Ép Yêu

Chương 32: Chương 11.2

Cô Kim ngồi bên cạnh cũng vui chẳng kém, nâng cốc chúc mừng ông. „Nhưng mà chúng ta còn phải đề phòng hắn đó. Hắn không phải là người dễ bị mắc bẫy đâu.“

Con mắt sụp đen sâu, nhăn nheo của ông Nhiên cau lại, „tôi sẽ sử lý nó triệt để nó sẽ không ngoi đầu được lên.“

Cô Kim cũng cười theo ông, khen ngợi ông. „Chà ông thật là người nguy hiểm.“

„Cảm ơn cô đã khen.“ Hai người họ cùng cạn chén ăn mừng.

***

Kể từ ngày hôm đó, Thư Quân anh như người mất hồn suốt ngày chỉ bia rượu bét nhè. Anh ở 24 trên 24h bên cạnh mấy cô gái xinh đẹp ở một khách sạn. Nhưng đến một lúc anh không thể chịu được như thế này nữa, mùi bia rượu bốc lên đến tận óc.

Nồng nặc mùi đàn bà quanh anh, cảm giác ghê tởm. Thư Quân anh chạy nhanh vào phòng vệ sinh nôn mửa hết chất cồn trong người anh ra. Cảm thấy dễ chịu hơn phần nào khi bụng mình không còn chút men nào nữa.

Anh vào bồn tắm đứng xả nước lên người tắm cho sạch mùi của mấy cô gái kia. Khi bước ra ngoài khách sạn, nhìn anh lại hoàn toàn là một con người khác, không con mùi rượu, đầu tóc chải gọn gàng, bảnh bao với bộ đồ tây được người phục vụ khách sạn giặt hộ bê lên phẳng lỳ cho anh sáng nay.....

Lên chiếc xe của mình phóng đi, anh bây giờ muốn gặp Thanh Thu, muồn nhìn thấy cô. Chiếc xe đỗ ở ngoài sân nhà Thượng Ngư. Thư Quân đi vào ấn chuông. Cô Mai ra mở cửa, nhìn thấy anh cô giật mình, nhưng lại cười tươi rồi ôm lấy anh chào mừng đón tiếp.

„Ôi Thư Quân, cháu đến đây có chuyện gì thế? Vào nhà đi.“ Tuy cô Mai ghét ông Nhiên nhưng đối với mấy đứa cháu cô đều yêu và đều quý như nhau.

Thư Quân nhìn cô mình cũng ngạc nhiên không kém hỏi lại, „ủa? Sao cô lại ở đây thế?“

Cô Mai cười trừ, „àh cô đến đây ở cùng với Thanh Thu vì Văn Thiên...“ nói đến đó cô kéo anh vào trong rồi ấp úng không nói nữa.

Thư Quân cũng chẳng thèm hỏi lại, nhìn quanh ngôi nhà. Anh muốn tìm Thanh Thu, nhưng có vẻ cô không có ở nhà. Anh quanh ra hỏi cô mình, „cô, Thanh Thu đâu?“

„Con bé nó chạy sang phòng bếp lớn lấy cá muối của chú đầu bếp, con bé nó về ngay bây giờ mà.“ Cô nhìn ra cửa rồi cũng ngồi xuống.

Anh ngồi đó không nói gì, nhưng lại muốn hỏi cô về chuyện lúc nãy cô không nói hết. Tại anh mấy ngày hôm nay mây mưa triền miên bia rượu chẳng biết chuyện gì đã sẩy ra. Còn bố anh đang mải mê về kế hoạch của mình nên ông cũng chẳng thèm để ý đến anh.

Đôi mắt anh vẫn còn ủ rũ, ngức lên nhìn cô, „Văn Thiên làm sao hả cô?“

Cô Mai nhìn Thư Quân thở dài, „con thật là ngây ngô quá. Nó bị người ta hại nên bây giờ đang ngồi trong tù nên ta mới phải ở đây đó.“

Thư Quân ngạc nhiên hết cỡ, anh hỏi tiếp, „sao lại ở trong tù, Văn Thiên bị người ta hại? Ai?“

Thượng Mai không biết có nên nói cho Thư Quân biết là bố anh như thế không? Cô cũng thấy tội cho Thư Quân, từ ngày mẹ anh chết toàn bị ba anh ép này ép kia. Thư Quân là người rất ngoan ít nói, anh trước còn hay làm theo ý mình nên hay bị ba đánh và mắng chửi.

Quả Thật là càng lớn cô Mai thấy anh càng ít nói hơn, vẻ mặt càng lạnh nhạt nhìn người khác. Sống mà như không tồn tại thật là đáng buồn.

Cô Mai định mở miệng lên nói thì, Thanh Thu đi vào nhà. Thanh Thu nhìn thấy Thư Quân mà đứng đơ người không nói gì.

