Hướng Dẫn Nâng Cao EQ

Chương 15

Trước giờ nghỉ trưa, Hàn Văn Dật quả nhiên triệu tập tất cả các thành viên của văn phòng mở cuộc họp, nội dung của cuộc họp là để bầu được LOGO thích hợp nhất từ mấy bản phác thảo của Tiền Tiền.

Bởi vì nó là LOGO văn phòng tư vấn tâm lý, nên cảm giác LOGO mang đến cho mọi người là sực ấm áp, chữa lành, yêu thương,và ngập tràn hy vọng. Để phản ánh những cảm xúc này, Tiền Tiền thử qua nhiều hình ảnh: mặt trời mọc, với vòng tay rộng mở, sự va chạm tâm hồn, nắm tay ly biệt …… không chỉ chọn nhiều hình ảnh, cô còn cố gắng làm mấy phiên bản với hình khác nhau. Cuối cùng, cô lấy ra 6 bản phác thảo cho mọi người chọn.

Khiếu thẫm mỹ của Tiền Tiền hơn hẳn thiên phú trời cho, cộng với bản lĩnh tạo hình và thiết kế nghệ thuật đào tạo chuyên sâu, mỗi tác phẩm mà cô làm ra có vẻ đẹp nhất định. Dựa trên nền tảng cái đẹp, mỗi cái đều có điểm nổi bật riêng.

Kết quả là, vượt qua dự đoán của Tiền Tiền, cuộc họp vừa mới bắt đầu, người người tranh luận vô cùng kịch liệt.

“Tôi thấy cái số 3 là đẹp nhất.”

“Số 3 đẹp thiệt, nhưng cái số hai đẹp hơn! Mới liếc nhìn mà tôi sửng sốt vì vẻ đẹp của nó rồi! Nếu không dùng số 2 thì đúng là quá quá quá lãng phí rồi!”

Nếu như là một tác phẩm xuất sắc nổi trội trên tất cả, cuộc thảo luận của mọi người sẽ không quá nhiệt tình, cuối cùng sẽ chọn tác phẩm đó là xong. Nhưng bởi vì mọi người thực sự rất thích tác phẩm của Tiền Tiền, không nỡ để tác phẩm mình thích không được chọn, thế là cảm xúc dâng trào.

Mắt thấy phòng họp loạn xạ cả lên, Trịnh Giai nhanh chóng đứng lên ngăn chặn cuộc thảo luận hỗn chiến: “Mọi người coi xong rồi thì bỏ phiếu đi. Mọi người viết xuống 2 bản yêu thích nhất.”

Tuy nhiên, trước khi mọi người bỏ phiếu, Hàn Văn Dật đưa ra hướng lựa chọn: “Tốt nhất là chọn cái liên quan tới ‘ người ’ tốt nhất.”

Hạ Kiến Linh bày tỏ tán thành: “Tâm lý học, dù sao cũng là ngành nghề nghiên cứu con người.”

Hai vị sáng lập đều ngụ ý xong, thế là hình ảnh mặt trời mọc không nằm trong mục chọ lựa rồi.

Mọi người đều hiểu, sau khi chọn được bản mình thích nhất, ồn ào viết lên giấy.

Chờ mọi người bỏ phiếu xong, Trịnh Giai đi thu phiếu bầu mà mọi người đã viết. Lúc thu tới phiếu của Việt Minh Vũ, cô “ồ” lên tiếng là lạ.

Sau khi Hàn Văn Dật và Hạ Kiến Linh bày tỏ thái độ, tất cả mọi người đều không hẹn mà cùng bỏ qua Logo mặt trời mọc, chỉ có mình Việt Minh Vũ, cậu vẫn kiên trì chọn cái mặt trời mọc phía cuối đường chân trời, hơn nữa bỏ cả 2 phiếu cho mặt trời mọc.

Đối với sự kiên trì quái gở của bản thân, Việt Minh Vũ mặt không đổi sắc đưa ra lời giải thích: “Tôi không thích loài người.”

Trịnh Giai: “…”

Mọi người: “…”

Tiếu Ba bên cạnh không thể kìm được lải nhải: “Quái thai, ôi chao, cậu..”

Trịnh Giai thu hết phiếu bầu, nhanh chóng thông báo kết quả. Mà kết quả một lần nữa gây bất ngờ cho tất cả mọi người.

