Hợp Cửu Tất Phân

Chương 20: . Thực sự rất giống

Thiệu Vinh nhanh chóng nhận ra Du Chu bỗng dưng bận rộn hẳn lên, chiều tối thì bận hát hò với lũ oắt con tụi Trình Lâm, cuối tuần thì phải học thi lấy bằng. Lúc nhắc tới điều này Thiệu Vinh hơi ngạc nhiên, ấy vậy mà Du Chu vẫn chưa có bằng cơ đấy, thảo nào lúc tặng xe cậu cứ nằng nặc từ chối.

Phát hiện được thủ đoạn chia tay mới của Du Chu, Thiệu Vinh cũng không sốt ruột, hắn thường xuyên tập kích trực tiếp ở trường học hoặc trường dạy lái. Thiệu Vinh chẳng hề che giấu mối quan hệ giữa mình và Du Chu, dần dần tất cả đồng nghiệp ở trường học lẫn các bạn học ở trường dạy lái đều biết cậu rất “thân thiết” với Thiệu Vinh.

Thậm chí cả hiệu trưởng cũng ngấm ngầm quan tâm Du Chu: Tiểu Du à, quan hệ giữa cậu và giám đốc Thiệu tốt thật đấy.

Du Chu không biết nên trả lời kiểu gì mới ổn. Thiệu Vinh chưa từng có ý định tiếp quản sự nghiệp từ bố mẹ mình, hắn đã tự lập từ rất sớm, hễ nhắc đến hắn thì càng ngày càng ít có kẻ gọi hắn là “Con trai Thiệu Chính Phi” mà thay vào đó toàn gọi là “Giám đốc Thiệu”. Hắn nổi tiếng nhất trong số những nhà doanh nghiệp trẻ hàng đầu thành phố.

Thi thoảng Du Chu cứ cảm giác Thiệu Vinh trong miệng người ngoài chẳng phải là Thiệu Vinh cậu quen biết. Song xét từ một khía cạnh nào đó, Thiệu Vinh lại giống hệt với “Giám đốc Thiệu” kẻ khác hay nhắc tới, chẳng hạn như hành vi tuyên bố chủ quyền công khai ngay bấy giờ.

Đều là thích cùng giới, đều là khuynh hướng tính dục không được nhiều người chấp nhận, song khi áp vào Thiệu Vinh mọi thứ lại suôn sẻ thuận lợi vô ngần. Ngay cả lúc những người xung quanh phát hiện quan hệ giữa cậu và Thiệu Vinh, thái độ cũng khác hẳn trong dự đoán của cậu.

Thậm chí còn có lãnh đạo nói bóng gió với Du Chu, muốn hỏi cậu liệu có tiện dắt mối giùm hay không.

Du Chu giả vờ nghe chả hiểu, trong lòng lại nghĩ rằng, rõ ràng đều là chuyện giống nhau, cớ sao lại nhận được thái độ hoàn toàn khác biệt cơ chứ.

Là vì tư tưởng của mọi người đang dần thoáng hơn, hay là vì Thiệu Vinh vốn đủ mạnh mẽ, cho nên có thể thực hiện tất cả những điều mình muốn?

Chẳng mấy chốc đã tới trung tuần[1] tháng Tư, thời tiết dần dần chuyển nóng, tán lá đa to bè tỏa bóng mát rượi ở hai bên sân trường. Du Chu đã luyện tập kĩ càng với tụi Trình Lâm, chẳng những luyện thuộc làu làu ca khúc biểu diễn trong dạ hội Ngũ Tứ mà còn lấn sang vài ca khúc khác.

[1] Khoảng thời gian mười ngày giữa tháng nhằm phân biệt với thượng tuần, hạ tuần (từ ngày 11 đến ngày 20 hàng tháng).

Trình Lâm bảo: “Sang năm tụi em lên lớp 10 rồi nên không thể tiếp tục tham gia nhiều hoạt động ngoại khóa cũ, em muốn tổ chức một buổi nhạc hội nho nhỏ.” Một ban nhạc chủ chốt khác đã chuyển trường do tìm người đến đánh Trình Lâm, hiện tại trung học số 18 chỉ còn lại ban nhạc nhỏ của Trình Lâm mà thôi.

