Học Tra Ngồi Cùng Bàn Không Cần An Ủi

Chương 18: Mười năm sau nhất định chúng ta phải kết hôn

Edit: Hyukie Lee

Nếu không phải Hạ Thâm đã dọn rác rưởi bỏ hết vào thùng, Kiều Thiều rất muốn ném lên mặt học tra.

Nghèo đó hả?

Ai nghèo mà ăn sáng cỡ đó, tưởng y “chưa thấy qua cảnh đời” sao!

Còn hạng nhất?

Hạ Thâm mà thi đứng nhất, y dâng đầu mình cho hắn chơi!

Đương nhiên là, Hạ Thâm đứng nhất từ dưới đếm lên.

Kiều Thiều một mặt tôi còn không biết cậu sao, nói rằng: “Còn chưa đi ngủ mà đã bắt đầu năm mơ rồi à?”

Hạ Thâm bất đắc dĩ: “Không tin tưởng lẫn nhau vậy sao?”

“Tin.” Kiều Thiều nói trong lòng: Tin cậu là tên đại lừa đảo!

Hạ Thâm cũng dựa sát vào, khoảng cách giữa hai người rất gần: “Trong cặp mắt của cậu tràn ngập sự không tín nhiệm.”

Một bàn tay chặn ngay mặt, đẩy người ra xa: “Cậu nhìn lầm rồi.”

Hạ Thâm nghiêng đầu, ánh mắt lộ ra giữa những khe hở: “Lúc này bên trong lại tràn ngập ghét bỏ.”

Kiều Thiều chăm chú nhìn hắn: Cũng không tệ, còn biết nhìn mắt đoán ý!

Lúc này Hạ Thâm như phát hiện ra điều gì, nắm lấy tay Kiều Thiều: “Sao đến tay cậu cũng nhỏ như vậy…”

Tay hai người trái ngược nhau, một thon dài thẳng tắp, một trắng nõn gầy yếu, để cùng một chỗ, tay người trước còn dài hơn tay người sau một lóng.

“Còn trắng nữa.” Hạ Thâm bổ sung thêm một câu.

Hỏa khí Kiều Thiều dâng lên, dùng sức cầm tay hắn, muốn cho người nào đó mở mang tầm mắt.

“Hai người…” Giọng nam lạnh như băng vang lên: “Chú ý một chút.”

Kiều Thiều và Hạ Thâm đồng loạt quay đầu, thấy được giáo bá đang cắm tay túi quần, miệng ngậm cọng cỏ.

Thần thái Lâu Kiêu lạnh lùng, con ngươi tối đen dừng trên hai bàn tay đang nắm chặt, cũng không biết có thấy rõ hay không.

Hạ Thâm hồn nhiên ngây thơ: “Chú ý cái gì?”

Lâu Kiêu ngẩng đầu, nghiêm túc nói: “Nắm mười ngón, là chuyện tình nhân mới làm đúng chứ?”

Kiều Thiều trần mặc nửa giây, bùng nổ, y giơ tay mình và Hạ Thâm lên, đưa tới trước mặt tên mù, nói: “Không có nắm mười ngón! Là tôi cầm tay cậu ta!”

Tên mù này còn không thấy rõ vị trí ngón tay!

Nhưng bạn học Kiều Thiều đáng thương quên mình là một người què, một bước bùng nổ này, nháy mắt chỉ còn một chân không cân bằng được.

Hạ Thâm vươn cánh tay ra, đỡ lên trước khi người ngã sấp xuống.

Vì lúc nãy hai người đang nắm tay, Kiều Thiều có nhỏ con đến mấy nhưng dù gì cũng là nam sinh, lực đạo kéo lại không nhỏ, vì thế Hạ Thâm cũng đứng không vững.

Kết quả là…

Lâu Kiêu từ trên cao nhìn xuống hai con người đo đường phía dưới, phun cọng cỏ trong miệng ra : “Lão Hạ, giường tôi cho cậu, hai người có thể về ký túc xá.”

Kiều Thiều đang đè trên ngực Hạ Thâm dại ra.

Hạ Thâm còn cười được, nói với Lâu Kiêu : “Kéo lên dùm cái.”

Lâu Kiêu vươn tay, Hạ Thâm thuận thế mượn lực, kéo Kiều Thiều đứng lên.

Kiều Thiều vẫn chưa lấy lại tinh thần.

Hạ Thâm nhìn y : “Chân sao rồi, không bị thương chứ?”

Vừa nãy Hạ Thâm lót nền, Kiều Thiều không bị gì.

Kiều Thiều nói : “Không sao.”

Hạ Thâm : “Đừng để ý Lâu Kiêu, miệng cậu ta lúc nào cũng chơi xe lửa.”

Kiều Thiều dừng lại, hỏi : “Cậu sao rồi, có bị thương không?”

Cái gì mà nắm mười ngón cái gì mà giường ký túc xá, Kiều Thiều chưa thông lắm, y chỉ để ý Hạ Thâm ngã có bị gì hay không.

