Dư Sinh Vi Kỳ

Chương 58: Môi của nàng thật nóng.

┬┴┬┴┤ Chương 58 ├┬┴┬┴

Trong phòng tắm, thân ảnh một nữ nhân thon gầy ẩn hiện trong màn hơi nước mịt mờ. Tiêu Uyển Thanh thoát hạ y phục đứng dưới vòi sen, tùy ý để nước ấm chảy xuôi người. Sau hồi lâu, cô tắt nước, đưa tay vén mấy sợi tóc ướt để lộ ra khuôn mặt hồng nhuận ôn tú. Rồi cô lấy một ít sữa rửa mặt, đánh thành bọt biển trong lòng bàn tay, nhẹ nhàng xoa lên mặt.

Năm ngón tay mảnh khảnh chậm rãi men theo đường nét khuôn mặt, từ khóe môi khẽ trượt lên vành tai, một đường quá mức quen thuộc khiến Tiêu Uyển Thanh như sực nhớ đến điều gì. Trong chớp mắt cô liền đứng sững người, ngón trỏ dừng lại bất động trêи vành tai.

Lần thứ hai…

Đây là lần thứ hai, đôi môi Lâm Tiễn nhẹ nhàng lướt qua mặt cô rồi.

Lần đầu tiên là vì cô giật mình lùi bước mà vô tình chạm phải. Còn lần này, dường như là do bước chân nàng quá vội vã mà theo quán tính trượt về phía trước.

Nhưng mà, không biết có phải do ảo giác không… Trong nháy mắt, Tiêu Uyển Thanh hoảng hốt cảm thấy lúc nữ hài chạy về phía cô, đôi mắt nóng rực của nàng so với ánh đèn đột ngột phát sáng còn có phần rạng ngời hơn gấp bội. Lúc Lâm Tiễn tiến lại gần trong gang tấc, tầm mắt của nàng tựa hồ có một giây giằng co dưới chóp mũi cô. Sau đó, dường như tìm được đúng vị trí rồi, làn môi mỏng mới tinh chuẩn hạ xuống…

Hết thảy, dường như so với lần đầu tiên càng thong thả, càng nhẹ nhàng, cũng càng… khiến người ta run sợ.

Tiêu Uyển Thanh bất giác nắm chặt năm ngón tay đang đặt trêи vành tai.

Là… không cẩn thận sao?

Nhất định là vậy.

Khi nàng ngước mắt nói chuyện với mình, thần sắc là trong sáng cùng chân thành đến vậy. Nàng buông mình ra một giây sau, lúc Chu Thấm đột ngột xuất hiện, nàng vẫn trước sau thản nhiên trấn định.

Hẳn là như vậy đi. Mẹ nàng có thể xuất hiện bất cứ lúc nào. Nàng làm sao sẽ, làm sao có thể, càng làm sao dám… có tâm tư gì khác?

Tiêu Uyển Thanh cảm thấy mình nhất định là điên mất rồi.

Rõ ràng là Lâm Tiễn không cẩn thận cùng lơ đãng, rõ ràng là Lâm Tiễn như vậy trong sáng nhiệt tình, vì sao mình lại vô cớ dùng loại tâm tư đáng sợ đó mà suy đoán nàng.

Rõ ràng, cái gì cũng đều không có phát sinh.

Rõ ràng, hết thảy đều rất bình thường.

Mình… vì sao lại để ý như vậy?

Tiêu Uyển Thanh từ tận đáy lòng chất vấn chính mình: Vì cái gì, trong khoảnh khắc Lâm Tiễn buông cô ra, trái tim lại hoảng hốt đập loạn? Lại vì cái gì, trong giây phút Chu Thấm đột ngột xuất hiện, cô lại chột dạ bối rối đến phát run? Vì cái gì, lúc đôi môi nữ hài nóng rực lướt qua khóe môi cô, lúc hơi thở nàng phun tức bên vành tai cô, Tiêu Uyển Thanh bỗng nhiên toàn thân cứng đờ, trong đầu kéo một làn sương mờ mịt, ngay sau đó trái tim đập dồn dập khiến hai chân muốn nhũn ra, thậm chí có chút… đứng không vững?

Cô khẽ cắn làn môi đỏ mọng, đôi mắt ẩm ướt mờ mịt vô thố. Trong lòng cô ngũ vị tạp trần [1], không phải là không hề có manh mối, không phải là không hề có đáp án... chỉ là mơ hồ có một ý niệm đáng sợ xuất hiện trong đầu. Tiêu Uyển Thanh theo bản năng không dám nghĩ thêm một giây, lại càng không dám đào sâu thêm một tấc.