Trình Lâm chỉ vừa nảy ra ý tưởng ấy, song dù cố thể nào vẫn chẳng dằn xuống nổi. Nếu đã không muốn hối hận, vậy nó phải cố gắng lưu giữ thật nhiều hồi ức tốt đẹp. Dù sao cũng chả tổ chức nhạc hội chính thống hay gì, Trình Lâm nhờ thầy chủ nhiệm Sở Ân mượn giúp một hội trường nhỏ, kế đấy quảng cáo buổi nhạc hội bằng loa phát thanh của trường, buổi tối bèn lùa hết lũ nhóc trong phòng hoạt động sang bên đó.

Chập tối Thiệu Vinh gọi điện cho Du Chu nói rằng sắp lái xe sang chỗ cậu. Đây là lần đầu tiên Du Chu tham gia loại hoạt động ngoài lề được tổ chức trong phút xốc nổi này, cậu vừa lo lắng vừa mong chờ, cậu thật thà báo cáo với Thiệu Vinh: “Đêm nay chúng em phải ở trường làm một buổi nhạc hội nhỏ, có lẽ sẽ về nhà hơi muộn.”

“Chà, còn tổ chức nhạc hội nữa ư?” Thiệu Vinh phát hiện Du Chu đang trên đà thay đổi rất nhiều. Nếu là trước kia, Du Chu tuyệt đối sẽ chẳng dấn thân vào những sự kiện tương tự đâu.

Khoảng thời gian gần đây Du Chu từ chối Thiệu Vinh vô số lần, lần nào cũng kèm theo chút cố ý, song đến lần này thực sự vướng bận lại cảm thấy xấu hổ. Cậu mềm mỏng mời hắn: “Anh, anh có muốn ghé qua xem thử không? Nhưng dưới sân khấu toàn là học sinh, nếu anh không muốn ghé thì thôi.”

“Muốn, sao lại không muốn cơ chứ?” Thiệu Vinh đáp, “Em yêu à, anh nhớ em chết mất.”

Vành tai Du Chu đỏ lựng, cậu đánh bạo cúp máy trước. Con người Thiệu Vinh cái gì cũng dễ dàng thốt ra được hết, bất kể là lời lẽ cay độc hay lời ngon tiếng ngọt đều chẳng phải là điều hiếm lạ với hắn, hắn muốn nói gì thì nói nấy —— chớ cần xem là thật, hắn chỉ thuận miệng nói một câu mà thôi.

Thiệu Vinh sắp sửa ghé qua, Du Chu có chút căng thẳng. May thay đây chả phải là buổi nhạc hội chính thống gì, chỉ là các cậu bé mười mấy tuổi chụm lại nô đùa với nhau. Trình Lâm với Cao Chính khá nổi tiếng trong đám học trò, chỉ dùng loa quảng cáo đôi chút mà số học sinh tới xem vào buổi tối đã rất đông, chất đầy hơn phân nửa quảng trường.

Du Chu đặt tay lên ghi-ta, cậu quên hết tất cả mọi thứ. Tính cách cậu từ bé đến lớn chính là như vậy, trước khi làm việc luôn lo lắng bất an, tí chuyện nhỏ cũng có thể khiến cậu sốt ruột cả buổi trời, song giây phút cậu biết rõ mình cần làm những gì, cậu sẽ lập tức tập trung toàn bộ tinh thần, không để bản thân bị phân tâm chút nào.

“Nhạc hội” bắt đầu, thậm chí Du Chu chả còn lòng dạ đâu chú ý Thiệu Vinh tới từ lúc nào. Mãi đến khi đàn xong ca khúc cuối cùng, Du Chu mới nhìn thấy Thiệu Vinh đứng dậy ở hàng cuối cùng vỗ tay cho cậu.

Chẳng biết Thiệu Vinh mang theo bó hoa hồng trắng đến đây tự bao giờ, hắn sải bước đi thẳng về phía trước giữa tràng vỗ tay giòn giã, kế đó tặng bó hoa đang cầm cho Du Chu.

