Hào Môn Diệm (Tục)

Chương 13

Ngày hôm sau, họ rời khỏi khách sạn, Herman tới một kho hàng phía Tây, nơi được bố trí sẵn để làm điểm liên lạc tại Rio.

Trước khi xuất phát, Herman trình bày qua một lượt các thông tin về Jia Maisi, mục tiêu thứ ba của bọn họ.

Hắn ta vẫn nói bằng giọng đều đều nhạt nhẽo như mọi khi: “Jia Maisi là đối tượng hậu thuẫn vững chắc cho tập đoàn của Duoni, cũng là một trong những ông trùm xã hội đen quyền lực nhất St. Paul, nhiều năm qua ông ta là người thống trị khu ổ chuột phía Nam thành phố. Chuyên buôn vũ khí và thuốc phiện, nhiều tổ chức lân cận mới nổi lên đều phải đề phòng mọi lúc vì lo ngại bị ông ta thôn tính. Chính phủ Brazil và cảnh sát bất lực với ông ta. Trong khi Douni rất tin tưởng người này trong vai trò đồng sự, có điều bản chất ông ta rất đa nghi, đề phòng người bên cạnh âm mưu soán ngôi, định kỳ ông ta luôn thay đổi tốp vệ sĩ. Cách duy nhất để chạm mặt ông ta là qua quan hệ làm ăn.”

“Vậy là muốn lấy được dấu vân tay và ảnh võng mạc của cha này, chỉ còn đường giả bộ cò kè ngã giá với lão há.” Trần Cận đương nghĩ vụ này khó nhằn đây.

“Dưới trướng Douni có một câu lạc bộ bí hiểm gọi là “Thiên Đường”, Jia Maisi có hùn vốn trong đó, mục tiêu cuối cùng của chúng ta, Sartori, cũng chính là người đứng sau quản lý câu lạc bộ này, hắn đã điều hành nó cho Douni được bốn năm nay, là một cao thủ rửa tiền cũng như giao thiệp với giới thượng lưu.”

“Hàng khó nhất thì để cuối cùng à, kế hoạch khó ưa quá ta.”

“Cứ tiếp cận được Jia Maisi đi đã, rồi về ăn mừng khoe công trạng sau.” Herman liếc xéo Trần Cận đầy hàm ý, “Đến Rio, tự anh phải lo giữ liên lạc, thiết bị ở ngoài cửa ấy, đừng bảo không biết dùng nhé, nếu không lúc cần viện binh khéo chẳng kịp đâu.”

Thằng mồm miệng mắm muối này đúng là không biết điều a, Trần Cận cũng chẳng buồn nể nang: “Vầng, anh đâu được như ngài Herman, giỏi quá mà, cả bảo vệ gác cổng Nhà Trắng cũng phải kiềng mặt a, còn loại tôm tép như anh đây thì… chú em gõ phím tìm đại là ra liền, ăn nhằm gì đâu mà.”

“Đặt bay chuyến trưa nay rồi đấy.” Herman mỉa mai lại, “Không định đi tạm biệt ai đó hả?”

“Anh có phải chú mày đâu, ngoài mặt thì làm bộ hằn học ghê lắm, thật ra trong bụng lại chả vật vã nhớ thương người ta”

“Anh!” quả nhiên Herman bị khích tức đến mặt mày tái nhợt.

“Bị nói trúng tim đen cũng đừng có lo mà, anh sẽ không nói ai biết đâu.” Trần Cận làm như sực nhớ ra chuyện gì hết sức nghiêm túc, “À phải, anh vẫn định nói với cậu vầy nè, lúc nào rảnh đi nhuộm lại đầu tóc màu gì khác đi, như này trông mày cứ như Ken Carson (bạn-trai-của-búp-bê-Barbie), coi chừng để các em nghĩ mày bị thiểu năng nghen.”

“Im đi.”

“Cộng tác tốt lắm người ta mới nói cho đó.” Trần Cận tỉnh bơ khoác đống thiết bị lên vai, đi ra khỏi phòng.

