Giá Cá Hoàng Đế Hữu Điểm Sắc (Tên Hoàng Đế Kia Mặt Hơi Dê)

Chương 26

“Trẫm không… Người nào… Người nào ở bên ngoài…”

Đôi mắt nhạy bén phát hiện bên ngoài cửa có người, một người từ xa bước vào mở cửa, cánh cửa vừa mở ra, nhìn thấy người đã thay một bộ nam trang, trên tay mang theo một trái bóng da phồng phồng, nhưng lệ lại rơi đầy mặt, người đó chính là Vương Ngự Phong.

“Ngự Phong… Không được chạy…”

“…”

Thấy sự xuất hiện của hắn, vội xoay người chạy trốn, Tôn Dật Thiên nhanh chóng ôm chặt thắt lưng y, dùng sức kéo vào ngự thư phòng.

“Ngươi buông ta ra, ngươi buông ra, buông ra…”

“Ta không buông, ngươi hãy nghe ta nói…”

“Ta không muốn nghe, không muốn nghe, bọn họ nói cũng không sai, ta với ngươi không thể ở cạnh nhau…”

Vương Ngự Phong không ngừng dùng sức vùng vẫy thoát khỏi cái ôm của Tôn Dật Thiên, hốc mắt chảy lệ.

“Ai nói, ta bảo chúng ta có thể là có thể, không cần quan tâm đến lời nói của người khác…”

Có chết cũng không buông y ra, nếu như hắn buông ra, hắn nhất định sẽ hối hận cả đời.

“Nhưng mà… Nhưng mà…”

Cuối cùng y cũng ngừng giãy dụa, nhưng nước mắt vẫn không ngừng rơi, cứ như nước sông tràn lan, vẫn chảy không ngừng, mà y dùng sức đè nén tiếng khóc, càng làm hắn đau lòng không thôi.

“Tin ta đi, tình cảm của ta vĩnh viễn chỉ thuộc về một người…”

Mạnh mẽ xoay người y lại, không muốn rời xa, lấy tay quệt đi hàng nước mắt, con ngươi đen gắt gao chăm chú nhìn vào đôi mắt ướt nước của y, ngữ khí vẫn ôn nhu, nhẹ nhàng.

“Nhưng mà… Thái hậu nương nương phải làm sao đây, chúng ta không thể giấu diếm người cả đời được… Còn có cả Phỉ Kỳ quốc của ngươi… Đừng…”

Không thèm nghe Vương Ngự Phong mặt mày ủ rũ nói, hắn trực tiếp dán lên môi y một nụ hôn, dùng hành động chứng minh, hắn chỉ cần mỗi y.

“Uh…”

Tay nắm chặt cánh tay hắn, hắn bỗng nhiên cuồng nhiệt hôn làm Vương Ngự Phong nhất thời không thở được.

Gắt gao ôm Vương Ngự Phong vào trong lòng, một tay giữ chặt gáy y, hôn sâu, hắn muốn y quên đi tất cả những nỗi bất an, sợ hãi.

Hắn muốn y biết, dù xảy ra chuyện gì, sẽ luôn có hắn che chở, hắn nhất định hảo hảo bảo vệ y.

“…”

“…”

Trừ Vương Duẫn Sâm ra, Giang Ngươi Đông và Vương Vĩ Kỳ đều bị cảnh tượng trước mắt dọa cho kinh hồn lạc phách, miệng há hốc, mặt biến sắc, Vương Duẫn Sâm vốn đã quen nên vẫn rất bình tĩnh.

“Không cần lo lắng bất cứ chuyện gì nữa, ta sẽ bảo vệ ngươi… Sẽ không để cho bất cứ kẻ nào thương tổn ngươi…”

Rời môi khỏi y, ôn nhu vuốt nhẹ nơi bị hôn đến đỏ hồng, ôm chặt lấy y, nhẹ giọng nói nhỏ bên tai.

“…”

Tai đã nghe không dưới mấy trăm lần hứa hẹn, Vương Ngự Phong không phải không hiểu tình cảm của Tôn Dật Thiên, mà là, hắn là một người tốt như vậy, y sao có thể bắt hắn vì mình mà từ bỏ vương vị, từ bỏ mọi thứ.