Lũ học trò “Quao” một tiếng, bắt đầu hú hét ầm ĩ.

Du Chu sợ gây mất trật tự ở trường nên bèn vội kéo Thiệu Vinh chạy ra sau sân khấu, bỏ rơi tụi Trình Lâm chuồn về trước. Thiệu Vinh mặc cho Du Chu kéo mình chạy một đoạn đường, cả hai rảo bước trên con đường rợp bóng cây bảng lảng ánh đèn mờ.

Thiệu Vinh bỗng chốc dừng chân, hắn dắt tay Du Chu sang chỗ rạng ánh đèn, tầm mắt rơi xuống khuôn mặt được rọi sáng nom thanh tú vô ngần.

Du Chu hồi hộp ôm chặt bó hoa hồng trắng vào lòng, cảm giác hương hoa nồng nàn đương xộc lên chóp mũi, khiến mình mẩy cậu tái tê vui sướng.

Thiệu Vinh buộc cậu thoáng ngẩng đầu lên, cúi xuống khóa chặt đôi môi cậu.

Du Chu đứng yên cho hắn hôn một chốc, mới lắp ba lắp bắp bảo: “Hoa, hoa sắp bị ép hỏng rồi.”

Thiệu Vinh nhếch miệng liếc cậu.

Du Chu hết sức cẩn thận ôm hoa đi về nhà với Thiệu Vinh.

Đây là lần đầu tiên Du Chu được tặng hoa.

Cơn gió đêm chầm chậm lướt qua, lúc nào cũng đưa hương hoa phả vào mũi Du Chu, nó thơm lắm, thơm đến độ khiến Du Chu chẳng tài nào cân nhấc nổi.

Thậm chí Du Chu còn nghĩ rằng, giá như bọn họ quen nhau sớm hơn chút đỉnh thì tốt xiết bao.

Thiệu Vinh năm mười mấy tuổi nhất định vẫn sẽ sống phóng khoáng rạng ngời giống hệt bây giờ, vĩnh viễn sẽ không bị chi phối bởi ánh mắt và thái độ của người khác.

Trái tim Du Chu bất chợt run rẩy khi phát hiện bản thân đương ảo tưởng điều gì. Chớ nên như vậy, cậu chớ nên nghĩ như vậy.

Hèn nhát là cậu, lẩn tránh là cậu, không dám đấu tranh không dám đối mặt là cậu, dẫu cho có quen biết Thiệu Vinh sớm hơn đi chăng nữa thì hết thảy mọi thứ vẫn y hệt thế thôi.

Người ấy ——

Người ấy cũng rất tốt rất tốt.

Với cậu mà nói có thể gặp được nhiều người tốt đẹp nhường này, đã là một điều quá đỗi may mắn.

Du Chu trở về nhà cùng Thiệu Vinh, cậu tìm lọ hoa nghiêm túc cắm hoa hồng trắng vào bên trong.

Chiếc lọ thủy tinh trong suốt tuy có thiết kế giản đơn và không chạm trổ hoa văn rườm rà, song khi đứng chung với hoa hồng trắng đương độ nở rộ tươi tắn lại hợp tới bất ngờ. Rõ ràng chỉ tăng thêm một bó hoa, đượm thêm chút hương thơm, cảm giác lại khác xa trước kia ngàn dặm.

Thiệu Vinh cũng phát hiện Du Chu chẳng giống với mọi khi cho lắm, nhất là lúc ở trên giường.

Tối hôm nay Du Chu thả lỏng hơn bình thường rất nhiều, quả thực khiến Thiệu Vinh tưởng rằng Du Chu muốn hại hắn chết trên người cậu luôn. Sau khi thỏa mãn, Thiệu Vinh bèn hôn nhẹ phần gáy rịn mồ hôi của Du Chu, bế Du Chu đi tẩy rửa sạch sẽ.

Hiếm hoi lắm Du Chu mới chủ động nên mình mẩy rệu rã hết cả ra, vừa xả vòi sen tắm xong đã nép vào lồng ngực Thiệu Vinh thiếp đi.