Sáng nay Trần Cận nghe nói một số lãnh đạo của Hào Môn đã tới Rio, Fiennes đã cùng trợ lý đi đón từ sớm. Hắn và Fiennes trước nay chẳng bao giờ có tiết mục bịn rịn tiễn nhau, bất quá hồi sáng lúc chia tay, Fiennes chủ động đến ôm hắn một cái, nhìn thì tử tế đứng đắn lắm, thật ra nhằm góc Norman không trông thấy, thằng chả dám le lưỡi liếm vành tai hắn, hại hắn hãi muốn nhảy dựng, phải vội vàng né ra xa.

Cùng lúc ấy, giữa cuộc hội đàm, Fiennes cúi xuống nhìn đồng hồ đeo tay, đoán chừng Trần Cận sắp lên máy bay rồi. Kế hoạch lần này thật khiến Fiennes nửa mừng nửa lo, Hỏa đường thì rất mạnh, hợp tác với Trần Cận đương nhiên sẽ an toàn hơn nhiều, có điều hắn vẫn chưa nói cho Trần Cận biết, người phụ trách móc nối liên lạc lần này chính là Nana Hồ lừng danh đó.

Trong ba phân đường Phong – Hỏa – Lộ, Hỏa đường chiếm vị trí nổi trội hơn hẳn, có thể nói đó hoàn toàn là nhờ vị thủ lĩnh Nana Hồ của họ. Người phụ nữ này sắc sảo và quyết liệt, thậm chí so với nam giới tác phong của cô ta còn có phần dứt khoát, tỉnh táo hơn, lúc cần lại biết mềm nắn rắn buông hơn người, ở Nam Mỹ cô ta đặc biệt có thế lực, dưới cái tên giả “Mân Côi”, cô ta vừa rất quảng giao vừa được thuộc hạ hết sức tin tưởng.

Nhờ có nhiều vỏ bọc, Nana Hồ quen biết được không ít tay đầu sỏ trong giới anh chị Brazil, cô ta rất giỏi sử dụng ưu thế nữ tính của mình, so với một số gã thủ lĩnh chỉ biết gây gổ và kiếm tiền, cô ta tinh tế và kín kẽ hơn nhiều. Có điều Nana Hồ còn nổi tiếng với biệt danh “trảm ngàn người”, nói thẳng ra, là không một gã đàn ông nào chống đỡ được trước sức hấp dẫn của cô ta, đã vậy cô ta hình như không hề ngại ăn cỏ gần hang, những đối tượng tai to mặt lớn cùng hợp tác với cô ta rồi mang họa vì scandal tình ái cũng không hề ít.

Mới nghĩ đến bộ đôi Nana Hồ và Trần Cận, Fiennes đã thấy muốn đau đầu. Ở Rio Danny Herman chỉ có thể hỗ trợ từ xa, Michael thì phải nằm vòng ngoài giám sát, bọn họ đều không thể sánh được với ảnh hưởng của Nana Hồ.

Trước kia Trần Cận muốn chơi bời sao cũng được, hắn đều có thể nhắm mở mắt cho qua, vì hắn biết đó không phải thật lòng, nhưng giờ, tự dưng hắn lại bắt đầu quan tâm đến cả sinh hoạt cá nhân của Trần Cận, quả là không thể tưởng tượng nổi, chính Fiennes cũng thấy không yên lòng chút nào.

Đến khi đặc phái viên Casio rót thêm cà phê cho hắn, hắn mới giật mình tỉnh trí lại.

Quá hiển nhiên, mục đích của lần ra quân này không chỉ là phá đám chuyện làm ăn của Jia Maisi, bất quá trước khi tình hình sáng tỏ hơn, Trần Cận cũng chẳng tiện đoán mò thêm.

Với một số nhiệm vụ, thường chỉ cần biết việc mình, làm xong là rút lui cấp tốc, hạng “quét rác” như bọn hắn đâu đủ tư cách biết tường tận sự việc, mà nói thật, hắn cũng chẳng thiết biết.

