Hướng Dẫn Mỹ Nhân Phế Vật Nghịch Tập

Chương 1: Tôi cảm thấy bạn cùng bàn yêu thích tôi

Editor: Gấu Lam

Đau.

Thật giống như đem đao kiếm sắc bén, xuyên qua lồng ngực của cậu, đem cậu bao trùm. Cả người bắp thịt phảng phất bị ép đến chua xót, mặc dù là động tác tinh tế nhất, cũng có thể làm cho xuong cốt phát ra rên rỉ.

Ngôi sao lệch vị trí, màu đỏ thẫm kia trong mắt người như đem đến hỏa diễm tận cùng.

**

Tiếu Thanh Sơn đột nhiên mở mắt ra, tròng mắt lạnh đến mức như tuyết đọng trên núi xa quanh năm không thay đổi, nhưng lúc này tuyết băng lãnh lật tàu (?) trôi xuống, chỉ dư nước chảy Giang Đông, mang theo hàn ý chưa tản đi.

(?):Theo như tui nghĩ chắc là thay đổi không ngờ tới

Tỉnh lại, cậu phát hiện đầu mình cùng lưng đều dán vào sàn nhà gỗ lạnh băng, cộm đến hoảng loạn; hai tay một cái để trên tủ đầu giường, một cái khác thì lại kẹp xoã tung gối; chăn mềm nhũn từ trên giường rủ xuống tới mặt đất, hết chức trách mà miễn cưỡng che ở trên đùi chủ nhân, chỉ lộ ra một chút da thịt bóng loáng.

"Bản thế giới nhiệm vụ chủ tuyến: Học tra nghịch tập." Âm thanh hệ thống không có sự sống truyền đến, "Một cái tư thế ngủ tràn ngập vương bá khí, bắt đầu nhiệm vụ mới thuận lợi hoàn thành!

"Tiếu Thanh Sơn: "Ngậm miệng mi đi."

Cậu biệt nữu hạ cánh tay đau nhức, cánh chõ nhẹ nhàng đụng vào một cái hòm thấp bên cạnh."Ba" một tiếng, một quyển sách mỏng manh nện ở trên mặt của cậu, trên trang bìa màu tím là tám chữ lớn —— ( Năm năm thi đại học, đề kiểm tra thử ba năm).

Tiếu Thanh Sơn: "..."

Cẩn thận thu hai cái chân, cậu chống đỡ trên người ngồi xuống, trong óc, tràn vào ký ức nguyên thân.Cuốn lên ống quần pyjamas, trên bắp chân gầy tái nhợt, lưu lại một chút sắc bầm đen —— đó là dấu vết nguyên thân nhảy lầu tự sát lưu lại.Nguyên thân gọi là Cố Tô. Cha gọi Cố Học Hải, mẹ gọi Tô Mộc Liễu, hai người họ liều mạng đến với nhau, là tượng trưng cho tình yêu.

Bất quá hai người cuối cùng ly hôn, tượng trưng cho tình yêu liền mang theo chút ý tứ trào phúng hàm xúc. Mà tên nguyên thân này, lại như một cái đèn 800W lớn, khi Cố tiên sinh cùng Bạch nữ sĩ tà dương luyến thượng (nói đơn giản là yêu nhau >.<) thả ra tia sáng chói mắt.

Tiếu Thanh Sơn chống đỡ đầu gối đứng lên, những khi cất bước, chân còn có chút đau.Cậu mở cửa tủ áo ra, lấy ra một bộ quần áo mộc mạc —— phối màu xanh trắng đơn giản, thiết kế oversize rộng rãi, tiêu chí logo hàng hiệu trăm năm lịch sử, hiện nay chính là thứ học sinh yêu thích nhất...đồng phục học sinh Nhất trung Cẩm Thành.

Đồng phục cao trung cấp quốc gia, tỉ lệ lên lớp bảo đảm, học sinh cách vách nhìn thấy đều khóc lóc ước ao.

**

Lúc xuống lầu, bàn ăn bên cạnh đã vây quanh ba người. Bầu không khí hòa thuận vui vẻ, bởi vì cậu đến mà hạ xuống điểm âm.Bạch Thư Lan bên ngoài kém xa vợ trước Tô Mộc Liễu, nhưng thắng ở ôn nhu như nước, săn sóc tỉ mỉ. Ả vén tóc mai qua một bên, nâng lên một chén sữa đậu nành nói: "Tiểu Tô con tỉnh rồi? Chân còn đau không? Sữa đậu nành nguội, dì giúp con đi hâm nóng một chút."