Thượng Mai đến cầm hộ cô rổ cá mối được bọc trong túi, „Thanh Thu, có Thư Quân đến chơi nè.“

„Chào anh.“ Thanh Thu nhẹ nhành cúi đầu, nhưng vẫn ngại chuyện lần trước.

Thư Quân không nói gì, cúi thấp mặt xuống. Cô Mai thấy 2 người này lạ lạ, rồi nói với Thanh Thu, „cô đói rồi nấu gì đi con.“

Cô nhìn sang Thư Quân rồi nói tiếp, „cháu ở đây ăn cơm luôn nhé. Thanh Thu nấu canh cá ngon lắm.“

Anh nhìn cô mình gật đầu đồng ý nhưng mắt đảo sang bên Thanh Thu, cô chỉ cười hiền không nói gì thêm đi thẳng vào bếp.

Thư Quân anh cũng đi vào cùng, đứng đằng sau nhìn bóng dáng nhỏ bé của Thanh Thu đang nấu ăn. Muốn có cô, muốn cô là của mình và anh thầm ước bây giờ cô đang là người vợ nhỏ bé đang đứng dưới bếp nấu cơm cho anh.

Sự thật thường không như là mơ, anh đứng thẳng người dậy đi đến gần miệng khàn khàn cất lên, „em vẫn khỏe chứ?“

Cô quay đầu lại nhìn anh, nở một nụ cười ngượng. „Em vẫn tốt, còn anh....?“

Tiếng thở dài của anh làm ngắt lời của Thanh Thu, cô nhìn anh cau mày hỏi, „anh không khỏe sao? Nếu là vì chuyện đó...“

„Không. Chuyện đó anh mong em đừng nhắc đến trước mặt anh được không?“ Một lần nữa anh cắt ngang lời cô nói.

Thanh Thu không nói gì nữa lúng tung, quay lại nấu ăn. Thư Quân anh không chấp nhận cô là của người khác, nên đã không muốn từ miệng cô nói ra lời đó lần nữa.

Trong im lặng quả là làm cho 2 người càng khó sử, bỗng Thư Quân anh hỏi cô, „sao Văn Thiên lại bị vào tù?“

Thư Quân là người vô tội, anh đâu có biết là đến cả Thanh Thu cũng không biết chuyện đó đâu? Tưởng cô biết nên hỏi, nhưng ai ngờ câu hỏi của anh làm cô trợn tròn mắt lên nhìn anh.

Cái muôi trên tay cô rơi xuống nền đất cái choang một cái, anh nói gì thế. Chắc cô nghe nhầm mà...

„Chuyện gì thế Thanh Thu.?“ Cô Mai chạy nhanh vào trong bếp, nhìn thấy cảnh tượng.

Thư Quân anh không hiểu gì hết nhìn Thanh Thu ngạc nhiên, rồi quay sang bên chỗ cô Mai. „anh...anh?? vừa...nói...gì...thế?“ Thanh Thu đôi mắt nhìn Thư Quân, nước mắt lưng tròng.

Thư Quân quay sang cô mình nói, „chẳng lẽ Thanh Thu không biết chuyện về Văn Thiên?“

Bà Mai, đứng đó nhìn Thư Quân không trả lời lại được gì. Bà đã quên không nói với anh là đừng nói cho Thanh Thu biết, nhưng câu chuyện của 2 người chưa chấm dứt thì Thanh Thu đã về rồi nên cô không kịp nói.

Nhanh ý cô kéo Thanh Thu vào phòng khách cho ngồi xuống ghế, nhẹ giọng nói. „Thanh Thu, con phải bình tĩnh nghe cô nói nè.“

Chưa nói hết câu, cô bé nước mắt lăn tăn thi nhau rơi xuống nhìn cô mếu máo, „cô.. anh Văn Thiên ở ….ở trong tù...sao?“

Thượng Mai thương sót ôm Thanh Thu vào lòng, kể lại cho cô nghe câu chuyện. Cô Mai không hề nói ai hãm hại nên Thư Quân và Thanh Thu cũng không biết là ai. Tuy Thư Quân anh là con trai ông Nhiên nhưng những chuyện ba anh làm anh hoàn toàn là người ngoài cuộc không hề biết gì cả.

„Con phải đi gặp anh ấy ngay, anh ấy đang ở đâu vậy cô?“ Thanh Thu đứng bật dậy định lao ra cửa nhưng bị cô Mai giữ lại.

Cô Kéo Thanh Thu ngồi lại ghế, „mai cô sẽ đưa con đến đó, nhưng con hết sức binh tĩnh nhé. Tại vì Văn Thiên không muốn con biết chuyện này đâu.“

Thanh Thu như một người mất nửa tâm hồn và nửa thể xác, không nghĩ là chuyện lại như thế. Sao có người lại muốn hãm hại anh? Cô lo lắng đến ăn không ngon, cả bữa cơm như đưa đám.

Thư Quân anh nói chuyện riêng với cô anh khi Thanh Thu lên phòng thay đồ, cô Mai sẽ đưa cô ra mộ của bố mẹ Văn Thiên.