Lần này triệu tập với quy mô lớn, nhiệm vụ phân công rạch ròi, bản năng mách bảo hắn rằng một tấm lưới lớn đã được giăng ra, từng nút thắt liên kết lại với nhau, trở thành tầng tầng lớp lớp cạm bẫy.

Cái này gọi là bọ ngựa bắt ve sầu, chim sẻ rình sau lưng trước kia rất hiếm có nhiệm vụ lớn nào cần được che đậy đến thế, xem ra quá nửa là dính dáng đến hồ sơ mật quốc gia, chưa nói cả FBI và cảnh sát quốc tế đều bị điều động vì đủ mọi cớ, nếu các ông lớn không biết chắc mình đang làm gì, Hào Môn đương nhiên không thể dễ dàng đi lại.

Mà Xích bộ và Hỏa đường đều chỉ là những mắt xích trong đó, bước đầu còn cần bọn đại ca như hắn đi nêu gương cho sĩ tốt, chứ giờ đâu đã đến lúc lôi cả lính đánh thuê ra xài.

Tối hôm đó tới St. Paul, Trần Cận cho anh em Xích bộ đi hết, một mình hắn tới quán bar “Graffi” đã hẹn, hắn mới chỉ biết thời gian, địa điểm, còn sẽ liên lạc móc nối với ai trong Hỏa đường, giờ này hắn vẫn không dám chắc.

Đến nơi, vừa hay mười giờ đêm, quán bar này rộng dễ đến vài trăm mét vuông, nhìn ra được là nơi vàng thau lẫn lộn, đủ loại người chen quanh mấy bàn billard, loại đàn ông trí thức ăn bận bảnh bao đến cốt chỉ để ngồi canh sân khấu xem gái nhảy múa cột cũng có luôn.

Trần Cận lẳng lặng liếc quanh một vòng, phát hiện ra cạnh quầy bar nhỏ có người quen đang ngồi, tuy đã hơn nửa năm chưa được hội ngộ, bất quá bộ dạng khô khan lạnh lùng của thằng chả trong mắt Trần Cận thật không khác gì bi kịch sát nhân. Mới nghĩ cái đồ ấy mà là tay súng bắn tỉa “Ve gió” được thiên hạ nể sợ kinh hồn lại thấy con người đúng là không thể nhìn mặt bắt hình dong được

Vẫn khoe mặt dày mo giả bộ chính kịch à, lâu lâu chọc vài câu đã tức nghẹn họng, tím tái mặt mày rồi, bảo sao người ta không ưa chọc cho được chớ.

Nếu Fiennes đã nghĩ Michael xài được, mà ngẫm lại mình với ổng cũng hơi bị thân nhau, ờ thôi nể mặt ổng tí chút vậy.

“Mặt cá gỗ, lâu quá không gặp nha, này tôi nói nè sao ông anh chẳng tiến bộ chút xíu nào vậy? Hồi này người ta bỏ mốt nhái phim Ma Trận lâu rồi ông anh còn làm một cây đen thui, bộ sợ người ta không nhận ra ông là đồ ma đầu giết người như ngóe hở? Ăn bận quê quá đi.”

Từ lúc Trần Cận mon men lại gần, mí mắt Michael đã muốn giựt giựt, đến khi nghe xong một tràng chào hỏi rất đáng ăn đấm ấy, Michael lại thấy hết sức khâm phục bản thân, coi vậy mà vẫn nhịn được phản xạ móc súng ra xỉa cho thằng này một phát, chưa kể khẩu hắn đang giắt lưng đã lắp ống giảm thanh rồi a, xung quanh ồn ào huyên náo thế này mà ra tay đảm bảo không ai biết a.

“Nè mặt cá gỗ, lại đang tính chuyện bậy bạ hả? Tôi khuyên ông anh bình tĩnh nha.” nói rồi liền chìa tay ra, khoác vai Michael, đoạn xán vào ngồi cạnh hắn làm như thân thiết ghê gớm lắm, rù rì hỏi với nụ cười toe toét, “Tới hồi nào vậy? Có thấy ai khả nghi không?”