Cố Học Hải lật một tờ báo, nhíu mày: "Để xuống đi, đừng để nó quen thói!"

Cố Tử Xuyên nói: "Ba đừng nói như vậy, đại ca mới ra viện, cần phải chăm sóc."Nói xong, hắn liếc mắt nhìn Tiếu Thanh Sơn một cái, trong mắt tất cả đều là sầu lo. Nhưng Tiếu Thanh Sơn lại biết, em trai nguyên thân chẳng hề săn sóc như ở bề ngoài, đơn giản mà nói, hắn chính là loại hình trên mặt mang nụ cười, sau lưng đâm người.

Hắn biết nguyên thân ghét nhất hai mẹ con hắn, nghe phần giả tạo quan tâm như thế nhất định sẽ quăng sắc mặt cho bọn họ, sau đó Cố Học Hải vì giữ gìn Bạch nữ sĩ, sẽ cùng cậu ầm ĩ lên.Đáng tiếc Tiếu Thanh Sơn không phải Cố Tô,cậu không chút nghĩ ngợi, nhân tiện nói: "Dì Bạch, đã làm phiền dì."Bạch Thư Lan cùng Cố Tử Xuyên đều sững sờ, đặt ở bình thường, Cố Tô đều là cười lạnh một tiếng, đánh đổ cốc, sau đó rời cửa, sao thái độ ngày hôm nay lại khác thường thế, không chỉ không sinh khí, hàng này còn gọi ả là "Dì Bạch"? Phải biết, từ một khắc Bạch Thư Lan bước vào Cố gia gia, Cố Tô đều mang cả tên cả họ Bạch Thư Lan gọi ả. Tầm mắt Cố Học Hải cũng từ trên báo chí chuyển đến trên mặt của con trai.Tiếu Thanh Sơn nhắc nhở: "Dì Bạch?"

Bạch Thư Lan cả kinh, ả vốn chỉ là làm dáng một chút, căn bản không có ý định giúp cậu làm nóng sữa đậu nành, lần này dù không tình nguyện, cũng không thể ngồi dính trên ghế, đành phải phẫn nộ đi vào nhà bếp.

Tiếu Thanh Sơn ngồi xuống bên cạnh Cố Tử Xuyên, lười nhìn sắc mặt đối phương ngạc nhiên, chỉ chuyên chú quấy cháo hoa trước mặt mình.

Khói mờ nóng hổi tản ra, rau xanh miết trộn cháo hoa, chuẩn bị nhẹ nhàng khoan khoái ăn sáng. Một chén sữa đậu nành nóng đặt ngay bên cạnh tay cậu, Tiếu Thanh Sơn cũng không ngẩng đầu, thuận miệng nói: "Cảm tạ."

Bạch Thư Lan cứng ngắc nói: "Người một nhà, nào cần phải xa lạ như thế?"Lời nói ả cực kỳ miễn cưỡng, Cố Tử Xuyên bên cạnh trên cánh tay cũng nổi lên da gà.

Tiếu Thanh Sơn không mặn không nhạt "Ồ" một tiếng, lấy đó đáp lại. Bạch Thư Lan trở lại chỗ ngồi, bên cạnh Cố Học Hải gấp tờ báo lại, nặn nặn mi tâm mệt mỏi, đối con trai nói câu đầu tiên của ngày hôm nay: "Cố Tô, mày ngày hôm nay đến lớp hai mươi nhận lớp, đừng nên gây chuyện." Đổ ập xuống chính là một câu nhắc nhở, quan hệ hai cha con có thể thấy được chút ít. Cậu không muốn gây chuyện, không gánh nổi có người chọc giận cậu.

Tiếu Thanh Sơn liếc mắt một cái nhìn Cố Tử Xuyên, chầm chậm nói: "Được."

Cố Học Hải nói tiếp: "Sau đó mày cùng đám hồ bằng cẩu hữu ít quấy cùng nhau."

Tiếu Thanh Sơn: "Đã sớm tản đi."

Cố Học Hải "Ừ" một tiếng, có lẽ là thái độ ngày hôm nay cuae Cố Tô tốt, ngữ khí của hắn cũng hoà hoãn lại, nói: "Lớp hai mươi mặc dù là lớp kém, thế nhưng giáo viên cũng không kém, dạy ngữ văn cho các ngươi là Trương phó hiệu trưởng, giáo viên anh văn là chủ nhiệm lớp. Mày học cho tốt, đừng tạo áp lực."