“Không suy nghĩ miên man nữa, chuyện của mẫu hậu, có ngày người nhất định sẽ rộng lượng bỏ qua, mà dân chúng tuyệt đối sẽ không vì chuyện Trẫm ái nam nhân mà quên đi nghĩa cử của Trẫm…”

Má nhẹ áp vào má Vương Ngự Phong, nhìn trước mắt vẫn là vẻ lo sợ sự dị nghị của thiên hạ, Tôn Dật Thiên hận chính mình không cách nào giúp được y, chỉ biết rằng hắn yêu y và y cũng thế, thật là hổ thẹn với một người nam nhân, huống chi là vua của một nước.

“Những lời Hoàng thượng nói đều là thật, mặc dù ngay từ đầu sẽ có nhiều lời đồn đãi, nhưng dân chúng kỳ thực cũng rất đơn giản, chỉ cần quân vương là một người chín chắn, người hắn yêu là ai thì cũng không quan trọng…”

Xem ra Tôn Dật Thiên thật lòng yêu Vương Ngự Phong, mà y nghe như thế liền kích động, cũng xem như đã coi trọng tâm ý của hắn, Giang Ngươi Đông vội vàng lên tiếng đỡ lời cho hắn.

“Đúng vậy đúng vậy! Quý phi nương nương, mặc dù mọi người vẫn hy vọng Hoàng thượng có thể sinh hạ thái tử, nhưng nếu như Hoàng thượng không thích Thái tử, cũng vô dụng!”

Phương Vĩ Kỳ cũng hùa theo, vội bổ sung vài câu, chỉ hy vọng Vương Ngự Phong đừng vì nhất thời nghĩ quẩn lén bỏ Tôn Dật Thiên đi, khiến tâm tình hắn sa sút, lúc đó sẽ ảnh hưởng đến tính mạng không ít người.

“Hơn nữa, chuyện ngôi vị Hoàng đế, kỳ thật cũng có thể truyền cho vương giả, không cần nhất thiết phải truyền cho Long tử. Từ xưa đến nay, việc đó xảy ra nhiều, Ngự công công thật sự không cần quá lo lắng!”

Cuối cùng Vương Duẫn Sâm bổ sung một câu, nghe hắn nói như thế cũng thấy có lý, gương Vương Ngự Phong chợt hiện lên vẻ cảm động cùng cảm giác biết ơn đến nỗi mắt long lanh ánh nước.

“Lời bọn họ nói đều là sự thật, ngươi sẽ không còn lo lắng nữa chứ, ngươi lo lắng, ta cũng sẽ lo lắng, ngươi cười, ta mới có thể vui, ngươi đối với ta rất quan trọng thế nào, người khác tuyệt đối không thể tưởng tượng đến.”

Lại nhẹ nhàng lau đi lệ trên khoé mắt y, không ngại khẳng định tình ý của chính mình một lần nữa.

“Uh…”

Cuối cùng cũng tươi cười, nhẹ tiến tới phía trước ôm chặt lấy cổ Tôn Dật Thiên, Vương Ngự Phong lần này quyết tâm đặt lễ đính hôn, sau này mặc cho gặp trở ngại gì đi nữa, y cũng sẽ yêu hắn một cách dũng cảm không lo sợ. Nếu không sẽ khiến hắn khổ sở. thật đúng như lời hứa hẹn ban đầu của Tôn Dật Thiên.

“Thật tốt quá, xem ra Quý phi nương nương không tức giận! Như vậy đầu của chúng ta đã được bảo vệ. Thật tốt thật tốt.”

Ra vẻ mặt khoa trương vỗ vỗ ngực, nhưng lại rước lấy vẻ xem thường của Giang Ngươi Đông cùng Vương Duẫn Sâm.

Các ngươi không thấy Hoàng thượng cùng Vương Ngự Phong cứ khanh khanh ta ta không thể tách ra sao?

Còn dám lên tiếng phản đối, căn bản là không muốn sống.

“…Không… Không nên gọi ta là Quý phi nương nương! Vậy rất kỳ quái a!”

