dạng ngày hôm nay?

"Bác sĩ Mộc, nếu đến nay vẫn chưa tìm thấy bến bờ khác thì sao? Cô cảm thấy phải chọn như thế nào? Bến bờ sao? Bản thân có thể tìm được bến bờ thuộc về mình không?"

Thật ra đối với hành động của Mộc Hi Lương, Giản Mạc vẫn thông cảm rất nhiều. Nếu người mình quen biết phạm pháp, mình cũng nhất định tìm ra hết thảy chứng cứ để mang hắn ra công lý. Con người không thể ích kỉ vì bản thân, sẽ hủy hoại cuộc đời người khác. Sở dĩ hỏi như thế, là vì không dám tin tưởng người trước mắt này sẽ hành động như vậy.

"Cho dù không có, tôi cũng sẽ tìm được điểm thăng bằng giữa hai bờ trắng đen."

"Thật ra bác sĩ Mộc cùng Lý Hạo không phải rất thân quen, đúng không?" Nếu là người quen, cảnh tượng gặp mặt của hai người kia sẽ không như lúc nãy.

"Cô muốn biết?" Mộc Hi Lương nhìn Giản Mạc, nghiêm túc hỏi.

Người nghiêm túc sẽ đặc biệt hấp dẫn ánh mắt người khác, nhất là người kia bày ra dáng vẻ lạnh lùng, nhưng lại rất chăm chú. Giản Mạc cẩn thận nhìn mới phát hiện cô gái trước mắt này, đôi con ngươi cực kì sáng sủa, rất giống viên trân châu lóe lên giữa trời đêm. Một đôi mắt sáng như vậy, chói mắt như vậy, hấp dẫn tất cả ánh nhìn của mọi người. Nếu như cứ nhìn chằm chằm vào đôi mắt đó, Giản Mạc cảm thấy bản thân như bị hút vào trong, người ở bên trong không thể thoát ra, còn người ở bên ngoài lại không thể đi vào.

Cho nên khi nghe Mộc Hi Lương hỏi, Giản Mạc không tự chủ được mà gật đầu.

"Madam cho rằng tôi là người như thế nào vậy? Thăm hỏi chuyện riêng tư không phải là hành động tốt." Đôi mắt sáng ngời kia đột nhiên lạnh xuống, cũng không thèm nhìn Giản Mạc nữa, đem tài liệu trong tay đặt lên lan can sân thượng, đầu cũng không thèm ngoái lại mà rời đi.

"........." Đúng là cô gái dễ lật mặt, một giây trước là trời trong, một giây sau chính là mưa như thác đổ. Quả nhiên là yên bình trước bão tố, thở dài, cầm tài liệu Mộc Hi Lương để lại, sau đó rời khỏi sân thượng.

*****

"Madam, bọn em đã điều tra hành trình mấy ngày đó của Lý Hạo, phát hiện hắn ngày nào cũng ngây người ở phòng khám, tan ca thì về nhà, trong lúc đó chưa từng đi chỗ khác. Chẳng qua rất kì lạ là ngày 12 và ngày 13, cũng chính là ngày phát hiện thi thể hai nạn nhân, Lý Hạo có đến quán bar cả ngày, giữa chừng cũng không hề rời khỏi, cho nên Lý Hạo có chứng cứ ngoại phạm."

"Ngoài ra, bọn em có đi thăm dò thử, nghe nhân viên quán rượu bàn tán chuyện trợ lý chủ tịch của công ty đột nhiên vô duyên vô cớ mất tích, lúc rời đi thì nghe một cô gái trong đó nói trợ lý chủ tịch và Lý Hạo từng qua lại, khiến bọn em rất để ý."

"Đây là Cảnh Mạch Ngôn, trợ lý của chủ tịch tập đoàn Bắc Âu, đã một tuần không đi làm, cũng không có xin nghỉ phép, cũng không ai liên lạc được." Tiêu Tiêu cầm ảnh của Cảnh Mạch Ngôn đưa cho Giản Mạc.

"Đã điều tra mối quan hệ của Cảnh Mạch Ngôn và Lý Hạo chưa?" Giản Mạc nhìn cô gái trong hình, tuổi tác không lớn, ước chừng khoảng 25, phù hợp với độ tuổi của nạn nhân, gương mặt thanh tú, mặc đồ công sở, tóc uốn xoăn, dù bề ngoài thanh tú nhưng vẫn có thể nhìn ra mị lực thành thục của cô.

"Một đoạn thời gian trước đó, Cảnh Mạch Ngôn có vấn đề tâm lý, đến tìm Lý Hạo để điều trị, nhưng hiệu quả không rõ ràng, thời gian điều trị cũng không dài. Sau đó hai người thường xuyên gặp mặt, mà địa điểm gặp mặt cũng chính là quán bar của tập đoàn Bắc Âu."

"Má nó! Cần phải hỏi à, tám phần là hai người này vào quán bar quấn quýt với nhau, nếu không Cảnh Mạch Ngôn có vấn đề tâm lý sao không đến phòng khám để chữa bệnh mà lại đến quán bar chứ?" Triệu Đại Vĩ trực tiếp nói ra miệng suy nghĩ của mình.

"Tiêu Tiêu, em cùng Đại Vĩ đến nhà của Cảnh Mạch Ngôn xem thử có ai không, nếu không có người, thì chúng ta cần phải nghĩ biện pháp lấy được DNA của Cảnh Mạch Ngôn, xem thử có trùng với DNA của nạn nhân không."

"Yes, Madam, em và Đại Vĩ sẽ đi ngay." Tiêu Tiêu chào theo kiểu quân đội, sau đó kéo Triệu Đại Vĩ rời đi.

"Lão đại, xem ra Lý Hạo này thật sự có vấn đề, em cùng Tư Hàn đi theo dõi một chút." Lương Diệc cùng Tư Hàn nghe Tiêu Tiêu và Đại Vĩ báo cáo, hai người cũng không chen được câu nào.

"Ừ."