Hoàng Hậu Tái Hôn

Chương 1

"Ta chấp nhận li hôn."

Phải chăng ta là người duy nhất nở nụ cười nhạt khi thốt ra những lời đó?

Sovieshu nhìn ta với vẻ mặt nửa nhẹ nhõm, nửa nuối tiếc. Đó chỉ là giả dối, hay là chân thành đây?

Cho đến hiện tại, ta vẫn là một người đồng hành tốt, và là một vị hoàng hậu hoàn hảo. Chúng ta chưa từng tranh cãi – đó là cho đến khi hắn đem cô ả về. Hắn gạt ta sang một bên vì ả tình nhân đó, nhưng đến cuối cùng, hắn vẫn muốn là một người đàn ông tốt và một vị hoàng đế tuyệt vời.

Sau cùng, gia đình của ta và giáo hội vẫn phải chấp nhận cuộc li hôn, dù họ hẳn sẽ nghĩ không đời nào ta chịu bước ra khỏi vị trí hoàng hậu. Sovieshu chắc chắn sẽ không thích việc trải qua một phiên tòa li hôn tẻ nhạt chống lại cả gia đình lẫn nhà thờ.

Hắn chính là loại người đó, và là loại hoàng đế đó.

"Hoàng hậu! Không thể thế được!"

Hầu tước Farang thét lớn và cố chạy về phía ta, nhưng anh đã bị cận vệ của Hoàng đế giữ lại, không cho bước thêm lấy một bước.

Hầu tước Farang và nữ bá tước Eliza, những người đã bảo vệ ta, thật tâm cảm ơn các ngươi.

Ta nhìn họ thật biết ơn, rồi quay sang phía đại linh mục.

"Hoàng hậu Navier, người có đồng ý li hôn mà không phản đối bất cứ điều gì không?"

Giọng của đại linh mục dường như có chút tức giận. Ngài ấy muốn ta đấu tranh và thử thách những lí do li hôn mà Hoàng đế đã đưa ra.

Mặc dù ta không có khả năng thắng kiện, nhưng đó sẽ là một vụ tai tiếng lớn đối với Hoàng đế và ả nhân tình nếu người dân nghe tin. Đó chính là điều mà linh mục, gia đình và bạn bè ta mong muốn.

Ta lắc đầu. Một phiên tòa li hôn có thể tổn hại đến danh tiếng của Sovieshu, nhưng nó cũng khiến cho tên tuổi của ta bị ảnh hưởng. Không phải ta có những vấn đề về đạo đức, nhưng có thể sẽ không giải quyết được nếu tình hình trở nên quá phức tạp.

"Ta chấp nhận li hôn."

Đại linh mục nghiêm mặt, nhắm mắt lại khi tiếng xì xào vang lên.

"Và ta cũng xin phép được tái hôn."

Khoảnh khắc ta nói xong, bầu không khí hoàn toàn thay đổi – im lặng đến kinh ngạc. Đại linh mục trừng mắt, mọi người liếc nhìn nhau, không chắc chắn về việc mình đã nghe thấy gì.

Sovieshu bối rối nhìn ta, cau mày. Đại linh mục vẫn còn đương sững sờ.

"Hoàng hậu Navier.. Tái hôn ư?"

Thay vì trả lời, ta đưa tay lên và chỉ vào một chỗ. Như được báo trước, người đàn ông đeo tấm màn thêu che mặt bật cười sảng khoái.

"Bây giờ ta xuất hiện được chưa?"

Khoảng không im lặng lại bị phá vỡ bởi những tiếng xì xầm của đám đông. Người đàn ông bước ngang qua, đứng bên cạnh ta. Khi anh cởi tấm mạng che mặt, Sovieshu đứng bật dậy.

"Navier! Người đó.."

"Là người ta sẽ kết hôn."

Đôi mắt của đại linh mục bỗng chốc trống rỗng. Ta cười, quay về phía người đàn ông bên cạnh. Chàng nhìn ta như thể muốn nói: "Nàng đã hi vọng được thấy phản ứng này phải không?