Thiệu Vinh ôm cậu tự hỏi vì sao Du Chu đột nhiên thông minh tới thế, suy đi nghĩ lại, bỗng dưng nhớ đến bó hoa hắn tiện tay mang theo. Không lẽ một bó hoa cũng đủ mua chuộc cậu rồi sao?

Thiệu Vinh xáp tới gần hôn lỗ tai ửng hồng của Du Chu, thều thào rằng: “Sao trên đời lại có người dễ dụ như cậu vậy hả? Tốt nhất cậu vẫn nên ngoan ngoãn ở bên cạnh tôi đi, kẻo người khác vừa lừa thân vừa lừa tình cậu đấy.” Độc thoại xong, Thiệu Vinh bèn nhếch môi cười nhìn Du Chu.

Con thỏ nhỏ này là của hắn.

∻∻∻

Kể từ khi tổ chức buổi “Nhạc hội mini” ấy thì người vô phận sự ùa vào phòng y tế càng ngày càng nhiều. Mọi khi Trình Lâm thường chạy sang phòng y tế, hôm sau nó dứt khoát đúp luôn tiết Tin học vọt thẳng tới phòng y tế, nó khiển trách Du Chu: “Rõ ràng nhiệm vụ của chúng ta là biểu diễn âm nhạc, kết quả Du ca với thằng cha đó tự dưng gây hoang mang dư luận, hiện tại mấy bạn học toàn thảo luận về hai người thôi.”

Du Chu chần chờ chốc lát, đoạn hỏi: “Bộ những người khác… không thấy phản cảm ư?”

“Anh nghĩ bây giờ là thời đại nào rồi?” Trình Lâm nói, “Bây giờ tụi con trai chơi trò xà nẹo nhau kiểu này thường xuyên lắm, tụi con gái thì khỏi phải nói luôn, nếu cả hai thực sự là là một đôi đảm bảo tụi nó còn kích động hơn anh nữa đấy. Em với Cao Chính cứ bị tụi nó ship ngầm hết nè, có lần chả biết tại sao Cao Chính nghe được, đâm ra bản mặt đen như đáy nồi. Mà cậu ấy cũng xui xẻo thiệt, nhỡ crush một bạn nữ cực kì u mê boys love, là quân chủ lực truyền bá ‘Tình huynh đệ’ của em với cậu ấy nữa chứ —— nếu không cậu ấy đã chả gắt gỏng với em đến vậy.”

Du Chu quả thực hơi đi sau thời đại. Lần trước Thiệu Vinh nói với cậu chuyện “Đôi chim cu lang thang” lên hot search cậu mới chịu đi search thử, kết quả chẳng search ra thứ gì nên không hề có ấn tượng trực quan về đợt giông tố nọ, thậm chí còn nghĩ rằng chắc chỉ là vài kẻ lắm mồm đang quấy rối thôi.

Trình Lâm kể chuyện khác cho Du Chu nghe: “À mà T thần sắp trình diễn liveshow ở chỗ chúng ta vào kì nghỉ hè đấy, bắt đầu mở bán vé trước rồi, tụi em đã thống nhất đi xem chung, anh có muốn đi luôn không Du ca?”

Du Chu thoáng bàng hoàng.

Trình Lâm thấy bộ dạng này của Du Chu thì ngỡ rằng cậu chưa biết T thần là ai, bèn lập tức phổ cập kiến thức cho cậu: “Em cứ tưởng ít nhiều gì Du ca cũng theo dõi tin tức âm nhạc một chút chứ! Mấy năm trước T thần phát triển ở nước ngoài, là Hoa kiều đầu tiên nhận được cúp vàng âm nhạc của Mĩ đó, anh ấy là ca sĩ kiêm nhạc sĩ, cân tất tần tật mọi concept.” Trình Lâm rõ ràng là fan cuồng của T thần nọ, “Hai năm trước anh ấy giả làm phóng viên đột nhập vào hiện trường khu giao chiến nhằm tìm kiếm nguồn cảm hứng, khiến nhiều người hú hồn hú vía vãi luôn! Ngày 31 tháng Mười hai năm đó kiệt tác do anh ấy tung ra càn quét sạch tất cả bảng xếp hạng. Hễ lịch trình lưu diễn của anh ấy vừa được chốt thì vé máy bay lẫn vé tàu đều bị đặt trước hết! Nên giờ vé liveshow phải mở bán theo từng đợt, chả biết có bao nhiêu người đương nằm vùng chực chờ đặt vé hằng ngày đâu á nha.”

