Đừng Để Mất Người Yêu Bá Đạo

Chương 7: “Đồng phục đặc chế của đội, cứ may rộng ra một thước sẽ trừ 100 đồng vào tiền lương.”

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Nhóm hai người của Thẩm Hi và Nhị Bàn chỉ ổn định khi vừa bắt đầu.

Hai người đem đến một thứ gọi là thuận nước đẩy thuyền.

Syndra của Thẩm Hi phối hợp với Thresh của Nhị Bàn, tuy hai vị tướng này rất ít khi phối hợp với nhau, nhưng lại mang đến kết quả bất ngờ. Tổ hợp kỹ năng để hai người tay trong tay biến về hẻm núi Summoner cũng không sợ.

Nhị Bàn vui vẻ nói: “Trò này cậu phải nghe tôi.”, đẹp muốn lên trời.

Quyết chí trở thành người phụ trợ đứng đầu của toàn giới liên minh huyền thoại, nhìn đồng đội bị anh vạch mặt, Nhị Bàn không an phận mà rục rịch ngóc đầu lên.

Đệ nhất sp, nhất định phải có biển tướng!!!

Vì vậy, lượt thứ hai chọn Teemo để chơi sp……

Thua!

Lượt thứ ba, chọn Anivia để chơi sp…….

Thất bại thảm hại!

Lượt thứ tư, Nhị Bàn chưa chết tâm, cố chấp đây không phải vấn đề của hai người bọn họ, cho cậu ta thêm vài phút, cậu ta cùng Thẩm Hi carry toàn trận, làm chủ cả trận đấu.

Cậu ta ồn ào: “Thẩm Hi cậu nhất định phải trụ vững, xx của tôi đang dồn ép Alistar, lập tức có thể bay lên.” muốn tiếp tục chọn Arthur.

Thẩm Hi: “…………………”

Thật sự, nếu không biết Nhị bàn chơi vị trí phụ trợ, Thẩm Hi còn tưởng là mình đổi vị trí với cậu ta.

Cậu ta nghe nói Arthur có thể đi ad, cũng có thể đi mid, nhưng chưa từng nghe Arthur có thể đi sp!!!

Đây là một phụ trợ có trái tim của một ad.

Chỉ có Liên minh huyền thoại, cho dù không có thì cậu ta cũng không dám tùy tiện………..

Nét mặt Thẩm Hi không đổi, thao tác vị tướng của mình, dần dần rời xa phụ trợ thích hại người.

Chẳng trách Nhị bàn lại nói lập đội, biểu cảm của mọi người đều giống như đang vặn vẹo ăn sh**t giống nhau.

Nhưng mà……….

Thẩm Hi cầm ly sữa ấm trên bàn uống một ngụm, hơi dao động.

Ai hại ai còn chưa biết đâu.

Tằng Phan ngồi bên cạnh, chợt nghe thấy vang lên âm thanh nhắc nhở double kills, triple kills, ace dần dần biến mất, Nhị bàn bị cướp mất liền khóc lóc thảm thiết —–

“A a a a a, Thẩm Hi cậu đợi tôi với!!!”

“Nhanh lên, Thẩm Hi! G thần!!! Adc của đội kia đang đến, tội ác của cậu ta đã đầy hai tay tôi rồi!! Anh ta muốn phạm tội!!!”

“Thẩm Hi cậu đứng vững! Arthur của tôi sẽ đi ra!!”

“A a a a a, Thẩm Hi sao cậu lại tôi chọn Teemo!! Cậu không cắn rứt lương tâm sao??? Đây là vũ khí bí mật của tôi còn chưa kịp luyện tập!! Trên sàn đấu tuyệt đối là khoa học kỹ thuật đen, kinh bạo Nasus của bọn họ aaaaaaa!!”

Cả một buổi chiều, trong trung tâm huấn luyện của WKY toàn là tiếng kêu la thảm thiết của Nhị Bàn.