“Nếu lão Lâu đè tôi một phát, chắc giờ tôi đã vào bệnh viện rồi, còn cậu á hả.” Hạ Thâm vỗ vỗ đầu Kiều Thiều : “Còn cần cố gắng.”

Kiều Thiều : “…”

Còn cà khịa được, xem ra vẫn ổn!

Toàn bộ hành trình Lâu Kiêu vẫn là mắt cá chết, trước khi đi còn bỏ một câu : “Khi nào kết hôn cũng đừng gửi thiệp mời cho tôi.”

Đầu Kiều Thiều đầy dấu chấm hỏi, chờ giáo bá đi xa mới hỏi Hạ Thâm : “Lâu Kiêu có ý gì thế?”

Hạ Thâm nói : “Cậu ta cứ thích dối lòng, đại khái trong thâm tâm muốn lúc chúng ta kết hôn nhớ gửi thiệp ấy.”

Kiều Thiều càng ngu người : “Kết hôn gì cơ? Chúng ta mới cao nhất!”

Hạ Thâm nói : “Mười năm sau nhất định chúng ta phải kết hôn.”

Đầu óc Kiều Thiều càng thêm khét lẹt : “Nhưng sao bây giờ lại nói chuyện của mười năm sau?”

Hạ Thâm nói đến có đạo lý : “Ai mà biết, năm nào Lâu Kiêu cũng thi được hạng nhất đếm ngược, chắc đầu óc cũng ngược đi.”

Ờ ha…

Ngôn luận đúng lý hợp tình, nhất thời Kiều Thiều không biết phản bác thế nào.

Đến phòng học, Hạ Thâm ngáp một cái sau đó liền gục ngã.

Tư thế ngủ của người kia không giống khi hai người mới gặp, hắn không quay mặt qua cửa sổ nữa, mà quay qua Kiều Thiều, sau khi nhắm mắt lại, bỗng khuôn mặt lộ ra chút tái nhợt và mệt mỏi.

Kiều Thiều nhìn hắn một hồi, than thở: “Sao mà đày đọa.”

Game có gì hay ho đâu, chơi mệt mỏi như vậy mà còn là trò chơi sao.

Hai tiết đầu thứ tư là tiếng Anh, đại khái thì đây là môn mà Kiều Thiều giỏi nhất.

Khi còn bé thường đi theo ông nội bay khắp nơi, rất nhiều lúc ông nội không dùng tiếng Trung nói chuyện. Cho nên ba ngôn ngữ Anh Pháp Đức y đều biết, trong đó tiếng Anh là tốt nhất.

Hơn nữa trường trước mà Kiều Thiều học, tiến độ dạy tiếng Anh so với trường bình thường nhanh hơn rất nhiều, chẳng sợ bỏ nhiều tiết như vậy cũng không sợ không kịp kiến thức như mấy môn khác.

Tiết đầu tiên giảng bài trong sách giáo khoa, vì rất đơn giản nên Kiều Thiều có chút thất thần.

Hóa ra thứ đã hiểu sẽ nghe không vào a, hơn nữa phát âm của giáo viên có chút…

Êayy, tập trung tinh thần, không được khinh thường!

Kiều Thiều ngồi đến thẳng tắp, mạnh mẽ chống một hồi rồi lại xuất thần.

Hôm nay trời hơi nắng, y và Hạ Thâm ngồi ở cuối phòng mà mặt trời vẫn chiếu tới.

Màn không kéo, tia nắng tràn vào nhảy nhót trên bàn.

Kiều Thiều thì không sao, nhưng thụy thần lại như ma cà rồng gặp ánh sáng, ấn đường nhíu chặt.

Sau khi hết tiết, Kiều Thiều cố sức đứng dậy, kéo màn lại.

Tống Nhất Hủ thấy vậy, vội vàng nói : “Chân cậu không tiện, muốn làm gì thì nói với tôi là được!” http s://hyukieleesj1398.w ordpress.co m/

Vì chuyện của Trần Tố lúc trước, Kiều Thiều có chút thành kiến với Tống Nhất Hủ, cảm thấy bọn họ rất quá đáng.

Cho nên thần thái y có chút lạnh : “Không sao, tự tôi làm được.”

Tống Nhất Hủ muốn nói gì lại nuốt vào, hắn “A” một tiếng rồi về chỗ.

Kiều Thiều lết về vị trí của mình, bỗng nhìn xuống sau gáy Hạ Thâm.

Tuy màn đã kéo chặn lại ánh nắng, nhưng y thấy một chút đỏ tươi sau gáy Hạ Thâm rất rõ ràng.

Chảy máu?

Kiều Thiều nhẹ nhàng kéo cổ áo xuống, nhìn thấy mấy đường trầy lớn nhỏ.

Là bị ngã lúc nãy…

Tuy chỗ đó rất bằng phẳng nhưng vẫn có đá nhỏ, chắc là lúc đứng lên bị quẹt, cũng không biết trong áo còn bị thương hay không.

Kiều Thiều nhịn không được dựa sát vào, cố gắng nhìn xuống phần lưng từ cổ áo.