Bằng một cách nào đó, ta cảm thấy thật khoan khoái, dẫu đó chưa phải là sự trả thù mà ta mong muốn.

* * *​

Gia tộc Troby của ta đã sinh ra rất nhiều hoàng hậu. Giữa Hoàng gia và giới quý tộc, những cuộc hôn nhân sắp đặt rất phổ biến. Hôn nhân dành cho chính trị, còn tình cảm lãng mạn dành cho người tình của họ; và thông thường, nam quý tộc hay nữ quý tộc đều có người tình ở bên.

Ossis đệ tam, tức tiên Hoàng đế, đã chỉ ra ta thật xứng đôi với Thái tử nên ngay từ khi còn nhỏ, ta đã được tiên Hoàng hậu dạy dỗ về phép xã giao và các công việc của Hoàng thất. May mắn thay, Thái tử Sovieshu và ta đã yêu nhau, đồng thời cũng thân thiết như những người bạn tốt.

Chúng ta không coi nhau là người yêu, nhưng vẫn có một thứ tình cảm như vậy. Đó chính là kiểu quan hệ mà ngay cả khi cãi cọ ở nhà, chúng ta vẫn sẽ mỉm cười thật tươi bước vào lễ đường.

Giữa ta và hắn, mọi thứ đều thuận lợi cả, và điều đó thật may mắn. Giới quý tộc coi Sovieshu và ta như một cặp đôi gà bông, cùng nhau bàn bạc về đất nước mà cả hai sẽ cùng dựng xây cho thế hệ tiếp theo. Khi trưởng thành, Sovieshu thừa kế ngai vàng từ cố Hoàng đế, và sau lễ đăng quang, chúng ta đã rất hòa thuận.

* * *trong khoảng ba năm.

* * *​

Quả là một ngày tồi tệ để lên kế hoạch cho năm mới.

Sau khi đã tham khảo ý kiến của các quan chức suốt một ngày đằng đẵng, ta trở về phòng và thấy những nữ thị tùng của ta đang chờ đợi với một vẻ mặt lo lắng.

" Có chuyện gì sao? "

Ta lo lắng nhìn xung quanh, và một trong những người phụ nữ đáp lại bằng giọng sắc lạnh.

" Hoàng đế đã đi săn và đem về một ả lang thang. "

" Sau đó, bệ hạ cho gọi và ra lệnh cho chúng thần tắm gội cho kẻ bẩn thỉu đó. "

Tất cả các thị tùng đều là thê thiếp của các gia đình quý tộc cấp cao, và họ chỉ được lệnh tắm cho ta. Đối với những cô nương cao quý chẳng cần dùng đến tay để tự tắm, đó ắt hẳn là một điều quá đỗi lạ lùng. Nhưng có điều gì đó thật kì lạ. Hoàng đế là người hiểu rõ niềm kiêu hãnh của các nữ thị tùng hơn ai hết, vậy mà hắn lại ra lệnh cho họ tắm rửa một người phụ nữ không rõ lai lịch được đem về sau khi đi săn bắn?

" Người phụ nữ đó là ai? "

" Thần cũng không rõ cô ta là tù nhân hay nô lệ, nhưng thần thấy chân cô ta bị xiềng lại. "

" Chân? "

" Vâng, Hoàng đế đã thấy cô ta bị mắc bẫy và cứu.. "

Những người thị tùng nhìn nhau, dường như còn muốn nói điều gì nhưng chẳng dám.

" Không sao, cứ nói tiếp đi. "

Sau khi tạo áp lực nhẹ, một trong số họ miễn cưỡng mở miệng.

" Ngay cả khi thật bẩn thỉu, cô ả vẫn đẹp. Thần đã mường tượng đường nét trước cả khi thần tắm rửa cho cô ta, nhưng cô ta thật sự tuyệt đẹp khi tắm xong. "

" Vẻ đẹp của cô ta có thể sánh ngang được với nữ công tước Tuania – người phụ nữ đẹp nhất thế giới. "

Khi họ nghĩ rằng ta cảm thấy không thoải mái, họ tiếp tục nói.