Michael tức khí độp lại: “Việc của mày chứ, liên quan gì đến tao.”

“Cưng à, nhiêu lâu chưa được ra phố chơi rồi? Vụ này chả phải tôi tạo cơ hội cho ông anh đi uống rượu tán gái còn gì.”

“Mày!”

Đấu khẩu trên cơ hoài kể ra cũng mất vui đi, cơ mà mới nửa năm không tập dượt chung, tài hùng biện của mặt cá gỗ lão huynh đã lại thoái hóa về như buổi đầu gặp gỡ rồi. Trần Cận vỗ vỗ vai hắn ta, ra điều thông cảm.

Bar Graffi có hai tầng, tầng trên là loft, có lẽ chuyên dùng để kiểm soát hệ thống, lan can sắt chạm trổ bao một vòng quanh hành lang.

Vừa lúc ấy, một người phụ nữ xuất hiện trên đầu cầu thang, tay vịn thành lan can, cô ta bước xuống, chiếc váy hở lưngbó sát màu vàng kim rực rỡ cùng gương mặt quyến rũ nghiễm nhiên thu hút được vô số ánh mắt của các đấng nam nhi, đây đó những tiếng huýt gió vô tư vang lên.

Thấy hai mắt Michael hoàn toàn bị hút về đằng đó, Trần Cận cũng ngờ ngợ ngoái đầu lại.

“Ai cha, không ngờ nha, nè mặt cá gỗ ông gớm thật đó, vậy mà tôi tưởng ông cònzin nha. Cơ mà cũng đúng đi, nếu cả gái cỡ này cũng không làm ông anh nổi thú tính được, chắc tôi phải lo lắng cho ông anh quá”

Không thèm nhìn sắc mặt Michael đã thành ra sao, Trần Cận vẫn liến láu chọc ghẹo, bất quá ánh mắt đã kịp bay về phía cô nàng hấp dẫn đằng đó, thấy cô ta đi thẳng về phía mình, tự dưng hắn nghĩ có gì là lạ.

Vẫn cười toe toét, hắn hạ giọng hỏi Michael: “Là lạ à, ông anh có thấy cô ta quen lắm không?”

“Chưa gặp bao giờ.”

“Chưa gặp bao giờ á? Hình như tôi thấy ở đâu rồi.” thì thào xong câu này, cô gái kia đã đến sát cạnh chỗ hắn.

“Chưa uống một ly rượu Rum ở Graffi, thì chưa phải đã đến St. Paul đâu.” Cô ta khẽ mỉm cười với hắn, cơ thể với những đường cong quyến rũ, làn da màu cà phê khỏe khoắn, mái tóc dài buông rủ trên vai, gương mặt sắc nét xinh đẹp… một mỹ nhân lai Nam Mỹ điển hình, gợi cảm và đầy sức sống.

Biết cô ta đang nói với mình, hệ thống báo động trong đầu Trần Cận lập tức xẹt xẹt ra một người, hắn biết cô ta là ai rồi. Chị cả của Hỏa đường, Nana Hồ. Trước kia có duy nhất một lần hắn trông thấy mặt cô ta trong hồ sơ tuyệt mật của các phân bộ, có điều trong hình hồi đó cô ta không trang điểm son phấn gì, nhìn còn thấy hơi có nét trung tính, giờ thì quả là một trời một vực.

Nana Hồ lại đích thân ra mặt à! Cứ tưởng tổng bộ sẽ không bao giờ sắp xếp kiểu này để tránh xung đột, dè đâu nhét hết tinh hoa chung một giỏ, kỳ này bọn họ muốn tận dụng triệt để tài nguyên đây

“Chờ cưng lâu lắm rồi đó.” Hắn cười tà, tiến tới thân mật ôm eo cô nàng, vừa thấy hoa đẹp đã có chủ, không ít gã quanh đó tiu ngủi quay mặt đi.