Tiếu Thanh Sơn chỉ "Ừm" một tiếng. Cố Tử Xuyên ngửa đầu uống xong sữa đậu nành, chén sứ che giấu miệng câu lên một vệt nụ cười giễu cợt. Đương nhiên không cần có áp lực, một đám mặt hàng rác thải không lý tưởng ở trong trường học, có thể có sức cạnh tranh gì?

**

Ăn điểm tâm xong, đi học. Cố Tử Xuyên ăn nhanh hơn cậu, một mình ngồi xe đi, Tiếu Thanh Sơn như cũ đi giao thông công cộng. Qua mấy trạm, đến một tiểu khu phụ cận nào đó, một đám học sinh tràn vào, toa xe chật hẹp không thông khí, lập tức biến thành nồi sủi cảo, càng chen càng nóng. Tiếu Thanh Sơn mở áo khoác ra thông khí, đem ống tay áo kéo lên, lộ ra một đoạn đường cong cánh tay nhỏ mượt mà. Nữ sinh bên cạnh đầu tiên là bị cánh tay trắng đến sáng mắt hấp dẫn, liền không nhịn được đi nhìn mặt của cậu. Vừa nhìn, đầu tiên là kinh diễm, sau là mê man, cuối cùng cô kinh hô thành tiếng: "Cố Tô?!"

Tiếu Thanh Sơn quay đầu đi, hoàn toàn không nói gì, chỉ thấy cô gái kia sắc mặt trắng bệch, bắt đầu phát run. Nữ sinh bên cạnh cô cũng lộ vẻ mặt khiếp sợ, như là bị hỏa liệu(?), vội vàng lôi kéo bạn bè ra sâu trong toa xe.

(?) Lúc tui tra thì hình như là phương pháp trị liệu bằng lửa, ko biết đúng ko...

Bên trong buồng xe vang lên xì xào bàn tán, đều là từ trong miệng học sinh mặc đồng phục nhất trung phát ra."Đó chính là Cố Tô? Cậu ta sao da mặt dày như vậy, còn dám tới trường đi học!"

" Mặt người ta dát vàng, đương nhiên không sợ người khác mắng, chính là khổ Sở Minh Viễn rồi."

"Xuỵt, giọng nhỏ thôi, các người đều không sợ sao?"

"Sợ cái gì? Sợ cậu ta đánh tôi, hay là sợ cậu ta buộc tôi làm gay?"

"Ha ha ha ha, người khác sợ là nhìn không lọt cậu, cậu ta yêu thích học bá nha..."

Những ngôn luận như vậy, truyền vào trong tai.

Tiếu Thanh Sơn mắt lạnh quét qua, bên trong buồng xe nhất thời yên lặng như tờ.

Nắm chặt vòng treo tay rồi buông ra, đó là nguyên thân lưu lại đoạn tình cảm, không cam lòng, thống khổ, lại không thể làm gì.

Cố Tô, giới tính nam, xu hướng tình dục nam.

Cậu ỷ vào gia thế của chính mình, không chỉ nhập học thi thành tích hạng nhất đếm từ dưới lên, chiếm đoạt một chỗ quý giá của lớp thí nghiệm(tiện thể nhắc tên thứ hai đếm từ dưới lên cao hơn cậu bốn trăm điểm), ở trong trường học toàn hoành hành bá đạo, cưỡng bách đệ nhất lớp và cậu nói chuyện yêu đương!

Quả thực là không thương hương tiếc ngọc, không có nhân tính, học bá nghe đều rơi lệ.

Nửa năm bị giáo bá áp bức, đệ nhấtl ớp rốt cục cũng chịu không được sự hung ác của cậu, nén lệ hướng giáo viên chủ nhiệm báo cáo hành vi của cậu.

Giáo viên chủ nhiệm kinh hãi, vội vã gọi chủ nhiệm cùng hiệu trưởng, đối Cố Tô vì tình mà cảm động vì lý để hiểu rõ, Cố Tô lúc đó đáp ứng, sau đó ra cửa liền đem đệ nhất lớp đánh tới vào bệnh viện.

Ngay sau đó, trong kì thi tháng, Cố Tô ý đồ gian lận, bị giám khảo tóm, tang vật cũng lấy được.

Cậu ngụy biện không thành, liền biểu diễn màn nhảy lầu tự sát, có thể nói là am hiểu sâu khổ nhục kế.

Có thể giáo viên học sinh Nhất trung đã sớm nhìn thấu Cố Tô, làm sao bị cậu làm cho mê hoặc?

