Em Là Cả Thế Giới Của Anh

Chương 15-2: Có ma hay không? (2)

- Em bàn gần cuối đang gục mặt xuống bàn, đứng dậy cho tôi!

Thầy giáo đang giảng bài đột nhiên dừng lại la lên. Một lần nữa Phương Ly lại thu hút sự chú ý của cả lớp về phía mình.

- Lớp học không phải nơi để ngủ, mời em ra ngoài. - Thầy Trương nghiêm khắc nói

Phương Ly ngồi bật dậy dụi dụi mắt rồi lủi thủi bước đi trong tiếng xì xầm của mọi người.

"Chắc nó thức khuya đi chơi với trai." - HS1

"Mới câu được anh nào rồi." - HS2

Nhưng sự thật có phải thế đâu, mà là do kể từ khi nghe câu chuyện ma của chị Cầm mấy hôm nay đêm nào cô cũng có cảm giác rợn người. Cộng thêm cái ngôi biệt thự đó rất kì lạ, không khí vô cùng lạnh lẽo, âm u, lại không có bất kì thiết bị phát hình, phát thanh nào, cứ như cách biệt với thế giới bên ngoài vậy.

Sau khi bé Ân Ân ngủ say thì rất lâu sau cô mới chợp mắt được, cứ nhắm mắt lại là câu nói "chị hai Ân Ân là ma đấy","chị hai Ân Ân không có gương mặt" lại lảng vảng trong đầu.

Không được, tối nay phải hỏi tên Lâm Hạo đó cho ra lẽ "Nhà này có ma không?" nếu như tình trạng này còn kéo dài có ngày chưa gặp ma cô đã biến thành ma luôn không chừng.

Tít tít - Tiếng chuông tin nhắn reo lên

Phương Ly giật bắn người. Người ta nói ban ngày đừng nhắc đến ma, nếu không ma sẽ xuất hiện.

- [Hôm nay tài xế có việc, chỉ hôm nay thôi, học xong cô đi đón Ân Ân đi.] - Lâm Hạo nhắn

- [Còn anh?]

- [Có việc về nhà trễ.]

- [Thế mấy giờ anh về?]

Không có một tin nhắn nào được gửi tới nữa. Cái con người này, bất lịch sự vừa thôi chứ, cô chỉ vô tình nhắn một câu quan tâm nhưng xem ra hoàn toàn không cần thiết.

……………………

Ra về Phương Ly đi bộ một quãng đường khá dài mới tới được trường của Ân Ân, con bé vừa nhìn thấy đã chạy tới ôm cô mừng rỡ, còn kể rất nhiều điều về trường học, bạn bè, cô giáo.

Haizz, đáng yêu từ trong ra ngoài thế này chẳng có điểm nào giống tên tiểu nhân đó cả.

Khi cả hai đang nắm tay nhau thì Phương Ly để ý thấy phía sau có một chiếc xe hơi đi với tốc độ rất chậm, chậm như rùa bò, cứ như là đang cố tình theo hai người bọn cô.

- Ân Ân em có thấy chiếc xe phía sau đang đi theo mình không? - Phương Ly lén nhìn lại quay sang nói nhỏ với con bé

- Chắc nó hết xăng nên đi chậm đó chị. - Ân Ân nhanh chóng trả lời

Thật ra nếu hết xăng thì nó sẽ dừng lại chứ chẳng chạy được đâu!!!

Còn đây…cố tình…nhất định là cố tình!

Một cô gái cùng một đứa trẻ nắm tay nhau đi trên một đoạn đường khá vắng, lại có một chiếc xe theo dõi từ phía sau, hừm, tình huống này…lẽ nào là bắt cóc.

Thời buổi này báo đài cũng hay đưa tin bọn bắt cóc xuất hiện nhan nhản ở khắp mọi nơi. Chúng lộng hành thật, còn ghê gớm đến mức điều tra trước nhà Ân Ân thuộc loại rất giàu có cơ đấy.