“Ưhmm…” Giọng nam lười biếng vì ngủ mà có chút khàn : “Đẹp không?”

Kiều Thiều buông áo ra, không còn lời nào để nói : “Xanh xanh tím tím nhìn rất đẹp.” Thật ra y cũng không nhìn rõ lắm.

Hạ Thâm tỉnh, nhưng vẫn gục xuống bàn, trợn tròn mắt nhìn lên : “Đã nói không sao rồi mà.”

Kiều Thiều nói : “Chảy máu.”

Hạ Thâm ngáp một cái : “Ngủ một giấc là hết.” Nói xong nhắm mắt lại.

Kiều Thiều cũng không biết nên phun tào thế nào, rốt cuộc người này tâm quá lớn hay da quá dày, cũng không xem mình là đương sự!

Lại còn vì mình mà bị thương, trong lòng Kiều Thiều càng thêm băn khoăn.

Đáng tiếc cái chân què này không thể đi phòng y tế mua băng keo được.

Kiều Thiều do dự một chút, cuối cùng vẫn chọt chọt Tống Nhất Hủ ghế trước.

Tống Nhất Hủ lập tức thò đầu xuống, Kiều Thiều có chút không được tự nhiên : “Có thể giúp một chuyện không?”

Tống Nhất Hủ đáp cực nhanh : “Nói đi!”

Kiều Thiều nói mình cần mua băng keo cá nhân, Tống Nhất Hủ vừa định đứng lên, phía sau lại truyền đến một giọng nam an tĩnh : “Khỏi cần đi, mình có.”

Là Trần Tố.

Ánh mắt Kiều Thiều sáng lên, bật người nói : “Vậy thì tốt quá, có thể cho mình mượn vài miếng không?”

Kiều Thiều đáp : “Được.” Xoay người đi lên bàn mình lấy.

Tống Nhất Hủ ngồi lại chỗ, không nói gì, ánh mắt nhìn theo Trần Tố đều là đề phòng.

Không lâu sau, Trần Tố đem băng keo cá nhân lại.

Không chỉ là Tống Nhất Hủ, rất nhiều người trong lớp đều trộm nhìn qua.

Tâm tình của Trần Tố thế nào sao Kiều Thiều không biết, dù sao cũng là tư vị không dễ chịu gì.

Một khi định kiến hình thành, đúng là muốn mệnh.

Nó đặt trên người như một dấu vết, khiến mọi chuyện người đó làm đều trở nên không bình thường.

Kiều Thiều nhận băng keo, nói lời cảm ơn.

Khóe miệng Trần Tố nở một nụ cười : “Không có gì.”

Qua một lát, như đang cố lấy dũng khí, Trần Tố lại nói : “Nếu cậu muốn đi WC thì nói, mình đỡ cậu đi.”

Chỗ ngồi của Trần Tố ở phía trước, sở dĩ đi đến nơi này chỉ vì muốn hỏi mình có cần giúp gì không.

Nghĩ đến đây, trong lòng Kiều Thiều ấm dào dạt, y giương giọng đáp : “Được!”

Trần Tố rõ ràng thở nhẹ ra, nụ cười trên khóe miệng cũng tự nhiên hơn nhiều : “Vậy mình về chỗ đây.”

Kiều Thiều gật đầu : “Ừm!”

Hạ Thâm ngủ đến mơ mơ màng màng cảm giác có người đang thổi khí sau gáy mình, sau đó là ngón tay hơi lạnh, có gì đang dán lên.

–Băng keo cá nhân đi.

–Đã nói là không sao rồi.

Hắn không mở mắt, nhưng khóe miệng lại nhẹ nhàng cong, mơ một giấc mộng đã lâu không thấy.

Hắn mơ thấy căn phòng tráng lệ, mơ thấy mẹ.

Người phụ nữ dịu dàng mỹ lệ lại vô cùng yếu ớt.

Bà như bọt khí bay trên không trung, phản xạ lại ánh nắng rực rỡ nhiều màu, lại cực kì dễ… nát.

Hạ Thâm mãnh liệt mở mắt ra, bên tai vang lên âm thanh diễn cảm đọc tiếng Anh lưu loát.

Hắn nhìn lên, nhìn đến bàn tay trắng nõn cầm sách giáo khoa, phía trên là khuôn mặt sạch sẽ, cùng với âm thanh dễ nghe, như ấm ngọc dưới ánh nắng.

Hờ…

Nếu không làm đề mà nói, nhóc con này có tướng của học sinh giỏi.

==

Tác giả : Mẹ ruột đóng dấu, hiện tại cả hai đứa đều là thẳng nam.

Lâu Kiêu :???

A, sớm thôi, hai đứa sẽ lên đường cao tốc ~ Các cục cưng, hẹn mai gặp!

Editor: Kiều cưng, không phải trọng điểm là hai thằng con trai không thể kết hôn xaooo, cưng mụ mị quá rồiiii!!!

20 chương kế tiếp đăng bên nhà 2 nha, 12h trưa và 20h tối, đúng giờ đào hầm.