" Tất nhiên, cô ả làm gì có thể so sánh với người, thưa Hoàng hậu. "

Khuôn mặt của ta cũng có thể nói là khá đẹp. Tuy vậy, khi còn là một công chúa và kể cả bây giờ khi đã trở thành hoàng hậu, mọi người sẽ thường xu nịnh ta, vì vậy ta cũng chẳng rõ thực sự mình xinh đẹp đến mức nào. Kết quả là ta sẽ tự loại mình khỏi những so sánh như vậy.

Tuy vậy, nữ công tước Tuania được biết đến là người phụ nữ đẹp nhất trong xã hội. Cô ra mắt năm mười bảy tuổi, và giờ cô vẫn là một chú bướm đẹp tuyệt trần ở tuổi bốn mươi.

Vậy mà bây giờ người phụ nữ bí ẩn này thậm chí còn có vẻ đẹp tương đương với nữ công tước Tuania? Thậm chí đến cả những cô nương cao quý này cũng nghĩ như vậy?

Có lẽ Hoàng đế đã thực sự cứu được một mỹ nhân tuyệt vời từ bãi săn. Không có lí do gì để các thị tùng của ta chú ý chỉ để xem cô nàng có thật sự xinh đẹp hay không.

" Các ngươi có thể nói cho ta biết bất cứ điều gì. Ta thấy tất cả mọi người đều có rất nhiều điều để nói đấy. "

Ta thúc giục họ một lần nữa, và một người khác đã thu hết can đảm và tiết lộ mọi chuyện.

" Thật ra.. Hoàng đế có vẻ thích cô ta. "

Vị phu nhân đó mặt trắng bệch như thể khiếp sợ không dám hé môi.

" Hoàng đế ư? "

" Sau khi tắm rửa cho cô ta, thần đã mặc cho một bộ quần áo của một người có kích thước tương tự. Khi Bệ hạ nhìn thấy, người có vẻ rất lo lắng.'Tại sao nàng lại bị thương? Sao nàng lại gầy như vậy cơ chứ? Trông nàng thật nhợt nhạt quá..' "

" Nghe cũng hợp lí chứ nhỉ. "

Trước lời nói của ta, các quý cô nhìn nhau với vẻ khó xử.

" Người mới qua tuổi trưởng thành chưa lâu, cũng chưa trải qua mối quan hệ lãng mạn nào nhưng.. "

" Bầu không khí giữa họ rất kì lạ, thưa Hoàng hậu. "

" Chúng thần sẽ đứng về phía người ngay cả khi điều này rất khó nghe. "

" Nếu không có chuyện gì xảy ra thì nó sẽ ổn thôi. "

Trong số những nữ hầu cận, chỉ có Tiểu thư Laura bằng tuổi ta, còn lại đều lớn tuổi hơn. Hẳn họ đều có kinh nghiệm hơn ta khi xét về những vấn đề ấy.

" Ta hiểu rồi. "

Ta thì thầm, bối rối. Ngay cả khi những gì các phu nhân nói là thật và Hoàng đế đang thích người phụ nữ được cứu về đó, thì ta phải làm sao đây? Ta có nên đến phòng của Hoàng đế và hỏi trực tiếp xem người có thích cô ta không, hay cô ta sẽ phải làm tì nữ? Ta không biết nên phản ứng như thế nào nữa.

Nữ bá tước Eliza cẩn thận tiến lại gần.

" Vậy.. hay người hãy thử xem vận may của mình thế nào đi, nói với Hoàng đế rằng người đã nghe nói rằng Bệ hạ đã đưa về một người phụ nữ bị thương? "

Mọi người đều đồng ý, nghĩ rằng tôi nên hỏi thẳng Hoàng đế.

" Hay người có thể nói rằng người đã nghe thấy điều đó từ một tì nữ.. "

" Chỉ để đề phòng thôi. "

Ta gật đầu và cười nhẹ, mong rằng đó sẽ không phải là một vấn đề lớn.

" Ta sẽ làm như vậy, cảm ơn mọi người. Hoàng đế là người có lòng nhân ái mà, hẳn vì ngài thương xót cô ấy nên đã đưa đến đây."