Em Là Cả Thế Giới Của Anh

Chương 1-2: Tiểu thư trở về - Đi xem mắt

Hôm nay bầu trời trong xanh khoáng đãng, ánh nắng dịu nhẹ, từng cơn gió mát lành thổi qua làm cho người ta cảm thấy thật sảng khoái.

Thế nhưng…

- Phương Ly, sắp đến giờ rồi cậu đi chuẩn bị tinh thần đi.

Tiếng gọi của Hiểu Lam cắt ngang tâm trạng thưởng thức cảnh đẹp của cô

Thời gian cứ thế trôi đi mà không đợi chờ ai hay bất kì điều gì. Phương Ly năm nay 16 tuổi, đã giúp việc ở Phương gia được 8 năm, bây giờ đã trở thành một thiếu nữ xinh đẹp.

Sau bao nhiêu năm ngày này cũng đến. Cánh cổng đồ sộ của biệt thự dần mở toang để chào đón một sự kiện trọng đại - tiểu thư Phương Du về nước. Quản gia ra lệnh dàn người giúp việc trong nhà ra đứng thành hai hàng hai bên, trong đó có cô, đang đứng bên cạnh Hiểu Lam.

Hiểu Lam cũng là một người giúp việc mà Phương gia nhận vào sau này, đồng thời là một người bạn, người chị em tốt của cô.

Một chiếc xe Ferrari từ từ tiến vào sân rồi đột nhiên dừng lại. Trên xe bước xuống là một cô gái mặc chiếc đầm đen trông rất đắt tiền, mang giày cao gót ánh kim, vẻ đẹp kiêu sa quyền quý, khuôn mặt cao ngạo không ai sánh bằng, tóc được uốn cong cùng chiếc mắt kính đen cách sành điệu.

Phương Du không vội bước vào nhà thăm mà tiến đến bên cạnh dàn người hầu, ánh mắt tức giận liếc nhìn một lượt

- Tụi bây đứa nào là Phương Ly.

- Là tôi, xin hỏi cô có gì dặn dò.

Phương Ly thật chậm giơ tay lên, biết ngay mà, thể nào Phương Du lại chẳng nhớ cô nhất.

- Lâu ngày không gặp mày vẫn quê mùa như vậy, chẳng thay đổi chút nào.

Sau khi cười khỉnh rồi ném cho Phương Ly một cái nhìn như muốn ăn tươi nuốt sống thì Phương Du quay vào đại sảnh.

- Ba, con gái về rồi đây, con thật sự rất nhớ ba.

Phương Du vừa nhìn thấy ba của mình thì đột nhiên trở nên ngoan ngoãn như một con cún con, chạy đến ôm chặt lấy ông.

- Được rồi được rồi, về thì tốt.

Phương lão gia kéo Phương Du lại ngồi cạnh ông ở bộ ghế sofa sang trọng đắt tiền

- Chắc dì con bên đó cũng đã nói ta gọi con về là có chuyện gì rồi chứ? - Ông ôn tồn lên tiếng

- Con muốn chính miệng ba nói cho con một lần nữa. - Phương Du mỉm cười rất tươi nhìn ba mình

- Ta muốn con xem mắt với Dương Thiếu gia của tập đoàn Dương Thần, ảnh của cậu ấy ta cũng gửi qua cho con rồi, con thấy thế nào?

- Người ba chọn cho con nhất định là người tốt, con không ý kiến. - Phương Du hớn hở

Ngoài mặt thì nói như vậy, nhưng thật ra Phương Du biết rõ người mình sẽ đính hôn là ai.

Tập đoàn Dương Thần, giới kinh doanh không ai không biết, thế lực hùng mạnh hơn hẳn tập đoàn Phương Thị của Phương lão gia, lại chỉ có duy nhất một người thừa kế, đẹp trai tài giỏi. Biết bao cô gái muốn có cuộc hôn sự này mà không được.

Dương thiếu gia sẽ là chồng mình. Chỉ nghĩ đến đây Phương Du đã thấy sướng rơn trong lòng.

