Em Thấy Núi Xanh

Chương 56

Lâm Húc Đông tăng ca, chỉ có hai mẹ con ăn tối. Lý Thanh cảm thấy tâm trạng Lâm Hạnh Tử hôm nay không được bình thường, trước khi đi ngủ, bà hỏi dò, “Tháng này có phải con chưa đến kỳ kinh nguyệt không?”

Trong lòng Lâm Hạnh Tử đang ngổn ngang trăm mối phiền loạn, như hàng nghìn sợi rễ bện chặt vào nhau, đầu óc cô lúc này chỉ còn mỗi câu nói của Quý Thu Trì trước khi đi, không có sức lực dư thừa mà đuổi theo ý tứ trong lời nói của Lý Thanh.

“Vẫn chưa đến.”

“Thế con với Giang Ngôn bình thường có tránh thai không?”, Lý Thanh là người từng trải, hồi Lâm Hạnh Tử học lớp Mười, bà đã bắt gặp cô ghé vào cửa sổ hôn trộm Giang Ngôn rồi. Là một người mẹ, bà hiểu, lúc vừa kết hôn, con gái bà không buông bỏ được sự kiêu ngạo và lòng tự tôn, lại vì Giang Ngôn bị điều đến nơi khác làm việc, không gặp mà cũng ít liên lạc. Nhưng nửa năm nay thì khác, Giang Ngôn được điều về, chỉ cần ở nhà, hai vợ chồng đều ngủ chung.

Lần này Lý Thanh hỏi quá trực tiếp, Lâm Hạnh Tử thoáng sửng sốt rồi mới hiểu ra.

“Chu kỳ của con vốn không chuẩn mà mẹ, có lúc sớm, có lúc lại muộn cả chục ngày. Mẹ, mẹ đừng nghĩ lung tung nữa, con đã vì chuyện này mà mất mặt một lần rồi đấy.”

“Được rồi, được rồi, con đi ngủ sớm đi.”, Lý Thanh cũng chỉ nhân tiện hỏi thăm một chút mà thôi. “Bố con vừa gọi điện, bảo là mấy ngày nay sẽ không về nhà, còn dặn con đi làm nhớ về đúng giờ, đừng chạy lung tung.”

“Vâng.”, Lâm Hạnh Tử thấp giọng đáp.

Cánh cửa khép lại, cô bất lực ngồi thụp xuống, đưa tay che mặt, hít sâu mấy hơi.

Cô vẫn chưa chuẩn bị tinh thần để đối mặt với Lâm Húc Đông, lần đầu tiên trong đời cô có cảm giác hoảng sợ như vậy.

Chỗ giấy tờ cất trong két sắt như một quả bom hẹn giờ, không biết khi nào sẽ nổ “đoàng” một tiếng, phá tan nát cái gia đình này.

Nhân chứng Giang Ngôn muốn bắt tên là Nghiêm Lực, con nuôi của anh em cùng cha khác mẹ với Triển Thiên Hùng, bảy tuổi được nhận nuôi từ cô nhi viện, sau khi bố nuôi qua đời liền đi theo Triển Thiên Hùng.

Chu Phong nhận được tin tình báo, trong tay Nghiêm Lực có bằng chứng mang tính then chốt, không chỉ cảnh sát đang tìm gã, mà cả Triển Thiên Hùng cũng đang ráo riết truy lùng.

Gã đã chuẩn bị sẵn sàng bỏ mạng, xuất thân quân ngũ khiến gã có tính cảnh giác rất cao, chỉ hơi có khả năng bại lộ hành tung là sẽ lập tức bỏ đi, từ thành phố Hải chạy một mạch tới biên giới, trốn vào núi hoang.

Giang Ngôn đuổi theo gã không biết mệt mỏi suốt hai mươi mấy ngày ròng rã.

“Anh Giang, đối phương không chỉ có một tên đâu, với lại bọn chúng có súng, chỗ này địa hình quá phức tạp, trời nhanh tối, đi vào tiếp sẽ lạc đường đấy.”, Nhị Hổ nhìn vào khu rừng già, thận trọng nói, “Theo tiếp không?”

Người của Triển Thiên Hùng đang bám theo sau, chẳng mấy nữa sẽ đến kịp, nếu để bọn chúng tìm thấy Nghiêm Lực trước, thì đúng là kiếm củi ba năm thiêu đốt một giờ.

Thể lực của mấy người đã hao mòn không ít, tất cả chỉ còn dựa vào ý chí để chống đỡ. Đôi giày của Nhị Hổ bị toác đế, quần áo mười ngày chưa thay, mà Giang Ngôn cũng chẳng hơn gì.