Bởi vì mỗi bản thiết kế đều có những điểm nổi bật riêng, nên mọi người đều thích bản khác nhau, thế nên cuộc tranh luận ngay từ đầu rất kịch liệt. Tuy nhiên, Hàn Văn Dật cho phép mỗi người bỏ hai phiếu. Kết quả bầu chọn thế mà số 2 gần như thầu hết số phiếu! Nói cách khác, dù bản thích kế đẹp nhất trong lòng mỗi người khác nhau, nhưng khi phải chọn một bản mà tất cả mọi người không muốn bỏ nhất, đáp án mọi người lại giống nhau như đúc- số 2.

Bản thiết kế số 2 là một LOGO với hình ảnh vòng tay rộng mở. Mà bản phác thảo này cũng là bản Tiền Tiền dụng tâm thiết kế nhất, phí công nhất.

Để thể hiện ra cảm xúc mà cô muốn truyền tải, các hình ảnh trong ảnh chỉ là một trong những nhân tố, mà nhân tố khác quan trọng nhất chính là nhân tố màu sắc.

Màu sắc ấm áp có thể gợi lên những cảm xúc tích cực của con người, như mặt trời có thể sử dụng màu cam, hầu như không cần phí sức lắm cũng có thể tạo ra một bầu không khí ấm áp. Nhưng làm thế nào để có thể khiến cái ôm ấp làm cho người ta sinh ra cảm giác ấm áp đây?

Sau khi đốt cháy rất rất nhiều tế bào não, Tiền Tiền cũng vẽ ra được một bức họa, bức tranh cũng không phức tạp mấy, cô vẽ một cái tay bọc một cái tay, đem lại cho người xem cảm giác như có ai đó đang ôm mình; hai đầu cánh tay tạo thành hình trái tim, đây cũng là chỗ nàng dụng tâm nhất, phối màu đúng là dùng một phen công phu to bự mà phối. Cô chọn màu hồng và màu cam ấm áp mà thanh lịch, đồng thời không dùng toàn bộ màu bổ sung, mà phối màu theo mức đậm nhạt.

Màu hồng mang theo hơi lạnh, màu cam thì nóng ấm áp. Càng tới gần trái tim lồng ngực, màu cam càng ngày càng đậm, màu ấm dần – đó có lẽ là nơi ấm áp nhất.

Hàn Văn Dật cầm bản thiết kế số hai, chăm chú nhìn một lúc. Bức tranh này đầy sức sống và yên bình, có hy vọng ẩn trong lý trí.

Sau một lúc, anh mỉm cười làm bản thảo trong tay run theo, nhàn nhã nói: “Vậy thì, chúng ta chọn tấm này làm LOGO. Mọi người còn có ý kiến gì không?”

Kết quả bỏ phiếu của mọi người rõ như ban ngày. Lần này mọi người đều nhất trí thông qua và không có dị nghị gì cả.

“Tiền Tiền, vất vả rồi. Em rất tuyệt!” Trịnh Giai giơ ngón tay cái với Tiền Tiền.

Ban đầu, khi Hàn Văn Dật khăng khăng muốn tuyển Tiền Tiền, Trịnh Giai còn lo lắng. Bây giờ Tiền Tiền đã nhậm chức được một thời gian, nỗ lực và cố gắng của cô ấy mọi người đều rõ như ban ngày, Hàn Văn Dật đúng là không nhìn nhầm người.

Thậm chí ngay hôm nay Trịnh Giai cảm thấy mình có chút may mắn vì ngày trước không cố chấp, là một HR, cô biết nếu muốn từ thị trường nhân tài mà chiêu mộ được 1 nhân viên như vậy không phải chuyện dễ dàng gì.

Các đồng nghiệp rối rít đập tay với cô, cảm ơn cô nỗ lực hết mình với công việc. Nhân viên trong văn phòng không nhiều, giống như một gia đình lớn, bầu không khí luôn luôn thân thiện. Sự khác biệt duy nhất thuộc về Việt Minh Vũ.

Thời điểm tất cả đồng nghiệp tới đập tay, cậu cực kỳ mất tự nhiên giơ tay lên, muốn đập nhưng không biết đập thế nào, thế là lập tức thu tay lại, đi mất.