- Xem ra con thật sự trưởng thành không ít. - Ông nhìn con gái mình tự hào, xoa đầu cô

- Ba quá khen rồi. - Phương Du cười đến híp mắt, nắm chặt lấy tay ba mình

- Vậy thì buổi gặp mặt sắp tới con nhớ thể hiện cho thật tốt, ta khó khăn lắm mới đánh tiếng với nhà bên đó được.

- Ba yên tâm, nếu không có gì nữa con xin lên phòng trước.

Mục đích đã đạt được, Phương Du chỉ muốn ngủ một giấc.

- Phải rồi ta quên mất, con chuẩn bị nhập học trường An Hoa nhé, Dương thiếu gia cũng học ở đó. - Giọng lão gia đầy mong đợi

- Được ạ.

- Phương Ly sẽ học cùng với con. - Lão gia lại nói

Nghe xong câu nói này, mắt Phương Du trợn ngược lên, bức xúc la lớn

- Ba, ba nói gì vậy? Không được.

- Ta đã quyết định rồi, cứ thế mà làm đi, ta vừa khen con xong, đừng làm ta thất vọng.

Phương lão gia quay lưng đi vào phòng bỏ lại phía sau đứa con gái quý hóa mặt nhăn nhó hết lại vì tức tối.

...................

Phương Du sau khi được phía bên Dương gia thông báo về buổi xem mắt cô ta mừng uýnh, còn ghi cả thời gian và địa điểm vào tờ giấy to đùng màu hồng dán ngay bàn của mình, mỗi ngày đều nhìn vào đó mà cười, xem ra là cực kì hào hứng.

- Mày chuẩn bị đi rồi cùng với tao đến buổi xem mắt.

Phương Du bước vào phòng ra lệnh cho Phương Ly, sau đó nhanh chóng đóng sập cửa một cái rõ to RẦM

Gì? Đi xem mắt sao lại lôi cô theo???

- Còn phải hỏi, lấy cậu làm nền cho yêu nữ tỏa sáng chứ còn gì.

Ngẫm kĩ lại lời Hiểu Lam cũng có lý lắm.

Phương Du trang điểm kêu sa, mặc váy dài rực rỡ. Còn Phương Ly ngược lại chỉ mặc lên người một bộ quần jean áo thun đơn giản. Hai cô gái đứng cạnh nhau cứ như hai hình ảnh đối lập hoàn toàn.

Phương Ly cực kì bất ngờ vì địa điểm gặp mặt không phải là một chỗ xa hoa như cô tưởng tượng mà chỉ là một quán cà phê bình dân thông thường.

"Nhà trai" bên đó chắc là chuộng những thứ giản dị, phong cách ăn mặc như Phương Du hoàn toàn không phù hợp chút nào với không khí ở đây. Vừa bước vào là bao nhiêu cặp mắt ngoái lại nhìn.

Phương Du mặt mũi hầm hầm đến chiếc bàn ở giữa quán theo đúng như theo sự giao hẹn trước. Chờ được mười phút đối tượng vẫn chưa xuất hiện khiến cô ta bực bội

- Mày đứng đây không được đi đâu đấy, tao đi vệ sinh, anh ấy đến thì bảo chờ một lát. Nhớ đấy.

Theo ngữ khí của Phương Du chính là chỉ được đứng không được ngồi, nhưng thôi kệ, đợi cô ta đi khuất mắt cô ngồi xuống, chứ vào quán mà đứng như vầy thì trông rất kì cục.

Ngồi khoảng năm phút Phương Du vẫn chưa ra đột nhiên có một hai em bé một trai một gái, cỡ khoảng bảy, tám tuổi, ăn mặc có phần rách rưới chạy đến trước mặt Phương Ly.

- Chị ơi chị mua giúp em một tờ vé số có được không? Cả ngày nay tụi em chưa ăn gì cả. - Bé trai nói

Nhìn vẻ mặt của hai trông rất đáng thương, làm sao cô từ chối được.

- Vậy chị mua mỗi đứa hai tờ chịu không? - Phương Ly mỉm cười rạng rỡ, rồi móc tiền trong chiếc ví nhỏ mang theo ra

- Dạ của chị đây. - Thằng bé chìa vé số rồi nhận tiền

- Hai đứa là anh em ruột hả, mấy tuổi rồi? - Phương Ly xoa đầu đứa bé trai

- Dạ phải, em tám tuổi, em gái nhỏ hơn em hai tuổi.