Cô lừa mình dối người hoảng loạn khép mắt, với tay mãnh liệt xả nước lạnh hòng cắt ngang dòng suy nghĩ nóng rực như ngọn lửa đang thiêu đốt trong lòng. Cảm giác lạnh lẽo trong nháy mắt đổ từ trêи đỉnh đầu khiến Tiêu Uyển Thanh toàn thân tê dại, nhưng hoảng hốt trong lòng vẫn không chút nào nguôi.

Môi của nàng, thật nóng a…

Tiêu Uyển Thanh run rẩy, có chút tuyệt vọng nghĩ.

❅❅❅

Sáng 30 Tết là thời điểm náo nhiệt nhất trong năm của nhà Lâm Tiễn ở Bắc khu Ngạn Giang thị. Từ sớm, cả nhà đã rộn ràng bởi tiếng nhạc xuân phát ra từ TV. Lâm Triêm bận rộn dán câu đối xuân ngoài cửa, ông nội và ông ngoại Lâm Tiễn thì ngồi trong phòng khách thong thả đánh cờ. Trong bếp, Chu Thấm chiên tôm cá cùng bánh hải lệ. Lâm Tiễn được Chu Thấm phân phó bồi bà nội và bà ngoại làm sủi cảo.

Hai lão nhân động tác thành thạo, cảm hứng dạt dào, một bên tán gẫu chuyện nhà, một bên thoăn thắt nặn từng chiếc sủi cảo tròn trịa. Lâm Tiễn ngồi cạnh bên nhìn chằm chằm vào nồi sủi cảo, trầm mặc cả buổi không nói nửa lời.

Chu Thấm lơ đãng quay đầu nhìn thấy Lâm Tiễn thẫn người, liền lên tiếng nhắc nhở nàng: “Tiễn Tiễn…”

Lâm Tiễn nghe gọi, lại sợ bị Chu Thấm càm ràm, theo bản năng đưa tay múc thêm một muỗng nhân nhét vào vỏ bánh.

Chu Thấm nhịn không được bật cười, có chút tức giận: “Sủi cảo trêи tay con đã có một lớp nhân rồi, con còn cho thêm vào, vậy làm sao bọc bánh lại được?”

Bà ngoại thấy cháu gái mờ mịt, lập tức mềm lòng. Bà vốn đã sớm nhìn thấy Lâm Tiễn thất thần, cho rằng Lâm Tiễn không có hứng thú làm sủi cảo mà lại bị Chu Thấm bắt ngồi đây nên trong lòng không vui, liền từ ái hướng Chu Thấm nói: “Không cần mắng nàng. Cho Tiễn Tiễn ra ngoài xem ông đánh cờ đi, sủi cảo để hai bà gói là được, cũng sắp xong rồi.”

Bà nội cũng cưng chiều phụ họa: “Tiễn Tiễn ra ngoài chơi đi, chỗ này khói dầu lắm, một lát mẹ con chiên tôm cá xong, bà nội sẽ gọi con vào ăn.”

Chu Thấm bất đắc dĩ: “Mẹ, hai bà đừng nuông chiều Tiễn Tiễn.”

Người già không biết có phải tính tình thay đổi không. Rõ ràng lúc Chu Thấm và Lâm Triêm còn nhỏ, bọn họ làm cha mẹ đều thập phần nghiêm khắc. Vậy mà đến khi làm ông bà, bọn họ thoáng chốc giống như biến thành người khác vậy, bốn người già vây quanh một đứa bé, sủng Lâm Tiễn sủng đến tận trời cao. May mà Chu Thấm và Lâm Triêm sớm nhìn ra mối họa, không dám đem Lâm Tiễn hoàn toàn giao phó cho ông bà. Lúc hai người xuất ngoại du học, cũng thà để Lâm Tiễn tạm nghỉ học một năm chứ không dám để nàng ở nhà với bọn họ. Nếu không, Lâm Tiễn hiện giờ chỉ sợ là muốn vô pháp vô thiên rồi.

Lâm Tiễn định thần lại, có chút xấu hổ. Nàng e thẹn cười giải thích: “Con không đi, con ở đây bồi hai bà làm sủi cảo. Tiễn Tiễn đi học suốt cả năm, chẳng có bao nhiêu thời gian được ở cùng bà nội, bà ngoại.” Nàng dò xét nhìn Chu Thấm một lần, đôi mắt thoáng lay chuyển, một lúc sau, giọng nói nàng trầm mặc: “Con chỉ là đột nhiên nghĩ đến Tiêu a di. Không biết dì ấy ở nhà một mình có chịu làm sủi cảo, có nghiêm túc chuẩn bị bữa tối không?”

