Đứa Trẻ Đến Từ Tương Lai

Chương 18

Edit: Rùa

Hạ An Nhiên cảm thấy chuyện này thật vô lý, bọn họ không hề quen biết nhau, vậy mà lại có quan hệ chung huyết thống với một đứa trẻ.

Loại cảm giác này, rất quái dị.

Cũng rất sốc.

“Chị cảm thấy như đang nghe một câu truyện tiểu thuyết ngôn tình, mà Duệ Duệ là một nhân vật xuyên không đến đây ấy.”

Chị Chu khuấy cốc cà phê, đánh giá câu chuyện Hạ An Nhiên vừa kể.

“Đừng nói là chị, đến em cũng có suy nghĩ như vậy.”

Hạ An Nhiên bất đắc dĩ thở dài, không ngờ chị Chu cũng có suy nghĩ giống cô.

“Em khẳng định em và Tô Mộc Thần không có chuyện gì chứ, ví dụ như phát sinh quan hệ khi say rượu hay gì gì đó… đây chẳng phải đều là những kịch bản kinh điển sao?” – Chị Chu cười hỏi. – “Có thể hai người đã từng nảy sinh quan hệ nhưng không nhớ.”

“Chuyện như vậy, Tô Mộc Thần có thể làm được, nhưng em thề, em tuyệt đối không có.”

Hạ An Nhiên liếc xéo chị Chu, loại chuyện cẩu huyết này cùng lắm chỉ xuất hiện trong tiểu thuyết thôi, ngoài đời sao có thể xảy ra được? Nhưng sự hiện diện của Duệ Duệ phải giải thích thế nào đây? Thời còn đi học cô cũng từng cùng bạn bè tới quán bar, chủ yếu là những quán bar gần trường, nhưng không bao giờ có chuyện say rượu làm bậy.

“Hay là mất trí nhớ?”

“Chị Chu!”

Hạ An Nhiên tức giận khẽ kêu lên. Cô đang nẫu hết cả người vậy mà chị còn “tốt bụng” đem nỗi khổ của cô ra làm trò đùa.

Chị Chu lè lưỡi, không muốn đùa nữa.

“Đúng rồi, em định ở nhà chị bao lâu nữa?”

Uống một ngụm cà phê hòa tan giá rẻ, chị Chu nhớ tới một chuyện rất quan trọng, Hạ An Nhiên đã ở ‘nhà cô’ ba ngày rồi, nếu còn tiếp tục, mama Hạ chắc chắn sẽ sinh nghi. Nếu như An Nhiên không có quan hệ gì với đứa bé thì hẳn lúc này cô đã ở nhà rồi, nhưng hiện tại xem ra trong thời gian ngắn chưa thể về được.

“….”

Không nói thì không sao, vừa nhắc tới Hạ An Nhiên đã cảm thấy cả người rã rời, nếu nói rõ ràng cho mẹ cô biết, bà nhất định sẽ cho cô một trận nên thân, nếu là ở thời cổ đại có khi cô còn bị bà lôi ra đè cổ vào cẩu đầu trảm ấy chứ.

Cảnh đẫm máu này… thực sự rất đau lòng…

Hơn nữa, cuối tuần này cô còn có hẹn , trước đó mẹ cô đã nhắm được vài người, bà nhất quyết bắt cô đi nên ngày mai phải đi xem mặt, ngay cả dì của cô cũng gọi điện nhắc nhở suốt, ít nhất không dưới năm lần…

“À phải rồi, em thật sự chưa từng thử qua bản lĩnh đàn ông của Tô Mộc Thần sao?”

Chị Chu vẫn chưa từ bỏ ý định, một lần nữa tiếp tục truy hỏi, Hạ An Nhiên không chịu được nữa đành đứng dậy cầm lấy cảm thảo của mình, rồi… chạy làng.

Duệ Duệ bị Tô Mộc Thần đưa đến một nhà trẻ – nghe nói là cao cấp nhất thành phố C, bên trong mọi thứ đều rất tiện nghi, hơn nữa chi phí giáo dục lại cao, đứa trẻ sẽ được bắt đầu học ngoại ngữ, v.v…, hắn bảo muốn cho Duệ Duệ được ở nơi có xuất phát điểm tốt.

Nhưng theo Hạ An Nhiên, trẻ con ở tuổi này phải vui chơi chạy nhảy mới đúng, chuyện học ngoại ngữ hay những thứ khác chậm lại một chút cũng không sao cả. Tuổi thơ chỉ có một lần, cô không muốn sau này khi nó lớn lên nhớ lại lúc nhỏ chỉ toàn thấy học là học.

