Dường Như Đã Yêu

Chương 35

Tan vỡ lớn nhất của tình cảm không phải là chia ly, mà chính là chúng ta trách móc và đổ lỗi cho nhau sau những sai lầm.

Tôi luống cuống. Nếu sức khỏe của tôi tốt thì chuyện này vs tôi là chuyện nhỏ. Nhưng giờ tôi còn đang yếu do vậy việc xử lý tình huống tốc độ cao là ko thế, ngay cả vc vận động não còn ko xong thì nghĩ sao.

Con Oanh ko buồn ngó tôi, nó phi ra cửa như một quả tên lửa. Nó đứng cửa nhà nhìn về phía hỗn loạn. Trong 1 đám người đứng trước cửa nhà chúng tôi. Người đàn bà đó đang ko ngừng gào thét, chửi bới cùng 2 người đàn bà khác và 1 vài người đàn ông... Bố tôi cũng đứng đó, mẹ tôi, Bá... Và tất cả mọi ngừơi. Trừ tôi...

Đây người ta gọi là chó cùng dứt dậu hay già mồm.

Tôi ko biết nữa. Nhưng mụ ta gào ầm ĩ lên rồi. tạo ra một cuộc đánh ghen mà trong đó mụ ta đang là người bị hại và tôi chính là con giáp thứ 13... hay đây... và rắc rối nữa.

- Hôm nay tôi đến để đòi công lý. Các người vi phạm pháp luật. Các người vi phạm đạo Đức, con ranh kia mày ra đây, cái loại cướp chồng.

- Chị là ai? Sao đến đây chửi gia đình tôi?

Bố tôi vẫn nhẹ nhàng.

- Tại sao cô đến đây.?

Lão giật cô ta lại.

- Tôi đến đây ko đúng sao. Tôi vẫn còn là vợ anh. Mà anh dám đi lấy người khác. Anh ko biết nghĩ à.

Cô ta nói ầm lên

- Cháu là vợ anh Vinh. Cháu là mẹ của 2 đứa con anh ta. Bác là ai.?

- Tôi là bố của Bình.

- Là cái đứa cướp chồng cháu, cướp cha của Con cháu đấy ạ. Bác có biết dạy con ko?

Bố tôi cau mày

- Anh Vinh. Chuyện này là thế nào.

Bố tôi nhìn lão ta.

- Bố... Chuyện này là con sai. Con sẽ thưa chuyện với bố sau. Giờ để con giải quyết với cô ấy đã..

- Anh giải quyết luôn cả tôi đi.

Bố tôi gằn giọng. Chú có vẻ cuống vì cấu nói ấy

- Vâng.

Lão kéo cô ta ra 1 một bên. Cô ta giãy lên.

- Buông tôi ra. Các người nhân lúc tôi ko có nhà mà gian díu với nhau. Các người nghĩ các người có thể hạnh phúc bên nhau được sao.

- Chị Uyên. Chị nói gì vây.? Chị bỏ con tôi mà chị còn đến đây để già mồm.

- Con bỏ con mẹ hồi nào. Mẹ hỏi anh ta xem con có bao giờ nói bỏ anh ta ko

- Chị ko nói bỏ con tôi nhưng chị cũng đi chục năm giời ko về, ko tin Tức gì... Chúng tôi coi như chị ko cần chúng tôi nữa.

- Mẹ nói buồn cười. nếu ko có con thì con giai mẹ lấy tiền đâu mà mở công ty.

- Cô nghĩ tôi ko lo nổi cho nó sao. Nhưng thôi đc. Tôi cảm. Ơn cô. Nhưng dù sao tôi cũng bảo nó trả cô cả gốc lẫn lãi rồi. Cô hiểu chưa. nhận tiền rồi đi đi.

- con không cần tiền.

- cô không cần tiền thì cô cần gì... cần đàn ông á... tôi nghĩ cô bên đó chắc cũng ko thiếu rồi.

- mẹ đừng nói như vậy

- còn nếu cô cần gia đình thì cô nên nhìn lại bản thân, cô sống như thế nào rồi hãy nói.

- cảm ơn mẹ đã hiểu cho con. chính vì con cần chồng cần con nên con mới về để giữ, con không cho phép con chó nào bước vào nhà con, ko cho phép đứa nào thay thế con.

- cô câm miệng đồ vô liêm sỉ

- mẹ không có tư cách nói con như thế

- đây không phải nhà cô mà cô dám già mồm

- ko phải nhà con thì cũng nhờ tiền của con mà có.