Cũng may phía trước xa xa có đồn công an.

- Ân Ân, chị đếm 1,2,3 chị em mình cùng nhau chạy nha. - Phương Ly nói

- Dạ được, chúng ta thi chạy đi, hi. - Ân Ân không hiểu gì, chỉ nghĩ là đang chơi trò chơi

_1,2,3

Rồi cô dắt tay Ân Ân cắm đầu cắm đầu cắm cổ chạy. Quan trọng là chiếc xe thấy vậy cũng chạy nhanh hơn, chẳng lẽ suy nghĩ của cô là đúng? Chết rồi!

Chiếc xe Audi đen bóng chạy vụt qua mặt cô một đoạn thì đột nhiên dừng lại, cửa kính bên hông từ từ mở ra, một khuôn mặt nam tính xuất hiện khiến cô không nói thành lời

- Này, hai người làm gì mà chạy dữ vậy?

Phương Ly lúc này mới dừng lại. Giang Tuấn bước xuống, đảo mắt nhìn một lượt rồi cười nửa miệng

- Phương Ly, con gái em à? Giống em thật đó.

- Anh đùa kiểu gì vậy? - Phương Ly nhăn nhó

- Giỡn chút thôi, cô bé đáng yêu này là ai đây? - Giang Tuấn chỉ vào Ân Ân

- Là người nhà của ông chủ tôi.

- Cô bé tên em là gì vậy? - Giang Tuấn nhìn Ân Ân cười tươi hỏi

- Em là Ân Ân ạ.

- Tên em đẹp quá, anh là Giang Tuấn, anh là bạn của chị em.

- Anh là bạn chị Ly Ly ạ. - Ân Ân tròn xoe mắt nhìn anh

- Ừ, mà em thấy anh trông thế nào?

- Hì, anh rất đẹp trai.

- Em gái còn nhỏ vậy mà đã có cái nhìn thật sâu sắc rồi, anh phục em luôn đấy. - Giang Tuấn nói xong đưa tay véo má Ân Ân một cái

Phương Ly giật mình, thế này mà gọi là sâu sắc sao, dùng dao giết cô đi thì hơn, đành rằng anh rất đẹp trai, nhưng có cần đem con nít ra để khẳng định điều đó không?

Rồi Giang Tuấn lại quay sang hỏi Phương Ly

- Tại sao khi nãy đang đi lại chạy?

- Ờ thì…tôi nghĩ…là bị bọn bắt cóc theo đuôi. - Phương Ly hơi cúi mặt xuống vì thấy ngượng

Mà giờ nghĩ lại thì có ai đời bắt cóc mà đi Audi không trời!!!

- Bắt cóc, ở đâu? - Giang Tuấn nhìn dáo dác xung quanh rồi nói - Thời buổi này con gái ra đường cũng nên cẩn thận một chút

Cô không nói gì thật chậm đưa ngón trỏ chỉ vào người anh.

Giang Tuấn đứng hình hết mấy giây rồi cười một tràng không dứt.

Từ khi quen cô, anh đã được gán cho biết bao nhiêu biệt danh từ trên trời rơi xuống, đầu tiên là biến thái, không bình thường rồi lại bắt cóc. Trời ạ…

Môi anh cong lên bật thành nụ cười chói lóa

- Em nhìn lại mình đi, anh bắt cóc em làm gì, tống tiền, em có tiền không? Tống tình, còn hàng trăm cô gái xếp hàng dài chờ anh dắt đi chơi kìa.

Giang Tuấn hiểu sai ý cô rồi, cô tưởng là có kẻ muốn bắt cóc Ân Ân cơ, mà thôi để anh nghĩ thế này cũng được.

- Thế anh đi mà kiếm hàng trăm cô gái đó, theo tôi làm gì?

Giang Tuấn không tin vào điều mình vừa nghe thấy, trước giờ chưa từng có ai nói anh kiểu này.