Lúc này mới chú ý tới Vương Vĩ Kỳ xưng hô kỳ lạ, Vương Ngự Phong vội vàng đỏ mặt phản bác, bộ dáng đáng yêu, khiến cho Giang Ngươi Đông cùng Phương Vĩ Kỳ chưa từng thấy mị lực của y, nhất thời quên phản ứng.

“Khụ khụ khụ… Hai vị ái khanh các ngươi vì sao lại trơ ra đó?”

Rất không cao hứng ho nhẹ vài cái, Giang Ngươi Đông cùng Phương Vĩ Kỳ thấy Tôn Dật Thiên rõ ràng ám chỉ họ, vội vàng bĩu môi nói:

“Không, không có gì cả thưa Hoàng thượng, chúng thần chỉ là…”

“Chúng thần chỉ là đang suy nghĩ, nếu như để cho Quý phi nương nương, như vậy xưng hô làm sao…Ách…Xưng hô…”

“Các ngươi cứ như Vương hộ vệ, gọi ta Ngự công công là được rồi. Lúc ta khôi phục thân nam nhi, vốn là thái giám bên người Tôn Dật Thiên…”

Hoàn toàn không biết Tôn Dật Thiên là đã ăn phải dấm chua trước mắt hai vị trọng thần, tươi cười, mang theo vẻ mặt sáng lạn nói.

“Vậy… vi thần khấu kiến Ngự công công.”

Hai người vì muốn che giấu gương mặt hiện giờ đang dần đỏ lên như gấc, vội vàng cùng nhau quỳ xuống hướng Vương Ngự Phong thỉnh an.

“Ách, các ngươi, các ngươi mau đứng lên! Không cần như vậy…”

Bị hành động của hai người làm bất ngờ, không biết phải làm như thế nào, vô thức nhớ đến Tôn Dật Thiên phía sau, lắp bắp nói.

“Haha… Tính hai người các ngươi thật thích đùa, hãy bình thân! Không cần câu nệ như vậy, được rồi, chuyện này phải cẩn thận không nên tiết lộ ra ngoài, nhất là ngay lúc có người ở phía sau…”

Nghiêm mặt nhìn Vương Duẫn Sâm, Giang Ngươi Đông và Phương Vĩ Kỳ trước mắt, Tôn Dật Thiên lo lắng nếu chuyện của Vương Ngự Phong truyền đi, chắc chắn sẽ tạo cho địch quân một cơ hội tốt.

“Vi thần đã biết.”

Ba người, động tác cùng thanh âm đều nhịp nhàng, thật không hổ là cao thủ trong Hoàng cung , tố chất hoàn mỹ!

“Uh, vậy trước hết các ngươi lui ra đi! Còn Ngươi Đông, Vĩ Kỳ, hai người các ngươi nhất định phải đặc biệt cẩn thận, nếu thân phận bị phát hiện, lập tức tẩu thoát… Đừng quên Trẫm luôn muốn các ngươi ưu tiên bảo vệ tính mạng chính mình…”

“Thần tuân chỉ.”

“Được rồi Ngươi Đông, ngươi lâu rồi mới hồi cung một chuyến, nhớ đến gặp Thái thái y càng sớm càng tốt, đừng để Trẫm lo lắng… Hắn sẽ không đổi thuốc giải độc thành thuốc xổ cho ngươi đâu…”

Ngươi Đông cười cười nói.

“Ách…Cái đó…Thần…Thần hiểu rõ rồi.”

Sắc mặt đỏ lên, sau đó vội vàng túm tay Phương Vĩ Kỳ, thở dài, bỏ chạy, chạy đi tìm Thái Hâm Khôi tính sổ.

“…A…Xem ra, Trẫm cũng không cô đơn, đúng không?”

Dùng sức ôm chặt y một chút, nhìn vẻ mặt cùng bộ dáng khó hiểu của y, nhịn không được cúi xuống hôn nhẹ, sau đó nói với Vương Duẫn Sâm:

“Đi giám sát người kia, hắn gần đây biểu hiện có vẻ bất thường… Nếu đúng như Trẫm nghĩ, lần này hắn sẽ hành động…”

“Tâu bệ hạ, hạ thần hiểu rõ!”

Sau khi nghe Tôn Dật Thiên nói xong, vội vàng rời khỏi ngự thư phòng, thực hiện nhiệm vụ được giao.

__END 26__