Độ khó của phó bản địa ngục đúng là khiến người chơi hao tâm sức lực, Nhị Bàn ủ rũ tựa lên bàn, không thể yêu thương nổi.

Bụng lẩm bẩm lại thấy vui.

Tằng Phan ngồi xem cũng thấy vui, lại nhìn thấy Nhị Bàn như vậy làm cô cảm thấy đói bụng.

Cô không để ý hình tượng, xoa bụng đứng dậy, phong thái tao nhã kéo phẳng quần áo, “Cũng không còn sớm nữa, tôi mời mọi người một bữa, xem như là chúc mừng đội chúng ta thành lập.”

Lời nói của Tằng Phan được sự mọi người hưởng ứng nhiệt tình.

Mọi người đều không có ý kiến, Tằng Phan cũng không dài dòng, mang theo một nhóm người của câu lạc bộ lái xe đến một quán lẩu có phòng riêng ở gần đấy.

Hôm nay khi ra khỏi nhà Tằng Phan lái một chiếc xe thể thao, chỗ ngồi không ít hơn hai người, vừa vặn xe bảo mẫu cũng đã sớm chuẩn bị xong, đang dừng ở bãi đỗ xe của trung tâm huấn luyện, cô cùng mọi người  lên xe.

Lúc bắt đầu mọi người đều e ngại, nhưng đều là người trẻ tuổi, ngoại trừ việc xem Tằng Phan là boss, thì cô là một người đẹp cao quý lạnh lùng, cũng thả lỏng hơn rất nhiều.

Phải biết rằng, cái ngành eSport này là muốn có thành tích, nhưng đây là việc của đàn ông.

Mặc kệ là trên sân khấu là tuyển thủ nhưng sau sân khấu lại là quản lý, người phân tích chiến thuật, con gái quả thật là hiếm có.

Cái gì mà nữ tuyển thủ, ngoài bác gái nấu cơm và cô quét dọn vệ sinh, căn bản anh ta không nghĩ tới.

Cho nên vừa thấy một người vừa cao quý lạnh lùng vừa xuất chúng như vậy là một người đẹp, thế nào cũng có ba phần cảm tình.

Nhị Bàn sáp lại gần Tằng Phan, cảm thấy hôm nay bản thân cần phải giải thích về vụ thảm sát lúc chiều.

Ai da.

Đều do anh ta vẫn còn rất trẻ, làm những người khác trong đội đều sợ đấu đôi với anh ta, hôm nay vất vả lắm mới tìm được một người có kỹ thuật, chưa kịp thỏa mãn trái tim anh hùng vĩ đại của anh ta………..

Kết quả, lại gây thiệt hại về binh lính, sợ sẽ phá hủy ấn tượng của lão đại về mình!!

Cậu ta bày ra khuôn mặt uất ức: “Boss, hôm nay tôi có sai sót, phải biết rằng tôi ở trong trận đấu là nhũ mẫu số một, chuyện lần này là ngoài ý muốn.”

Nói xong, cậu ta còn vươn móng vuốt mập mạp của mình ra, ngón trỏ và ngón giữa có hơi tách ra, so với một khoảng cách nho nhỏ.

Tằng Phan không để ý, cô tùy ý gật đầu, không nói câu nào.

Nhị Bàn thấy vậy thì yên tâm, cười nói với Tằng Phan: “Lão đại, cô đúng là người có tấm lòng vàng, lát nữa đừng chê tôi ăn quá nhiều ~”

Nhị Bàn phấn khởi, không chú ý liền thuận miệng nói ra.

Tằng Phan bị tiếng “lão đại” này làm nghẹn họng, nhưng vẫn không nói gì.

Nhưng cũng không thể cứ để cậu ta như vậy.

Tằng Phan tùy tiện đánh giá dáng người của Nhị Bàn, vô cảm gật đầu: “Ăn bao nhiêu tùy thích.”

Nhị Bàn vừa hé miệng định cười, chợt nghe Tằng Phan lạnh lùng nói.

