Hôm Nay Vai Phản Diện Rất Ngoan

Chương 10: Thanh mai nhỏ bé có chút mạnh (10)

Editor: Mai Tuyết Vân

Thích Hà đi theo Phồn Tinh đến trường học, lại thấy co không vào lớp mà lén lút đi vào văn phòng của cô giáo dạy Văn.

Trên đường còn nhặt hòn đá lớn chừng một bàn tay.

Muốn làm gì đây?

Trong lòng Thích Hà nghi hoặc.

Phồn Tinh vô cùng thuần thục dùng hòn đá ném vỡ cửa sổ, sau đó lấy ra từ trong cặp mấy con gì đó đang ngọ nguậy...

Rắn ư???

CMN!

Lúc đó Thích Hà rất hoang mang.

Hơn nữa nếu không nhìn lầm mà nói, màu sắc trên thân rắn rất sặc sỡ, bị Phồn Tinh nắm lấy cái đầu hình tam giác, đây là rắn kịch độc!

Trong tích tắc Thích Hà cảm thấy như có một dòng điện chạy qua đầu...

Nhất định không thể bắt nạt trước mặt mọi người = không đánh trước mặt nhưng sau lưng chơi chết người ta sao?

Hắn hoàn toàn không ngờ được cô ngốc này ra tay tàn độc như vậy!

Không chỉ có Thích Hà là không ngờ, mà cả Sưu Thần Hào cũng không ngờ tới!

Sưu Thần Hào thầm mắng trong lòng.

Không phải nói ký chủ của nó có IQ thấp sao, là một kẻ thiểu năng mà?

Không phải nói là một đứa trẻ ngốc nghếch đáng yêu vô hại ư?

Hành động chọc trời như vậy, không tuân theo quy tắc đó!

Tốc độ của Phồn Tinh rất nhanh, lấy khí thế sét đánh không kịp bưng tai ném rắn vào trong văn phòng, Thích Hà thậm chí còn chưa kịp ngăn cản.

Thích Hà quyết định rất nhanh, nhanh chóng phá khóa cửa văn phòng.

May mắn vì tài chính của trường không đủ nên khóa cũng là loại rẻ nhất, cả người hắn mồ hôi chảy ròng ròng, vất vả lắm mới đánh chết được con rắn độc do Phồn Tinh ném vào.

Chỉ cảm thấy bản thân đã cận kề cái chết một lần rồi!

CMN... Kích thích!

Sau khi xóa các bằng chứng, rắn và máu đều không thấy nữa, nhưng cửa sổ vỡ và khóa thì không còn cách nào khác, chỉ có thể nhanh chóng chạy trốn.

Thuận tay còn kéo theo Phồn Tinh, ép buộc cô cùng chạy trốn: "Đi thôi, cô ngốc quá nếu bị bắt sẽ bị đánh chết đấy!""

Thích Hà sợ đến mức trái tim đập thình thịch, cảm giác không thở nổi.

Không được, buổi sáng hôm nay không thể lên lớp được.

Hắn đi chậm lại!

"Cô ngốc, cậu ra tay tàn nhẫn thật!"" Trong lòng Thích Hà còn sợ hãi mang theo Phồn Tinh một đường chạy đến bờ sông, sau đó nằm dài trên bãi cỏ.

Mẹ nó, hù chết hắn rồi!

Phồn Tinh yên lặng lấy ra từ cặp sách con rắn độc Thích Hà đánh chết, Thích Hà vừa nhìn thấy loài bò sát này thì rất sợ, tuy hắn là con trai nhưng hắn cũng sợ chết mà!

Có cảm giác con rắn này có thể ngẩng đầu lên, cắn người ta một cái vậy.

"Chưa nghe nói thịt rắn ăn rất ngon sao, cậu biết làm hay không?"

Lúc đó Thích Hà liền...

Con bà nó!

"Tuy cô giáo dạy Văn đáng ghét nhưng cô trực tiếp thả rắn độc cắn chết cô ta thì quá đáng rồi đấy!"" Thật đúng là mẹ nó để rắn giết người thì không phạm pháp!

"Cô ta bắt nạt tôi."" Phồn Tinh bắt đầu lột da rắn, lấy từ trong cặp ra một con dao gọt bút chì, lưu loát mổ bụng rắn ra, mang đến bờ sông rửa sạch.

Chỉ cần ăn được, cô đều ăn.

Người bắt nạt cô, đều bị ném vào phòng tối sau đó... Từ từ bắt nạt.

Trong lòng Phồn Tinh, công bằng sao? Không hề tồn tại.

Lúc người khác chèn ép cô, cũng chưa ép chết cô.

Khi cô bắt nạt lại, có làm ra tai nạn chết người hay không thì cô không rõ lắm.

Thích Hà: "..." Vân Phồn Tinh, là cô gái mạnh nhất.

"Hơn nữa cô ta còn mắng cậu.""

Mặt Thích Hà hoang mang: Sao lại có liên quan đến hắn rồi?

"Tôi không thích bị người khác mắng, càng không muốn người khác bắt nạt cậu."" Hắn giá trị bằng một điểm IQ, cô phải bảo bọc hắn như nâng niu hoa nhỏ, sao có thể dễ dàng tha thứ việc người khác khi dễ hắn?

"Vì sao không muốn?" Đầu óc Thích Hà như bùng nổ, có một dự cảm xấu, loáng thoáng nhớ đến lời nói của đám bạn khi thấy Vân Phồn Tinh theo sau hắn...

Bọn hắn nói, cô ngốc Vân Phồn Tinh có thể thầm mến hắn!

"Bởi vì...""

Khi Thích Hà còn hoang mang, Sưu Thần Hào đã nhanh chóng ngăn lại: [Không thể làm lộ ra mục đích thật của cô, không thể để anh ta biết, cô bảo vệ anh ta là vì một mảnh vỡ linh hồn của Chiến Thần đại nhân. ]

Chà.

Phồn Tinh cũng không biết phải trả lời thế nào.

Vừa quay đầu đã nói với Thích Hà: "Tôi không thể cho cậu biết vì sao...""

Sưu Thần Hào: [... ]

Thích Hà: "..."

Được rồi có thể xác định, cô ngốc này thật sự thềm mến hắn.

Hắn cũng không biết mình nên vui vẻ hay nên đau lòng. Là nên cảm thấy bản thân vô cùng quyến rũ, hay cần phải run sợ vì bị kẻ ngốc nhìn trúng.