=====

Đêm xuống, Tiền Tiền hoàn thành xong công việc trong tay, duỗi thẳng lưng ra, vừa nhìn thời gian – không ngờ sắp chín giờ tối rồi!

Hầu như tất cả mọi người trong văn phòng đều về hết, chỉ còn người đối diện cô là Việt Minh Vũ, còn đang gõ code.

Tăng ca với lập trình viên mà nói là chuyện như cơm bữa. Kể từ khi Tiền Tiền đi làm tới giờ, hầu như ngày nào cũng tăng ca, có khi ở văn phòng, đôi lúc đem về nhà làm.

Tiền Tiền dọn đồ đạc một chút, vẫy tay với Việt Minh Vũ: “Tiểu Minh, tớ về trước nhé, tạm biệt.”

Việt Minh Vũ không trả lời.

Tiền Tiền cũng quen với kiểu lãnh đạm của cậu.

Cô xách túi đứng lên, định đứng lên đi về. Nhưng chân còn chưa bước ra, cơn chóng mặt đột ngột ập tới, cô ngã xuống ghế. Cô bị tuột huyết áp, tối nay lại bận không ăn cơm chiều, lúc nãy đứng lên quá nhanh, máu trong não không lên kịp, thế là bị chóng mặt.

Tiền Tiền đưa tay mò vào túi. Do hay bị tuột huyết áp, cô thường bỏ hai viên đường hờ trường hợp khẩn cấp. Có điều mò hết mấy vòng trong túi, cô ngẩn người: túi trống trơn.

Hai ngày trước, đường trong nhà ăn hết rồi, chuẩn bị đi mua, kết quả là bị vướng việc khác, cô quên mất việc gốc này luôn!

Đành chịu thôi, cô chỉ có thể ngồi trên ghế nghỉ ngơi, chờ cơ thể phục hồi.

Đột nhiên, một thanh socola được đẩy tới trước mặt cô.

Tiền Tiền ngẩng đầu nhìn, Việt Minh Vũ vẫn đang tập trung gõ code, như thể sô cô la không phải móc ra từ túi cậu vậy.

“Cảm ơn nhé.” Tiền Tiền bóc vỏ sô cô la và nó vào miệng.

Ăn xong đường, triệu chứng hạ đường huyết đã giảm bớt. Nhưng cô ấy vẫn cần nghỉ ngơi chút mới đi được. Máy tính đã tắt, có hai người họ trong văn phòng, nếu không nói gì thì bầu không khí trong văn phòng rất lúng túng.

“Bạn học Tiểu Minh,” cô hỏi sự nghi hoặc trong lòng bấy lâu “Mỗi ngày cậu đều đeo tai nghe, thế cậu nghe gì đấy? Có gì hay cậu giới thiệu cho tôi vài bài với?”

Việt Minh Vũ liếc cô cái, đưa trực tiếp tai nghe cho cô nghe.

Tiền Tiền hơi bất ngờ nhận tai nghe của cậu. Ngay khi đeo vào, cô mở tròn mắt ngạc nhiên: đây là một tai nghe khử tiếng ồn đặc biệt!

Một khi đeo tai nghe này vào, tiếng ồn bên ngoài trở nên rất nhẹ nhàng và xa xôi vô cùng. Âm thanh run của thùng máy, tiếng gió thổi bên ngoài cửa sổ, tiếng sột soạt của rèm cửa …… trong chớp mắt biến mất đi, cả thế giới bỗng trở nên rất yên tĩnh.

Việt Minh Vũ đeo thứ như vậy, không phải nghe gì đó. Mà trái lại, cậu không hề muốn nghe gì hết.

Có điều Tiền Tiền nhanh chóng nhấc tai nghe xong. Cuộc sống vẫn cần BGM[13], và tiếng ồn rõ ràng thích hợp có thể mang đến cho người ta cảm giác an toàn. Sự yên tĩnh bất thường mang đến cho cô một cảm giác cô độc bị thế giới ruồng bỏ. Cảm giác này cô không thích nổi.

Cô trả lại tai nghe cho Việt Minh Vũ: “Cái này, có phải trong văn phòng quá ồn ào, ảnh hưởng đến công việc của cậu không?”