“Đồng phục của đội là đồ được thiết kế riêng, cứ rộng ra một thước sẽ trừ 100 đồng vào tiền lương.”

Nhị Bàn ríu rít mà chỉ chỏ.

“Còn nữa, tôi nhớ điều này có ghi trong hợp đồng.”

“Cái gì?” Nhị Bàn hoảng sợ ra mặt.

“Nếu số liệu kiểm tra cuối tháng nằm ngoài danh sách “Challenger”, rớt một bậc, trừ 30% tiền lương.”

Nhị Bàn:?????

Cậu ta bị mất trí nhớ sao!!!

Cơ trưởng Sky ngồi bên cạnh xem náo nhiệt, nhắc nhở: “Ngày mốt chính là cuối tháng.”

Nhị Bàn ngẫm lại bản thân muốn quay trở lại đẳng cấp hoàng kim V, đưa tầm mắt về phía Thẩm Hi.

Thẩm Hi không chớp mắt, lạnh lùng không hề dao động, nói ra một câu khiến Nhị Bàn suýt khóc mà bỏ đi.

“Tôi dùng tài khoản phụ.”

Nhị Bàn: “…………………………”

“Ồ”

Đây là lần đầu tiên cậu ta nhìn thấy một tài khoản phụ đạt được đẳng cấp Grandmaster.

Tài khoản phụ như thế này!! Đánh cho anh ta một cái!!!

Nhỏ bé, yếu đuối và uất ức.

Mọi người trong xe cười nói vui vẻ, Vu Thần ôm bụng, xém chút lái xe xuống mương.

*

Trong lúc mọi người đang cười đùa, xe đã tới quán lẩu.

Tuy rằng đã tối muộn, nhưng quán lẩu này nằm ở chỗ sâu nhất trong ngõ, vẫn rất đông khách.

Nhị Bàn hít một hơi không khí trong quán lẩu, sảng khoái thở dài: “Thơm quá đi!!!”

Vu Thần đi cạnh anh ta đang dành từng giây để quan sát tổng thể một lượt, nghe vậy thiếu chút nữa bắp tay rớt ra.

Anh ta dở khóc dở cười nâng ót của Nhị Bàn, “Cái mũi chó của cậu, chúng ta chỉ mới đi vào ngõ mà cậu đã ngửi thấy mùi thơm rồi sao???”

Nhị Bàn ôm lấy cái gáy, còn không phải nhìn thấy ở đây có đồ ăn gì, liền phát hiện có một hàng dài người đang xếp hàng.

Nhị Bàn nhìn thấy trên màn hình hiển thị còn 280 bàn đang chờ, không đi tiếp mà đứng bất động tại chỗ.

Ôi, phải chờ tới khi nào mới được ăn đây!

Tằng Phan không thấy Nhị Bàn đang lo lắng, theo chủ quán đi vào trong.

Đi được hai bước, phát hiện phía sau không có ai đuổi kịp, Tằng Phan dừng lại, quay đầu nghi hoặc: “Còn không mau đi vào?”

Lúc này mọi người mới như vừa tỉnh mộng, vội vàng đi vào.

Những người đang chờ bên ngoài nhìn đám người mới tới bọn họ đi vào trong, còn có người lên tiếng kháng nghị, bất mãn: “Ông chủ sao lại có loại người như vậy chứ? Bọn họ dựa vào cái gì mà được vào trước??? Đây là chen ngang!”

Quản lý ở đại sảnh cười tươi ngăn những người này lại, chậm rãi nói: “Đây là cổ đông lớn nhất của chúng tôi, tất nhiên sẽ có phòng riêng.”

Thẩm Hi đi phía sau, nghe hết toàn bộ cuộc nói chuyện, anh chậm chạp bước đi, sau đó nhanh chân đuổi kịp nhóm người phía trước.

Phòng riêng được trang hoàng tao nhã, trên vỏ bọc được thêu tinh tế đẹp đẽ. Nhị Bàn ngồi trên ghế, cảm thấy như trên ghế có một cái đinh dài.