Gần đến chạng vạng, sắc trời dần thẫm lại, khắp lối vào chỉ toàn thấy những thân cây cao mấy chục mét, trước mắt là cả một khoảng tối đen. Nghiêm Lực vứt bỏ xe men theo đường nhỏ chạy vào trong núi. Nơi này vừa có tuyết rơi, một khi bước vào trong sẽ chẳng thể biết sẽ gặp phải mối nguy hiểm nào.

“Theo!”, Giang Ngôn cắn răng nhổ một ngụm máu, “Một khi hắn chạy qua biên giới, muốn bắt hắn lại khó như mò kim đáy biển, tuyệt đối không thể để hắn chạy thoát.”

Những cảnh sát tham gia vào nhiệm vụ lần này đều đã viết sẵn di thư trước khi xuất phát, trên đời này chẳng ai là không ham sống, nhưng cũng chẳng ai trong số họ sợ chết cả.

“Theo! Mẹ kiếp! Em không tin hắn còn có thể bay ra được.”

Giang Ngôn tiến vào trước, đi được một đoạn thì phát hiện thấy dấu chân, càng đi sâu vào trong, địa hình càng hiểm trở.

Ánh mặt trời le lói còn sót lại bị những tán cây khô che khuất, ngọn núi hoang vu tối thui. Cả nhóm cắn đèn pin trong miệng, hai tay bám vào những cành cây, những mỏm đá, giẫm chắc chân rồi mới dám bước tiếp.

Người trẻ tuổi nhất trong nhóm bị hụt chân, rơi xuống dưới độ mười mét, cũng may mạng lớn được một cành cây đỡ lại.

Giang Ngôn đi xuống kéo cậu ta đến nơi an toàn, bàn tay bị trầy xước lẫn lộn máu thịt, nhưng vì quá lạnh nên anh chẳng cảm thấy đau, “Nghỉ tại chỗ năm phút, uống nước cái đã.”

“Mẹ nó chứ, lạnh thế, uống có một ngụm nước mà cảm giác sắp rơi cả hàm răng ra đây này. Không hiểu nổi sao hắn lại mò được đến cái chỗ quỷ quái này! Đợi hoàn thành nhiệm vụ, em phải ngủ nguyên ba ngày ba đêm mới được.”

“Em muốn ăn lẩu, ngâm suối nước nóng, còn ăn cả sủi cảo mẹ em gói nữa.”

“Đội trưởng Giang, lúc về anh muốn làm gì đầu tiên?”

Không đợi Giang Ngôn mở miệng, Nhị Hổ liền vỗ một cái vào gáy cậu ta, nheo nhéo cười, “Phí lời, lại còn phải hỏi, anh Giang là đàn ông đã có vợ, lúc về chắc chắn là muốn gặp vợ đầu tiên rồi!”

Mọi người đều phì cười, nhỏ giọng vui đùa giữa lúc gian khổ.

Giang Ngôn không nói chuyện, anh đưa mắt nhìn bóng đêm mênh mang dưới chân một lúc đến thất thần, nhưng lại nhanh chóng thu lại cảm xúc, “Tiếp tục! Mục tiêu ở rất gần rồi, bớt lời đi, quan sát tình hình mà hành động.”

“Rõ!

Núi rừng hoang vu duỗi tay không thấy năm ngón khiến mỗi hành động đều trở nên khó khăn hơn nhiều, chẳng còn thấy đường đi nữa, đôi tay họ chính là công cụ phá lối mở đường.

600 mét, 200 mét, 50 mét…

Vẫn phải đuổi theo.

Bỗng nhiên, một tiếng súng vang rền xé nát màn đêm tĩnh mịch!

Mọi dây thần kinh của từng người đều căng cứng, ai nấy đều nín thở, không dám lơi lỏng cảnh giác.

Giang Ngôn chậm rãi tiến về phía nơi phát ra tiếng súng. Trong đêm tối, bỗng có người nhào lên, từ phía sau thít chặt cổ Giang Ngôn, rõ ràng là muốn đẩy anh xuống sườn dốc.

Nhị Hổ bám sát ngay sau, cách đó không xa đã nghe thấy tiếng đánh nhau, còn chưa đến gần đã bị một vệt sáng loáng lên rạch qua tầm mắt.

Ánh đèn pin chiếu vào người Giang Ngôn. Nhị Hổ nhìn thấy lưỡi dao của đối thủ đâm vào người anh, mùi máu tươi tanh nồng trào ra. Tiếng hít thở nặng nề ngưng bặt ngay vào giây tiếp theo, Nghiêm Lực tóm Giang Ngôn cùng lăn xuống sườn núi.

“Đội trưởng Giang!”, Nhị Hổ kinh hãi hét lên một tiếng.