Em Muốn Hạnh Phúc Bên Anh

Chương 7

Lý Mẫn cũng biết rõ cuộc hôn nhân đây khách sáo của Từ Mạn và Lục Diệc Thâm hoàn toàn không hề có hạnh phúc .

Nhưng giờ Từ Mạn đã có thai rồi , vậy thì cuộc hôn nhân này có lẽ sẽ cứu vãn được . Thế nên bà gọi Lục Diệc Thẩm đến , định bảo cho anh biết chuyện Từ Mạn đã có thai , nhưng chưa kịp nói gì thì điện thoại chợt vang lên . “ A lô . . . Cái gì ? ”

Lý Mẫn nghe người đầu dây bên kia nói xong thì lập tức biến sắc : “ Ở bệnh viện nào ? ”

Lục Diệc Thảm cảm thấy có gì đó không ổn bên hỏi ngay : “ Mẹ , có chuyện gì thế ? ”

“ Mạn Mạn với Đình Nghị bị tai nạn giao thông ! Lão Lưu , mau đưa tôi đến bệnh viện ! ”

“ Lão Lưu hôm nay xin nghỉ phép rồi . ” Giúp việc trả lời .

Lục Diệc Thầm liền bước lên phía trước : “ Để con đưa mẹ đi . "

Bên ngoài cánh cửa phòng phẫu thuật đang đóng chặt , trong khi các y bác sĩ đang làm phẫu thuật bên trong thi Từ Mạn đang ngồi bó gối đầy bất lực ở một góc tường , hệt như một người mất hồn . “ Cô à , vết thương của cô đang chảy máu kìa , để chúng tôi băng bó lại giúp cô . ”

Một y tá quan tâm hỏi thăm . Nhưng Từ Mạn vẫn cứ bất động , mắt nhìn chăm chăm về phía cửa phòng phẫu thuật . Lúc này , Lục Diệc Thâm và Lý Mẫn cũng vừa đến .

“ Mạn Mạn ! ” Từ Mạn lúc này mới ngẩng đầu lên rồi ôm lấy Lý Mẫn : “ Mẹ ! Tất cả là tại con . . . ”

“ Bố con không sao đâu , con đi xử lí vết thương đi đã ”

Lý Mẫn khuyên nhủ con gái , Lục Diệc Thâm đứng bên cạnh quan sát vết thương rồi chợt đưa tay ra : “ Anh đưa em đi xử lí vết thương . ”

Từ Mạn lúc này mới nhìn thấy Lục Diệc Thâm , vừa định chia tay thì Thẩm Tâm Noãn không biết đến từ lúc nào đột ngột lao đến .

Cô ta đẩy Lục Diệc Thâm ra rồi đỡ lấy Từ Mạn , “ Để mình đưa cậu đi . ” Từ Mạn gần như bị Thẩm Tâm Noãn lôi đi .

Cô không hề phản kháng , ngồi yên để được bằng bó , khi quay lại thì chợt thấy một cảnh sát đang đứng đợi ở hành lang , Từ Mạn vội bước nhanh đến .

Cảnh sát thuật lại tình hình : “ Chiếc xe tạo nên tại nạn này chính là xe của cô Thẩm , lúc bảo trì xe , một nhân viên bảo trì tên Tần Tường đã lén lấy xe chạy ra đường nên mới gây ra sự cố " .

Nhưng Từ Mạn không tin , “ Tôi xin lỗi , tôi cũng không ngờ sự việc lại ra nông nỗi này . ”

Tần Tường mở lời xin lỗi .

Từ Mạn lạnh lùng nói : “ Tôi không cần lời xin lỗi của anh , anh chỉ cần nói cho tôi biết , có thật là do anh lén lái xe của Thẩm Tâm Noãn nên mới gây ra tai nạn không ? ”

“ Vì tôi thấy chiếc xe quá đẹp nên mới muốn lái thử . ”

" Cô Từ , chúng tôi đã điều tra rồi , đúng là như vậy , tiếp theo chúng tôi cần tiến hành theo thủ tục . ”

Cảnh sát giải thích một lượt rồi đưa Tần Tường rời khỏi bệnh viện .

Thẩm Tâm Noãn bỗng quỳ thụp xuống trước mặt Từ Mạn , “ Khi mới biết tin vụ tai nạn có liên quan đến xe của mình , mình đã lập tức chạy đến đây ngay , nhưng chiếc xe thật sự không phải do minh . lái , mình nói thật cho cậu biết , mình đã có thai rồi , bác sĩ nói mình dễ bị sảy thai nên không được phép lái xe ”

Từ Mạn chỉ cảm thấy những lời nói ấy như sét đánh bên tai , có đau không ? Cô đau đến mức như tê liệt .

Cô từ từ đưa mắt sang nhìn Lục Diệc Thâm .

Lục Diệc Thâm cũng cảm thấy tức giận Thẩm Tâm Noãn lại nói ra tin ấy vào ngay đúng lúc này .

Anh nuốt bước bọt , bước đến định dìu Từ Mạn lúc này đang run rẩy . Nhưng Từ Mạn lại gạt tay anh ra . Lúc này , cửa phòng phẫu thuật chợt bật mở , một bác sĩ vẻ mặt nghiêm trọng bước ra , “ Xin lỗi , chúng tôi đã cố gắng hết sức , xin đừng quá đau lòng ! ”

“ Các người nói bậy ! ” Từ Mạn bất chấp tất cả lao vào phòng phẫu thuật .

Lục Diệc Thâm bước lên định ngăn cô lại , nhưng Lý Mẫn đẩy anh ra rồi ôm lấy con gái , “ Mạn Mạn , bình tĩnh lại đi con . ” Từ Mạn nhìn về phía phòng phẫu thuật , nước mắt lặng lẽ lăn dài .

Đôi môi cô run run , “ Tại con , là tại con , nếu bố không phải vì cứu con thì đã không . "

“ Con là đứa con bảo bối của mẹ và bố con , ông ấy sẽ không trách con đâu , mẹ cũng không trách con đâu , con đừng quá kích động , phải nghĩ cho con và . . . ” Bà chưa kịp nói ra hai chữ đứa bé thì Thẩm Tâm Noãn đột nhiên ngất xỉu .

Lục Diệc Thâm nhìn Từ Mạn , nhưng rồi vẫn bế Thẩm Tâm Noãn đi . Lý Mẫn ôm chặt con gái mình , vỗ nhẹ vào lưng cô an ủi , “ Con còn có mẹ đây mà . ”

“ Mẹ . . ” Từ Mạn chỉ thốt lên được một tiếng như thế rồi cũng mất đi ý thức , ngất đi tại chỗ .