Nàng thu mắt, giọng nói trầm thấp, mang theo áy náy: “Nửa năm nay con vẫn luôn được Tiêu a di ân cần chiếu cố, dù công việc có bận bịu đến đâu, ngày nào con tan học về cũng được dì ấy lo lắng cơm nước đầy đủ. Nhưng cứ đến mỗi dịp lễ, con lại rời đi, để dì ấy ở lại một thân một mình. Con vừa nghĩ đến khả năng Tiêu a di ở nhà một mình lại quấy quá qua bữa, trong lòng cảm thấy có chút khổ sở.” Những lời này tuy có mục đích làm nền, nhưng đều xuất phát từ cảm xúc chân thật, cho nên giọng nói sa sút áy náy của nàng liền khiến người nghe cảm thấy động lòng.

Tiêu Uyển Thanh cũng coi như hai lão nhân nhìn lớn lên, lúc cha mẹ cô còn sống, hai nhà vẫn luôn thường xuyên qua lại, khắng khít giao tình. Từ khi cha mẹ Tiêu Uyển Thanh qua đời, cô không trở lại Bắc khu, hai bà quả thật nhiều năm rồi cũng chưa gặp lại. Nghĩ đến lúc trước hai nhà còn ở gần, ngày lễ tết ở bên nhau vô cùng náo nhiệt. Khi đó Tiêu Uyển Thanh cũng giống như Lâm Tiễn, vây quanh các bà, vẫn luôn là một đứa bé ngoan ngoãn hiểu chuyện. Lại nghĩ đến những năm này không cha không mẹ, một thân một mình lẻ loi cô độc, Tiêu Uyển Thanh hẳn là rất khổ sở. Trong nhất thời, hai lão nhân cũng thổn thức khôn nguôi.

Lâm Tiễn thấy hai lão nhân đã bị xúc độc, lập tức rèn sắt khi còn nóng, thăm dò: “Bà nội, bà ngoại. Con muốn đem một ít sủi cảo cho Tiêu a di, thuận tiện bội dì làm cơm chiều. Đến tối con sẽ trở về nhà, có được không ạ?” Nàng biết Chu Thấm vốn yêu thương Tiêu Uyển Thanh, hẳn là sẽ không can ngăn, chỉ lo Chu Thấm cố kỵ mấy lão nhân còn ở đây, sợ làm họ mất hứng mà không đồng ý để nàng đi.

May mà, hai lão nhân sau khi thổn thức nghe mấy lời này liền vô cùng cảm thông. Bà ngoại còn sờ đầu nhỏ của nàng, khen ngợi: “Tiễn Tiễn nhà ta thật là người biết cảm ân, lại còn có tấm lòng nữa.”

Bà nội quay đầu giúp nàng hỏi Chu Thấm: “Thấm Thấm, để Tiễn Tiễn đi một chút đi. Tiểu Uyển mấy năm nay cũng không dễ dàng, Tiễn Tiễn thời gian qua lại còn nhận chiếu cố của con bé như vậy.”

Chu Thấm nhìn Lâm Tiễn, bất đắc dĩ mỉm cười, tiểu hài tử lanh lợi. Bà uyển chuyển đáp lời: “Dạ được. Vậy con sẽ chiên thêm một chút tôm cá, để Lâm Tiễn mang qua cho Tiểu Uyển.”

Lâm Tiễn cao hứng hôn chụt chụt lên mặt hai lão nhân, nhảy nhót phóng ra khỏi phòng bếp: “Con đi thay quần áo đây.”

Chu Thấm cao giọng với theo: “Có cần để ba chở con đi không?”

Lâm Tiễn không quay đầu lại đáp lời: “Không cần đâu…, ba mẹ đều bận rộn như vậy, con tự đi xe buýt là được rồi.”

Lâm Tiễn thay xong quần áo, mang theo một vật to, còn lại đồ ăn đều không sợ dầu mỡ nhét hết vào túi xách. Rồi sau đó, liền gấp gáp không chờ nổi mà ba chân bốn cẳng chạy đi.

Chu Thấm đuổi theo, muốn kín đáo dặn dò nàng mấy câu, ra đến cửa mới phát hiện Lâm Tiễn đã bị Lâm Triêm đang dán câu đối chặn lại.