Nana tươi cười đáp: “Cưng à, em cũng đợi hoài cuộc hẹn này của tụi mình đấy.”

Hai người hí hửng liếc mắt đưa tình, không coi thiên hạ ra gì nữa, Michael ngượng ngùng cúi xuống tiếp tục làm bộ uống rượu giải sầu.

“Mình qua chơi một ván đi, ai thắng sẽ phải thực hiện một yêu cầu của người kia.” Nana chỉ bàn billard sau lưng.

“Là em nói đấy nhé.” Trần Cận cười, rất chi khinh khỉnh.

Nửa tiếng đồng hồ sau, Trần Cận trở về quầy bar, giơ tay gọi một ly Rum.

“Thấy tôi thua phụ nữ, chắc ông sướng rơn rồi hả?”

“Ờ, sướng vô cùng.” Michael giấu ý đồ hóng hớt kịch vui bằng bản mặt cứng đơ muôn thuở.

“Cơ mà đúng là ẻm giỏi thiệt.”

Đúng lúc ấy gần đó có một gã mời Nana cock-tail, cô ta thản nhiên nhận ly, rồi vừa cười vừa nâng ly với người đó.

Trần Cận lắc đầu: “Thể loại ma nữ uống rượu miễn phí ở mấy chỗ này, đàn ông phải coi chừng.”

Michael vô cùng thích chí: “Thừa nhận thua phụ nữ cũng làm gì khó lắm đâu.”

“Bộ tưởng tôi là ông chắc? Ai thắng ai thua còn chưa biết đâu nha.”

Mười phút sau, Nana quay lại chỗ Trần Cận, chủ động nắm tay hắn, nũng nịu nói: “Hôm nay không bắt anh đưa em về khách sạn, nhưng cũng không cho anh đưa cô nào khác về nhà đâu nha.” nói rồi ghé sát môi bên tai hắn, nói trong hơi thở, “Công việc thế nào có cả trong đĩa này, chín giờ tối mai tới chỗ tôi bàn bạc, ngày kia hành động.”

Trần Cận cố ý lớn tiếng đáp: “Cưng à, hình như tụi mình tiến hơi bị nhanh à nha”

Nana đá lông nheo với hắn: “Chứ anh thấy sao?” rồi vỗ vỗ má hắn, đoạn ung dung quay lưng bỏ đi.

Trần Cận làm như không có chuyện gì, thản nhiên đút cái đĩa mini trong tay vào túi áo.

Một giờ sáng, Trần Cận bị tiếng điện báo từ hệ thống mạng nội bộ đánh thức.

“Tiều!” Hắn chửi thề. Không biết lệch múi giờ hả?!! Tờ mờ sáng dựng người ta dậy, coi chừng thằng này tố mấy người với Bộ Lao Động!

Nghe giọng Danny Herman từ đầu dây bên kia, Trần Cận mới tỉnh hơn chút đỉnh.

“Nana Hồ của Hỏa đường không tệ chứ, anh có được thứ chúng ta cần rồi đó, giờ thì nghĩ cách xâm nhập vào câu lạc bộ của Duoni tìm Sartori đi, anh chỉ có năm ngày ở St. Paul thôi, đừng lãng phí thời gian.”

“Mẹ kiếp nửa đêm mày gọi chỉ để nói nhảm vậy thôi hả?!”

“Ừ phải, tôi đang e anh bị Nana Hồ mê hoặc, quên luôn nhiệm vụ rồi.”

“Thằng nhỏ này mày điên rồi. Chào.” Trần Cận quăng máy cái rụp.

Lần hành động này đúng là khác thường, coi bộ không phải vỗ mặt Bộ Quân sự cũng là đụng độ FBI rồi. Hơn nữa đầu mối và những kẻ cấp trên muốn tìm chắc chắn có liên quan đến cái két bí mật đó của Duoni, điểm yếu Duoni nắm trong tay hoặc rất đáng giá, hoặc là cực kỳ nguy hiểm, nếu không đám trên đầu hắn sao phải nhấp nhổm không yên vậy, lại còn không tiếc sai cả lính đánh thuê tới giải quyết.