Du Chu đáp: “Để anh cân nhắc thêm.”

Trình Lâm cũng chẳng ép buộc Du Chu, chỉ dặn đi dặn lại Du Chu hãy nghe thử sản phẩm của T thần, nếu bỏ lỡ nhất định sẽ hối hận cả đời.

Lát nữa tới tiết môn chính, Trình Lâm không thể không về học được, phòng y tế chỉ còn lại một mình Du Chu.

Du Chu ngồi lặng thinh chốc lát, đoạn bật web page lên search T thần, trên trang nhanh chóng hiển thị vô số thông tin liên quan, các ca khúc của anh ta, tiểu sử sơ lược của anh ta, tin tức của anh ta, chúng ồ ạt lấp đầy tầm nhìn Du Chu. Mà ngay tiêu đề đứng đầu có một bức ảnh chiếm hơn phân nửa diện tích trên trang kết quả tìm kiếm.

Đấy là một người đàn ông hết sức bảnh bao, tuổi tác áng chừng mới hai mươi tám hai mươi chín gì đó, tuy nhiên lại trông có nét từng trải rất nhiều việc đời. Bức ảnh chụp sườn mặt anh ta, anh ta có đôi mắt sâu thẳm, sống mũi anh tuấn, bờ môi hơi mỏng, khôi ngô tuấn tú tới độ khiến người ta khó lòng dời mắt nổi.

Ngón tay Du Chu cứng ngắc bấm phát ca khúc, giai điệu hút hồn tràn ra từ trong tai nghe. Quãng thời gian mười năm, là quá đủ để một viên kim cương vốn dĩ rực rỡ lóa mắt tỏa ra ánh hào quang tuyệt đẹp nhất.

Thật tốt.

Người ấy đi đến nơi mà mình mong muốn.

∻∻∻

Đến cuối tuần rồi, Thiệu Vinh lại bị kéo đi tụ tập, hắn có một thằng bạn đểu đang đầu tư vào làng giải trí mấy năm gần đây, vé vủng thuộc mấy sự kiện liveshow concert luôn hào phóng tặng miễn phí cho kẻ khác.

Thiệu Vinh vừa tới nơi đã có người đẩy một tấm áp phích in sườn mặt một người trêu hắn: “Vinh ca anh nhìn nè, anh debut từ bao giờ vậy? Không ngờ dám giấu tụi em, anh đúng là đồ bịp bợm nhá!”

Thiệu Vinh giương mắt nhìn thử, ồ, đúng là giống y như đúc. Thiệu Vinh chưa bao giờ hứng thú với làng giải trí, hắn dửng dưng ngồi xuống hỏi: “Ai thế?”

Lũ bạn mắng hắn: “T thần đó, hot nhường này mà đếch biết ư, bộ anh là người tiền sử hả?”

Thiệu Vinh khinh khỉnh đáp: “Rõ ràng là người Tàu mà không gọi nổi cái tên tiếng Tàu hay sao? T thần là cái quái gì, Tàu chẳng ra Tàu Tây chẳng ra Tây, dở dở ương ương.”

“Người ta tên là Tề Minh Dập, ca sĩ kiêm nhạc sĩ, trình độ nghệ thuật cực cao. lại còn bao quát cả giá trị thương mại nữa, sản phẩm của gã vừa bắt tai vừa ăn khách, mọi người đều gọi gã là “Bàn tay vàng” bởi bất kì ca khúc chủ đề nào lọt vào tay gã cũng dễ dàng vịt hóa thiên nga, biến thành ca khúc vàng bán chạy nhất trên tất cả bảng xếp hạng.”