Lâm Triên nhìn con gái ôm trong tay vật kia, khuôn mặt ôn hòa thoáng hoài nghi: “Con ôm cái đó đi đâu?”

Lâm Tiễn cười hì hì, nhuyễn thanh làm nũng: “Con đi đưa sủi cảo cho Tiêu a di, thuận tiện mang nó theo. Lúc trước mỗi lần xuống Nam khu đều có rất nhiều hành lý, khó mà đem theo được, hôm nay vừa vặn khá rảnh tay, con liền mang theo a.”

Chu Thấm có chút dở khóc dở cười, hoài nghi hỏi Lâm Tiễn: “Con cứ như vậy ôm lên xe buýt? Hay là lần sau khai giảng, mẹ lái xe chở con đến trường, lúc đó hãy đem theo?”

Lâm Tiễn cố chấp nói: “Không sao đâu mẹ, tới lúc khai giảng thế nào cũng vướng víu bao lớn bao nhỏ. Mẹ đừng lo, con mang được mà…, mẹ, con đi nha.”

Chu Thấm hết cách, dùng ngón tay điểm lên trán nàng, giận dỗi: “Con đó.” Bà nhích tới gần Lâm Tiễn, thấp giọng dặn dò: “Đi sớm về sớm, cả nhà chờ con về ăn cơm tối. Đừng để ông bà chờ một mình con, như vậy là không lễ phép, có biết không?”

Lâm Tiễn vội vã rời đi, qua loa trả lời: “Dạ dạ, con biết rồi mà. Mẹ, con đi đây.”

Chu Thấm thở dài, đứa nhỏ này, thật chẳng biết tốt xấu chút nào.

“Đi đi, trêи đường chú ý an toàn.”

❅❅❅

Vốn tưởng rằng ngày 30 ai cũng đã trở về nhà, ngoài đường hẳn sẽ rất vắng vẻ. Không ngờ, xe buýt so với thường ngày còn đông hơn, mỗi người đều kéo theo bao lớn bao nhỏ hành lý. Lâm Tiễn leo lên xe, thập phần gian nan mới tìm được một chỗ đặt chân, từ đó về sau liền một mực mọc rễ, mặc kệ từ trêи xuống dưới người như thế nào chen chúc, nàng đều đứng bất động như núi, ngóng chờ đến trạm nhà Tiêu Uyển Thanh.

Trêи xe, mỗi khi có người lên xe đứng gần nàng, đều sẽ bất giác nhìn nàng một cái, thậm chí còn có vài tiểu bằng hữu ngồi xuống gần nàng, nhịn không được mà chọc chọc Lâm Tiễn: “Con có thể sờ một cái không?”

Người lớn bên cạnh lập tức ngăn cản hài tử, nhưng Lâm Tiễn tâm tình đang rất tốt, cho nên hết sức rộng rãi tươi cười đáp lời: “Không sao đâu.” Nói rồi còn chủ động kéo tay đứa trẻ lại gần.

Thật vất vả mới đến nơi, xuống xe, Lâm Tiễn bị chen lấn đến eo lưng mỏi nhừ. Nhưng đến khi bước vào tiểu khu, ngước đầu nhìn lên dãy nhà Tiêu Uyển Thanh, mọi mỏi mệt đều nhanh chóng tiêu tan. Giờ phút này nàng chỉ cảm thấy, trái tim như muốn lập tức bay lên a…

Mấy ngày nay, nàng gửi tin nhắn cho Tiêu a di, Tiêu a di trả lời đều rất ngắn gọn.

Tiêu a di không biết mỗi lần mình đợi tin nhắn của dì ấy có bao nhiêu là chờ mong. Ngắn ngủn vài dòng, nàng đều có thể lật đi lật lại xem đến mấy chục lần.

Tiêu a di càng không biết, mấy ngày rồi không gặp, thật nhớ… nhớ đến trái tim muốn vò nát rồi.

Lâm Tiễn nghĩ đến đây, không nhịn được muốn che mặt, trong lòng thầm phun một câu.

Aiii, Lâm Tiểu Tiễn, ngươi làm sao lại kệch cỡm như vậy a!

Nhưng rồi, nàng lại không nhịn được mà nở rộ một mạt cười ngọt ngào ngây ngô.

Lâm Tiễn mang theo phần tâm tình vừa thẹn vừa mừng này, nhảy nhót tiến vào thang máy, một đường đi lên.