Bạn học Tiểu Minh nói với bộ mặt không cảm xúc: “Do tôi không thích loài người.”

Khóe miệng Tiền Tiền giật giật, “Sao cậu không thích loài người? Loài người đã làm gì sai sao?”

Bạn học Tiểu Minh liếc cô: “Tại sao cô phải lấy lòng con người?”

“Hả?” Tiền Tiền chỉ tay vào mũi mình. “Tôi lấy lòng con người?”

Bạn Học Tiểu Minh nói lạnh lùng: “Cô luôn cố gắng làm người khác hài lòng.”

Tiền Tiền: “…”

Cuộc trò chuyện này không biết của hành tinh nào mà lạ lùng quá, cô thấy hơi chống đỡ ko nổi rồi

Triệu chứng của hạ đường huyết đã hoàn toàn thuyên giảm, cô lẹ làng xách túi đứng lên: “Ơ, tôi còn có chuyện, về trước nhé. Cậu tiếp tục cố lên, bái bai~.”

Việt Minh Vũ không có biểu hiện gì, mở ngăn kéo và bỏ tai nghe vào. Tiền Tiền không t.hấy được, tròng ngăn kéo có một cặp tai nghe trông hơi giống cái nghe lúc nãy.

Khi Tiền Tiền ra tới cửa văn phòng, ngay tại cửa cô gặp Hàn Văn Dật đang  chuẩn bị vào trong. Hai người 4 mắt nhìn nhau, đều thoáng giật mình.

“Trễ thế này em mới tan tầm?” Hàn Văn Dật cau mày.

“Còn anh trễ thế này sao lại tới chỗ làm?” Tiền Tiền cũng có chút không thể tin được.

Công việc Hàn Văn Dật rất nhiều. Anh thường phải chạy đi gặp gỡ mấy nhà đầu tư, hoặc có mấy chuyện khác giải quyết, thế nên anh không thường ở trong văn phòng.

“Không phải,” Hàn Văn Dật nói, “Đúng lúc anh lái xe đi ngang, thấy đèn trên lầu vẫn còn sáng, muốn xem thử còn ai chưa về”

“Ồ …” Tiền nói, “Chỉ còn bạn học Tiểu Minh ở lại, còn mấy người khác đã tan  tầm cả rồi.”

Hàn Văn Dật gật đầu và không đi lên nữa.

Anh quay lại và đi ra ngoài với Tiền Tiền: “Anh đưa em về.”

“Không cần đâu…” Tiền Tiền từ chối. Vào ngày đi làm đầu tiên, cô ngồi xe Hàn Văn Dật về, hai tuần qua thì không có ngồi.

“Tại sao?” Hàn Văn Dật khăng khăng “Trễ thế này rồi bản thân em về vừa không  tiện, lại không an toàn. Anh đưa em về.”

“Anh đưa em về có tiện đường đâu.” Tiền Tiền nói. Gia đình 3 người nhà họ Tiền sống trong khu nhà gia đình đại học T, còn nhà họ Hàn đã chuyển đi cách đây vài năm.

“Lại nói, tăng ca qua 8h, bắt xe về nhà được thanh toán à nha!”

Tiền Tiền cười hì hì nói, “Không thể lãng phí cơ hội này lột lông cừu nhà tư bản.”

“Nhà tư bản không những để em lột lông cừu,” Hàn Văn Dật lắc lắc chìa khóa xe, đỗ xe trước mặt Tiền Tiền, “Nhà tư bản cừu còn đích thân cõng em về nữa. Mời.”

Thịnh tình của Hàn Văn Dật rất khó chối từ, Tiền Tiền từ chối không được, chỉ có thể thành thật lên xe.

Hàn Văn Dật khởi động xe, bắt đầu quan tâm cấp dưới: “Ngày nào em cũng tăng ca về trễ vậy sao?”, thời gian gần đây anh ở bên ngoài cả ngày, không có thời gian chú ý tới trạng thái làm việc của Tiền Tiền. Nhưng nhìn thấy thành quả công việc của Tiền Tiền, anh cũng có thể suy ngược lại tình trạng công việc của em ấy.

“À …”

Thật chất công việc trong tay tiền Tiền không tính là nhiều, chắc tại cô tự yêu cầu mình quá cao, ngay cả một số công việc nhỏ không quan trọng cũng rất chú ý tới tiểu tiết, gánh nặng công việc tự nhiên biến lớn theo.