Trước sự phản đối của Hạ An Nhiên, Tô Mộc Thần chỉ nói một câu: “Con tôi, từ nhỏ cái gì cũng phải đứng đầu”

Hiển nhiên quan điểm của hai người này hoàn toàn bất đồng, dù sao chi phí đi học cũng không phải do Hạ An Nhiên chi trả, cô cũng không so đo quá nhiều.

Buổi sáng Tô Mộc Thần lãnh trách nhiệm đưa đứa trẻ đến trường, còn buổi tối mọi chuyện của Duệ Duệ sẽ giao cho Hạ An Nhiên.

Hôm nay là ngày đầu tiên Duệ Duệ đi nhà trẻ, nhưng cậu bé không có vẻ gì không thích hay không quen, nó hoàn toàn thích nghi với cuộc sống ở nhà trẻ. Khi về đến nhà còn kể chuyện ở nhà trẻ thế này thế kia.

Khi Tô Mộc Thần về đến nhà cũng đã qua tám rưỡi, Hạ An Nhiên cùng Duệ Duệ đang ngồi chơi ở trên thảm trải sàn bằng lông dê thượng hạng, Hạ An Nhiên dựa lưng vào chân ghế, trên đùi đặt giấy bút, tay gõ bàn phím, không biết đang viết gì.

Trên thảm có một đống đồ chơi, Duệ Duệ đang vui vẻ chơi đùa, cửa vừa mở, Duệ Duệ ngẩng đầu kêu một tiếng “Ba, ba”

Hạ An Nhiên cũng đã dần tiếp nhận cách xưng hô này của cậu bé, tuy vẫn không hiểu rốt cuộc mọi chuyện là như thế nào, nhưng huyết thống là thứ không thể sửa đổi.

“Duệ Duệ vẫn đang chơi xếp hình sao?” Tô Mộc Thần nhìn thoáng qua mô hình đã hoàn thành được hơn một nửa. “Muộn rồi, Duệ Duệ đi ngủ đi.”

“Vâng.”

Duệ Duệ gật đầu, nhưng vẫn tiếp tục ghép đồ chơi.

“Hạ An Nhiên, cô nói con trai cô đi.”

Tô Mộc Thần đem cặp tài liệu ném xuống sopha, nới lỏng cà vạt trên cổ, nhìn Hạ An Nhiên nói một câu. Duệ Duệ rất nghe lời Hạ An Nhiên, chỉ cần Hạ An Nhiên nói một nó nhất định không nói hai, tuyệt đối nghe lời.

Hạ An Nhiên đặt giấy bút lên bàn, sau đó xoa đầu Duệ Duệ và ôm nó lên, tách nó khỏi đống đồ chơi.

“Duệ Duệ, chuẩn bị đi ngủ nào, không chơi nữa.”

“Cho con chơi một chút nữa thôi?”

Duệ Duệ nâng đầu kề sát vào Hạ An Nhiên, giọng điệu tội nghiệp.

“Không được.”

Hạ An Nhiên lắc đầu, nếu bây giờ không cho Duệ Duệ đi ngủ, lát nữa tên Tô Mộc Thần kia chắc chắn sẽ nói cô, cô nhất định không cho anh ta cơ hội.

“Nhưng ngày mai con không phải đi học mà.” Trên tay Duệ Duệ cầm món đồ chơi, có vẻ không muốn buông.

“Duệ Duệ”

Hạ An Nhiên gọi một câu, không nhẹ không nặng, giọng điệu nghiêm khắc không thương lượng.

“Vậy được rồi.”

Duệ Duệ chu miệng, sau đó xoay người ôm lấy cổ Hạ An Nhiên, giọng điệu nũng nịu, “Mẹ ôm”

Nặng thật!

Hạ An Nhiên ôm Duệ Duệ đang bám trên cổ mình đi vào phòng, cô có thể chuyển nghề sang làm vận động viên cử tạ được rồi.

Hạ An Nhiên ôm Duệ Duệ đi vào phòng của Tô Mộc Thần.

“Này….”

Tô Mộc Thần phản ứng lại, đứng ở cửa phòng tắm nhìn nghi hoặc, Hạ An Nhiên ôm Duệ Duệ đi về phía phòng hắn? Không phải nhầm đường đấy chứ, phòng của cô ở bên kia mà.

“Đêm nay Duệ Duệ sẽ ngủ cùng anh, sáng mai tôi phải ra ngoài từ sớm.”

Hạ An Nhiên ngừng lại, quay đầu nhìn Tô Mộc Thần, câu nói của cô mang ngữ khí thương lượng.

“Nói cách khác, ngày mai tôi phải trông nó sao?”

Tô Mộc Thần kinh ngạc, không phải hắn chưa từng trông Duệ Duệ, nhưng hai người không hợp nhau lắm, bình thường Duệ Duệ vẫn ở cùng Hạ An Nhiên nhiều hơn.

“Tô tiên sinh, đứa con này anh cũng có phần.”