- cô câm miệng lại... cô đừng tưởng mình là thánh ở đây, Tôi ko nói nhiều với cô. Cô đi ngay đi. Cô ko có tư cách gọi nó là chồng... Ko có tư cách gọi bọn trẻ là con.

- Bà im mồm đi. bà ko có tư cách nói tôi. Bà chính là người phá hoại hạnh phúc gia đình tôi thì có. Mụ già

Bốp.

Lão đứng cạnh tát ngay cho cô ta 1 cái khá mạnh. Cô ta đưa tay lên giữ chặt má mình.

- Anh dám đánh tôi... Anh là thằng khốn. Vì mẹ anh.. Vì còn đĩ đó mà anh dám đánh tôi. Chính miêng anh hôm trc nói gì. Anh nói anh sẽ chịu trách nhiệm với tôi cơ mà

- Đấy là tôi nói tôi biết ơn cô giúp tôi, tôi sẽ chịu trách nhiệm trả tiền cô.

- Anh nói dối, anh là đồ khốn

Cô ta xông ra gạt đổ bàn ghế giữa rạp. Thấy tôi đứng bên nhà con Oanh. Cô ta chạy lại...

- con đi... Mày đây rồi

Cô ta định xông vào đánh tôi. Con Oanh nhanh tay kéo tôi lại phía sau

- Bà định làm gì?

- Tao dạy cho con cướp chồng này một bài học. Mày có ăn có học ko đi kiếm loại tử tế đàng hoàng lại đi dụ dỗ chồng tao à. Con chó.

- Ai đi dụ dỗ chồng bà. Bà bỏ đi rồi giờ về còn to mồm à. Là chồng bà dụ nó đấy.

- Tao đéo cần biết. Cứ động đến chồng tao là tao đéo tha đâu.

- Bà cứ thử động vào nó xem.

- Mày tưởng tao ko dám.

- Cô thôi đi.

Lão kéo cô ta lại rất mạnh

- Anh buông ra. Anh ngủ với tôi, tôi quay lại gửi cho nó hết rồi. Anh cũng tốt đẹp đéo gì, còn nó, nó biết mà cũng trơ trẽn bỏ qua, cái loại đĩ hám tiền.

cô ta giật tay lão rồi gào lên to tướng

- Nó nói thế là thế nào?

Con Oanh trừng Mắt nhìn tôi

- Điện thoại đâu?

Tôi giấu nó trong túi áo. Con Oanh giằng.. nó lục điện thoại trong người tôi. Nó khỏe hơn tôi. Nó mở điện thoại tôi ra. Hai mắt mở trừng trừng tìm cái clip đó. Tôi chưa xóa... Đến lúc nó xem được. Nó nắm chặt điện thoại... Mắt nhìn lão ấy như muốn giết sống cả hai người

- Đm hai đứa chó chết vô liêm sỉ này.

Nó xông vào tát vào mặt chú 1 cái.

- Mày là thằng chó.

Tôi kéo nó lại. Kéo mạnh. Nó ko cử động được nó vùng vẫy... Đến lúc nó điên lên nó quay lại giáng cho tôi 1 cái tát khiên tôi ngã nhào.

- đm con ngu này... Mày chết đi.

Anh tôi bước lại che cho tôi,. Tay giật điện thoại của tôi xem.

Thấy tôi bị như vậy. Mụ ta chạy lại giật tóc tôi. Đập đầu tôi xuống đất. Tôi đau đến mức ko cử động nổi.

Con Oanh thấy vậy xông vào kéo tóc cô ta ra... Hỗn loạn... Thật sự rất hỗn loạn.

Sau khi xem xong điện thoại anh tôi điên đến mức ném mạnh điện thoại của tôi xuống đất vỡ tan. Bước lại giáng mấy cú đấm vào mặt lão ấy. Cú đấm mạnh đến mức khiên lão ấy ngã xuống rất mạnh.

Còn con Oanh. Nó tóm tóc mụ ta, liên tục tát vào mặt mụ ta.

- Để tao cho mày thấy mày đang động đến ai, con chó, loại vô liêm sỉ chúng mày.

Mụ ta cũng vùng vẫy đánh lại nhưng so với con Oanh thì ko ăn thua.

Mọi người chạy đến ngăn anh tôi lại... Nhưng anh tôi vẫn ko tha... Anh tôi nóng Tính hơn bố tôi nhiều.