Mà Cố Học Hải với đứa con trai này bỏ đi tâm tư, đem cậu chuyển đến lớp hai mươi —— từ năm mươi tên thành tích đếm ngược từ dưới lên tổ hợp mà thành lớp kém.

**

Tiến vào trường học, không quản người khác chỉ trỏ, Tiếu Thanh Sơn theo ký ức đi tới phòng làm việc của giáo viên.Vì hun đúc tình cảm lớp hai mươi, trường học tận lực đem lớp hai mươi cùng lớp thí nghiệm đặt ở một tầng lầu, cho nên phòng giáo viên cũng vậy.

Đẩy cửa ra, âm thanh nói chuyện bên trong lập tức ngừng.

Tiếu Thanh Sơn lười biếng dựa vào khuông cửa, kéo thanh âm nói: "Báo cáo —— "

Mà một đôi mắt của cậu, cũng chậm rì rì dời đến trên người một bạn học nam cao lớn.

Người kia dù trùm vào đồng phục học sinh nhất trung như bao tải, cũng hiện ra thân hình kiên cường. Mặt của hắn, cũng không thẹn với khí chất của hắn, là cao cấp nhất.

Sở Minh Viễn. Lớp một. Bạn trai cũ của Cố Tô.

Một khắc nhìn thấy hắn kia, dù cho linh hồn đã biến mất, tâm vẫn mơ hồ đau.

Giáo viên chủ nhiệm cũ Trinh Mai thấy dáng dấp cậu cà lơ phất phơ, huyệt thái dương thình thịch mà đau, tay cô gõ bàn một cái, đối Sở Minh Viễn nói: "Em đem bài thi mang về."

Sở Minh Viễn "Vâng" một tiếng, ôm bài thi chồng chất đi ra ngoài. Hắn trên mặt vẫn nhẹ như mây gió, nhìn Tiếu Thanh Sơn, thật giống như đang nhìn bạn học phổ thông.

Nếu như Cố Tô thực sự là tên nam bá bắt nạt khốn nạn, vậy Tiếu Thanh Sơn còn muốn khen hắn một câu xử sự không sợ hãi.

Có thể sự tình cũng không phải như vậy.

Tình cảm này của hai người, bắt nguồn từ lâu ngày sinh tình, không có biểu lộ cũng không có cam kết.

Khi có người, Sở Minh Viễn đọc sách, Cố Tô nhìn hắn; lúc không có người, bọn họ sẽ vụng trộm nắm tay.

Không biết Sở Minh Viễn đánh ngọn gió nào, một ngày trước không ngại phiền phức mà dạy Cố Tô toán học, ngày thứ hai liền chạy đi tìm giáo viên chủ nhiệm cáo trạng, nói Cố Tô dùng bạo lực cưỡng bức hắn nói chuyện yêu đương, đem mình hái sạch sành sanh.

Cố Tô đi tìm hắn muốn một lời giải thích, Sở Minh Viễn lại mỉm cười đối với hắn nói: "Xin lỗi, có thể là hành vi lúc trước của tôi khiến cậu hiểu lầm đi. Hiện tại áp lực học tập nặng như vậy, tôi không dự định nói chuyện yêu đương."

Ngắn ngủi mấy câu nói, liền đưa hồi ức của bọn họ phủ định toàn bộ.

Cố Tô ngộ nhận là Sở Minh Viễn ghét bỏ hắn thành tích quá kém, liền bình tĩnh lại tâm tình học tập cho giỏi, muốn cùng Sở Minh Viễn làm một đôi học bá tình nhân. Nhưng tại kì thi tháng, trong bàn của cậu vô duyên vô cớ nhiều ra một bộ tài liệu, bị người ta vu cáo gian lận. Cậu yêu cầu giám thị kiểm tra video, mà trong video, cái gì cũng không thấy.

Giáo viên không tin hắn, ánh mắt cha thất vọng tức giận đến phát run, dưới kích động, cậu từ lầu ba nhảy xuống, muốn lấy cái chết tự mình chứng minh thuần khiết.

Từ trong hồi ức bứt ra, Tiếu Thanh Sơn cười cười, che ở trước mặt Sở Minh Viễn, đối phương chỉ là nhàn nhạt liếc mắt một cái, trong mắt vừa không có điểm thẹn, cũng không có cười nhạo.

Được lắm nam thần không dính khói bụi trần gian.

Tiếu Thanh Sơn nắm cằm của hắn: "Nhìn thấy bạn trai cũ, không chào hỏi, dù sao cũng phải chửi một câu đi?"