Quả là xài hoang a. Trần Cận nghĩ, nếu bị lộ trước mặt Jia Maisi, không chừng phải vung tiền ra mua lại hàng dỏm như hắn thiệt, Hào Môn thì xịn rồi, nhưng lâu lâu để dụ rắn ra khỏi hang, vẫn phải tiêu tiền phung phí thôi.

Bước một bước vào khu ổ chuột ngang bằng bước nửa bước đến Quỷ môn quan, sơ sảy một li cũng đủ tiêu mạng, hắn không được phép khinh suất một chút nào, ngỗ nhỡ đụng chuyện, để liên lụy cả Hỏa đường nhà người ta thì đâu được a.

Fiennes cũng không muốn mình làm bậy đâu há… mà giờ hắn ta đang làm gì nhỉ? Làm việc hay gặp gỡ ai… nghĩ đến đó thì Trần Cận lắc đầu quầy quậy, cho mớ tư tưởng vớ vẩn bay sạch khỏi não, bằng không giấc ngủ vốn say hơn heo của hắn sẽ đi tong, mất ngủ vì Fiennes a, nghiệp chướng nghiệp chướng

Tối hôm sau, Trần Cận đến khách sạn đúng hẹn với Nana.

Cha Nana Hồ là người châu Á, mẹ thì lai cả ba màu da trắng, đỏ, đen, và quan trọng hơn là, Nana biết nói tiếng Trung, lưu loát nhất với tiếng Anh và tiếng Bồ Đào Nha, bởi vậy khi giao tiếp với người bản xứ, có lúc phải có cô ta phiên dịch giùm.

Thành ra ngay từ đầu, quan hệ giữa bọn họ đã được xác định là tình nhân.

“Jia Maisi tuy không biết tôi là người Hào Môn, nhưng chắc chắn có biết qua về địa vị của tôi ở đây, hỏi han ông ta vài câu thì được, nhưng người ngoài mà muốn được ông ta tin tưởng, lại còn lạ mặt như anh thì… phải có một cái cớ hoàn hảo mới mạo hiểm được.”

“Ý cô là bộ dạng tôi giờ không giống bạn trai cô, ngắn gọn là không xứng với cô hả?”

“Cha mới nói vậy đã hiểu nha!” từ đầu Nana đã thấy người này rất thú vị, bởi vậy ăn nói cũng chẳng kiêng dè gì nữa, cô ta đang nghĩ: cứ qua lại thế này đương nhiên sẽ không buồn chán rồi.

Trần Cận bày ra bộ dạng rất chi quyến rũ, cười cợt: “Nói cô hay, tôi coi vậy mà đường đường là đóa hoa của xã hội đen New York nha, các em siêu mẫu muốn xin hẹn đều phải xếp hàng nha, chưa nói cử chỉ hành động của tôi có kém Ảnh đế mới lên chút nào đâu, lần này mình diễn tình nhân là cô phải thấy vinh dự lắm mới phải. Chứ thể loại phụ nữ lẳng lơ cỡ cô, đừng hòng tôi thèm.”

“Chưa ai dám nói năng kiêu ngạo vậy trước mặt Nana Hồ này đâu nhé.”

Trần Cận cười điệu: “Giờ thì có người dám rồi đó, nghe thấy xúc động quá há?”

“Anh được lắm. Tên tiếng Trung của anh là Trần Cận phải không? Tôi thích tên đó hơn nha. Cận, tuyệt vô cận hữu, người Trung Quốc nói vậy đúng không?”

Trước Nana Hồ, tinh thần phải vững vào, người đẹp sắc sảo là khó đỡ nhất, “Khuyên cô đừng có yêu tôi nha, tiêu chuẩn của tôi cao lắm đó.”

Cô ta nhướn mày: “Cứ chờ xem.”