Anh chuyển mục tiêu cúi người nói với Ân Ân

- Cô bé này em dễ thương lắm, phía trước có một tiệm kem, anh muốn mời em, chúng ta cùng đi nhé!

- Anh đang dụ dỗ con nít đó hả? - Phương Ly liếc anh

- Dụ người lớn không được thì phải quay sang con nít chứ. - Giang Tuấn cười nửa miệng rồi đưa tay mở sẵn cửa xe - Thôi được rồi lên xe đi.

Phương Ly sững người giây lát rồi nói

- Thôi, chúng tôi phải về đây.

- Ăn kem đi chị, lâu rồi Ân Ân không có ăn kem, ăn một tí thôi rồi chúng ta về, há chị. - Ân Ân ra sức lay lay cánh tay cô

- Ân Ân, để lần sau đi, giờ chúng ta phải về nhà. - Phương Ly nói

Lòng tốt bị từ chối thẳng thừng, Giang Tuấn cảm thấy có chút mất mặt. Ra là không phải cố tình giận dỗi để gây sự chú ý với anh như những cô gái trước đây từng bị anh trêu chọc mà là giận thật.

- Lên đi, anh sẽ đãi kem rồi đưa cả hai chị em về tận nhà. Không tính một đồng nào cả. - Giang Tuấn vẫn không bỏ cuộc

- Tiền không phải vấn đề. Chúng tôi đi bộ về là được.

Phương Ly nghĩ rất kĩ rồi. Cô mới vào làm có mấy ngày Lâm Hạo đã tin tưởng giao cô đón Ân Ân thì cô phải làm đến nơi đến chốn.

Vả lại tối qua vừa kể Ân Ân nghe chuyện cô bé quàng khăn đỏ không đi một mạch đến nhà bà mà nghe lời chó sói kết quả bị sói ăn thịt. Con bé nghe xong liền sợ hãi hứa sẽ không bao giờ đi với người lạ, vậy mà mới có một đêm lại thành ra thế đấy. Haizz.

- Anh cũng về nhà đi, đừng theo chúng tôi nữa. - Cô quay đầu lại cau mày nói với Giang Tuấn

- Tạm biệt anh đẹp trai. - Ân Ân ngậm ngùi vẫy tay

Phương Ly ngớ người, sao con bé này cứ anh đẹp trai hoài vậy.

Nhìn hai bóng dáng một lớn một nhỏ đến khi xa khuất Giang Tuấn khẽ lắc đầu

"Hey, giận thật rồi. Lần trước đùa giỡn quá trớn, bị giận cũng đúng thôi. Nhưng sao cô bé Ân Ân đó trông lại quen đến vậy nhỉ?"

…………………

Đến giờ ăn cơm tối cô vào phòng gọi Ân Ân xuống ăn nhưng vừa mở cửa ra liền hốt hoảng vì trong phòng lại chẳng có ai, thật kì lạ, con bé từ chiều đến giờ vẫn ở đây chơi một mình mà.

Những lời chị Cầm nói như cái máy phát tự động hiện lên trong đầu, Phương Ly hoảng hồn, rón rén từng bước vừa đi vừa gọi tên Ân Ân.

Trong phòng vẫn hoàn im ắng, chiếc rèm cửa sổ màu hồng bay phất phơ theo làn gió thổi vào, bên ngoài cây cối rung lắc, lá trên cành va chạm vào nhau tạo thành âm thanh xào xạc xào xạc càng khiến cô lạnh người hơn.

Tự dưng lại nhớ đến ngày trước có lần Hiểu Lam dụ dỗ cô xem phim kinh dị, đại loại nội dung là kể về một ngôi nhà mỗi lần đến đêm trăng tròn sẽ "nuốt chửng" người ta vào trong đó.

Hôm nay trùng hợp…cũng là đêm trăng tròn đấy…

- AAAAAAAA…MA…CÓ MA.

Phương Ly hét toáng lên, mặt cô tái xanh không còn một hột máu, quá sợ hãi nên ngồi bẹp luôn xuống mặt đất bởi vì có thứ gì đó dưới giường thò ra nắm lấy chặt chân cô.