Trái tim run rẩy.

Mẹ ơi, anh ta cảm thấy rất được, mông của bản thân còn không bằng lớp vỏ bọc tinh tế đẹp đẽ đáng giá này.

Chờ lấy thực đơn, Nhị Bàn xác định 100%, chính anh ta cũng cảm thấy mình không bằng lớp vỏ bọc quý giá này.

Thẩm Hi ngồi phía bên phải Tằng Phan.

Anh nhìn Tằng Phan thuần thục gọi món, lại nhìn cái thực đơn giá trên trời trong tay, có thể hiểu được, giữa người với người đúng là có sự khác biệt, rốt cuộc có thể khác biệt đến mức nào.

Một con tôm biển giá 550 tệ……….

Một đĩa tôm đã bóc vỏ giá 2888 tệ………

Anh ta bận phục vụ mà quên lấy phí bồi thường, cũng có thể miễn cưỡng mua vài đĩa tôm hoạt.

Tằng Phan kiểm tra lại những món cô thường ăn, liền cảm nhận được có một ánh mắt đang nhìn cô.

Hình như là…………

Bên phải???

Cô bỏ thực đơn xuống, nâng tay cầm cốc nước, giả vờ đang uống nước, ánh mắt lơ đãng nhìn sang phía bên phải.

Vừa vặn bắt gặp ánh mắt Thẩm Hi đang cúi xuống nhìn thực đơn.

Cho dù là chọn đồ vật này nọ, anh vẫn rất im lặng, ánh mắt có ý tứ cùng hàm xúc.

Tằng Phan cảm nhận được, anh vẫn luôn như vậy, ngoài game ra, bất cứ cái gì anh cũng không quan tâm, giống như tự do tự tại ở bên ngoài thế giới này.

Cô nhìn anh, hạ thấp giọng: “Cậu ăn cái gì?”

Anh không nói câu nào, trước nay Tằng Phan không hề kiên nhẫn, “Tôm đã bóc vỏ này rất ngon đấy.”

Thẩm Hi nghiêng đầu.

Ánh đèn treo chói mắt, anh híp mắt lại, không tự chủ liền đáp lại.

“Được.”

Giọng của Thẩm Hi không lớn, lời nói ra khỏi miệng đều là trong chớp mắt, đã bị âm thanh mọi người chọn đồ ăn lấn át.

Cũng là cái bàn kỳ diệu nhất, âm thanh này cũng chỉ đọng lại trong tai của Tằng Phan.

Tựa hồ, lọt vào trong lòng.
*Chú thích:

(1) Tên các tướng trong LMHT: Thresh – 锤石 (chùy thạch), Teemo – 提莫 (đề mạc), Anivia – 冰鸟 (băng điểu) / Băng tinh phượng hoàng (冰晶凤凰), Alistar – 啊牛 (a ngưu), Arthur – 亚索 (á tác)

(2) AD – Attack Damage. Thuật ngữ này thông thường để ám chỉ vị trí Xạ Thủ trong game. Bên cạnh đó, AD cũng có nghĩa là sát thương vật lý. (Thường bị nhầm với ADC)

(3) Xe bảo mẫu: là xe chuyên chở hàng hóa hoặc chở nhiều người, có hơn 7 chỗ, cũng là xe chuyên chở, nấu ăn, trang điểm và tạo hình của các minh tinh, bởi vì có thể làm các hoạt động thường ngày trên xe nên gọi là xe bảo mẫu. Có khi xe bảo mẫu là phòng nghỉ, phòng thay quần áo. Chủ yếu do công ty sản xuất riêng. (Nguồn: Baidu)

(4) Thước là đơn vị đo chiều dài của Trung Quốc. 1 thước = ⅓ mét [1 thước (xích) = 10 tấc (thốn) = 12,3 inches = 12,3 x 2,54cm = 31,242cm.]