Hàn Văn Dật lắc đầu thở dài.

“Cơm tối chưa?” Anh hỏi.

Bụng Tiền Tiền kịp thời kêu lên, cho anh câu trả lời.

“Tiền là của nhà tư bản …” Hàn Văn Dật liếc nhìn cô. “Cơ thể là của Tiền Tiền. Tiền Tiền quan trọng hơn tiền.” [Có ai hiểu không?:v]

Tiền Tiền ngẩn người, phụt cái bật cười. Hàn Văn Dật từ Mỹ về chuyến này, hài hước hơn nhiều so với trước đây.

“Nếu để cho chú dì Tiền nghĩ là anh bóc lột em, thì rất ảnh hưởng đến giao tình hai nhà đấy.” Câu trước của Hàn Văn Dật nói nửa thật nửa giả, nhưng câu sau lại nghiêm túc hẳn, “Đừng vất vả quá.”

Tiền Tiền không biết mình có nên vui mừng không. Cô mới đi làm gần một tháng mà ông chủ lại khuyên đừng nên vất vả quá … Có vẻ như không phải  nhà tư bản nào cũng có lòng dạ ác độc.

Xe gần tới T đại, con đường này Hàn Văn Dật và Tiền Tiền đều quen thuộc.

Hàn Văn Dật chợt nhớ chuyện nhỏ nhặt xa xưa: “Anh nhớ khi em còn bé nói tương lai em sẽ thi vào đại học T ……”

Giáo sư Tiền và giáo sư Hàn đều giữ chức ở trường đại học T, là trường đại học nằm top đầu Trung Quốc. Trong tâm trí bọn trẻ, tương lai thi đậu đại học T là một chuyện cực kỳ vinh quang.

“Má ơi,” Tiền Tiền phản ứng rấy dữ dội, “Đó tuyệt đối là hồi nhỏ không hiểu chuyện, nhắm mắt nói mò! Em bây giờ mỗi lần nhớ tới, trong cuộc đời này của em, quyết định sai lầm nhất là em học ở trường tiểu học mẹ dạy – đúng là bóng ma thời thơ ấu của em có được không! Thề nên thời điểm thi đại học em đã thề, có đánh chết em cũng không thi vào trường cha em dạy!!”

“Phụt …” Hàn Văn Dật bị giọng điệu làm quá của cô chọc cười. Quyết định sai lầm nhất cô từng làm trong cuộc đời mình? lúc đó nào tới phiên cô đưa ra  quyết định chứ.

“Bản thân mình giả chữ ký cha mẹ, kiếm bạn học giúp đỡ giả chữ cha mẹ kí tên, rồi giả chữ cha mẹ bạn kí tên…… Đây là tuổi thơ của mỗi đứa trẻ anh biết không?” Tiền Tiền nhớ lại đoạn nhân sinh đó liền cảm thấy vừa bi thương vừa phẫn nộ, “Mấy chuyện đó đều không tồn tại trong đời em! Mỗi lần thi xong, mẹ em còn biết điểm trước khi công bố! Cũng bởi vì mẹ em, mà em không có tuổi thơ trọn vẹn! “

“Ờ …” Hàn Văn Dật như có điều suy nghĩ, “Xem ra tuổi thơ anh cũng không trọn vẹn.”

“…” Tiền Tiền không nói mà lặng lẽ nhìn anh, “Thần tiên à, xin đừng so sánh với người phàm như chúng tôi.”

Dù sao thì mẹ dạy học ở trường, bóng ma thời thơ ấu có thể kể tới ba ngày ba đêm cũng không hết.

Tiền Tiền bùi ngùi: “May mắn thay, em đây không thi vào T đại, bằng không cuộc sống đại học của em sẽ bi thảm biết bao.”

“Nếu dì Tiền mà biết em chưa lấy được bằng tốt nghiệp,” Hàn Văn Dật hỏi. “Bà sẽ mắng em chứ?”

“Mắng em? Đùa hoài.” Tiền Tiền nghĩ tới khả năng này, cả người nổi đầy da gà “Chuyện bị hoãn bằng tốt nghiệp của của em mà để mẹ em biết được, bà chắc chắn sẽ sẽ trói em mang vào trường thi, sau đó chỉa súng vào đầu bắt em làm bài.”