Mặt đối mặt một hồi, đôi bên cùng bật cười. Ánh mắt Nana nhìn Trần Cận hình như đã thay đổi.

Mười phút sau…

“Nè cô giỡn hả? Bôi bác tôi thế này mà còn có đứa tin tôi là bạn trai cô sao? Không ra cái giống gì hết a!” Trần Cận đứng trước gương, nhìn bộ dạng vừa được Nana Hồ mông má thành “có thể trà trộn vào đám đông ngay lập tức” của mình, mặt mày hắn ghê tởm hết chỗ nói, áo phông nâu kẻ sọc rộng lùng thùng, mũ lưỡi trai, quần soóc bò, thật đến chán đời.

“Chứ anh muốn sao nữa? Tôi sẽ không để anh mặc cái áo sơ-mi đỏ như mông khỉ ấy đâu nhé.”

“Ờ cô được lắm.” Trần Cận lột phăng mũ, cởi tuột cả áo lẫn quần ra, rồi cứ thế mặc độc quần lót, hiên ngang mở toang tủ đồ vạn năng của Nana Hồ, lựa ra một cái áo ba lỗ đen, rồi mặc vào chung với cái quần jean cũ của hắn.

Nana cũng chẳng e dè đứng ngắm hắn thay đồ, rồi có vẻ thản nhiên nói: “Dáng người cũng không tệ nhỉ.”

“Giỡn hoài! Dáng đây không đẹp còn ai đẹp.”

Rốt cuộc Nana cũng bị chọc phì cười, lại thấy người này nghênh cổ nói những câu bá láp bằng giọng điệu hết sức nghiêm túc, đột nhiên nghĩ hắn và những gã đàn ông mình từng tiếp xúc thật quá khác nhau, thành ra cô ta thấy thoải mái hẳn, cứ thế cười đến nghiêng ngả cả người.

“Nè nè, làm gì quá khích dữ vậy.” Trần Cận nhăn mày, chẳng hiểu mình chọc trúng huyệt cười của bà chị này hồi nào nữa.

Khó khăn lắm mới nín lại được, Nana đứng trước bàn trang điểm, lả lơi nói: “Đêm nay qua đêm ở đây đi, sáng mai chúng ta tới địa bàn của Jia Maisi rồi, cũng phải giả bộ cho hợp một chút chứ.”

Ai biết đâu Trần Cận thản nhiên hỏi: “Phòng khách đang trống hả?”

“Anh là người đàn ông đầu tiên đòi ở phòng khách với tôi đấy.”

Trần Cận nhún vai: “Bộ kỳ lắm sao.”

“Không kỳ, chỉ thấy hơi bị mất hứng. Dù anh có đòi ngủ trên giường tôi, tôi cũng sẽ không đồng ý, có điều anh đứng đắn vậy thật làm tổn thương lòng tự ái của tôi quá.” trong mắt cô ta, người này và danh tiếng đào hoa của hắn ta trước giờ chẳng giống nhau chút nào.

“Chị hai à, chẳng qua tôi nghĩ cho cô thôi a. Ngộ nhỡ qua một đêm cô đem lòng nhớ nhung tôi thiệt, rồi lại phát hiện ra tôi cũng là đồ khốn như mọi gã đàn ông trên đời… thì tội cho cô lắm.”

Nana nhìn hắn, thật chẳng biết nên khóc hay nên cười, rốt cuộc là cười phá lên.

“Thật chẳng thể hiểu nổi phụ nữ mấy người.” Trần Cận ngước nhìn trần nhà, rồi lượn luôn qua phòng khách bên cạnh.

Đợi nghe thấy tiếng Trần Cận khép cửa phòng rồi, Nana mới ngừng cười, cô ta nhìn ra cửa, nụ cười trên mặt dần trở thành chút trầm tư.

——

Mân Côi: hoa hồng.

tuyệt vô cận hữu: có một không hai =)))))))))))))) còn-phải-nói =))))))) chàng là hàng độc mà =))