Thấy lão ấy nằm dứoi đất như vậy. Tôi đau lắm, tôi cố gắng vùng dậy chạy lại. Ôm chặt lấy chân anh tôi. Tôi ko nói đc. Chỉ ê a vài tiếng rồi tôi lắc đầu. Tôi xin anh ấy đừng đánh nữa... Đừng đánh.

- Mày buông ra tao đập chết thằng chó này... Mày thấy nhục chưa?

Anh hất tối sang một bên. Rồi xông tới. Tôi vẫn ko chịu.... Bò theo bám lây chân anh. Tôi kiệt sức rồi... Ko đi nổi... Ko còn sức để ôm chặt nữa.

con Oanh đanh đá kia nó đang túm tóc mụ ta... nói thật, không ai muốn can nó cả... cho nên đến khi mụ ta kêu á lên 1 tiếng, máu ở mặt chảy ra thì mới có người đến ngăn nó lại.

hai đứa trẻ ở đâu chạy tới ôm lấy ngời đàn bà đó, Bảo Anh khóc, còn Châm Anh đứng im. nó chỉ nhìn.

- nó giết tôi rồi... giời đất ơi, con đĩ nó giết tôi rồi.

- chị không sao đâu. chỉ là chảy tí máu thôi, để chúng tôi đưa chị lên trạm ý tế rồi cho chị lên phường.

- không... chú ơi.. đừng đưa mẹ cháu lên phường.

Bảo Anh nức nở, còn Châm Anh đứng đó, nó khóc.

- bà quay về đây làm gì. bà không phải mẹ tôi.

- Châm Anh... con

mụ ta đưa bàn tay đầy máu lên đỡ con bé, nhưng nó lùi lại... tôi có chút gì đó xót xa

- bà không phải mẹ tôi. bà làm tôi xấu hổ vì bà... bà nghĩ bà bỏ tôi giờ bà về đây tôi sẽ yêu được bà sao.

nó ấm ức lùi lại. tôi ngồi đó với tay.... tôi cố với tay lấy nó...

- châm Anh... cô Bình gọi kìa.

nó quay lại chạy tới ôm lấy tôi... bà ấy không phải là mẹ con nữa.

tôi khóc xoa đầu nó lắc đầu... rồi chỉ về phía đó, cố nói 1 câu mẹ rồi đẩy nó ra đó, ý nói là nó phải nhận mẹ. nhưng nó không nghe... nó ôm lấy tôi nhất quyết không rời...

- thôi được rồi. để chúng em đưa chị ta đến trạm y tế rồi đưa cả đám này lên phường. tạm giữ họ vài hôm khi nào công việc xong xuôi thì chúng ta sẽ giải quyết.

- các anh cứ làm đúng thủ tục của pháp luật đi, còn chuyện cưới xin... gia đình tôi xin hoãn

bố tôi đứng ngoài xa xem cảnh hỗn loạn này từ đầu. giờ ông mới bước lại chốt hạ 1 câu khiến tất cả mọi người xung quanh đứng im... bố tôi quyết đoán như vậy đấy, ông không cần nghĩ quá nhiều, lần này,... bố tôi coi như mất hết thể diện, thì cuối cùng ông cũng quyết một thể cho xong.

- bố... bố ơi, con xin lỗi, con biết con sai bố đừng như vậy

Lão bước theo bố tôi.

- ông thông gia, tôi biết gia đình tôi có lỗi xin ông lượng thứ.

- bác.. chúng cháu xin lỗi bác... đây cũng là việc ngoài ý muốn của gia đình,,, mong bác thông cảm ạ

- thôi... gia đình tôi ko muốn nghe... anh chi với ông bà có lòng nhưng chúng tôi ko dám nhận đâu ạ. Xin phép bà ngày mai tôi sang nói chuyện với bà sau, giờ chúng tôi cho cháu về.

Bố ra hiệu cho mấy người nhà tôi đỡ tôi đứng lên. dắt tôi về phía nhà tôi, Châm Anh không nghe, nó ôm chặt lấy tôi, chú đứng đó rồi bước lại gần tôi nhưng anh trai tôi gạt ra.

con bé Châm Anh càng ngày càng khóc to. tôi ôm chặt lấy nó. Tôi đã mệt... quá mệt rồi... bàn tay tôi đang ôm nó lỏng dần. cơ thể tôi ko còn chút sức lực nào nữa.

tôi dựa vào nó. rồi gục xuống... mọi chuyện tôi phó mặc cho ông trời.