Hành Trình "Bẻ Cong" Cô Bạn Cùng Bàn

Chương 18

~Trường Đại học PY~

Kết thúc 3 ngày ăn chơi vui vẻ tại Nha Trang, những hoạt động sinh hoạt bình thường lại diễn ra ở trường PY. Trên mặt của mọi người đều còn dư âm lại chuyến du lịch nên ai ai cũng mang tâm trạng hết sức vui vẻ.

Bấy giờ tại bàn SanDi, bốn con người đang tụm đầu lại tám chuyện buôn dưa xuyên lục địa

-Uầy, tình cảm ghê há ! Đi du lịch có 3 ngày thôi mà đã công khai nắm tay nắm chân như vậy rồi ! Bích Trâm trêu chọc hai con người đang dính nhau như sam đó mà lắc đầu ngao ngán. Bị là đang F.A nên ghanh tị đó mà.

-Kệ tụi tớ. Thay vì ngồi đó châm chọc bọn tớ thì cậu hãy lo thân cậu kìa. Đúng không Di ?! Hạnh San lên tiếng phản bác. Sau đó nhìn sang Thiên Di cười ngọt ngào.

-San của tớ nói gì cũng đúng hết á. Thiên Di cười tươi hết cỡ làm đôi mắt biết nói ấy lần nữa hiện ra.

-Ôi Ngọc ơi, tớ đã bị chính bạn thân của mình phản bội rồi. Hic hic. Bích Trâm nghiêng đầu tựa lên vai Thy Ngọc vờ khóc lóc.

-Lớn rồi mà như con nít. Thy Ngọc đưa tay vỗ nhè nhẹ lên đầu của Bích Trâm, trên môi là nụ cười thập phần vui vẻ.

-Ahaha. SanDi bật cười thật to chọc quê Bích Trâm làm cậu ấy tức muốn bốc khói.

-Ya, đến cậu cũng hùa theo bọn họ. Tớ thật đáng thương mà. ToT

Reng....reng....reng~

Cả bọn đang nói chuyện vui vẻ nhưng cái chuông mất nết vang lên báo hiệu hết giờ tám chuyện làm cho cả đám mất hứng.

-Ủa Ngọc, cậu định không về lớp hả ?! Chuông reo rồi kìa. Thiên Di nhìn thấy Thy Ngọc vẫn còn ngồi ở bàn của Bích Trâm liền thắc mắc hỏi. Thy Ngọc học lớp kế bên, nhưng sau khi kết thúc chuyến du lịch thì cô ấy chuyển qua đây học luôn cốt là để được gần gũi với Bích Trâm.

-Hôm qua tớ đã làm đơn xin chuyển lớp qua đây rồi. Thy Ngọc vừa trả lời vừa liếc nhìn thái độ cùng biểu hiện ngơ ngác của Bích Trâm. Đúng rồi, lý do cô chuyển lớp qua đây là vì Bích Trâm đó.

-Ủa, sao tớ không biết gì hết vậy ?! Bích Trâm ngớ người

-Đây là bất ngờ đó, đồ ngốc. Thy Ngọc cốc nhẹ lên đầu Bích Trâm một cái sau đó thu tay về, hai tay chống cằm nghiêng đầu nhìn sang Bích Trâm.

-Thế thì vui quá !!! Bốn chúng ta được học chung lớp. Thiên Di hí hửng nói.

-Ổn định, cô vào kìa. Hạnh San cắt ngang cuộc trò chuyện.

-Cả lớp.... Tiếng lớp trưởng hô khẩu hiệu.

-Các em ngồi xuống. Cô có chuyện thông báo. Em lên đây. Cô chủ nhiệm đưa tay về phía Thy Ngọc ra hiệu.

-Giới thiệu với các em đây là bạn Ngọc. Mới chuyển vào lớp chúng ta.