Kí ức cũ đột nhiên hiện lên trong đáy mắt, anh hai của cô cũng lớn hơn cô hai tuổi, anh lúc nhỏ cũng hoạt bát giống thế này. Không biết bây giờ anh sẽ có hình dáng như thế nào nhỉ?

Phương Ly thu lại giọt nước mắt suýt rơi ra, gương mặt xinh đẹp nở nụ cười tươi

- Nhớ chăm sóc em gái cho thật tốt đó. Mà hai đứa có đói không? Hay là chị mua bánh đãi hai đứa ăn.

- Thật hả chị? - Nghe đến bánh, mắt hai đứa trẻ mắt sáng lên

Cô bước đến quầy mua cho hai anh em hai cái hamburger, vừa đưa tới tay cả hai đều ăn ngấu nghiến.

- Chị ơi, chị họ Phương đúng không? - Bé gái vừa ăn bánh vừa cất tiếng hỏi

- Sao em biết hay vậy? - Phương Ly rất đỗi ngạc nhiên

- Em đoán. - Bé gái cười đáp, rồi lại lè lưỡi

Đoán, lẽ nào hai đứa trẻ này có năng lực siêu nhiên?

- Thôi chào chị tụi em đi bán ở chỗ khác, cảm ơn chị rất nhiều.

Phương Ly sau đó lại quay về bàn ngồi tiếp. Trong lúc cô không để ý hai đứa trẻ chạy vù ra khỏi cửa tiệm đến cạnh chiếc xe Ford màu trắng sang trọng đang đậu phía bên ngoài rồi gõ gõ mấy cái.

Kính xe hạ xuống, bên trong có một thanh niên trẻ gương mặt cực kì tuấn tú, trên môi nở một nụ cười tươi cất giọng hỏi

- Thế nào rồi hai đứa?

- Anh ơi, chị ấy đúng là họ Phương, chị ấy đẹp và tốt bụng giống như thiên sứ vậy, còn mua vé số và bánh cho tụi em nữa nè. - Bé trai vui mừng giơ miếng bánh cắn dở một nửa lên khoe với anh

- Làm tốt lắm, hai đứa cầm lấy đi mua đồ ăn ngon đi.

Người thanh niên vừa nói vừa chìa ra một tờ tiền mệnh giá lớn khiến hai đứa trẻ kinh ngạc vô cùng, cúi đầu rối rít

- Cảm ơn anh nhiều lắm, anh đẹp trai, tụi em đi đây.

Sau khi bóng dáng hai đứa trẻ xa khuất, bên trong xe, người thanh niên lấy điện thoại ra bấm số

- Alo mẹ, con vừa gặp cô ấy xong.

- […]

- Cô ấy? Trông rất giản dị còn là người tốt, tụi con sẽ tìm hiểu nhau.

Đầu dây bên kia là nụ cười rất hài lòng của người phụ nữ.

Sau khi cúp máy, từ trong xe người thanh niên nhìn về phía cô gái đáng yêu đang ngồi trong quán một lần nữa, đôi môi vẽ lên đường cong tuyệt đẹp rồi ra hiệu cho tài xế di chuyển đến nơi khác.

Hôm đó Phương Du vào nhà vệ sinh hơn hai mươi phút, khi ra lại chờ đến gần ba mươi phút đối tượng vẫn không xuất hiện đành tiu nghỉu đi về. Trên đường về còn không ngừng lẩm bẩm “biết vậy đã xin số điện thoại “.

Nhưng về đến nhà thì thật bất ngờ lão gia thông báo nhận được điện thoại về cái gật đầu của phía bên “nhà trai”. Ông rất hài lòng liền thưởng cho con gái yêu chuyến du lịch ba ngày ba đêm với bạn bè theo ý Phương Du.

Phương Du mừng đến mức cả đêm ngồi cười mà không ngủ còn Phương Ly vẫn chưa nhận thức được sóng gió sắp xảy đến với mình.