Thứ đó còn không chịu buông tha, chui ra ngồi chồm hổm trước mặt cô.

- Chị, là Ân Ân, không phải ma, chị không cần sợ đâu.

Ân Ân nói xong nhẹ nhàng lấy tay xoa xoa đầu cô như cách cô thường dùng an ủi nó.

Cái cảnh tượng này có gì đó không đúng, phải rồi, ai đời một người lớn mười sáu tuổi lại để một đứa trẻ sáu tuổi dỗ dành bảo đừng sợ chứ!!!

- Chị đâu có sợ, chị đang đùa với em thôi. - Phương Ly cố hết sức nặn nụ cười

- Không sao em biết chị sợ nên chị mới la to như vậy, em sẽ bảo vệ cho chị mà. - Con bé một tay vỗ ngực, một tay nắm chặt lấy tay cô

Phương Ly đến một con bé sáu tuổi còn biết mày đang nói dối, mày thật thất bại.

- Nhưng sao em lại chui xuống dưới đó vậy? - Cô hỏi

- Bóng nhựa của em bị rớt, em chui xuống lấy. - Con bé nói, tay giơ cao quả bóng tròn nhỏ màu vàng

Có lấy bóng em cũng đâu cần dọa chị như vậy chứ Ân Ân.

- Ân Ân em xuống rửa tay chuẩn bị ăn cơm đi. - Lâm Hạo đứng ở trước cửa chứng kiến cảnh này từ bao giờ

Con bé nghe xong thì chạy ngay xuống nhà dưới, căn phòng chỉ còn lại hai người.

Phương Ly lần đầu không dám nhìn anh, lần thứ hai quay lại thì thấy Lâm Hạo đang đứng đó khoanh tay nhếch miệng cười, cả người tựa vào bức tường phía sau, tư thế trông nhàn nhã thoải mái vô cùng.

- Mất mặt. - Lâm Hạo lạnh lùng phun ra hai chữ

- Chắc anh thấy buồn cười lắm, thế thì cứ cười tiếp đi. Mặt tôi còn đây, mất thì anh đâu có thấy được tôi mà nói chuyện. - Phương Ly chống chế yếu ớt rồi gượng người đứng dậy

Đột nhiên nhớ ra điều quan trọng cô dùng hết sức lực đi hết trước mặt anh hít một hơi thật sâu rồi nói

- Cho tôi hỏi nhà này có ma không?

- Có! - Lâm Hạo trả lời ngay tức khắc

- HẢ. NHÀ NÀY THẬT SỰ CÓ MA?

- Ừ, nó đang ở trước mặt tôi.

- Trước…trước mặt..

Hừ, tên này ý nói cô là ma đây mà, người ta đang hỏi đàng hoàng tử tế mà lại thế đấy.

- Tôi hỏi thật chị hai mà Ân Ân hay nói có phải là ma không?

RẦM

Phương Ly giật mình vì tiếng sập cửa rồi đưa tay vuốt ngực, cô chưa gặp ma nhưng đã bị hù đến mức tim sắp rớt rồi.

Lâm Hạo ánh mắt đen thẫm trừng trừng, xung quanh dường như tỏa ra luồng sát khí cực lớn, như muốn cô ghi khắc vào đầu từng câu từng chữ sau đây anh sẽ nói

- Tôi không muốn nghe chuyện này lần thứ hai, nếu có lần sau tôi sẽ không tha cho cô đâu.

Toàn thân Phương Ly run lên, đến thở không không dám.

Hai bàn tay Lâm Hạo nắm chặt lại rồi quay lưng bỏ ra ngoài, không quên đá cửa thêm cái nữa thật mạnh.

RẦM

Cô thực không hiểu. Không muốn nghe cái gì lần thứ hai. Còn nữa, chuyện này có gì đâu mà giận đến mức đó.

Quan trọng hơn là…nhà này không có ma, đúng không?