-Xin chào, mình tên là Thy Ngọc. Vốn dĩ mình học lớp kế bên nhưng vì một người đặc biệt đối với tớ nên tớ mới chuyển qua đây. Mình còn rất nhiều điều chưa biết về lớp các bạn nên có gì sai sót mong mọi người bỏ qua, và hãy giúp đỡ nhau nhé. Thy Ngọc vừa nói mắt vừa nhìn xung quanh và tầm mắt dừng lại trên khuôn mặt của Bích Trâm sau đó cô cười ngọt ngào, khoe hai má lúm đồng tiền dễ thương của mình ra làm cho nam sinh trong lớp đều say nắng bởi vẻ đẹp thiên thần đứng trước mặt.

*Bích Trâm pov*

"Người đặc biệt ?! Hoá ra cậu ấy đã có người trong mộng rồi ! Lời bày tỏ còn chưa nói ra thì đã nhanh chóng vụt tan"

Bích Trâm cũng nhìn về phía Thy Ngọc đang đứng, cố gắng nặn ra một nụ cười gượng gạo để che đi sự yếu đuối trong lòng.

~Lúc này tại bàn SanDi~

-OMG, San à, Di nghĩ là Bích Trâm đang rất thất vọng. Thiên Di nói nhỏ vào tai Hạnh San, tránh để Bích Trâm nghe thấy. Thiên Di từ sớm đã nhận biết được loại tình cảm đặc biệt mà Bích Trâm dành cho Thy Ngọc, nhưng vì đó là chuyện riêng tư của cậu ấy nên cô cũng không thắc mắc hay hỏi làm gì.

-Không đâu. Người đặc biệt mà Thy Ngọc đề cập đến chính là Bích Trâm đó. Hạnh San cùng thì thầm vào tai Thiên Di. Sau đó cô nhận được cái trợn mắt của người yêu.

-Thật hả ?! Uầy, thích nhau sao lại không nói. Hay là chúng ta giúp họ một bước đi. Thiên Di nháy mắt đầy hàm ý với Hạnh San.

-Okay baby~ Hạnh San véo nhẹ cái má phúng phính của Thiên Di mà thích thú đến nỗi bật cười thành tiếng.

-Bây giờ em muốn ngồi ở đâu ? Cô chủ nhiệm quay sang hỏi Thy Ngọc.

-Em muốn ngồi chung với bạn Bích Trâm ạ. Thy Ngọc mỉm cười nhìn Bích Trâm.

-Đượ... Cô chủ nhiệm chưa nói xong thì đã bị một giọng nói cắt ngang

-Thưa cô em không đồng ý.  Yup. Đó là giọng nói của bạn Bích Trâm.

Câu nói của Bích Trâm đã làm cho tâm trạng của Thy Ngọc từ vui vẻ chuyển sang buồn bã, từ vui tươi chuyển sang héo úa. Nụ cười trên môi cũng tắt ngấm. Đôi mắt có xu hướng ngân ngấn nước, hai đồng tử liên tục đảo quả đảo lại để ngăn không cho nước mắt trào ra ngoài. Phải. Cô đang rất thất vọng về Bích Trâm.

Có trời mới biết Bích Trâm đã cố gắng bao lâu để có thể nói ra câu này.

Còn về phần SanDi hai con người này vẫn còn chưa hết kinh ngạc vì câu nói chắc nịch của Bích Trâm.

-San à, tình hình căng rồi . Thiên Di nhìn về phía Thy Ngọc đang cố kìm nén những giọt nước mắt mà đau lòng không kém.

-Di à, ngay ngày mai chúng ta bắt đầu kế hoạch. Chúng ta phải giúp cho bọn họ cảm nhận được tình cảm của đối phương. Chắc có hiểu lầm gì ở đây rồi. Hạnh San nhìn khuôn mặt ngoài bình thản nhưng tâm đang dậy sóng của Bích Trâm mà không thể ngồi yên. Cô rất hiểu người bạn thân này hơn ai hết.

Hình như truyện mới của mình không ai thèm để ý thì phải. 😔😔 Tâm trạng cũng không còn để viết bộ "Hành trình bẻ cong cô bạn cùng bàn" nữa, nên chap này không thể viết hay như mọi người mong chờ. Thực xin lỗi 😔😔

AUTHOR: Nấm 😔