Thật ra Hàn Văn Dật muốn hỏi từ lâu, nhưng tiếc là không có cơ hội thích hợp. Không dễ gì mới có dịp, cơ hội anh chờ đã tới.

“Sao en lại bị trì hoãn?”. Anh hỏi: “Thành thích của em không tệ mà?”

Tiền Tiền hơi hoảng hốt, giờ mới phát hiện mình bị Hàn Văn Dật dắt từng bước một, đẩy cô xuống hố.

Cô không muốn nói về chủ đề này. Não cô nhanh chóng chuyển, chuẩn bị cười hi hi ha ha chuyển để tài. Có điều hành động của Hàn Văn Dật còn nhanh hơn cô, không chờ cô nghĩ ra chủ đề kế tiếp, Hàn Văn Dật đột nhiên tự mình đổi câu hỏi.

“Có phải em nghe được cuộc nói chuyện của anh và tiểu Mộc sáng nay không?” Hàn Văn Dật hỏi.

Đại học T gần ngay trước mắt, rẽ hai góc là tới tòa nhà gia đình, anh thả chậm tốc độ lại.

“Em không nghe lén hai người nói chuyện nha.” Tiền Tiền vội làm rõ, “là tại hai người không đóng cửa kĩ. Hơn nữa em cũng không hiểu hai người nói gì, phong cách rất chuyên nghiệp.”

“Ờ, anh đoán em không nghe toàn bộ.”

Tiền Tiền nhìn anh kiểu không hiểu gì. Ý anh là sao? Họ nói chuyện thì có liên quan gì cô hả?

“Tiền Tiền …”Hàn Văn Dật bất thình lình nói thẳng vào vấn đề. “Em muốn tiếp nhận tham vấn tâm lý phải không?”

Mí mắt Tiền Tiền giật giật.

“Nếu em có chỗ nào cần giúp đỡ, em có thể nói với anh.” Hàn Văn Dật nói: “Nếu như bây giờ em không muốn, không sao cả, đừng nôn nóng. Nhưng anh hi vọng em có thể xem xét đề xuất này. Anh chỉ cho em biết điều đó thôi.”

Tiền Tiền nhớ tới cuộc trò chuyện của họ sáng này, không khỏi bĩu môi: “Với quan hệ đôi ta thế này, thế mà ngay cả chút ưu đãi, giảm giá cũng không cho tôi. Muốn để tôi giúp anh có thêm việc làm? Anh nghĩ đẹp nhỉ.”

“Sáng này em đi nhanh quá, anh còn chưa nói xong.”

“Gì?” Tiền Tiền giật mình. “Chả lẽ anh muốn trực tiếp miễn phí cho em sao?”

“Không, anh không thể giảm giá cho em, hơn nữa, anh không thể nào tham vấn cho em được.” Hàn Văn Dật mỉm cười. “Nhưng anh có thể giúp em bằng cách khác, nếu em bằng lòng.”

Tiền Tiền vô cùng ngạc nhiên lẫn khó hiểu, nhìn anh. Lời này có ý gì?

Xe đã tới khu gia đình T đại.

Hàn Văn Dật dừng xe, nghiêng người đối mặt với Tiền Tiền, đôi mắt dịu dàng: “Anh không thể hỗ trợ tham vấn cho em. Bởi vì …với anh mà nói, em vốn là người đặc biệt.”

[13] BGM: Nhạc nền là một loại nhạc thường dùng trong một số địa điểm khác nhau (khách sạn, cửa hàng, công ty, video game, v.v…) nhằm tăng bầu không khí sinh động cho những nơi này, nhạc nền thường có kết cấu âm nhạc khá đơn giản do nó không cần thu hút sự chú ý của người nghe. Mặc dù cụm từ nhạc nền (background music) hay được gộp chung và nhầm lẫn với thể loại.  nhạc Muzak hay còn gọi là nhạc elevator vào cuối thế kỷ 20, vẫn có một vài giai đoạn phát triển của khái niệm âm nhạc này. Ở đây, ý của Tiền Tiền là cô cần có tiếng động, tiếng ồn, tiếng xx gì đó…để làm nên cho cuộc sống cô:v