“Ờ.” Thiệu Vinh trả lời, tỏ vẻ mình hiểu rồi.

Dẫu những kẻ khác cứ tâng bốc gã đàn ông có sườn mặt giống hệt hắn lên tận chín tầng mây, thì sâu trong thâm tâm Thiệu Vinh vẫn không ưa cái tên ca sĩ kiêm nhạc sĩ này. Xưa nay hắn chẳng hề có tí tế bào âm nhạc nào, sự hứng thú với âm nhạc cũng chỉ dừng ở mức thưởng thức giải trí thôi, nên bất luận cái tên Tề Minh Dập này có nổi tiếng ra sao thì vẫn chả là cái đinh gì với hắn.

Lũ bạn bắt gặp phản ứng của Thiệu Vinh bèn thôi không liến thoắng nữa. Một người làm trong công ty giải trí cực kì biết cách làm Thiệu Vinh cảm thấy hứng thú nhất: “Lần trước em phát hiện chị dâu đàn ghi-ta êm tai phết, hẳn là chị dâu rất thích âm nhạc nhỉ? Hay anh cũng cầm hai vé về đi xem thử liveshow với chị dâu đi?”

Nghe đối phương nói như thế, Thiệu Vinh mới đưa tay nhận tấm vé đút vào túi. Hắn nhớ tới tụi nhóc rủ Du Chu tham gia ban nhạc bèn cất tiếng: “Cho tôi thêm vài vé.” Hắn tính toán phút chốc, báo một số lượng chính xác, “Hơn sáu vé.”

Thiệu Vinh đã mở miệng thì dĩ nhiên tám tấm vé đều thuộc về hắn. Sau khi giải tán, Thiệu Vinh mang vé lái xe sang chỗ Du Chu.

Du Chu đang vừa nghiên cứu giáo trình vừa nướng bánh, cậu nướng bánh quy mứt hoa thơm ngon nhồi đầy nhân hoa tươi.

Bấy giờ đương độ chớm xuân, các loài hoa nở rộ tươi thắm, ở bên trường dạy lái mà Du Chu đăng kí tình cờ có một mảnh đất mọc hoa cỏ ăn được, Du Chu bèn đi sang tìm rất nhiều đóa hoa hợp làm nhân nhồi về nhà.

Thiệu Vinh ngửi được hương hoa lan tỏa khắp nhà bếp, hắn thoáng nhăn mũi, không nhịn được ách xì một hơi. Du Chu nghe thấy tiếng động bèn chạy ra khỏi bếp xem hắn.

Du Chu bận cặm cụi dưới bếp nãy giờ, trên người đeo chiếc tạp dề in hình gấu nhỏ dễ thương, nom như một đứa trẻ to xác vậy.

Thiệu Vinh sải bước đến ôm chầm lấy Du Chu, hít hà Du Chu đương nằm trọn trong lòng mình, cười bảo: “Thơm đáo để, thơm tới mức khiến tôi muốn nuốt chửng cậu vào bụng luôn.”

Vành tai Du Chu đỏ lựng: “Anh, anh đợi tí, em chưa làm xong bánh quy mứt hoa, em phải canh bếp.”

Thiệu Vinh rất hào phóng buông tha cho cậu: “Được thôi, tôi đi tắm trước chờ cậu.”

Du Chu thở phào nhẹ nhõm.

Thiệu Vinh vừa đi hai bước bỗng sực nhớ về vé xem liveshow trong túi. Hắn tiện tay móc đống vé vào cửa đặt lên tay Du Chu, thờ ơ nói rằng: “Đây là vé thằng nhóc Đại Mạnh cho, cậu cầm đi, tổng cộng tám vé đấy, nếu thích thì cứ rủ thêm lũ oắt con trong ban nhạc của cậu đi chung.”

Thiệu Vinh dứt lời bèn bước vào phòng vệ sinh ngay, chưa kịp chú ý cơ thể Du Chu bỗng nhiên cứng đờ khi thấy rõ sườn mặt in trên tấm vé nọ.

Hết chương 20