Hạ An Nhiên nói hoàn toàn thoải mái, nhưng lại làm cho Tô Mộc Thần cảm thấy buồn bực, hắn cũng muốn nói câu này nha.

Tô Mộc Thần thề, hắn vừa mới nhìn thấy môi cô cong lên, chắc chắn trong lòng cô đang vô cùng đắc ý.

Trông thì trông, mặc dù trên tờ kết quả nói rõ Duệ Duệ có quan hệ huyết thống với hai người họ, nhưng cái gì mà “Đứa con này anh cũng có phần chứ?”

Tô Mộc Thần sờ mũi, đẩy cửa phòng tắm, chuẩn bị tắm rửa.

“Mẹ ngày mai phải đi làm việc sao?’

Hạ An Nhiên đặt Duệ Duệ lên giường, điều chỉnh nhiệt độ điều hòa cho đủ ấm, sau đó đem lớp chăn mỏng kéo lên đến ngực Duệ Duệ.

“Ừ.”

Hạ An Nhiên gật đầu sau đó ngồi ở bên giường.

“Con muốn nghe chuyện gì nào?” – Cô hỏi.

Mỗi ngày cô đều kể chuyển cổ thích cho nó nghe mới chịu đi ngủ, hôm nay cũng vậy, Hạ An Nhiên không tin Tô Mộc Thần sẽ gối đầu kể chuyện xưa để dỗ ngủ trẻ con.

“Mẹ, ngày mai không thể đưa Duệ Duệ đi cùng sao?”

Duệ Duệ nghiêng đầu hỏi tiếp.

“Không được, mẹ phải tham gia Hồng Môn Yến (*)”

(*) Hồng Môn Yến: là một điển tích có nguồn gốc từ thời chiến quốc.

Hồng Môn Yến là bữa tiệc được tổ chức vào năm 06 trước Công Nguyên ở Hồng Môn (ngoại thành Hàm Dương, kinh đô của nước Tần thời bấy giờ). Những người tham dự có: Lưu Bang, Hạng Vũ là những người có vai trò lãnh đạo chống quân Tần, bữa tiệc này có ảnh hưởng sâu sắc tới khởi nghĩa nông dân cuối thời Tần và cuộc chiến Hán – Sở, nó được xem là gián tiếp thúc đẩy sự diệt vong của Hạng Vũ và sự thành công của Lưu Bang lập ra nhà Hán.

Điển tích Hồng Môn Yến nói về việc Hạng Vũ tổ chức tiệc mừng công với ý muốn giết Lưu Bang. Lưu Bang dù trải qua nhiều phen nguy hiểm nhưng cuối cùng đã an toàn thoát hiểm.

Hồng Môn Yến ám chỉ bữa tiệc mở ra để mượn cớ hại người!

Trong hoàn cảnh này nó chính là buổi gặp mặt của Hạ An Nhiên J)

Trong hoàn cảnh này sao cô có thể đưa Duệ Duệ theo cùng, cho dù dì không giết cô, thì mẹ cũng giết cô.

“Mẹ, Hồng cái gì ạ…”

Duệ Duệ tò mò, không hiểu danh từ kia có nghĩa gì.

“Hồng – Môn – Yến” Hạ An Nhiên nói chậm lại một lần nữa, Duệ Duệ cũng lẩm nhẩm lại một lần.

“Mẹ, Hồng Môn Yến là gì ạ?”

Rốt cuộc Duệ Duệ cũng hỏi thẳng thắc mắc của nó.

“Chính là người con không thích mời con ăn cơm, rất phiền phức.”

Hạ An Nhiên nhíu mày, nhất là dì của cô, lúc nào cũng phiền phức, từ lúc cô mới vào đại học đã tìm bạn trai cho cô, chờ sau khi tốt nghiệp càng không ngừng bắt cô đi xem mắt, quyết tâm đến khi nào cô bằng lòng mới thôi.

“Đừng….”

Nhóc con chu cái miệng nhỏ nhắn, vẻ mặt mơ màng, tuổi của nó chưa thể hiểu chính xác lời giải thích của bố mẹ về cái gọi là “Hồng Môn Yến” hay “Phiền phức” là như thế nào.

“Ngoan, nhắm mắt lại ngủ đi”

Hạ An Nhiên vỗ vỗ nhẹ vào lưng Duệ Duệ.

“Mẹ, vì sao ba trước kia đều ngủ cùng chúng ta, giờ lại không ngủ chung nữa?”

Duệ Duệ đem vấn đề cuối cùng hỏi ra.

Hạ An Nhiên ngây người, chuyện này…

“Duệ Duệ ngoan, con còn nhỏ, chuyện này chưa cần biết.”

Hạ An Nhiên trước sau như một lạnh nhạt nói, giọng điệu hơi mất tự nhiên.