Đến tầng nhà Tiêu Uyển Thanh, Lâm Tiễn phóng mắt nhìn quanh, hai nhà bên cạnh đều đã rực rỡ trưng lên câu đối xuân. Có nhà, hai vợ chồng còn đang chộn rộn đứng ngoài cửa cùng nhau dán câu đối. Chỉ có cửa nhà Tiêu Uyển Thanh là vẫn như lúc nàng rời đi, âm thầm nhàn nhạt, cằn cỗi trầm ngâm.

Lâm Tiễn cắn môi, trong lòng khẽ chua xót. Nhưng rồi rất nhanh, nàng lại tự an ủi, về sau nàng có thể giúp Tiêu a di dán câu đối a.

Lúc này, dựa vào thói quen làm việc và nghỉ ngơi cuối tuần của Tiêu Uyển Thanh, cô hẳn là vẫn còn nghỉ trưa. Lâm Tiễn cẩn thận từng li từng tí mở cửa, nhẹ nhàng đổi giày rồi đi vào nhà. Đúng như nàng suy đoán, bước vào liền thấy phòng khách một mảnh trống rỗng, tĩnh lặng.

Lâm Tiễn thoáng suy tư, đáy mắt có chút ý cười giảo hoạt lóe lên. Nàng cởi đôi dép đi trong nhà vừa mang, nhẹ nhàng rón rén đi về hướng phòng ngủ của mình.

Lúc đi ngang, nàng thoáng thấy cửa thư phòng đang mở, bên trong không có người. Cửa phòng Tiêu a di cũng khép hờ không một tiếng động.

Quả nhiên, vẫn còn ngủ say a.

Cả buổi sáng Tiêu Uyển Thanh chăm chú ngồi đọc tư liệu, bất tri bất giác đã tới giữa trưa. Cô tùy tiện lấy một bao rau cải, hâm lại chút cháo trắng còn thừa lại ban sáng, qua loa cho xong bữa. Ăn xong, cô theo thường lệ về thư phòng tiếp tục làm việc, một giờ sau mới có chút chống đỡ không nổi mà trở về phòng nghỉ trưa.

Có thể mấy ngày nay vì nỗi lòng phiền loạn tra tấn mà liên tục mất ngủ, rút cuộc đã đến cực hạn thân thể rồi. Lúc này, vừa đặt lưng xuống cô liền hôn trầm chìm vào giấc ngủ sâu.

Không biết qua bao lâu, lúc còn nửa tỉnh nửa mê, cô tựa hồ nghe thấy bên ngoài có tiếng mở cửa, nhưng mà cũng chỉ trong chớp mắt thôi. Tiêu Uyển Thanh mơ màng cẩn thận lắng nghe, nhưng rồi sau đó lại không có tiếng động. Cô ý thức mơ hồ trả lời chính mình, có lẽ là đang nằm mơ đi.

Khép mắt lại, vừa muốn mê man ngủ thϊế͙p͙ đi, bên tai lại một lần nữa truyền đến tiếng mở cửa phòng. Lần này, rõ ràng có thể nghe thấy…

Tiêu Uyển Thanh mê man khó khăn mở mắt liền trông thấy một bóng dáng thon gầy, nhẹ nhàng như tia sáng xuyên thấu khe cửa hẹp, tựa như ảo mộng mà xuất hiện ở cửa phòng cô.

Đó là khuôn mặt quen thuộc mà cô ngày đêm không dám nghĩ đến, mà càng không dám lại càng nhịn không được nỗi nhớ nhung. Giày vò đến trằn trọc trắng đêm…

Nữ hài ngắm nhìn cô, khuôn mặt nàng rực rỡ tươi cười, so với sáng rực đào hoa còn muốn minh diễm hơn gấp bội.

Đôi mắt nàng trong trẻo đen láy, phảng phất còn lấp lánh hơn cả sao trời.

Tiêu Uyển Thanh hoảng hốt nghĩ.

Nàng… thật bá đạo! Đến cả giấc mộng của cô cũng muốn xâm chiếm sao?

Tiểu tử vô lại…

┬┴┬┴┤炎炎炎├┬┴┬┴

🌈 J: Hôm nay Taiwan đã trở thành nước Á châu đầu tiên hợp pháp hoá hôn nhân đồng giới. Congrats các bạn Taiwan! #lovewins ❤️🏳️

🌈

[1] Ngũ vị tạp trần: ngọt mặn đắng chua cay cùng lúc, ý chỉ cảm giác phức tạp hỗn độn.

Tác giả có lời muốn nói

Tiêu a di lần nữa phủ nhận ba lần: Ta không phải, ta không có, ta làm sao có thể?

Hoài nghi nhân sinh…

Ngủ ngon ~